Vô Lực bang, dưới chân núi, một đôi nam nữ thanh tú hướng mắt về đỉnh núi, người nam áo trắng với gương mặt anh tuấn phi phàm nói: "Linh Nhi, đây chính là Vô Lực bang, lần này ta nhất định phải tìm được Cửu Phẩm Liên Hoa để chữa trị cho nàng..."
Nữa năm trôi qua, Phong Linh Nhi đã xinh đẹp hơn nhiều, dù gương mặt nàng có chút xanh xao tiều tụy...
***
Trong tiếng hét kinh thiên động địa của Bạch Hậu, Dương đang bị tơ nhện trói chặt tứ chi và Mai Linh lẫn hầu hết nhện góa phụ trắng trong ổ nhện đều bị tiếng hét khủng khiếp làm cho bất tỉnh.
"Chết đi!"
Dứt tiếng thét, Bạch Hậu rút Nghịch Thiên kiếm ra khỏi mặt mình rồi ném kiếm đâm thẳng vào giữa tim Dương.
Lưỡi kiếm đen sắc nhọn đâm xuyên qua ngực Dương, lưỡi kiếm cắm sâu vào tim hắn và chỉ còn phần cán kiếm vướng lại...
Tin rằng mối nguy hiểm đã chết chắc, Bạch Hậu bắt đầu đẻ trứng...
Nhưng Bạch Hậu đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, Nghịch Thiên kiếm không những không thể giết chết Dương mà còn hóa thành thể lỏng và hòa tan vào tim hắn, biến quả tim Dương thành một quả tim màu đen.
Và hắn lần nữa thức tỉnh, một dạng thức tỉnh bị động.
Vẫn hình dạng cũ, nhưng ánh mắt Dương càng trở nên tà mị, hắn toát ra sát khí tàn độc đến mức Bạch Hậu cũng phải run rẫy.
Dương nhìn Bạch Hậu, nghiêng đầu và ngước cằm lên, trông vô cùng lạnh lùng và kiêu ngạo, rồi tay hắn giơ ra như muốn tóm lấy thứ gì đó trước mặt.
Dương vẫn đứng yên, nhưng khi những ngón tay Dương bóp lại, Bạch Hậu lập tức giật mình phát hiện cổ mình bị siết chặt bởi một bàn tay hư ảo tạo thành từ những chữ hắc vạn.
"Ngươi... là thứ... quái vật gì..." Bạch Hậu hoàn toàn kinh sợ.
Dương không đáp, hắn nắm cổ Bạch Hậu kéo về phía mình.
Nhìn như Dương kéo hết sức nhẹ nhàng, nhưng Bạch Hậu phải dồn hết sức để dùng tám chiếc chân nhện cắm sâu xuống đất chống chịu, dù vậy vẫn bị kéo lê về phía Dương.
Kéo được một đoạn, tay còn lại của Dương co ra sau rồi tung một nắm đấm...
BINH!
Một cánh tay hắc vạn thứ hai hiện ra và đấm thẳng vào mặt Bạch Hậu, khiến nữa bên mặt bà dập nát, đầu bà nghiêng như suýt bay lìa khỏi cổ.
Chỉ một cú đánh, Bạch Hậu hoàn toàn bị khuất phục: "Hự... Th... tha cho ta! Ta sẽ giải độc..."
RẮC!
Bạch Hậu còn chưa kịp nói hết câu, Dương đã dùng cánh tay hắc niệm bẻ tung một chân nhện của bà, khiến Bạch Hậu hét lên đau đớn.
"Ta xin lỗi... tha cho ta! Á Á Á...."
ẦM!
Lần này, Dương nắm tóc Bạch Hậu đem cơ thể khổng lồ của bà đập thẳng vào thành hang.
Cú va chạm khiến trần hang sụp đổ, Bạch Hậu dù đau nhưng cũng không quên bắn tơ che chắn cho ổ trứng mới sinh của bà.
Bạch Hậu ngã ra, Dương bồi thêm vào bụng người của bà một cú đá từ chiếc chân tạo thành bởi những chữ hắc vạn.
Rồi Dương lại giơ tay ra trước, một chữ hắc vạn khổng lồ xuất hiện và xoáy tròn cực nhanh...
Nhìn vòng xoáy có khả năng chẻ đôi cơ thể mình, Bạch Hậu không còn hy vọng sống sót, không còn kiêu ngạo, không còn sợ hãi, không còn hối hận, chỉ còn nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thảm thương: "Ta sai rồi... chém giết tùy ngươi... nhưng... đừng làm hại... các con ta..."
