Dòng sông êm đềm phản chiếu những ánh sao đêm lung linh, một phụ nữ trẻ tuổi bước như vô hồn ra bến sông, đôi mắt đẫm lệ nhìn xuống dòng sông rồi từ từ nhắm lại. Cắn chặt môi như cố kềm lại cơn đau xé lòng, tay nàng tụ linh lực, thầm quyết tâm tự tung chưởng vào ngực mình rồi nhảy xuống dòng nước...
Nhưng chợt có tiếng gọi từ xa...
"Mẹ ơi..."
"Thiết... nàng ở đâu..."
Có ánh đèn tiến đến, một người đàn ông cùng một thằng bé vội vã chạy đến bên nàng..."
"Thiết! Đừng làm bậy..."
Thiết vẫy vùng cố thoát khỏi vòng tay chồng: "Chàng buôn thiếp ra, chàng đã không tin thiếp thì còn giữ thiếp lại làm gì?"
Người chồng cũng bật khóc, cố giữ chặt vợ mình: "Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta đã biết rằng người cha mà con nói chỉ là cái bóng của chính nàng! Ta sai rồi! Ta sẽ không bao giờ để mẹ con nàng cô quạnh mỗi đêm nữa..."
Đôi vợ chồng trẻ ôm nhau khóc thật lâu, rồi người chồng bế người vợ trên tay, cõng đứa con trai trên lưng, cả gia đình hạnh phúc trở về nhà...
Bên bờ sông, một bóng dáng áo hồng thướt tha đứng dõi theo đôi vợ chồng, khóe môi nàng khẽ mỉm một nụ cười mãn nguyện...
Chợt sau lưng nàng, một tiếng thở dài vang lên: "Vy Ái ơi là Vy Ái, ngươi luôn luôn chỉ biết se duyên cho kẻ khác, mang tình yêu đến muôn người, nhưng bản thân ngươi tại sao lại không biết tìm kiếm một tình yêu cho chính bản thân mình?"
Vy Ái nhẹ lắc đầu: "Tình yêu của ta là dành cho vạn vật..."
Hồng Ảnh từ phía sau bước đến đứng cạnh Vy Ái, nàng lần nữa thở dài: "Cái thứ tình yêu vạn vật của ngươi vĩ đại đến đáng thương, ngươi vì muốn se duyên cho Tử Linh, giúp nàng ta xóa đi mặc cảm tội lỗi mà phải chịu đựng nỗi đau của một nữa con tim mình, người khác không biết còn tưởng rằng ngươi yêu Tử Linh hoặc yêu Phi Công đấy!"
Vy Ái nhẹ mỉm cười: "Tử Linh đáng thương hơn là đáng hận, dù rất có lỗi với nữa trái tim còn lại, nhưng ta muốn giải quyết xong chuyện Tử Linh trước đã..."
"Rồi sau đó?" Hồng Ảnh hỏi.
Gương mặt Vy Ái hơi ửng hồng: "Ta cũng muốn thử cảm giác khi... yêu một người..."
***
Gió lành lạnh đưa hương cỏ thoảng lướt qua gọi Dương tỉnh giấc, mi mắt hắn hé mở nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
"Đây là đâu?" Dương giật mình bật dậy, xung quanh là một khi đất bằng phẳng với nhiều thứ dụng cụ và cột gỗ, cột sắt, trông như một khu luyện võ.
Đây là một linh cảnh, khu huấn luyện đặc biệt của phủ chủ Sài thành.
Dương xoa cái đầu nhức buốt, hắn chỉ nhớ sau khi bàn chuyện chế tạo thánh bảo với thần sư Đức Cường, hắn cùng Lệ, Mộng và My cùng thánh sư Thiên Lý rời khỏi Giả kim thành, đang âm mưu lập kèo uống sâm với 3 nàng thì bị một cú trời giáng lên đầu rồi lăn đúng ra bất tỉnh.
Chính là Thiên Lý thánh sư ra tay theo nhờ vả của thành chủ Hồ Đại Quang, vốn dĩ không cần phải đánh Dương bất tỉnh mà chỉ dẫn hắn đến phủ thành chủ, nhưng lão già ngứa tay đánh ngất "cho đỡ phải giải thích".
