"...nhưng đáng tiếc một điều... Hắn không có Bảo Vật tuyệt thế, mà Thủy tinh và Bạc thì không thể giúp hắn chống lại uy lực của Thần Bảo..."
Nghe câu nói của thánh sư Thiên Lý, thành chủ Hồ Đại Quang thở dài: "Mang một năng lực bình thường là Bạc và một năng lực hiếm nhưng mong manh là Thủy Tinh. Lương Vô Thường bị cho là phế vật vô hại ở cấp Linh Sĩ, Linh Úy vì chưa có khả năng kết tinh để dùng linh lực hệ vật chất rắn. Khi đạt đến Linh Tá, hắn bắt đầu gây chú ý vì khả năng lĩnh ngộ cảnh giới siêu phàm, đột phá Linh Tá không bao lâu đã lĩnh ngộ Kết Tinh, tu luyện thần tốc, lĩnh ngộ siêu phàm, hắn đạt đến Linh Tướng, lĩnh ngộ Hữu Hình, và lúc này thì uy lực của hai hệ Bạc cùng Thủy Tinh bộc lộ..."
"Tráng gương, nhờ lĩnh ngộ Hữu Hình mà hắn có thể dễ dàng tạo ra những lớp thủy tinh có hình dạng tùy thích rồi lại tráng một lớp bạc lên, tạo thành một thứ chuyên khắc chế linh lực hệ ánh sáng và có thể ẩn thân. Và khi đột phá Linh Vương, lĩnh ngộ Hữu Ý, khả năng ẩn thân của hắn trở nên hoàn hảo nhờ khả năng tạo ra loại gương bẻ cong ánh sáng, khiến bản thân gần như vô ảnh, lại có Hữu Ý với khả năng điều khiển vật chất tạo ra bởi linh lực bay lượn di chuyển tùy ý, hắn tạo ra loại ám khí vô hình mang linh lực cấp Vương cực kỳ nguy hiểm."
"Đáng tiếc là Thâm Hậu môn không đủ tài lực để hỗ trợ hắn về mặt Bảo Vật, nếu không, chưa chắc hắn đã bại..."
***
Trụ sở Việt Hồn hội, trong một gian phòng đá, 5 vị lãnh đạo ngồi quanh một màn hình lớn để theo dõi diễn biến cuộc thi Thanh niên anh hùng chiến.
Khi thấy Lương Vô Thường bại trận, một trong năm ngườibật cười: "Ha! Lương Vô Thường vậy mà cũng bại, nếu biết sớm thì đã không bảo Văn Minh dựng ra màn kịch lưỡng bại câu thương làm gì..."
"Ngươi còn cười được! Thế hệ phi thường cả ba đứa đều vào trận cuối, chúng ta vốn không nắm được bao nhiêu thông tin của bọn chúng..."
Người khác phất tay: "Ngươi lo xa! Chúng ta đã tính đến trường hợp cả Tứ siêu tân tinh cùng bộc phát cụng bị Lục Văn Minh một đòn đánh bại toàn bộ, nói gì đến bọn nhóc 17 tuổi của Thế hệ phi thường?"
Một người khác hừ nhẹ: "Nói hay lắm, ta chỉ mong là đừng để đến mức phải dùng đến kế hoạch hai. Thả tên đó ra thì chỉ Thần mới cản nổi!"
***
Hoàng hôn buông xuống, đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh bại trận trước Bạch Long Bá Vương - Sùng Hạo, đồng nghĩa với việc Tứ siêu tân tinh thất bại trước Thế hệ phi thường.
Đúng, nhưng chưa đủ, bởi còn một người, người này xếp hạng 3 trong Tứ siêu tân tinh, tu luyện không nhanh bằng Lương Vô Thường, không có Đế thú như Đặng Vô Tâm, nhưng về mưu sâu kế hiểm thì hắn đứng đầu. Biết đâu Kinh Vô Nguyệt bằng vào mưu kế lại đánh bại toàn bộ ba người Thế hệ phi thường để lấy lại danh dự cho Tứ siêu tân tinh và lên ngôi vô địch cuộc thi...
