Pair of Vintage Old School Fru

Chương 218: Sa Đọa


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 185
Vô Lực bang, dưới chân núi, một đôi nam nữ thanh tú hướng mắt về đỉnh núi, người nam áo trắng với gương mặt anh tuấn phi phàm nói: "Linh Nhi, đây chính là Vô Lực bang, lần này ta nhất định phải tìm được Cửu Phẩm Liên Hoa để chữa trị cho nàng..."

Nữa năm trôi qua, Phong Linh Nhi đã xinh đẹp hơn nhiều, dù gương mặt nàng có chút xanh xao tiều tụy...

***

Trong tiếng hét kinh thiên động địa của Bạch Hậu, Dương đang bị tơ nhện trói chặt tứ chi và Mai Linh lẫn hầu hết nhện góa phụ trắng trong ổ nhện đều bị tiếng hét khủng khiếp làm cho bất tỉnh.

"Chết đi!"

Dứt tiếng thét, Bạch Hậu rút Nghịch Thiên kiếm ra khỏi mặt mình rồi ném kiếm đâm thẳng vào giữa tim Dương.

Lưỡi kiếm đen sắc nhọn đâm xuyên qua ngực Dương, lưỡi kiếm cắm sâu vào tim hắn và chỉ còn phần cán kiếm vướng lại...

Tin rằng mối nguy hiểm đã chết chắc, Bạch Hậu bắt đầu đẻ trứng...

Nhưng Bạch Hậu đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, Nghịch Thiên kiếm không những không thể giết chết Dương mà còn hóa thành thể lỏng và hòa tan vào tim hắn, biến quả tim Dương thành một quả tim màu đen.

Và hắn lần nữa thức tỉnh, một dạng thức tỉnh bị động.

Vẫn hình dạng cũ, nhưng ánh mắt Dương càng trở nên tà mị, hắn toát ra sát khí tàn độc đến mức Bạch Hậu cũng phải run rẫy.

Dương nhìn Bạch Hậu, nghiêng đầu và ngước cằm lên, trông vô cùng lạnh lùng và kiêu ngạo, rồi tay hắn giơ ra như muốn tóm lấy thứ gì đó trước mặt.

Dương vẫn đứng yên, nhưng khi những ngón tay Dương bóp lại, Bạch Hậu lập tức giật mình phát hiện cổ mình bị siết chặt bởi một bàn tay hư ảo tạo thành từ những chữ hắc vạn.

"Ngươi... là thứ... quái vật gì..." Bạch Hậu hoàn toàn kinh sợ.

Dương không đáp, hắn nắm cổ Bạch Hậu kéo về phía mình.

Nhìn như Dương kéo hết sức nhẹ nhàng, nhưng Bạch Hậu phải dồn hết sức để dùng tám chiếc chân nhện cắm sâu xuống đất chống chịu, dù vậy vẫn bị kéo lê về phía Dương.

Kéo được một đoạn, tay còn lại của Dương co ra sau rồi tung một nắm đấm...

BINH!

Một cánh tay hắc vạn thứ hai hiện ra và đấm thẳng vào mặt Bạch Hậu, khiến nữa bên mặt bà dập nát, đầu bà nghiêng như suýt bay lìa khỏi cổ.

Chỉ một cú đánh, Bạch Hậu hoàn toàn bị khuất phục: "Hự... Th... tha cho ta! Ta sẽ giải độc..."

RẮC!

Bạch Hậu còn chưa kịp nói hết câu, Dương đã dùng cánh tay hắc niệm bẻ tung một chân nhện của bà, khiến Bạch Hậu hét lên đau đớn.

"Ta xin lỗi... tha cho ta! Á Á Á...."

ẦM!

Lần này, Dương nắm tóc Bạch Hậu đem cơ thể khổng lồ của bà đập thẳng vào thành hang.

Cú va chạm khiến trần hang sụp đổ, Bạch Hậu dù đau nhưng cũng không quên bắn tơ che chắn cho ổ trứng mới sinh của bà.

Bạch Hậu ngã ra, Dương bồi thêm vào bụng người của bà một cú đá từ chiếc chân tạo thành bởi những chữ hắc vạn.

Rồi Dương lại giơ tay ra trước, một chữ hắc vạn khổng lồ xuất hiện và xoáy tròn cực nhanh...

Nhìn vòng xoáy có khả năng chẻ đôi cơ thể mình, Bạch Hậu không còn hy vọng sống sót, không còn kiêu ngạo, không còn sợ hãi, không còn hối hận, chỉ còn nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thảm thương: "Ta sai rồi... chém giết tùy ngươi... nhưng... đừng làm hại... các con ta..."

