"Trí tuệ nhân tạo? Ý ngươi nói ngươi là linh hồn của Tối Thượng Bảo?" Dương hỏi.
Giọng kia đáp: "Khác nhau. Linh hồn của Tối Thượng Bảo là tồn tại ở dạng linh hồn giống với Tinh Linh, không những có trí tuệ mà còn có cảm xúc riêng, còn Trí tuệ nhân tạo như ta cũng là một sản phẩm giả kim thuật nhưng không có linh hồn mà chỉ có trí tuệ cơ học. Nói đơn giản hơn, bọn chúng là linh hồn, còn ta là não bộ. Tạo ra Tối Thượng Bảo cực kỳ khó, cho nên thay vì cố tạo thêm Tối Thượng Bảo, chủ nhân đã nghiên cứu phát triển ra một dạng bảo vật có trí tuệ như ta. Mà sao ta lại trả lời ngươi nhiều vậy? Trong bộ nhớ không có lệnh trả lời với người lạ."
"Chủ nhân ngươi là ai?"
"Chủ nhân là người thông minh nhất thế giới này, người là tồn tại sánh ngang với Tối Thượng và từng lập ra một kỳ tích mà trong lịch sử thế giới chưa ai làm được."
"Ghê vậy? Nói rõ hơn xem." Dương giục.
Giọng kia dù vẫn vô cảm nhưng vẫn khiến Dương có cảm giác như một giọng nói tự hào: "Ngươi biết về luyên kim, vậy có biết rằng nhiều Thánh Sư hợp tác vẫn có thể tạo ra Thần Bảo?"
Dương gật đầu: "Đúng! Có biết!"
Giọng kia nói tiếp: "Nhưng trăm tỷ Thần Sư hợp tác cũng không thể tạo ra Tối Thượng Bảo."
"Vậy Thiên Kiếm ở đâu ra?" Dương ngạc nhiên.
"Chính là từ dạng tồn tại tối thượng của giả kim thuật, Thượng Sư. Chủ nhân của ta chính là một Thượng Sư, nhưng đặc biệt hơn, người là Thượng Sư duy nhất trên thế giới thành công chế tạo ra không chỉ một mà đến hai Tối Thượng Bảo!"
"Hai Tối Thượng Bảo? Là gì?" Tim Dương đập tung lồng ngực, trước đó vài giây hắn còn tưởng rằng cả thế giới này chỉ có duy nhất một mình Thiên Kiếm là Tối Thượng Bảo.
Giọng kia đáp: "Thiên Kiếm và Thiên Thư!"
Giống như thứ gì đó vừa nổ tung trong não Dương, hắn cảm giác được rằng hắn đang tiếp cận lời giải đáp cho nguồn gốc của cái thứ tự xưng là Google kia. Thiên Kiếm là thanh kiếm của Trời, vậy Thiên Thư nghĩa là sách Trời, nói về sách là nói về Tri Thức, và nói về Tri Thức thì Dương chưa thấy thứ gì có thể biết gần như mọi thứ giống Google. Nên Dương nghĩ, nếu không phải chính là Thiên Thư thì Google chắc chắn có liên quan đến Thiên Thư!
Dương đang lạc trong những dòng suy đoán, giọng vô cảm lại nói: "Quá thời gian rồi! Trả lời câu hỏi đi! Nếu không ta đuổi ngươi ra ngay lập tức."
"Ặc, tâm sự thêm tí không được à?"
"Trả lời đi! Ngươi là ai? Chỉ được trả lời bằng sự thật!"
"Sự thật?" Dương trầm tư, hắn biết nếu còn câu giờ sẽ lập tức bị đá ra ngoài bởi vì cái hệ thống này đã tự xác nhận rằng nó không hề có cảm xúc.
"Ta là... Lâm Việt Dương!"
"Sai!"
"Ấy ấy khoan! Ta trả lời lộn, cho trả lời lại đi!"
"Không được! Tạm biệt!"
Sàn phòng chỗ Dương đứng dường như đang rung chuyển, Dương vội vàng vớt vát: "Ta là Võ Phi Dương! Là Võ Phi Dương!"
Đột nhiên sàn phòng dừng hẳn, giọng vô cảm im lặng một lúc rồi đáp: "Đúng rồi!"
