Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 234
Cảm thấy quanh Bình Thường có hiện tượng lạ, Mai Linh lo lắng hỏi: "Bình Thường, ngươi sao vậy?"

Dương nhanh chóng thu hắc vạn vào lưỡi kiếm và đáp: "Ta không sao, chỉ thử dùng một niệm thuật để kháng độc..."

Giải thích qua loa, Dương hỏi để đổi hướng chú ý của Mai Linh: "Sư tỷ, tại sao người lại nghĩ rằng cả đời này sẽ không có cơ hội?"

Cận kề sinh tử, Mai Linh không ngần ngại thổ lộ: "Ta đã từng xem thường hắn, rồi khi nhận ra hắn tài năng thì lại quay sang thích hắn... ta chỉ là một người đáng khinh..."

Dương cười nhẹ: "Sư tỉ, hắn là một kẻ nhỏ nhen như vậy sao? Hắn có quyền chọn người xinh đẹp để yêu, sao lại khinh một cô gái chọn người tài để mến?"

"Hắn... có lẽ sẽ không nghĩ vậy, nhưng ta cũng tự biết bản thân không xứng đáng..."

Dương đáp: "Có thể khi xưa hắn không thích một Mai Linh cao ngạo khinh người, nhưng với một Mai Linh hiện tại, người biết tôn trọng và động viên một kẻ bị người khác xem là phế vật, thậm chí sẵn sáng chấp nhận chết trong oan ức để người khác được sống trong thanh thản, nếu vẫn không cảm động thì chính hắn là kẻ không xứng đáng với sư tỉ."

Từ một Bình Thường hiền lành khờ khạo có thể nói ra những câu ngôn tình sắc sảo khiến Mai Linh không khỏi cảm thấy kỳ lạ, và lúc nàng đang thắc mắc thì Bình Thường đã đứng dậy và bế nàng lên.

"Ngươi định làm gì?" Mai Linh hỏi.

Dương đáp: "Ta đưa sư tỷ đi lấy thuốc giải độc."

Bế Mai Linh đến cánh cửa đá, Dương tích tụ hắc niệm xuống chân rồi đạp cửa.

ẦM!

Cánh cửa đá vỡ tan khiến hai ả nhện gác cửa giật mình, nhưng vừa quay lại thì cả hai ả nhận cấp Linh Tướng liền quỳ sụp xuống hai bên đường, còn Dương cứ thế thong thả bế Mai Linh bước qua, giống như một vị đế vương vi hành.

Vừa bước qua hai ả nhện trong sự kinh ngạc tột cùng của mai Linh, Dương cất tiếng nhẹ nhàng hỏi: "Nhện chúa ở đâu?"

Trước sức khống chế tinh thần của Hắc Niệm, hai ả nhện không cần đánh cũng khai, Dương cứ thế tiến đến hang nhện chúa, bọn nhện canh gác đều cấp Linh Tướng trở xuống nên toàn bộ quỳ sụp xuống trước sức ép của Hắc Niệm.

Mai Linh kinh ngạc tột cùng, đây là Bình Thường sao? Không cần động tay cũng khiến cho những linh thú bán nhân này quỳ xuống thì ngay cả Võ Phi Dương cũng chưa chắc làm được!

"Đừng lo, đệ vẫn là Bình Thường đây!" Trong trạng thái thức tỉnh, Hắc Niệm giúp cho Dương có thể thấu hiểu suy nghĩ và cảm xúc của những người xung quanh có niệm yếu hơn, hắn trấn an khi cảm thấy Mai Linh đang hoảng sợ, và cũng có phần cảm động khi cảm thấy Mai Linh đang lo lắng cho Bình Thường vì sợ hắn bị sức mạnh quái dị nào đó xâm chiếm.

Bạch Hậu trong tổ chúa đang thả tơ sửa sang cái ổ của nàng, chợt cánh cửa tơ nhện khổng lồ đứt ra làm đôi, rồi sau đó một trong những nhện góa phụ trắng mạnh nhất bay ngược vào trong và được Bạch Hậu bắn tơ đỡ lấy.

"Số 2! Có chuyện gì bên ngoài?" Bạch Hậu ngạc nhiên khi thấy trên mặt nhện số 2, đứa con gan lỳ nhất với cấp bậc Linh Vương cấp 7 của nàng lộ rõ sự sợ hãi.

Nhện số 2 run rẫy: "Quỷ! Có quỷ!"