"MẸ!"
Đúng lúc này, một cơ thể khổng lồ chạy vụt qua Dương và chắn trước mặt Bạch Hậu.
"Mẹ! Người bị thương nặng quá!"
Bạch Hậu nhìn kẻ vừa đến có cơ thể to không kém gì bà, xua tay quát: "Số 0! Mang các em con chạy mau! Kẻ này rất mạnh!"
"Không! Con sẽ không chạy! Ước mơ của chúng ta còn chưa thành!"
Số 0 là đứa con tài năng nhất và đặc biệt nhất của Bạch Hậu, hắn là nam giới, mang trong lòng ước mơ dẫn dắt loài góa phụ trắng tiến hóa thành hình người để có thể xóa bỏ hủ tục, mà thật ra là một lời nguyền, phải ăn thịt đồng loại để duy trì nòi giống.
Bạch Hậu rơi nước mắt: "Mẹ không còn cơ hội nữa... Hãy chạy đi!"
Lúc này, Dương phất tay, vòng xoáy chữ hắc vạn lướt về phía số 0...
Và Bạch Hậu, dùng sức tàn đẩy số 0 ra khỏi tầm sát thương...
Dương lúc này bị hắc niệm xâm chiếm, nhưng hình ảnh người mẹ liều chết bảo vệ cho con mình khơi gợi lại cảm xúc trong lòng hắn, cảm xúc khi chứng kiến Diễm liều mạng chịu đòn của Long Hán vì hắn.
Vậy nên Dương thu tay, vòng xoáy dừng lại trong gang tấc trước khi chạm vào Bạch Hậu.
Dương gục xuống, tay chống trên đất, miệng phun ra một ngụm máu đen, vệt máu này lập tức tụ lại thành hình lưỡi kiếm Nghịch Thiên.
Bạch Hậu thoát nạn trong gang tấc, trong khoảnh khắc Dương dừng tay, bà thấy ánh mắt hắn thay đồi và biết không phải hắn kiệt sức mà là do hắn buông tha cho bà.
Số 0 thì không thấy ánh mắt Dương, lầm tưởng Dương kiệt sức, liền xông ra nhưng bị Bạch Hậu ngăn cản.
"Dừng lại!"
"Mẹ?"
"Là hắn tha cho ta!"
Cản số 0 xong, Bạch Hậu nhìn Dương đang đau đớn vì kiệt sức và đau đớn vì chất độc, tò mò hỏi: "Tại sao ngươi không ra tay?"
Dương không đáp, chính xác hơn là không còn sức để đáp, hắn chỉ có thể dùng chút niệm còn lại để cố duy trì trạng thái thức tỉnh hiện tại.
Bạch Hậu biết chất độc đang khiến Dương kiệt quệ, bà gượng dậy, nhe nanh phun ra hai tia nước đỏ như máu và dùng tơ bọc lấy thành hai quả cầu nhỏ như viên kẹo rồi ném về phía Dương.
"Đó là thuốc giải độc."
Dương nhìn Bạch Hậu, hắn biết với tình trạng hiện tại thì bà không cần lừa hắn, nên liền mang đến chỗ Mai Linh và vắt nước trong quả cầu tơ vào miệng nàng, hắn cũng uống viên còn lại.
Trong khi Dương uống thuốc, Bạch Hậu gượng dậy tiến đến trước mặt hắn và giải thích: "Do sắp sinh nên ta không giữ được bình tĩnh... Ta xin lỗi..."
Vừa nói, nữ hoàng hùng mạnh của tộc góa phụ trắng quỳ bảy chiếc chân nhện xuống và cúi đầu trước Dương.
Dương gật đầu và nói: "Ta không giết bất cứ đứa con nào của bà!"
"Ta tin ngươi, vậy nên ta cúi đầu xin lỗi các ngươi!" Bạch Hậu đáp, mắt nhìn về ổ trứng mới sinh ra vẫn còn nguyên vẹn, bà biết nếu Dương không có ý bảo vệ chúng thì ổ trứng đã tan nát.
Không cầm cự được nữa, Dương ngã xuống hôn mê...
Trong lúc này, Vô Thiên Bạch đang ngồi trên một tảng đá, tay xoa cằm ngẫm nghĩ ra viễn cảnh bản thân hắn giả làm thằng khờ đi theo Hàn Tuyết, rồi nàng gặp kẻ địch nguy hiểm và hắn che mặt xuất hiện cứu nàng vào phút chót...
