pacman, rainbows, and roller s

Chương 142: Phân Thân


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 151
Thời điểm trước khi diễn ra cuộc thi Thanh Niên Anh Hùng Chiến, Dương vẫn đang miệt mài tập luyện ở một linh cảnh của phủ chủ Sài Thành.

Hồ Như Nguyệt xinh đẹp từ cổng bước vào làm cho khu linh cảnh vốn chỉ là nơi huấn luyện khô khan chợt như đổi sang màu rạng rỡ.

Tất nhiên Dương lập tức nhận ra sự xuất hiện của Nguyệt, liền lơ đễnh đưa mắt nhìn sang...

Binh!

Giây phút lơ đễnh khiến Dương lãnh trọn một đòn trời giáng của Hồ Đại Quang vào mặt, khiến tên này văng ra và trượt dài trên mặt đất rồi chìm trong bụi khói. Dương nhanh chóng đứng dậy, Hồ Đại Quang được thế xông đến chẩn bị tung đấm vào mặt Dương và nói: "Trong lúc chiến đấu mà còn dám lơ là ư?"

Tuy hiện tại đã áp chế linh lực xuống mức Đại Tướng, nhưng đòn đánh của một vị Linh Đế như Hồ Đại Quang lên người Dương vẫn không hề dễ chịu, và cầm chắc nếu trúng đòn này thì chắc chắn lại có thêm vết sưng trên gương mặt tàn tạ của Dương...

Nhưng trong bụi mù, khi nắm đấm của Đại Quang sắp chạm vào Dương thì thân hình Dương chợt thu nhỏ lại, ngay sau đó, một Dương khác ẩn trong bụi mù xông ra từ sau lưng lão...

"Hà hà..."

Dương cười đắc ý, định tung đấm hạ gục Hồ Đại Quang, nhưng ngay lập tức, thân hình Hồ Đại Quang cũng tan biến.

Cùng với ánh mắt ngạc nhiên của Dương là một làn gió mạnh mẽ thổi qua, đưa bụi mù tan đi, và lúc này, xung quanh Dương là hàng trăm vị thành chủ Hồ Đại Quang đang khoanh tay nhìn hắn.

"Dùng trò phân thân với Hồ tộc ư? Ngươi ngây thơ hơn ta tưởng!" Hồ Đại Quang lãnh đạm nói.

Dương tròn mắt ngạc nhiên, đến lúc này thì hắn mới biết hóa ra Hồ tộc có khả năng phân thân ảo diệu như vậy, nhìn bằng mắt và cảm nhận bằng linh lực thì không thể xác nhận ai là thật.

Nhưng sau đó, Hồ Đại Quang thở dài: "Đáng tiếc, so với đối thủ cùng cấp thì đây chỉ là trò trẻ con..."

Dương ngạc nhiên hỏi: "Cháu thấy rất lợi hại mà? Dùng để che mắt địch cực kỳ hiệu quả!"

Hồ Đại Quang lắc đầu, tất cả phân thân biến mất và chỉ còn lại chính lão đang đứng đối diện Dương: "Đây chỉ là sơ đẳng, tuy có thể tạo ra trăm ngàn phân thân tùy theo lượng linh lực đang có, nhưng tất cả phân thân chỉ là hư ảo..."

"Sơ đẳng? Nói vậy nếu luyện thành thì sẽ có thể tạo thành thân thể thật ạ?"

Hồ Đại Quang gật đầu: "Đúng vậy, thứ ta vừa làm là Ảo phân thân, còn thủ đoạn lợi hại nhất là Vĩ phân thân, đáng tiếc rằng khả năng này đã thất truyền, nếu không thì làm gì có chuyện năm đó Hải Hạ mang được ngươi đi trước mặt cha ta?"

Nghe vậy, Dương lập tức hỏi Google về thông tin của Phân thân.

Phân Thân cùng với Mị Thuật là năng lực bản năng của Hồ Tộc. Phân Thân chia làm Ảo phân thân và Vĩ phân thân. Ảo phân thân đương nhiên chính là tạo ra phân thân ảo ảnh, còn Vĩ phân thân chính là hóa đuôi thành thân mà không hề tiêu tốn linh lực, mỗi chiếc đuôi có thể hóa thành một phân thân, 9 chiếc đuôi là 9 phân thân và khi 9 chiếc đuôi này hợp nhất sẽ tạo thành một phân thân có sức mạnh ngang ngửa thân thể thật. Lợi hại thì có lợi hại, nhưng tất nhiên cũng có khuyết điểm, nếu có chiếc đuôi nào chết đi thì cấp độ linh hồn của chủ nhân cũng giảm đi một phần, và buộc phải tu luyện đạt đến cấp độ cũ để có thể mọc lại đuôi mới..

