Đáy vực Vô Hồn, tòa lâu đài đá lộ ra sau hàng nghìn năm ẩn mình trong sương mù, tuy cũ kỹ nhưng hầu như nguyên vẹn.
Dương và Kiều Vô Song đẩy cánh cửa đá để tiến vào gian phòng lớn của lâu đài, là nơi mà nữ hoàng và những bậc lãnh đạo của Khổng nhân tộc họp mặt bàn chuyện triều chính. Bên trong gian phòng rộng rãi không có sự hiện diện của ngai vàng như những lâu đài, cung điện khác, thay vào đó là một chiếc bàn đá lớn với những chiếc ghế cũng bằng đá xoay tròn xung quanh, một bên là hệ thống bếp lò đồ sộ, bên còn lại là hàng chục cái lu lớn xếp chồng lên nhau, là lu chứa một loại rượu của Khổng nhân tộc.
Bụi phủ đầy trên mặt bàn còn sót vài chiếc bát gốm, gian phòng lạnh tanh tạo cho lòng Dương một cảm giác hoài nhiệm, tựa như sâu trong linh hồn hắn cảm nhận được ánh sáng của bếp lửa, mùi hương của thịt nướng, âm thanh của tiếng cười, vị cay nồng của rượu và cảm giác sảng khoái khi những chén rượu va mạnh vào nhau.
Như thể hình ảnh của mấy nghìn năm trước được tái hiện, ngồi trên ghế kia là nữ hoàng, ngồi xung quanh là các vị trưởng lão và các vị mãnh tướng xen kẽ vào nhau không chút phân biệt. Những con người phóng khoáng vui vẻ cụng chén rượu đầy, nói về mùa màng và bàn chuyện săn bắn, nào có ngờ được rằng ngàn năm sau, giống loài hùng mạnh của mình chỉ còn trong lịch sử.
Mang theo cảm xúc khó tả, Dương cùng Kiều Vô Song tiến đến một cầu thang dẫn lên tầng trên. Nhưng thay vì bước lên cầu thang, Dương đặt tay lên một ô tường đá đầy rêu xanh và vận linh lực.
Cầu thang rung động trong vài giây, sau đó bậc thang thấp nhất sụp xuống, tiếp đến là bậc thang thứ hai, thứ ba,.. cũng sụp xuống, bậc sau lại thấp hơn bậc trước, cuối cùng cầu thang vốn để đi lên giờ đã thành cầu thang đi xuống.
Phủi sạch tay, Dương quay sang Kiều Vô Song hỏi đùa: "Bất ngờ không?"
Mặt Kiều Vô Song điềm nhiên, không lắc đầu cũng không gật đầu, chỉ mỉm một nụ cười như thể chuyện Dương biết cầu thang bí mật này là điều hiển nhiên.
Dương nghi vấn hỏi: "Hình như nàng có biết ta?"
Kiều Vô Song gật đầu.
Nhưng Dương vặn nát óc cũng không ra bản thân từng gặp Kiều Vô Song xinh đẹp này từ bao giờ, lại hỏi: "Trước đây chúng ta có gặp nhau sao?"
Kiều Vô Song lần này không đáp ngay mà nhíu mày suy nghĩ, sau đó mới nhẹ lắc đầu. Thấy vậy, Dương đành thôi không hỏi nữa, dẫn đường bước xuống bên dưới.
Ở cuối cầu thang là một gian phòng sạch sẽ được chiếu sáng bằng một ngọn đèn linh lực. Giữa phòng đặt một tượng đá mang hình dạng một cô gái đứng chắp tay trước ngực như đang cầu nguyện.
Bức tượng có kích thước như người thật và cũng sống động như thật, vừa ngắm nghía, Dương vừa cẩn thận dặn dò Kiều Vô Song: "Đừng chạm vào nhé, đấy là người thật."
Nghe vậy, Kiều Vô Song nhìn Dương bằng ánh mắt tò mò, Dương liền nói ra những gì hắn biết từ Google: "Cũng như nhiều bộ tộc thời cổ, Khổng nhân tộc này theo chế độ mẫu hệ, người đứng đầu tộc luôn luôn là phụ nữ, và người này chính là nữ hoàng cuối cùng của Khổng nhân tộc. Bà ta hóa đá không phải vì chết mà vì tự yểm lên mình một lời nguyền, lời nguyền Vọng Phu."