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
Nữa năm trôi qua, Phong Linh Nhi đã xinh đẹp hơn nhiều, dù gương mặt nàng có chút xanh xao tiều tụy...
***
Trong tiếng hét kinh thiên động địa của Bạch Hậu, Dương đang bị tơ nhện trói chặt tứ chi và Mai Linh lẫn hầu hết nhện góa phụ trắng trong ổ nhện đều bị tiếng hét khủng khiếp làm cho bất tỉnh.
"Chết đi!"
Dứt tiếng thét, Bạch Hậu rút Nghịch Thiên kiếm ra khỏi mặt mình rồi ném kiếm đâm thẳng vào giữa tim Dương.
Lưỡi kiếm đen sắc nhọn đâm xuyên qua ngực Dương, lưỡi kiếm cắm sâu vào tim hắn và chỉ còn phần cán kiếm vướng lại...
Tin rằng mối nguy hiểm đã chết chắc, Bạch Hậu bắt đầu đẻ trứng...
Nhưng Bạch Hậu đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, Nghịch Thiên kiếm không những không thể giết chết Dương mà còn hóa thành thể lỏng và hòa tan vào tim hắn, biến quả tim Dương thành một quả tim màu đen.
Và hắn lần nữa thức tỉnh, một dạng thức tỉnh bị động.
Vẫn hình dạng cũ, nhưng ánh mắt Dương càng trở nên tà mị, hắn toát ra sát khí tàn độc đến mức Bạch Hậu cũng phải run rẫy.
Dương nhìn Bạch Hậu, nghiêng đầu và ngước cằm lên, trông vô cùng lạnh lùng và kiêu ngạo, rồi tay hắn giơ ra như muốn tóm lấy thứ gì đó trước mặt.
Dương vẫn đứng yên, nhưng khi những ngón tay Dương bóp lại, Bạch Hậu lập tức giật mình phát hiện cổ mình bị siết chặt bởi một bàn tay hư ảo tạo thành từ những chữ hắc vạn.
"Ngươi... là thứ... quái vật gì..." Bạch Hậu hoàn toàn kinh sợ.
Dương không đáp, hắn nắm cổ Bạch Hậu kéo về phía mình.
Nhìn như Dương kéo hết sức nhẹ nhàng, nhưng Bạch Hậu phải dồn hết sức để dùng tám chiếc chân nhện cắm sâu xuống đất chống chịu, dù vậy vẫn bị kéo lê về phía Dương.
Kéo được một đoạn, tay còn lại của Dương co ra sau rồi tung một nắm đấm...
BINH!
Một cánh tay hắc vạn thứ hai hiện ra và đấm thẳng vào mặt Bạch Hậu, khiến nữa bên mặt bà dập nát, đầu bà nghiêng như suýt bay lìa khỏi cổ.
Chỉ một cú đánh, Bạch Hậu hoàn toàn bị khuất phục: "Hự... Th... tha cho ta! Ta sẽ giải độc..."
RẮC!
Bạch Hậu còn chưa kịp nói hết câu, Dương đã dùng cánh tay hắc niệm bẻ tung một chân nhện của bà, khiến Bạch Hậu hét lên đau đớn.
"Ta xin lỗi... tha cho ta! Á Á Á...."
ẦM!
Lần này, Dương nắm tóc Bạch Hậu đem cơ thể khổng lồ của bà đập thẳng vào thành hang.
Cú va chạm khiến trần hang sụp đổ, Bạch Hậu dù đau nhưng cũng không quên bắn tơ che chắn cho ổ trứng mới sinh của bà.
Bạch Hậu ngã ra, Dương bồi thêm vào bụng người của bà một cú đá từ chiếc chân tạo thành bởi những chữ hắc vạn.
Rồi Dương lại giơ tay ra trước, một chữ hắc vạn khổng lồ xuất hiện và xoáy tròn cực nhanh...
Nhìn vòng xoáy có khả năng chẻ đôi cơ thể mình, Bạch Hậu không còn hy vọng sống sót, không còn kiêu ngạo, không còn sợ hãi, không còn hối hận, chỉ còn nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thảm thương: "Ta sai rồi... chém giết tùy ngươi... nhưng... đừng làm hại... các con ta..."
"MẸ!"