Nhưng trước hết, Kinh Vô Nguyệt cần phải đánh bại Lục Văn Minh, một thí sinh tưởng chừng yếu ớt đến vô hại, nhưng nghĩ kỹ lại, khán giả không khỏi giật mình, bởi từ đầu cuộc thi đến giờ hắn hầu như không tiêu hao bao nhiêu linh lực, gọi là may mắn thì là cực kỳ khó tin, thay vào đó, phải gọi là kỳ mưu dị kế thì khả thi hơn nhiều...
Trận đấu thứ tư chuẩn bị bắt đầu, Kinh Vô Nguyệt tiến vào vạch đấu trong khi Lục Văn Minh vấp té rồi gượng dậy phủi mình, sau đó mới tiến đến vạch.
Sau hiệu lệnh bắt đầu của trọng tài, Lục Văn Minh gãi đầu cười đần độn nhìn Vô Nguyệt và nói: "Hề hề... Anh nhẹ tay giúp em. Đánh một chút em sẽ tự đầu hàng..."
Kinh Vô Nguyệt khoanh tay lạnh lùng đáp: "Chờ trời tối rồi đầu hàng cho đỡ bị người khác thấy bản mặt nhục nhã khi đầu hàng đúng không? Ta chờ với ngươi!"
Lục Văn Minh tròn mắt: "Anh đi dép tổ ong trong bụng em sao? Mà làm vậy có được không anh, em sợ khán giả phản đối..."
Kinh Vô Nguyệt vẫn khoanh tay: "Nhiều lời! Ta thi là để vô địch, không phải thi cho người khác xem!"
"Dạ dạ... hề hề..."
Tưởng là đùa, nhưng Kinh Vô Nguyệt quả thật chỉ đứng khoanh tay, còn Lục Văn Minh đứng lơ ngơ láo ngáo.
Chờ đợi một lúc không có gì xày ra, khán giả trở nên tức giận: "Làm trò hề gì vậy? Chúng chờ trời tối thật sao?"
"Má nó! Một thằng xảo trá, một thằng bệnh hoạn! Loại hết cả hai thằng đi!"
Trụ sở Việt Hồn hội, nhìn cảnh vầng thái dương chìm dần nơi cuối chân trời, một người nói: "Không biết Kinh Vô Nguyệt có âm mưu gì, nhưng nếu hắn chấp nhận chờ đến đêm xuống thì Lục Văn Minh thắng chắc rồi!"
Rồi thì màn đêm cũng phủ kín bầu trời, một vầng trăng nhô lên thế chỗ cho vầng trời đã lịm tắt.
Lúc Văn Minh nhìn trời, nét mặt ngáo ngơ biến mất và thay bằng một nụ cười tự tin, tháo cặp kính ra khỏi mắt và bóp nát, Lục Văn Minh liếc Kinh Vô Nguyệt: "Vô Nguyệt, thật lòng rất cảm ơn ngươi..."
Kinh Vô Nguyệt nhíu mày: "Cảm ơn ta cái gì?"
Lục Văn Minh vuốt mái tóc ngố lên thành kiểu tóc uốn ngược ra sau, khuôn mặt ngờ nghệch liền chuyển thành khuôn mặt đầy trí tuệ: "Vì đã giúp ta lên ngôi vô địch mà không cần tốn quá nhiều công sức..."
Nói xong, hai tay Lục Văn Minh hiện ra những tia bóng tối dài bằng thanh kiếm, những tia này rời tay và bay lơ lững quanh Kinh Vô Nguyệt.
Kinh Vô Nguyệt lúc này thôi khoanh tay, nhìn Lục Văn Minh và nói: "Linh Vương Hữu Ý..."
Không chỉ Kinh Vô Nguyệt, rất nhiều khán giả tỏ vẻ ngạc nhiên, không ngờ lại xuất hiện thêm một thiên tài cấp Linh Vương mang linh lực hữu ý.
Đáp lại Kinh Vô Nguyệt, Lục Văn Minh nhếch miệng cười, gật đầu và nói: "Ngạc nhiên phải không? Vĩnh biệt nhé!"
Nói xong, Những thanh kiếm tạo thành từ bóng tối phóng thẳng đến Kinh Vô Nguyệt, còn Lục Văn Minh cũng di chuyển thần tốc ra sau lưng Kinh Vô Nguyệt, linh lực tụ thành một thanh kiếm bóng tối khác đâm thẳng vào lưng trái Kinh Vô Nguyệt.
