Cả hai lại tiếp tục cuộc hành trình, vừa đi vừa nói chuyện để giết thời gian, đi được một đoạn cả hai phát hiện tra trên những vách đá, có những ngôi nhà tạc âm vào vách đá, trong đó có một ngôi nhà to như một điện thờ, vì tò mò cả hai đã đi vào trong. Ken và Nami khá bất ngờ bởi sự rộng lớn của điện thờ này, cũng như sự tinh xảo trong từng chi tiết hoa văn trang trí, điều lạ hơn là bên trong được thắp sáng bởi Dạ Minh Quang, nhưng bên ngoài lại không thấy bất kỳ ánh sáng nào.Nơi này yên lặng đến rợn người, đi sâu vào trọng Ken và Nami thấy được hai cánh cửa cá đặt hai bên bàn thờ, Cả hai đưa tay lên gõ cửa và gửi lời chào nhưng không có ai đáp lại. Cánh cửa như có ma lực thu hút Ken và Nami, khiến cả hai đồng loạt mở cửa. Khi đi qua cách cửa, cảnh tượng trước mắt làm Ken không tin vào mắt mình, gã tự tát vào mặt mình để xem là tỉnh hay mơ, bởi trước mắt gã là gia đình gã gồm cha mẹ và em gái đang ngồi quây quần bên bàn ăn quen thuộc, phía bếp là là Ahri đang nấu ăn với chiếc tạp dề đeo trước ngực như mẹ gã đã từng đeo. Em gã lên tiếng chọc ghẹo:”bộ ngủ mới dậy, nên còn mớ ngủ hay sao mà tự tát vào mặt vậy, hay làm gì có lỗi với chị hai rồi.”
-Mày đứng đó làm gì, đến đây ngồi xuống đi, để vợ mày nấu món canh lên là ăn thôi. –Mẹ gã nói, trong khi cha gã ra hiệu cho gã ngồi xuống.
Ahri tiến đến với tô canh đặt trên bàn rồi nói với gã:”bộ anh còn buồn ngủ hay sao mà đờ người ra vậy.
Ken như không tin vào tai và mắt mình, nhưng những thứ đó đang ở ngay trước mắt, và gã đã sát định là gã không hề ngủ mơ bởi gã biết đau. Bữa cơm diễn ra trong sự hạnh phúc tột cùng, mọi ước mơ của gã đều đã thành sự thật, trở về với gia đình, có Ahri làm người nội trợ, mọi thứ quá tuyệt vời, cuộc đời gã như ngập tràn hạnh phúc. Trong khi đó Nami cũng có những phản ứng không khác gì Ken bởi trước mắt cô là viên đá mặt trăng mà cô tìm kiếm, không thể sai được, từ nhỏ cô đã thấy nó, giờ nó ở ngay đây, ngay trong tầm tay. Cô đã không phải đi quá xa để tìm thấy nó, chợt có tiếng hát vang lên, âm thanh quen thuộc khiến cô phải nhìn về phía phát ra. Nami đánh rơi cả huyền trượng, trước mắt là chính là mẹ cô, bà vẫ đẹp như ngày mà bà hy sinh trong một trận đánh lớn.
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
-Mày đứng đó làm gì, đến đây ngồi xuống đi, để vợ mày nấu món canh lên là ăn thôi. –Mẹ gã nói, trong khi cha gã ra hiệu cho gã ngồi xuống.
Ahri tiến đến với tô canh đặt trên bàn rồi nói với gã:”bộ anh còn buồn ngủ hay sao mà đờ người ra vậy.
Ken như không tin vào tai và mắt mình, nhưng những thứ đó đang ở ngay trước mắt, và gã đã sát định là gã không hề ngủ mơ bởi gã biết đau. Bữa cơm diễn ra trong sự hạnh phúc tột cùng, mọi ước mơ của gã đều đã thành sự thật, trở về với gia đình, có Ahri làm người nội trợ, mọi thứ quá tuyệt vời, cuộc đời gã như ngập tràn hạnh phúc. Trong khi đó Nami cũng có những phản ứng không khác gì Ken bởi trước mắt cô là viên đá mặt trăng mà cô tìm kiếm, không thể sai được, từ nhỏ cô đã thấy nó, giờ nó ở ngay đây, ngay trong tầm tay. Cô đã không phải đi quá xa để tìm thấy nó, chợt có tiếng hát vang lên, âm thanh quen thuộc khiến cô phải nhìn về phía phát ra. Nami đánh rơi cả huyền trượng, trước mắt là chính là mẹ cô, bà vẫ đẹp như ngày mà bà hy sinh trong một trận đánh lớn.
Đọc tiếp: Chương 16
Quay lại: Chương 14
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50