Đúng lúc này, một cơ thể khổng lồ chạy vụt qua Dương và chắn trước mặt Bạch Hậu.
"Mẹ! Người bị thương nặng quá!"
Bạch Hậu nhìn kẻ vừa đến có cơ thể to không kém gì bà, xua tay quát: "Số 0! Mang các em con chạy mau! Kẻ này rất mạnh!"
"Không! Con sẽ không chạy! Ước mơ của chúng ta còn chưa thành!"
Số 0 là đứa con tài năng nhất và đặc biệt nhất của Bạch Hậu, hắn là nam giới, mang trong lòng ước mơ dẫn dắt loài góa phụ trắng tiến hóa thành hình người để có thể xóa bỏ hủ tục, mà thật ra là một lời nguyền, phải ăn thịt đồng loại để duy trì nòi giống.
Bạch Hậu rơi nước mắt: "Mẹ không còn cơ hội nữa... Hãy chạy đi!"
Lúc này, Dương phất tay, vòng xoáy chữ hắc vạn lướt về phía số 0...
Và Bạch Hậu, dùng sức tàn đẩy số 0 ra khỏi tầm sát thương...
Dương lúc này bị hắc niệm xâm chiếm, nhưng hình ảnh người mẹ liều chết bảo vệ cho con mình khơi gợi lại cảm xúc trong lòng hắn, cảm xúc khi chứng kiến Diễm liều mạng chịu đòn của Long Hán vì hắn.
Vậy nên Dương thu tay, vòng xoáy dừng lại trong gang tấc trước khi chạm vào Bạch Hậu.
Dương gục xuống, tay chống trên đất, miệng phun ra một ngụm máu đen, vệt máu này lập tức tụ lại thành hình lưỡi kiếm Nghịch Thiên.
Bạch Hậu thoát nạn trong gang tấc, trong khoảnh khắc Dương dừng tay, bà thấy ánh mắt hắn thay đồi và biết không phải hắn kiệt sức mà là do hắn buông tha cho bà.
Số 0 thì không thấy ánh mắt Dương, lầm tưởng Dương kiệt sức, liền xông ra nhưng bị Bạch Hậu ngăn cản.
"Dừng lại!"
"Mẹ?"
"Là hắn tha cho ta!"
Cản số 0 xong, Bạch Hậu nhìn Dương đang đau đớn vì kiệt sức và đau đớn vì chất độc, tò mò hỏi: "Tại sao ngươi không ra tay?"
Dương không đáp, chính xác hơn là không còn sức để đáp, hắn chỉ có thể dùng chút niệm còn lại để cố duy trì trạng thái thức tỉnh hiện tại.
Bạch Hậu biết chất độc đang khiến Dương kiệt quệ, bà gượng dậy, nhe nanh phun ra hai tia nước đỏ như máu và dùng tơ bọc lấy thành hai quả cầu nhỏ như viên kẹo rồi ném về phía Dương.
"Đó là thuốc giải độc."
Dương nhìn Bạch Hậu, hắn biết với tình trạng hiện tại thì bà không cần lừa hắn, nên liền mang đến chỗ Mai Linh và vắt nước trong quả cầu tơ vào miệng nàng, hắn cũng uống viên còn lại.
Trong khi Dương uống thuốc, Bạch Hậu gượng dậy tiến đến trước mặt hắn và giải thích: "Do sắp sinh nên ta không giữ được bình tĩnh... Ta xin lỗi..."
Vừa nói, nữ hoàng hùng mạnh của tộc góa phụ trắng quỳ bảy chiếc chân nhện xuống và cúi đầu trước Dương.
Dương gật đầu và nói: "Ta không giết bất cứ đứa con nào của bà!"
"Ta tin ngươi, vậy nên ta cúi đầu xin lỗi các ngươi!" Bạch Hậu đáp, mắt nhìn về ổ trứng mới sinh ra vẫn còn nguyên vẹn, bà biết nếu Dương không có ý bảo vệ chúng thì ổ trứng đã tan nát.
Không cầm cự được nữa, Dương ngã xuống hôn mê...
Trong lúc này, Vô Thiên Bạch đang ngồi trên một tảng đá, tay xoa cằm ngẫm nghĩ ra viễn cảnh bản thân hắn giả làm thằng khờ đi theo Hàn Tuyết, rồi nàng gặp kẻ địch nguy hiểm và hắn che mặt xuất hiện cứu nàng vào phút chót...
Đọc tiếp: Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Quay lại: Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực