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Nghe câu nói của thánh sư Thiên Lý, thành chủ Hồ Đại Quang thở dài: "Mang một năng lực bình thường là Bạc và một năng lực hiếm nhưng mong manh là Thủy Tinh. Lương Vô Thường bị cho là phế vật vô hại ở cấp Linh Sĩ, Linh Úy vì chưa có khả năng kết tinh để dùng linh lực hệ vật chất rắn. Khi đạt đến Linh Tá, hắn bắt đầu gây chú ý vì khả năng lĩnh ngộ cảnh giới siêu phàm, đột phá Linh Tá không bao lâu đã lĩnh ngộ Kết Tinh, tu luyện thần tốc, lĩnh ngộ siêu phàm, hắn đạt đến Linh Tướng, lĩnh ngộ Hữu Hình, và lúc này thì uy lực của hai hệ Bạc cùng Thủy Tinh bộc lộ..."
"Tráng gương, nhờ lĩnh ngộ Hữu Hình mà hắn có thể dễ dàng tạo ra những lớp thủy tinh có hình dạng tùy thích rồi lại tráng một lớp bạc lên, tạo thành một thứ chuyên khắc chế linh lực hệ ánh sáng và có thể ẩn thân. Và khi đột phá Linh Vương, lĩnh ngộ Hữu Ý, khả năng ẩn thân của hắn trở nên hoàn hảo nhờ khả năng tạo ra loại gương bẻ cong ánh sáng, khiến bản thân gần như vô ảnh, lại có Hữu Ý với khả năng điều khiển vật chất tạo ra bởi linh lực bay lượn di chuyển tùy ý, hắn tạo ra loại ám khí vô hình mang linh lực cấp Vương cực kỳ nguy hiểm."
"Đáng tiếc là Thâm Hậu môn không đủ tài lực để hỗ trợ hắn về mặt Bảo Vật, nếu không, chưa chắc hắn đã bại..."
***
Trụ sở Việt Hồn hội, trong một gian phòng đá, 5 vị lãnh đạo ngồi quanh một màn hình lớn để theo dõi diễn biến cuộc thi Thanh niên anh hùng chiến.
Khi thấy Lương Vô Thường bại trận, một trong năm ngườibật cười: "Ha! Lương Vô Thường vậy mà cũng bại, nếu biết sớm thì đã không bảo Văn Minh dựng ra màn kịch lưỡng bại câu thương làm gì..."
"Ngươi còn cười được! Thế hệ phi thường cả ba đứa đều vào trận cuối, chúng ta vốn không nắm được bao nhiêu thông tin của bọn chúng..."
Người khác phất tay: "Ngươi lo xa! Chúng ta đã tính đến trường hợp cả Tứ siêu tân tinh cùng bộc phát cụng bị Lục Văn Minh một đòn đánh bại toàn bộ, nói gì đến bọn nhóc 17 tuổi của Thế hệ phi thường?"
Một người khác hừ nhẹ: "Nói hay lắm, ta chỉ mong là đừng để đến mức phải dùng đến kế hoạch hai. Thả tên đó ra thì chỉ Thần mới cản nổi!"
***
Hoàng hôn buông xuống, đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh bại trận trước Bạch Long Bá Vương - Sùng Hạo, đồng nghĩa với việc Tứ siêu tân tinh thất bại trước Thế hệ phi thường.
Đúng, nhưng chưa đủ, bởi còn một người, người này xếp hạng 3 trong Tứ siêu tân tinh, tu luyện không nhanh bằng Lương Vô Thường, không có Đế thú như Đặng Vô Tâm, nhưng về mưu sâu kế hiểm thì hắn đứng đầu. Biết đâu Kinh Vô Nguyệt bằng vào mưu kế lại đánh bại toàn bộ ba người Thế hệ phi thường để lấy lại danh dự cho Tứ siêu tân tinh và lên ngôi vô địch cuộc thi...
Nhưng trước hết, Kinh Vô Nguyệt cần phải đánh bại Lục Văn Minh, một thí sinh tưởng chừng yếu ớt đến vô hại, nhưng nghĩ kỹ lại, khán giả không khỏi giật mình, bởi từ đầu cuộc thi đến giờ hắn hầu như không tiêu hao bao nhiêu linh lực, gọi là may mắn thì là cực kỳ khó tin, thay vào đó, phải gọi là kỳ mưu dị kế thì khả thi hơn nhiều...