"Lời nguyền Vọng Phu này khiến cho người phụ nữ mãi mãi tồn tại trong hình hài tượng đá vô tri, và lời nguyền chỉ được giải trừ khi nhận được nụ hôn từ người nàng ta yêu. Có điều đã trải qua nhiều năm, cho nên khi lời nguyền giải trừ thì thể xác nàng không thể kháng lại quy tắc lão hóa của thời gian, sẽ lập tức phân hủy và..."
"...chết. Chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời lấy một giây được gặp lại người yêu..."
Câu sau không phải Dương nói, cũng không phải Kiều Vô Song nói, mà là tiếng nói như phát ra từ nơi sâu thẫm, tiếng nói của linh hồn.
"Chàng trai trẻ, ngươi là ai?"
Giọng kia lại vang lên, một bóng hình mờ ảo mang dáng dấp của một người đàn ông trưởng thành có thể hình lực lưỡng lướt đến trước mặt Dương và hỏi.
Đã có kinh nghiệm gặp tàn hồn nên lần này Dương không mấy bất ngờ, cúi đầu lễ phép đáp: "Bọn cháu tham dự một cuộc thi trong vùng đất này, vì tai nạn nên rơi xuống đây, chúng cháu tò mò nên đã tìm vào lâu đài chứ không có ý mạo phạm..."
Người đàn ông trong dạng tàn hồn hừ nhẹ: "Tò mò? Tò mò tới mức có thể biết cách khai mở vùng linh lực bao bọc lâu đài ư? Dù cho biết cách thì không phải dùng máu của tộc loài nào cũng có thể thành công!"
"Dạ? Ý ngài là sao?", nghe câu sau, Dương ngạc nhiên hỏi.
"Sao là sao? Trừ vị Thánh Sư đã tạo ra thì chỉ có huyết thống hoàng tộc của người Khổng nhân tộc mới có thể khai mở hệ thống bệ đá ngoài kia."
"Ẹc! Không phải máu nào cũng được sao? Hên là được chứ không thì tèo mẹ rồi!", Dương mừng thầm trong bụng, điều này Google không nói cho hắn biết.
"Mà như vậy chẳng lẽ...", sau khi ngạc nhiên thì kinh ngạc, theo như lời vị kia nói thì rất có khả năng Dương cũng có huyết thống hoàng gia của Khổng nhân tộc, nếu vậy ngoài Tiên Long hóa, chẳng lẽ hắn còn có thể Khổng lồ hóa?
Ngắt ngang dòng suy nghĩ của Dương, tàn hồn người đàn ông nói: "Dù sao cũng cảm ơn hai ngươi. Nếu không có hai ngươi xuất hiện thì ta không biết còn phải chờ đợi đến khi nào... Hiện tại đến đời vua Hùng thứ mấy rồi?"
Dương đáp: "Dạ... Đời Hùng vương thứ 18..."
"Chỉ qua 12 đời thôi sao..." Người đàn ông thở phào, nhưng Dương còn chưa nói hết.
"... là triều đại Hùng vương cuối cùng, đa chấm dứt cách đây hơn 2000 năm. Tức là từ thời Hùng vương thứ 6 đến nay đã trải qua khoảng 3000 năm."
Người đàn ông lặng người: "3000 năm... Hóa ra ta chờ đợi đã hơn 3000 năm... Ha ha..."
Cười một trận thê lương, gã đàn ông nhìn sang Dương: "Ngươi biết cách vào tầng hầm này, chắc cũng biết lý do tạo sao nữ hoàng Đại Liên tự yểm Vọng Phu lên bản thân chứ?"
Dương lắc đầu: "Thật ra cháu không rõ lắm, chỉ biết được cách mở khóa từ một quyển sách cổ..."