"MẸ!"

Đúng lúc này, một cơ thể khổng lồ chạy vụt qua Dương và chắn trước mặt Bạch Hậu.

"Mẹ! Người bị thương nặng quá!"

Bạch Hậu nhìn kẻ vừa đến có cơ thể to không kém gì bà, xua tay quát: "Số 0! Mang các em con chạy mau! Kẻ này rất mạnh!"

"Không! Con sẽ không chạy! Ước mơ của chúng ta còn chưa thành!"

Số 0 là đứa con tài năng nhất và đặc biệt nhất của Bạch Hậu, hắn là nam giới, mang trong lòng ước mơ dẫn dắt loài góa phụ trắng tiến hóa thành hình người để có thể xóa bỏ hủ tục, mà thật ra là một lời nguyền, phải ăn thịt đồng loại để duy trì nòi giống.

Bạch Hậu rơi nước mắt: "Mẹ không còn cơ hội nữa... Hãy chạy đi!"

Lúc này, Dương phất tay, vòng xoáy chữ hắc vạn lướt về phía số 0...

Và Bạch Hậu, dùng sức tàn đẩy số 0 ra khỏi tầm sát thương...

Dương lúc này bị hắc niệm xâm chiếm, nhưng hình ảnh người mẹ liều chết bảo vệ cho con mình khơi gợi lại cảm xúc trong lòng hắn, cảm xúc khi chứng kiến Diễm liều mạng chịu đòn của Long Hán vì hắn.

Vậy nên Dương thu tay, vòng xoáy dừng lại trong gang tấc trước khi chạm vào Bạch Hậu.

Dương gục xuống, tay chống trên đất, miệng phun ra một ngụm máu đen, vệt máu này lập tức tụ lại thành hình lưỡi kiếm Nghịch Thiên.

Bạch Hậu thoát nạn trong gang tấc, trong khoảnh khắc Dương dừng tay, bà thấy ánh mắt hắn thay đồi và biết không phải hắn kiệt sức mà là do hắn buông tha cho bà.

Số 0 thì không thấy ánh mắt Dương, lầm tưởng Dương kiệt sức, liền xông ra nhưng bị Bạch Hậu ngăn cản.

"Dừng lại!"

"Mẹ?"

"Là hắn tha cho ta!"

Cản số 0 xong, Bạch Hậu nhìn Dương đang đau đớn vì kiệt sức và đau đớn vì chất độc, tò mò hỏi: "Tại sao ngươi không ra tay?"

Dương không đáp, chính xác hơn là không còn sức để đáp, hắn chỉ có thể dùng chút niệm còn lại để cố duy trì trạng thái thức tỉnh hiện tại.

Bạch Hậu biết chất độc đang khiến Dương kiệt quệ, bà gượng dậy, nhe nanh phun ra hai tia nước đỏ như máu và dùng tơ bọc lấy thành hai quả cầu nhỏ như viên kẹo rồi ném về phía Dương.

"Đó là thuốc giải độc."

Dương nhìn Bạch Hậu, hắn biết với tình trạng hiện tại thì bà không cần lừa hắn, nên liền mang đến chỗ Mai Linh và vắt nước trong quả cầu tơ vào miệng nàng, hắn cũng uống viên còn lại.

Trong khi Dương uống thuốc, Bạch Hậu gượng dậy tiến đến trước mặt hắn và giải thích: "Do sắp sinh nên ta không giữ được bình tĩnh... Ta xin lỗi..."

Vừa nói, nữ hoàng hùng mạnh của tộc góa phụ trắng quỳ bảy chiếc chân nhện xuống và cúi đầu trước Dương.

Dương gật đầu và nói: "Ta không giết bất cứ đứa con nào của bà!"

"Ta tin ngươi, vậy nên ta cúi đầu xin lỗi các ngươi!" Bạch Hậu đáp, mắt nhìn về ổ trứng mới sinh ra vẫn còn nguyên vẹn, bà biết nếu Dương không có ý bảo vệ chúng thì ổ trứng đã tan nát.

Không cầm cự được nữa, Dương ngã xuống hôn mê...

Trong lúc này, Vô Thiên Bạch đang ngồi trên một tảng đá, tay xoa cằm ngẫm nghĩ ra viễn cảnh bản thân hắn giả làm thằng khờ đi theo Hàn Tuyết, rồi nàng gặp kẻ địch nguy hiểm và hắn che mặt xuất hiện cứu nàng vào phút chót...

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Quay lại: Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm

Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000378s. Total load: 0.005203