Rồi Dương bế Mai Linh bước vào, vẫn gương mặt bình tĩnh cùng đôi mắt đen yêu dị, nhưng cánh tay phải hắn đã biến đổi thành một cánh tay bọc vảy đen, hắn vừa bế Mai Linh vừa kéo theo một bó tơ nhện, bó tơ này trói chặt nhện số 21, ả bị Dương trói và kéo lê trên đất để "trả ơn" cho hành vi bắt người vô cớ.

"Là mày?" Bạch Hậu kinh ngạc khi thấy Dương, kẻ mà vừa trước chỉ như con kiến, muốn giết là giết, giờ lại toát ra khí chất yêu dị đến nàng cũng phát run.

"Ừ! Ngầu chưa?" Dương đáp, đồng thời thả Mai Linh xuống và kéo bó tơ đem ném số 21 về phía Bạch Hậu, dù biết Bạch Hậu có thể dễ dàng tạo mạng nhện cản lại.

Bạch Hậu đánh giá Dương rồi nói: "Linh lực yếu ớt, tà niệm mạnh mẽ, một cánh tay như tay Quỷ mà cũng giống tay Rồng... Ta chưa từng thấy sinh vật nào kì lạ như ngươi... Điều gì dẫn ngươi đến đây, hay đơn giản là thích gây sự?"

"Gay con mẹ bà! Vô cớ bắt ta về đây, thấy ta yếu nên ra sức bắt nạt không phân biệt phải trái. Giờ thấy ta mạnh lại tráo trở bảo ta đến gây sự!"

Lần đầu trong đời bị một thằng nhóc mắng xối xả, Bạch Hậu tức giận vô cùng nhưng còn chưa rõ thực lực của Dương nên cố nén giận: "Vậy tại sao lại giết con ta? Ngươi giải thích đi!"

"Thích con mẹ bà! Đưa thuốc giải ra đây!"

"Ngươi... ngươi..."

Bạch Hậu tức phát điên trước thái độ ngạo mạn quá trớn của Dương, thật ra là do bị ảnh hưởng bởi Hắc Niệm.

Lúc này, từ trên trần hang, một bóng trắng vốn là nhện số 1 đang âm thầm đáp xuống sau lưng Dương, nhưng lúc sắp ta tay đánh lén thì giật mình vì Dương quay lại: "Này thì ám sát!"

Nói xong, Dương dùng cánh tay Chân Long tóm lấy chân nhện số 1 và ném thẳng về phía Bạch Hậu.

Bạch Hậu bắn tơ đỡ lấy nhện số 1 và giật mình vì thấy Dương vốn nấp sau cơ thể nhện số 1 nhảy lên rồi vung kiếm chém thẳng vào mặt ả.

Tuy nhiên, Bạch Hậu dễ dàng tránh được và bắn tơ vào Dương khiến hắn phải vội nhảy lùi ra sau.

"Đánh mà không cần giải thích sao..." Bạch Hậu đã giận đến cực hạn.

Dương đứng trước Bạch Hậu, so với hắn thì Bạch Hậu to lớn như một tòa nhà, nhưng hắn không hề có ý định lùi bước, vì hắn cần phải lấy được thuốc giải độc.

"Ừ! Cái loài của bà nói nhẹ đâu có nghe! Nên ta sẽ đánh đến khi bà giao thuốc giải ra rồi nói chuyện!"

Dứt câu, dưới chân Dương xuất hiện một chữ Hắc Vạn lớn, hắn giậm lên và nhảy tránh khỏi một đường tơ do Bạch Hậu bắn đến trong tích tắc.

Trong thời gian 1 tuần trước chuyến hành hương, không chỉ Bình Thường tiến bộ mà chính Dương cũng tiến bộ không ít, dù hắn chỉ có thể tận dụng những lúc thức tỉnh để tìm hiểu về hắc niệm. Không dùng được Ngự Lôi Thuật lẫn Dạ Hành, Dương đã nghĩ ra cách mượn lực từ Hắc Niệm làm lò xo để tăng cường tốc độ...

Trước gia tốc phi thường của một người không có bao nhiêu linh lực, Bạch Hậu càng thêm ngạc nhiên nhưng không nao núng mà tiếp tục bắn tơ để bào mòn sức lực của Dương.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 218: Sa Đọa
Quay lại: Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử

Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000557s. Total load: 0.005710

pacman, rainbows, and roller s