Sau khi biết ngọn nguồn sự việc từ Google, Dương đứng dậy tìm cánh cổng linh cảnh rồi tiến đến...
***
Phủ thành chủ Sài thành.
Thành chủ Hồ Đại Quang cùng một lão già cường tráng và một thanh niên tuổi gần 30 mặc quân phục đang tiến đến cổng linh cảnh.
"Thành chủ... chọn hắn làm đại diện có thật sự ổn không?" Lão già hỏi.
"Đương nhiên không ổn, cho nên ta mới sắp xếp cho hắn một khóa đặc huấn."
"Nhưng chỉ còn hai tháng là đến cuộc thi, trong hai tháng này hắn tiến bộ được bao nhiêu? Tuy hắn từng đánh bại Linh Vương cấp 1, nhưng Trường Thương cũng từng một đối một đánh bại Linh Vương cấp 2!"
Thành chủ Hồ Đại Quang vừa mở cổng linh cảnh vừa đáp: "Hoàng tư lệnh, ta hiểu ngài bất mãn vì ta không chọn Trường Thương mà lại đi chọn tên nhóc Võ Phi Dương. Đúng, Trường Thương có thể đánh bại Linh Vương cấp 2, nhưng trong Tứ siêu tân tinh có kẻ từng đánh được với Linh Đế!"
Vị Hàn tư lệnh nói: "Đấy là nhờ vào thủ đoạn, không phải thực lực!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Đấy chính là thứ ta cần, ngài nghĩ Trường Thương có thủ đoạn nào đủ để đánh bại Tứ siêu tân tinh?"
Hàn tư lệnh, gã thanh niên chính là Trường Thương cũng im lặng, bởi lão và hắn đều biết đáp án là không có.
Hai người tiến vào cổng linh cảnh để đến khu luyện tập rộng lớn. Hồ Đại Quang nói tiếp: "Hơn nữa ta cũng chưa chính thức chọn hắn. Trường Thương, ta sẽ huấn luyện cho ngươi và hắn, đến 1 tháng sau cả hai so tài, ai thắng sẽ chính thức được chọn làm đại diện phủ thành chủ Sài thành tham dự Thanh niên anh hùng chiến, ngươi thấy thế nào?"
Thanh niên tên Trường Thương cung kính gật đầu: "Trường Thương sẽ không phụ lòng mong đợi của thành chủ và tư lệnh!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Tốt!", sau đó lão xoắn tay áo lên, nghiến răng mắng thầm: "Thằng nhóc chết bầm, thịt con gái ta thì hôm nay đừng trách ta thông ngươi thành ống cống!"
Nhưng ngoài ba người Hồ Đại Quang, trong khu huấn luyện không có một bóng người.
"Ủa hắn đâu rồi? Rõ ràng ta quăng trong này mà?" Đại Quang ngạc nhiên, ba người chia ra tìm khắp xung quanh nhưng không thấy.
"Chẳng lẽ có kẻ dám đột nhập vào tận đây bắt người?"
Nghĩ vậy, Đại Quang vội vã ra khỏi linh cảnh, vừa định báo động khẩn cấp thì thấy Dương đang nắm tay con gái cưng của lão tung tăng tiến tới.
"Thằng quỷ! Sao ngươi thoát ra được?" Đại Quang vừa nhẹ nhõm vừa bực mình hỏi.
"Dạ... cào cào quẹt quẹt chơi ai ngờ trúng mã khóa cổng. Hề hề..."
Dương vừa nói xong liền bị Hồ Đại Quang thộp cổ lôi vào trong, Hoàng tư lệnh và Trường Thương cũng theo vào, Nguyệt định vào theo nhưng cổng bị khóa lại trước khi nàng kịp tiến đến.
Bên trong khu huấn luyện, Đại Quang dặn dò: "Hoàng tư lệnh và Trường Thương, hai người chờ ở đây, ta làm công tác tư tưởng cho thằng quỷ nhỏ này một lát!"
Nói xong, Đại Quang lôi Dương vào một góc và hỏi:
"Nhìn ngươi không có vẻ gì là lo lắng cho cuộc thi sắp đến?"