"Sách cổ?" Người đàn ông bán tín bán nghi, nhưng cũng không quan tâm thật giả, nhìn qua Dương và Kiều Vô Song rồi kể:
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Dương và Kiều Vô Song đẩy cánh cửa đá để tiến vào gian phòng lớn của lâu đài, là nơi mà nữ hoàng và những bậc lãnh đạo của Khổng nhân tộc họp mặt bàn chuyện triều chính. Bên trong gian phòng rộng rãi không có sự hiện diện của ngai vàng như những lâu đài, cung điện khác, thay vào đó là một chiếc bàn đá lớn với những chiếc ghế cũng bằng đá xoay tròn xung quanh, một bên là hệ thống bếp lò đồ sộ, bên còn lại là hàng chục cái lu lớn xếp chồng lên nhau, là lu chứa một loại rượu của Khổng nhân tộc.
Bụi phủ đầy trên mặt bàn còn sót vài chiếc bát gốm, gian phòng lạnh tanh tạo cho lòng Dương một cảm giác hoài nhiệm, tựa như sâu trong linh hồn hắn cảm nhận được ánh sáng của bếp lửa, mùi hương của thịt nướng, âm thanh của tiếng cười, vị cay nồng của rượu và cảm giác sảng khoái khi những chén rượu va mạnh vào nhau.
Như thể hình ảnh của mấy nghìn năm trước được tái hiện, ngồi trên ghế kia là nữ hoàng, ngồi xung quanh là các vị trưởng lão và các vị mãnh tướng xen kẽ vào nhau không chút phân biệt. Những con người phóng khoáng vui vẻ cụng chén rượu đầy, nói về mùa màng và bàn chuyện săn bắn, nào có ngờ được rằng ngàn năm sau, giống loài hùng mạnh của mình chỉ còn trong lịch sử.
Mang theo cảm xúc khó tả, Dương cùng Kiều Vô Song tiến đến một cầu thang dẫn lên tầng trên. Nhưng thay vì bước lên cầu thang, Dương đặt tay lên một ô tường đá đầy rêu xanh và vận linh lực.
Cầu thang rung động trong vài giây, sau đó bậc thang thấp nhất sụp xuống, tiếp đến là bậc thang thứ hai, thứ ba,.. cũng sụp xuống, bậc sau lại thấp hơn bậc trước, cuối cùng cầu thang vốn để đi lên giờ đã thành cầu thang đi xuống.
Phủi sạch tay, Dương quay sang Kiều Vô Song hỏi đùa: "Bất ngờ không?"
Mặt Kiều Vô Song điềm nhiên, không lắc đầu cũng không gật đầu, chỉ mỉm một nụ cười như thể chuyện Dương biết cầu thang bí mật này là điều hiển nhiên.
Dương nghi vấn hỏi: "Hình như nàng có biết ta?"
Kiều Vô Song gật đầu.
Nhưng Dương vặn nát óc cũng không ra bản thân từng gặp Kiều Vô Song xinh đẹp này từ bao giờ, lại hỏi: "Trước đây chúng ta có gặp nhau sao?"
Kiều Vô Song lần này không đáp ngay mà nhíu mày suy nghĩ, sau đó mới nhẹ lắc đầu. Thấy vậy, Dương đành thôi không hỏi nữa, dẫn đường bước xuống bên dưới.
Ở cuối cầu thang là một gian phòng sạch sẽ được chiếu sáng bằng một ngọn đèn linh lực. Giữa phòng đặt một tượng đá mang hình dạng một cô gái đứng chắp tay trước ngực như đang cầu nguyện.
Bức tượng có kích thước như người thật và cũng sống động như thật, vừa ngắm nghía, Dương vừa cẩn thận dặn dò Kiều Vô Song: "Đừng chạm vào nhé, đấy là người thật."
Nghe vậy, Kiều Vô Song nhìn Dương bằng ánh mắt tò mò, Dương liền nói ra những gì hắn biết từ Google: "Cũng như nhiều bộ tộc thời cổ, Khổng nhân tộc này theo chế độ mẫu hệ, người đứng đầu tộc luôn luôn là phụ nữ, và người này chính là nữ hoàng cuối cùng của Khổng nhân tộc. Bà ta hóa đá không phải vì chết mà vì tự yểm lên mình một lời nguyền, lời nguyền Vọng Phu."
