XtGem Forum catalog

Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 209
Giáo đường nghi ngút khói hương, một thanh niên ma mị ngồi ở trung tâm giáo đường, ngay dưới một quả cầu lớn mô phỏng hình ánh trăng, hắn ngồi đọc lướt qua một lá thư, sau đó một ngọn lửa tím trên tay hắn bốc lên đốt cháy lá thư.
Một người đàn ông mặc giáo phục đứng phía sau thấy thế liền tò mò hỏi: "Giáo chủ, Việt hồn hội viết gì trong thư ạ?"
Gã thanh niên cười lạnh: "Hừ! Thư mời tham dự một cuộc thi, tên là Thanh niên anh hùng chiến, giải thưởng cao nhất là một Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp!"
Đám giáo đồ xôn xao: "Thần Bảo? Lấy Thần Bảo làm giải thưởng? Việt hồn hội chơi lớn vậy sao?"
Vị giáo chủ lại cười lạnh: "Chỉ là lừa đảo, thứ trong tay chúng là một nữa của Phù Đổng Thiên Vương giáp hư hại, một mảnh nhỏ đang nằm trong tay Hắc Vũ Tiên Long, phần còn lại đang thất lạc trong phế tích Khổng nhân tộc!"
"Thật vậy sao? Vậy chẳng phải sau khi trao giải, người ta phát hiện ra chỉ là đồ dỏm, uy tín của Việt hồn hội sẽ mất sạch?"
Giáo chủ cười thản nhiên: "Chúng không ngu, nếu có ai đó đoạt được Thần Bảo, và nói Thần Bảo đó đã bị hỏng trở nên vô dụng thì các ngươi có tin không? Hay sẽ nghi ngờ kẻ kia tung tin đồn nhảm để tránh bị dòm ngó?"
Đám giáo chúng gật gù, vị giáo chủ nói tiếp: "Nhưng Việt hồn hội không ngờ được rằng, trò hề của bọn hắn lại vô tình giúp tất cả những mảnh vỡ của Phù Đổng Thiên Vương giáp quy tụ về một nơi, rất thú vị..."
"Giáo chủ, vậy chúng ta phái ai đi tham dự?"
Gã giáo chủ đáp: "Đích thân ta sẽ đi, đã đến lúc Kinh Vô Nguyệt ta lấy lại thứ vốn phải thuộc về mình rồi..."
***
Hoàn Kiếm tông, hồ Hoàn Kiếm.
Sùng Hạo đứng trên đảo rùa, Quy Thần đứng đối diện. Trên tay Sùng Hạo là một quả cầu ánh sáng trắng, quả cầu này từ từ biến đổi thành hình trụ, sau đó thành hình hộp, rồi lại đổi thành hình cầu.
"Kỳ lạ... quả thật kỳ lạ..." Quy Thần không ngừng lẩm bẩm.
"Con chỉ vô tình luyện thử, không ngờ lại được." Sùng Hạo thu tay và nói.
Quy Thần nói: "Về quy tắc thì linh hồn cấp Tá không thể nào sử dụng linh lực hữu hình, trừ những trường hợp bản năng giống loài như đôi cánh của Tiên tộc chẳng hạn. Còn bản thân con chỉ là Đại Tá, dùng được cảnh giới Hữu Hình là hết sức vô lý!"
"Nhưng con đã dùng được?" Sùng Hạo nữa đáp nữa hỏi.
"Con vốn đã kỳ lạ từ khi còn trong trứng, một quả trứng ngũ sắc, 4000 năm không nở, tu luyện từ trong trứng, mang trong mình 5 loại tư chất và có thể phá vỡ Phong Hồn Xích của Âu Cơ dù chỉ là tạm thời. Để giải thích những thứ này thì ta nghĩ chỉ có một thứ."
"Là..."
"Thiên phú!"
"Thiên phú? Giống như Tước Đoạt của cha?"
"Thiên phú, đây là khái niệm về những năng lực đặc biệt có thể phá vỡ Quy Tắc của thế giới. Ta nghĩ con cũng mang thiên phú, nhưng không phải Tước Đoạt..."
"Nếu được đặt tên, ta sẽ đặt cho thiên phú của con một cái tên, Tự Do!"
"Tự Do? Vậy con có thể dùng thiên phú này vào mục đích gì?"
Quy Thần lắc đầu: "Ta không biết, kẻ mang thiên phú là cực kỳ hiếm thấy, cho nên rất ít người có hiểu biết về khái niệm này, và nếu có người hiểu biết về thiên phú nhất, ta nghĩ có lẽ chính là Tiên hậu Minh Châu."