Dương suy nghĩ rồi đáp: "Dạ cũng hơi lo, Nguyễn Hoài Bão và Sùng Hạo đều rất mạnh..."
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Nhưng chợt có tiếng gọi từ xa...
"Mẹ ơi..."
"Thiết... nàng ở đâu..."
Có ánh đèn tiến đến, một người đàn ông cùng một thằng bé vội vã chạy đến bên nàng..."
"Thiết! Đừng làm bậy..."
Thiết vẫy vùng cố thoát khỏi vòng tay chồng: "Chàng buôn thiếp ra, chàng đã không tin thiếp thì còn giữ thiếp lại làm gì?"
Người chồng cũng bật khóc, cố giữ chặt vợ mình: "Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta đã biết rằng người cha mà con nói chỉ là cái bóng của chính nàng! Ta sai rồi! Ta sẽ không bao giờ để mẹ con nàng cô quạnh mỗi đêm nữa..."
Đôi vợ chồng trẻ ôm nhau khóc thật lâu, rồi người chồng bế người vợ trên tay, cõng đứa con trai trên lưng, cả gia đình hạnh phúc trở về nhà...
Bên bờ sông, một bóng dáng áo hồng thướt tha đứng dõi theo đôi vợ chồng, khóe môi nàng khẽ mỉm một nụ cười mãn nguyện...
Chợt sau lưng nàng, một tiếng thở dài vang lên: "Vy Ái ơi là Vy Ái, ngươi luôn luôn chỉ biết se duyên cho kẻ khác, mang tình yêu đến muôn người, nhưng bản thân ngươi tại sao lại không biết tìm kiếm một tình yêu cho chính bản thân mình?"
Vy Ái nhẹ lắc đầu: "Tình yêu của ta là dành cho vạn vật..."
Hồng Ảnh từ phía sau bước đến đứng cạnh Vy Ái, nàng lần nữa thở dài: "Cái thứ tình yêu vạn vật của ngươi vĩ đại đến đáng thương, ngươi vì muốn se duyên cho Tử Linh, giúp nàng ta xóa đi mặc cảm tội lỗi mà phải chịu đựng nỗi đau của một nữa con tim mình, người khác không biết còn tưởng rằng ngươi yêu Tử Linh hoặc yêu Phi Công đấy!"
Vy Ái nhẹ mỉm cười: "Tử Linh đáng thương hơn là đáng hận, dù rất có lỗi với nữa trái tim còn lại, nhưng ta muốn giải quyết xong chuyện Tử Linh trước đã..."
"Rồi sau đó?" Hồng Ảnh hỏi.
Gương mặt Vy Ái hơi ửng hồng: "Ta cũng muốn thử cảm giác khi... yêu một người..."
***
Gió lành lạnh đưa hương cỏ thoảng lướt qua gọi Dương tỉnh giấc, mi mắt hắn hé mở nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
"Đây là đâu?" Dương giật mình bật dậy, xung quanh là một khi đất bằng phẳng với nhiều thứ dụng cụ và cột gỗ, cột sắt, trông như một khu luyện võ.
Đây là một linh cảnh, khu huấn luyện đặc biệt của phủ chủ Sài thành.
Dương xoa cái đầu nhức buốt, hắn chỉ nhớ sau khi bàn chuyện chế tạo thánh bảo với thần sư Đức Cường, hắn cùng Lệ, Mộng và My cùng thánh sư Thiên Lý rời khỏi Giả kim thành, đang âm mưu lập kèo uống sâm với 3 nàng thì bị một cú trời giáng lên đầu rồi lăn đúng ra bất tỉnh.
Chính là Thiên Lý thánh sư ra tay theo nhờ vả của thành chủ Hồ Đại Quang, vốn dĩ không cần phải đánh Dương bất tỉnh mà chỉ dẫn hắn đến phủ thành chủ, nhưng lão già ngứa tay đánh ngất "cho đỡ phải giải thích".
Sau khi biết ngọn nguồn sự việc từ Google, Dương đứng dậy tìm cánh cổng linh cảnh rồi tiến đến...
***
Phủ thành chủ Sài thành.