Dương thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng ngươi không phải người ta tìm! Vĩnh biệt!" Giọng vô cảm ném cho Dương một câu, chỗ sàn phòng Dương đứng tách ra một vòng tròn đưa hắn rơi thẳng xuống từ tầng 100 của tòa nhà.
"Aaa....! Khốn kiếp!"
Bên ngoài cao ốc Trí Tuệ, người xem đã trở nên thưa thớt khi đa số thí sinh đã ra ngoài, chỉ còn vài người tò mò nán lại xem thí sinh cuối cùng đang làm gì trong tháp mà lâu đến vậy.
"Chắc nó bí câu nào rồi ăn vạ không chịu ra đây mà! Có những câu không giới hạn thời gian, nhưng ở lâu quá cũng vẫn bị đuổi ra như thường!" Thiên Lý thánh sư đứng chắp tay sau đít khịt mũi nói, sau lưng lão là hai chị em Lệ, Mộng cùng với My.
Mộng nói: "Cháu nghe nói lần ông nội lên đến tầng 70 còn lâu hơn giờ nhiều..."
Thiên Lý thánh sư vuốt râu đắc ý: "Đương nhiên! Về ăn vạ thì nó làm sao bằng ta được!" Nói xong, lão đổi giọng: "Con bé hư đốn! Dám gài hàng ông mày à!"
"Cháu đâu có gài! Tự ông khai ra mà!"
Mộng nói xong thì My hồi họp nói: "Cửa mở kìa!"
Cửa tầng thấp nhất của cao ốc hé mở, Dương bước ra và thấy Thiên Lý thánh sư cùng Lệ, Mộng, My, liền vẫy tay chào tươi cười bước tới.
Nhìn cái bộ dáng đại công cáo thành của Dương, cả Lệ, Mộng và My cùng đỏ ửng mặt còn Thiên Lý thánh sư trợn mắt nghĩ thầm: "Đệt? Chẳng lẽ nó vượt được tầng 60 thật sao?"
Dương đang đi thì chợt một bóng người vèo vèo lao đến khiến Thiên Lý thánh sư giật mình lao đến chắn trước người Dương.
Hai người này dừng lại cùng lúc, đối diện nhau.
Thiên Lý thánh sư ngạc nhiên: "Thầy Cường!"
Người đối diện chính là Đức Cường Thần Sư, lão thở hì hục phất tay đuổi: "Thiên Lý! Tránh ra ngay!"
Nhìn Đức Cường có vẻ nóng nảy gấp gáp, Thiên Lý lo lắng: "Thầy Cường, thằng cháu này của con có làm gì đắc tội thầy ạ? Nó còn nhỏ dại xin thầy tha lỗi để con đem về dạy dỗ..."
Đức Cường nhướng mày: "Dạy dỗ? Ngươi dạy nổi hắn sao? Tránh ra!"
Nói xong, Đức Cường thần sư tỏa ra uy thế khủng khiếp của một vị đại đế, khiến Thiên Lý thánh sư vốn chỉ là Linh Đế cấp thấp bị đẩy lùi mấy bước liền.
Chỉ còn Đức Cường đối diện Dương, lão gằn giọng hỏi: "Nó đâu?"
Như phản xạ tự nhiên, Thiên Lý thánh sư nổi lên một ý nghĩ: "Đù má chắc thằng nhóc dâm đãng này lại xơi con gái nhà người ta nữa rồi! Lại còn đưa nhau đi trốn!"
Nhưng Dương chẳng có biểu hiện gì là lo sợ, bởi hắn chẳng cần phải lo sợ, hắn mỉm cười lấy từ trong nhẫn ra một khối kim loại màu vàng tỏa ra ánh sáng chói lóa đưa cho thần sư Đức Cường.
Tay run run cầm lấy khối Kim Tinh Vạn Năm, Đức Cường thần sư giấu trong bàn tay để ngắm riêng một hồi, đôi mắt lão ngấn lệ: "Là nó... chính là nó..."
Sau đó lão ngửa mặt cười to: "Ha ha ha! Ha ha ha!"
Tiếp theo, trước cái mồm há như muốn tét ra của Thiên Lý thánh sư và những người quan sát, Đức Cường thần sư vừa khóc vừa cười ôm chằm lấy Dương hun hít tới tấp, mà hắn thì vô phương phản kháng nên chỉ có thể đứng chịu đòn, miệng lầm bầm: "Má! Bớt lầy dùm cái! Mấy con vợ của ta đang đứng nhìn kìa!"