"Vậy con phải tìm người đó ở đâu?"
"Ta không rõ, và có lẽ không ai rõ, nhưng ta biết một điều, công pháp Thực Thần Ma của Lạc Long Quân chính là từ bà ấy mà ra. Thậm chí, chính Tối Thượng bảo Thiên kiếm, có lẽ cũng là bà ấy ban cho."
Hai thầy trò Sùng Hạo đang nói chuyện, một bóng người từ trên cao đáp xuống. Người này chính là tông chủ Hoàn Kiếm tông Lý Đại Hùng, người nhận Sùng Hạo làm con nuôi dù hoàn toàn không biết thân thế thật sự của hắn.
"Kim Quy đại nhân, Hạo!"
Quy Thần gật đầu chào rồi hỏi: "Không biết tông chủ đích thân đến đây là có chuyện gì?"
Tông chủ Lý Đại Hùng đáp: "Chẳng là vài tháng tới có một cuộc thi, hứa hẹn sẽ hội thụ những thiên tài trẻ tuổi trên toàn quốc, ta nghĩ Hạo sẽ muốn tham gia."
"Là cuộc thi gì?"
"Thanh niên anh hùng chiến, cuộc thi do Việt hồn hội tổ chức với mục đích định lại Tân tinh bảng."
"Tân tinh bảng bị làm sao mà phải định lại?" Sùng Hạo hỏi.
"Chính là bị Thế hệ phi thường các ngươi phá chứ sao. Cùng độ tuổi của ngươi, con nhà người ta đang chật vật tìm đường đột phá Linh Tá, còn ngươi đã có thể chiến đấu với Linh Vương rồi! Cái Tân tinh bảng kia bị các ngươi biến thành trò hề. Vậy nên Việt hồn hội đã thay đổi cách xếp hạng Tân tinh bảng, độ tuổi không còn từ 20 trở xuống nữa, mà là độ tuổi thanh niên, từ 16 đến 30."
Quy Thần gật gù: "Hà hà... Làm vậy là đúng, thiên tài 30 tuổi và thiên tài 20 tuổi khác biệt là một trời một vực nha. Thiên tài thật sự, càng trưởng thành thì chúng càng biết thu liễm, chứ không như bọn nhóc choai choai các ngươi, chiến đấu có chiêu gì hay là mang ra dùng hết, đến cuối cùng địch bại thì bản thân cũng kiệt sức, bị ám toán chết lúc nào không hay..."
Tông chủ Lý Đại Hùng gật gù: "Đúng vậy, dù thiên tài nổi danh không ít, nhưng thiên tài ẩn mình càng không ít, lần này có lẽ sẽ có nhiều kẻ lộ diện, bởi vì phần thưởng cho ngôi quán quân là... Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp."
Quy Thần ngạc nhiên: "Phù Đổng Thiên Vương giáp sao... Nó mất tích cùng Phù Đổng Thiên Vương suốt mấy nghìn năm rồi..."
Sùng Hạo thắc mắc: "Là thế nào ạ? Con không biết chuyện đấy?"
Lý Đại Hùng thở dài: "Đấy là do con từ nhỏ đã thích luyện võ, có thèm nghe chuyện cổ tích bao giờ đâu mà biết?"
Sau đó Đại Hùng kể: "Chuyện từ đời Hùng Vương thứ 6, có một người phụ nữ ra đồng làm việc, chợt thấy một dấu chân rất to, liền ướm thử. Nào ngờ sau đó mang thai, 12 tháng mới sinh ra một đứa bé, bà đặt tên là Gióng.
Ba năm sau, đất nước loạn lạc, Hùng Vương sai người đi rao tin tuyển chọn nhân tài, đứa bé Gióng đến 3 tuổi chưa biết nói, khi nghe tiếng rao đột nhiên bảo mẹ gọi sứ giả vào nhà, yêu cầu vua ban cho một thanh gươm, một giáp sắt và một con ngựa.
Từ hôm đó, Gióng ăn không biết no, làng có bao nhiêu thóc gạo đều bị nó ăn sạch. Khi vua sai người mang giáp, gươm và ngựa đến, Gióng đột nhiên biến lớn thành một tráng sĩ thân hình lực lưỡng, mặc giáp cưỡi ngựa xông ra chiến trường đánh tan quân thù.
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 101: Giả Kim Thành
Quay lại: Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến

Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000585