Thành chủ Hồ Đại Quang cùng một lão già cường tráng và một thanh niên tuổi gần 30 mặc quân phục đang tiến đến cổng linh cảnh.
"Thành chủ... chọn hắn làm đại diện có thật sự ổn không?" Lão già hỏi.
"Đương nhiên không ổn, cho nên ta mới sắp xếp cho hắn một khóa đặc huấn."
"Nhưng chỉ còn hai tháng là đến cuộc thi, trong hai tháng này hắn tiến bộ được bao nhiêu? Tuy hắn từng đánh bại Linh Vương cấp 1, nhưng Trường Thương cũng từng một đối một đánh bại Linh Vương cấp 2!"
Thành chủ Hồ Đại Quang vừa mở cổng linh cảnh vừa đáp: "Hoàng tư lệnh, ta hiểu ngài bất mãn vì ta không chọn Trường Thương mà lại đi chọn tên nhóc Võ Phi Dương. Đúng, Trường Thương có thể đánh bại Linh Vương cấp 2, nhưng trong Tứ siêu tân tinh có kẻ từng đánh được với Linh Đế!"
Vị Hàn tư lệnh nói: "Đấy là nhờ vào thủ đoạn, không phải thực lực!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Đấy chính là thứ ta cần, ngài nghĩ Trường Thương có thủ đoạn nào đủ để đánh bại Tứ siêu tân tinh?"
Hàn tư lệnh, gã thanh niên chính là Trường Thương cũng im lặng, bởi lão và hắn đều biết đáp án là không có.
Hai người tiến vào cổng linh cảnh để đến khu luyện tập rộng lớn. Hồ Đại Quang nói tiếp: "Hơn nữa ta cũng chưa chính thức chọn hắn. Trường Thương, ta sẽ huấn luyện cho ngươi và hắn, đến 1 tháng sau cả hai so tài, ai thắng sẽ chính thức được chọn làm đại diện phủ thành chủ Sài thành tham dự Thanh niên anh hùng chiến, ngươi thấy thế nào?"
Thanh niên tên Trường Thương cung kính gật đầu: "Trường Thương sẽ không phụ lòng mong đợi của thành chủ và tư lệnh!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Tốt!", sau đó lão xoắn tay áo lên, nghiến răng mắng thầm: "Thằng nhóc chết bầm, thịt con gái ta thì hôm nay đừng trách ta thông ngươi thành ống cống!"
Nhưng ngoài ba người Hồ Đại Quang, trong khu huấn luyện không có một bóng người.
"Ủa hắn đâu rồi? Rõ ràng ta quăng trong này mà?" Đại Quang ngạc nhiên, ba người chia ra tìm khắp xung quanh nhưng không thấy.
"Chẳng lẽ có kẻ dám đột nhập vào tận đây bắt người?"
Nghĩ vậy, Đại Quang vội vã ra khỏi linh cảnh, vừa định báo động khẩn cấp thì thấy Dương đang nắm tay con gái cưng của lão tung tăng tiến tới.
"Thằng quỷ! Sao ngươi thoát ra được?" Đại Quang vừa nhẹ nhõm vừa bực mình hỏi.
"Dạ... cào cào quẹt quẹt chơi ai ngờ trúng mã khóa cổng. Hề hề..."
Dương vừa nói xong liền bị Hồ Đại Quang thộp cổ lôi vào trong, Hoàng tư lệnh và Trường Thương cũng theo vào, Nguyệt định vào theo nhưng cổng bị khóa lại trước khi nàng kịp tiến đến.
Bên trong khu huấn luyện, Đại Quang dặn dò: "Hoàng tư lệnh và Trường Thương, hai người chờ ở đây, ta làm công tác tư tưởng cho thằng quỷ nhỏ này một lát!"
Nói xong, Đại Quang lôi Dương vào một góc và hỏi:
"Nhìn ngươi không có vẻ gì là lo lắng cho cuộc thi sắp đến?"
Dương suy nghĩ rồi đáp: "Dạ cũng hơi lo, Nguyễn Hoài Bão và Sùng Hạo đều rất mạnh..."
Đọc tiếp: Chương: 107
Quay lại: Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