Trận đấu thứ tư chuẩn bị bắt đầu, Kinh Vô Nguyệt tiến vào vạch đấu trong khi Lục Văn Minh vấp té rồi gượng dậy phủi mình, sau đó mới tiến đến vạch.
Sau hiệu lệnh bắt đầu của trọng tài, Lục Văn Minh gãi đầu cười đần độn nhìn Vô Nguyệt và nói: "Hề hề... Anh nhẹ tay giúp em. Đánh một chút em sẽ tự đầu hàng..."
Kinh Vô Nguyệt khoanh tay lạnh lùng đáp: "Chờ trời tối rồi đầu hàng cho đỡ bị người khác thấy bản mặt nhục nhã khi đầu hàng đúng không? Ta chờ với ngươi!"
Lục Văn Minh tròn mắt: "Anh đi dép tổ ong trong bụng em sao? Mà làm vậy có được không anh, em sợ khán giả phản đối..."
Kinh Vô Nguyệt vẫn khoanh tay: "Nhiều lời! Ta thi là để vô địch, không phải thi cho người khác xem!"
"Dạ dạ... hề hề..."
Tưởng là đùa, nhưng Kinh Vô Nguyệt quả thật chỉ đứng khoanh tay, còn Lục Văn Minh đứng lơ ngơ láo ngáo.
Chờ đợi một lúc không có gì xày ra, khán giả trở nên tức giận: "Làm trò hề gì vậy? Chúng chờ trời tối thật sao?"
"Má nó! Một thằng xảo trá, một thằng bệnh hoạn! Loại hết cả hai thằng đi!"
Trụ sở Việt Hồn hội, nhìn cảnh vầng thái dương chìm dần nơi cuối chân trời, một người nói: "Không biết Kinh Vô Nguyệt có âm mưu gì, nhưng nếu hắn chấp nhận chờ đến đêm xuống thì Lục Văn Minh thắng chắc rồi!"
Rồi thì màn đêm cũng phủ kín bầu trời, một vầng trăng nhô lên thế chỗ cho vầng trời đã lịm tắt.
Lúc Văn Minh nhìn trời, nét mặt ngáo ngơ biến mất và thay bằng một nụ cười tự tin, tháo cặp kính ra khỏi mắt và bóp nát, Lục Văn Minh liếc Kinh Vô Nguyệt: "Vô Nguyệt, thật lòng rất cảm ơn ngươi..."
Kinh Vô Nguyệt nhíu mày: "Cảm ơn ta cái gì?"
Lục Văn Minh vuốt mái tóc ngố lên thành kiểu tóc uốn ngược ra sau, khuôn mặt ngờ nghệch liền chuyển thành khuôn mặt đầy trí tuệ: "Vì đã giúp ta lên ngôi vô địch mà không cần tốn quá nhiều công sức..."
Nói xong, hai tay Lục Văn Minh hiện ra những tia bóng tối dài bằng thanh kiếm, những tia này rời tay và bay lơ lững quanh Kinh Vô Nguyệt.
Kinh Vô Nguyệt lúc này thôi khoanh tay, nhìn Lục Văn Minh và nói: "Linh Vương Hữu Ý..."
Không chỉ Kinh Vô Nguyệt, rất nhiều khán giả tỏ vẻ ngạc nhiên, không ngờ lại xuất hiện thêm một thiên tài cấp Linh Vương mang linh lực hữu ý.
Đáp lại Kinh Vô Nguyệt, Lục Văn Minh nhếch miệng cười, gật đầu và nói: "Ngạc nhiên phải không? Vĩnh biệt nhé!"
Nói xong, Những thanh kiếm tạo thành từ bóng tối phóng thẳng đến Kinh Vô Nguyệt, còn Lục Văn Minh cũng di chuyển thần tốc ra sau lưng Kinh Vô Nguyệt, linh lực tụ thành một thanh kiếm bóng tối khác đâm thẳng vào lưng trái Kinh Vô Nguyệt.
Đọc tiếp: Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Quay lại: Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