"Lời nguyền Vọng Phu này khiến cho người phụ nữ mãi mãi tồn tại trong hình hài tượng đá vô tri, và lời nguyền chỉ được giải trừ khi nhận được nụ hôn từ người nàng ta yêu. Có điều đã trải qua nhiều năm, cho nên khi lời nguyền giải trừ thì thể xác nàng không thể kháng lại quy tắc lão hóa của thời gian, sẽ lập tức phân hủy và..."
"...chết. Chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời lấy một giây được gặp lại người yêu..."
Câu sau không phải Dương nói, cũng không phải Kiều Vô Song nói, mà là tiếng nói như phát ra từ nơi sâu thẫm, tiếng nói của linh hồn.
"Chàng trai trẻ, ngươi là ai?"
Giọng kia lại vang lên, một bóng hình mờ ảo mang dáng dấp của một người đàn ông trưởng thành có thể hình lực lưỡng lướt đến trước mặt Dương và hỏi.
Đã có kinh nghiệm gặp tàn hồn nên lần này Dương không mấy bất ngờ, cúi đầu lễ phép đáp: "Bọn cháu tham dự một cuộc thi trong vùng đất này, vì tai nạn nên rơi xuống đây, chúng cháu tò mò nên đã tìm vào lâu đài chứ không có ý mạo phạm..."
Người đàn ông trong dạng tàn hồn hừ nhẹ: "Tò mò? Tò mò tới mức có thể biết cách khai mở vùng linh lực bao bọc lâu đài ư? Dù cho biết cách thì không phải dùng máu của tộc loài nào cũng có thể thành công!"
"Dạ? Ý ngài là sao?", nghe câu sau, Dương ngạc nhiên hỏi.
"Sao là sao? Trừ vị Thánh Sư đã tạo ra thì chỉ có huyết thống hoàng tộc của người Khổng nhân tộc mới có thể khai mở hệ thống bệ đá ngoài kia."
"Ẹc! Không phải máu nào cũng được sao? Hên là được chứ không thì tèo mẹ rồi!", Dương mừng thầm trong bụng, điều này Google không nói cho hắn biết.
"Mà như vậy chẳng lẽ...", sau khi ngạc nhiên thì kinh ngạc, theo như lời vị kia nói thì rất có khả năng Dương cũng có huyết thống hoàng gia của Khổng nhân tộc, nếu vậy ngoài Tiên Long hóa, chẳng lẽ hắn còn có thể Khổng lồ hóa?
Ngắt ngang dòng suy nghĩ của Dương, tàn hồn người đàn ông nói: "Dù sao cũng cảm ơn hai ngươi. Nếu không có hai ngươi xuất hiện thì ta không biết còn phải chờ đợi đến khi nào... Hiện tại đến đời vua Hùng thứ mấy rồi?"
Dương đáp: "Dạ... Đời Hùng vương thứ 18..."
"Chỉ qua 12 đời thôi sao..." Người đàn ông thở phào, nhưng Dương còn chưa nói hết.
"... là triều đại Hùng vương cuối cùng, đa chấm dứt cách đây hơn 2000 năm. Tức là từ thời Hùng vương thứ 6 đến nay đã trải qua khoảng 3000 năm."
Người đàn ông lặng người: "3000 năm... Hóa ra ta chờ đợi đã hơn 3000 năm... Ha ha..."
Cười một trận thê lương, gã đàn ông nhìn sang Dương: "Ngươi biết cách vào tầng hầm này, chắc cũng biết lý do tạo sao nữ hoàng Đại Liên tự yểm Vọng Phu lên bản thân chứ?"
Dương lắc đầu: "Thật ra cháu không rõ lắm, chỉ biết được cách mở khóa từ một quyển sách cổ..."
"Sách cổ?" Người đàn ông bán tín bán nghi, nhưng cũng không quan tâm thật giả, nhìn qua Dương và Kiều Vô Song rồi kể:
Quay lại: Chương 116: Bình Thường
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi