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Giọng kia đáp: "Khác nhau. Linh hồn của Tối Thượng Bảo là tồn tại ở dạng linh hồn giống với Tinh Linh, không những có trí tuệ mà còn có cảm xúc riêng, còn Trí tuệ nhân tạo như ta cũng là một sản phẩm giả kim thuật nhưng không có linh hồn mà chỉ có trí tuệ cơ học. Nói đơn giản hơn, bọn chúng là linh hồn, còn ta là não bộ. Tạo ra Tối Thượng Bảo cực kỳ khó, cho nên thay vì cố tạo thêm Tối Thượng Bảo, chủ nhân đã nghiên cứu phát triển ra một dạng bảo vật có trí tuệ như ta. Mà sao ta lại trả lời ngươi nhiều vậy? Trong bộ nhớ không có lệnh trả lời với người lạ."
"Chủ nhân ngươi là ai?"
"Chủ nhân là người thông minh nhất thế giới này, người là tồn tại sánh ngang với Tối Thượng và từng lập ra một kỳ tích mà trong lịch sử thế giới chưa ai làm được."
"Ghê vậy? Nói rõ hơn xem." Dương giục.
Giọng kia dù vẫn vô cảm nhưng vẫn khiến Dương có cảm giác như một giọng nói tự hào: "Ngươi biết về luyên kim, vậy có biết rằng nhiều Thánh Sư hợp tác vẫn có thể tạo ra Thần Bảo?"
Dương gật đầu: "Đúng! Có biết!"
Giọng kia nói tiếp: "Nhưng trăm tỷ Thần Sư hợp tác cũng không thể tạo ra Tối Thượng Bảo."
"Vậy Thiên Kiếm ở đâu ra?" Dương ngạc nhiên.
"Chính là từ dạng tồn tại tối thượng của giả kim thuật, Thượng Sư. Chủ nhân của ta chính là một Thượng Sư, nhưng đặc biệt hơn, người là Thượng Sư duy nhất trên thế giới thành công chế tạo ra không chỉ một mà đến hai Tối Thượng Bảo!"
"Hai Tối Thượng Bảo? Là gì?" Tim Dương đập tung lồng ngực, trước đó vài giây hắn còn tưởng rằng cả thế giới này chỉ có duy nhất một mình Thiên Kiếm là Tối Thượng Bảo.
Giọng kia đáp: "Thiên Kiếm và Thiên Thư!"
Giống như thứ gì đó vừa nổ tung trong não Dương, hắn cảm giác được rằng hắn đang tiếp cận lời giải đáp cho nguồn gốc của cái thứ tự xưng là Google kia. Thiên Kiếm là thanh kiếm của Trời, vậy Thiên Thư nghĩa là sách Trời, nói về sách là nói về Tri Thức, và nói về Tri Thức thì Dương chưa thấy thứ gì có thể biết gần như mọi thứ giống Google. Nên Dương nghĩ, nếu không phải chính là Thiên Thư thì Google chắc chắn có liên quan đến Thiên Thư!
Dương đang lạc trong những dòng suy đoán, giọng vô cảm lại nói: "Quá thời gian rồi! Trả lời câu hỏi đi! Nếu không ta đuổi ngươi ra ngay lập tức."
"Ặc, tâm sự thêm tí không được à?"
"Trả lời đi! Ngươi là ai? Chỉ được trả lời bằng sự thật!"
"Sự thật?" Dương trầm tư, hắn biết nếu còn câu giờ sẽ lập tức bị đá ra ngoài bởi vì cái hệ thống này đã tự xác nhận rằng nó không hề có cảm xúc.
"Ta là... Lâm Việt Dương!"
"Sai!"
"Ấy ấy khoan! Ta trả lời lộn, cho trả lời lại đi!"
"Không được! Tạm biệt!"
Sàn phòng chỗ Dương đứng dường như đang rung chuyển, Dương vội vàng vớt vát: "Ta là Võ Phi Dương! Là Võ Phi Dương!"
Đột nhiên sàn phòng dừng hẳn, giọng vô cảm im lặng một lúc rồi đáp: "Đúng rồi!"
Dương thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng ngươi không phải người ta tìm! Vĩnh biệt!" Giọng vô cảm ném cho Dương một câu, chỗ sàn phòng Dương đứng tách ra một vòng tròn đưa hắn rơi thẳng xuống từ tầng 100 của tòa nhà.