Trong khi Dương tiếp nhận thông tin, Hồ Đại Quang đứng trầm ngâm rồi bỏ đi, Hồ Như Nguyệt mỉm với cha nàng một nụ cười tựa như an ủi, sau đó tiến đến ngồi trên một băng ghế gần Dương khi Hồ Đại Quang đã ra khỏi linh cảnh.

Chỉ còn lại hai người.

Dương xoa gương mặt đau buốt và tiến đến ngồi cạnh Nguyệt và hỏi: "Cha nàng hình như có chuyện buồn hả?"

Nguyệt gật đầu: "Có thể nói là chuyện buồn, cũng có thể nói là vì ngươi đã khơi gợi nỗi nhục nhã suốt mấy nghìn năm qua của Hồ tộc..."

"A?"

Nguyệt giải thích: "Vĩ phân thân là thứ làm cho Hồ tộc hùng mạnh, bởi chỉ cần có một Chúa Tể sẽ là có hai Chúa Tể, mười Linh Đế sẽ thành hai mươi Linh Đế. Nhưng khả năng này đã thất truyền..."

"Chính là trong trận chiến đã khiến tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ bị phong ấn. Long tộc và Nhân tộc vì muốn diệt trừ hậu họa nên đã gần như diệt sạch người Hồ tộc, chỉ còn một ít trẻ con thoát chết, Mị thuật và Ảo phân thân cách dùng đơn giản nên vẫn được lưu truyền, còn Vỹ phân thân phức tạp hơn và cần một nghi lễ dùng máu của tổ tiên để khai mở nên cũng thất truyền từ đó..."

"Người của Hồ tộc ta không ngừng tìm kiếm tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ, không phải vì cần người che chỡ, mà chính vì người là kẻ duy nhất của Hồ Tộc còn có khả năng tạo ra Vỹ phân thân. Ai cũng có tham vọng, cha và ông nội cũng vậy, họ muốn thống nhất Việt Nam... nên Vỹ phân thân là vũ khí họ cần..."

Dương dang tay ôm lấy vai Nguyệt kéo nàng tựa vào người hắn: "Vậy còn nàng... Ta nghĩ nàng muốn tìm tổ tiên không phải vì Vỹ phân thân kia?"

Nguyệt gật đầu, sau đó tựa đầu vào vai Dương và thỏ thẻ...

"Vì ta hay ghen..."

"A? Liên quan gì?" Dương tròn mắt.

"Có chứ... Ta thấy cảm giác ghen tuông rất đáng sợ, rất đau khổ... Vậy mà tổ tiên bị giam cầm và chịu đựng điều đó suốt mấy nghìn năm qua..."

"Nhưng Lạc Long Quân đã mất..."

Nguyệt đáp: "Đúng vậy... Nhưng tình yêu có thể thay đổi mà..."

Dương trợn mắt: "Nàng... nàng muốn tìm tổ tiên là để... giúp nàng tìm tình yêu khác?"

Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, qua nhiều năm, có lẽ tình cảm của tổ tiên sẽ dần phai nhạt, ta muốn giúp tổ tiên tìm được một tình yêu mới..."

Dương lắc đầu: "Khó lắm, tìm được người xứng với tổ tiên nàng đã khó, tìm được người đánh bại Lạc Long Quân trong trái tim bà ta càng khó hơn..."

Nói đến đây, Dương thấy Nguyệt liếc mình chằm chằm, liền ngờ ngợ nói: "Đừng nói là... bảo ta..."

Nguyệt mỉm cười, ý cười xác nhận.

Dương lắc đầu nguầy nguậy: "Bớt giỡn, cơn ghen của nàng thì ta chịu nổi, còn của tổ tiên nàng thì ta tan xác sớm!"

Nguyệt bĩu môi: "Ngươi nghĩ xa quá rồi! Còn phải xem tổ tiên có cảm tình với ngươi không đã! Ta chỉ nghĩ là... nếu có cơ hội giúp tổ tiên thoát ra, ngươi có thể... hẹn hò với tổ tiên thử một lần không?"

"Ẹc! Hẹn hò kiểu này nguy hiểm quá..."

Nguyệt nói: "Nguy hiểm gì chứ? Nếu tổ tiên thoát ra, biết Lạc Long Quân đã chết, ngươi nghĩ người sẽ làm gì?"

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Quay lại: Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000544s. Total load: 0.003818