"Aaa....! Khốn kiếp!"
Bên ngoài cao ốc Trí Tuệ, người xem đã trở nên thưa thớt khi đa số thí sinh đã ra ngoài, chỉ còn vài người tò mò nán lại xem thí sinh cuối cùng đang làm gì trong tháp mà lâu đến vậy.
"Chắc nó bí câu nào rồi ăn vạ không chịu ra đây mà! Có những câu không giới hạn thời gian, nhưng ở lâu quá cũng vẫn bị đuổi ra như thường!" Thiên Lý thánh sư đứng chắp tay sau đít khịt mũi nói, sau lưng lão là hai chị em Lệ, Mộng cùng với My.
Mộng nói: "Cháu nghe nói lần ông nội lên đến tầng 70 còn lâu hơn giờ nhiều..."
Thiên Lý thánh sư vuốt râu đắc ý: "Đương nhiên! Về ăn vạ thì nó làm sao bằng ta được!" Nói xong, lão đổi giọng: "Con bé hư đốn! Dám gài hàng ông mày à!"
"Cháu đâu có gài! Tự ông khai ra mà!"
Mộng nói xong thì My hồi họp nói: "Cửa mở kìa!"
Cửa tầng thấp nhất của cao ốc hé mở, Dương bước ra và thấy Thiên Lý thánh sư cùng Lệ, Mộng, My, liền vẫy tay chào tươi cười bước tới.
Nhìn cái bộ dáng đại công cáo thành của Dương, cả Lệ, Mộng và My cùng đỏ ửng mặt còn Thiên Lý thánh sư trợn mắt nghĩ thầm: "Đệt? Chẳng lẽ nó vượt được tầng 60 thật sao?"
Dương đang đi thì chợt một bóng người vèo vèo lao đến khiến Thiên Lý thánh sư giật mình lao đến chắn trước người Dương.
Hai người này dừng lại cùng lúc, đối diện nhau.
Thiên Lý thánh sư ngạc nhiên: "Thầy Cường!"
Người đối diện chính là Đức Cường Thần Sư, lão thở hì hục phất tay đuổi: "Thiên Lý! Tránh ra ngay!"
Nhìn Đức Cường có vẻ nóng nảy gấp gáp, Thiên Lý lo lắng: "Thầy Cường, thằng cháu này của con có làm gì đắc tội thầy ạ? Nó còn nhỏ dại xin thầy tha lỗi để con đem về dạy dỗ..."
Đức Cường nhướng mày: "Dạy dỗ? Ngươi dạy nổi hắn sao? Tránh ra!"
Nói xong, Đức Cường thần sư tỏa ra uy thế khủng khiếp của một vị đại đế, khiến Thiên Lý thánh sư vốn chỉ là Linh Đế cấp thấp bị đẩy lùi mấy bước liền.
Chỉ còn Đức Cường đối diện Dương, lão gằn giọng hỏi: "Nó đâu?"
Như phản xạ tự nhiên, Thiên Lý thánh sư nổi lên một ý nghĩ: "Đù má chắc thằng nhóc dâm đãng này lại xơi con gái nhà người ta nữa rồi! Lại còn đưa nhau đi trốn!"
Nhưng Dương chẳng có biểu hiện gì là lo sợ, bởi hắn chẳng cần phải lo sợ, hắn mỉm cười lấy từ trong nhẫn ra một khối kim loại màu vàng tỏa ra ánh sáng chói lóa đưa cho thần sư Đức Cường.
Tay run run cầm lấy khối Kim Tinh Vạn Năm, Đức Cường thần sư giấu trong bàn tay để ngắm riêng một hồi, đôi mắt lão ngấn lệ: "Là nó... chính là nó..."
Sau đó lão ngửa mặt cười to: "Ha ha ha! Ha ha ha!"
Tiếp theo, trước cái mồm há như muốn tét ra của Thiên Lý thánh sư và những người quan sát, Đức Cường thần sư vừa khóc vừa cười ôm chằm lấy Dương hun hít tới tấp, mà hắn thì vô phương phản kháng nên chỉ có thể đứng chịu đòn, miệng lầm bầm: "Má! Bớt lầy dùm cái! Mấy con vợ của ta đang đứng nhìn kìa!"
Đọc tiếp: Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Quay lại: Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu

