Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 207
Giáo đường nghi ngút khói hương, một thanh niên ma mị ngồi ở trung tâm giáo đường, ngay dưới một quả cầu lớn mô phỏng hình ánh trăng, hắn ngồi đọc lướt qua một lá thư, sau đó một ngọn lửa tím trên tay hắn bốc lên đốt cháy lá thư.
Một người đàn ông mặc giáo phục đứng phía sau thấy thế liền tò mò hỏi: "Giáo chủ, Việt hồn hội viết gì trong thư ạ?"
Gã thanh niên cười lạnh: "Hừ! Thư mời tham dự một cuộc thi, tên là Thanh niên anh hùng chiến, giải thưởng cao nhất là một Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp!"
Đám giáo đồ xôn xao: "Thần Bảo? Lấy Thần Bảo làm giải thưởng? Việt hồn hội chơi lớn vậy sao?"
Vị giáo chủ lại cười lạnh: "Chỉ là lừa đảo, thứ trong tay chúng là một nữa của Phù Đổng Thiên Vương giáp hư hại, một mảnh nhỏ đang nằm trong tay Hắc Vũ Tiên Long, phần còn lại đang thất lạc trong phế tích Khổng nhân tộc!"
"Thật vậy sao? Vậy chẳng phải sau khi trao giải, người ta phát hiện ra chỉ là đồ dỏm, uy tín của Việt hồn hội sẽ mất sạch?"
Giáo chủ cười thản nhiên: "Chúng không ngu, nếu có ai đó đoạt được Thần Bảo, và nói Thần Bảo đó đã bị hỏng trở nên vô dụng thì các ngươi có tin không? Hay sẽ nghi ngờ kẻ kia tung tin đồn nhảm để tránh bị dòm ngó?"
Đám giáo chúng gật gù, vị giáo chủ nói tiếp: "Nhưng Việt hồn hội không ngờ được rằng, trò hề của bọn hắn lại vô tình giúp tất cả những mảnh vỡ của Phù Đổng Thiên Vương giáp quy tụ về một nơi, rất thú vị..."
"Giáo chủ, vậy chúng ta phái ai đi tham dự?"
Gã giáo chủ đáp: "Đích thân ta sẽ đi, đã đến lúc Kinh Vô Nguyệt ta lấy lại thứ vốn phải thuộc về mình rồi..."
***
Hoàn Kiếm tông, hồ Hoàn Kiếm.
Sùng Hạo đứng trên đảo rùa, Quy Thần đứng đối diện. Trên tay Sùng Hạo là một quả cầu ánh sáng trắng, quả cầu này từ từ biến đổi thành hình trụ, sau đó thành hình hộp, rồi lại đổi thành hình cầu.
"Kỳ lạ... quả thật kỳ lạ..." Quy Thần không ngừng lẩm bẩm.
"Con chỉ vô tình luyện thử, không ngờ lại được." Sùng Hạo thu tay và nói.
Quy Thần nói: "Về quy tắc thì linh hồn cấp Tá không thể nào sử dụng linh lực hữu hình, trừ những trường hợp bản năng giống loài như đôi cánh của Tiên tộc chẳng hạn. Còn bản thân con chỉ là Đại Tá, dùng được cảnh giới Hữu Hình là hết sức vô lý!"
"Nhưng con đã dùng được?" Sùng Hạo nữa đáp nữa hỏi.
"Con vốn đã kỳ lạ từ khi còn trong trứng, một quả trứng ngũ sắc, 4000 năm không nở, tu luyện từ trong trứng, mang trong mình 5 loại tư chất và có thể phá vỡ Phong Hồn Xích của Âu Cơ dù chỉ là tạm thời. Để giải thích những thứ này thì ta nghĩ chỉ có một thứ."
"Là..."
"Thiên phú!"
"Thiên phú? Giống như Tước Đoạt của cha?"
"Thiên phú, đây là khái niệm về những năng lực đặc biệt có thể phá vỡ Quy Tắc của thế giới. Ta nghĩ con cũng mang thiên phú, nhưng không phải Tước Đoạt..."
"Nếu được đặt tên, ta sẽ đặt cho thiên phú của con một cái tên, Tự Do!"
"Tự Do? Vậy con có thể dùng thiên phú này vào mục đích gì?"
Quy Thần lắc đầu: "Ta không biết, kẻ mang thiên phú là cực kỳ hiếm thấy, cho nên rất ít người có hiểu biết về khái niệm này, và nếu có người hiểu biết về thiên phú nhất, ta nghĩ có lẽ chính là Tiên hậu Minh Châu."
"Vậy con phải tìm người đó ở đâu?"
"Ta không rõ, và có lẽ không ai rõ, nhưng ta biết một điều, công pháp Thực Thần Ma của Lạc Long Quân chính là từ bà ấy mà ra. Thậm chí, chính Tối Thượng bảo Thiên kiếm, có lẽ cũng là bà ấy ban cho."
Hai thầy trò Sùng Hạo đang nói chuyện, một bóng người từ trên cao đáp xuống. Người này chính là tông chủ Hoàn Kiếm tông Lý Đại Hùng, người nhận Sùng Hạo làm con nuôi dù hoàn toàn không biết thân thế thật sự của hắn.
"Kim Quy đại nhân, Hạo!"
Quy Thần gật đầu chào rồi hỏi: "Không biết tông chủ đích thân đến đây là có chuyện gì?"
Tông chủ Lý Đại Hùng đáp: "Chẳng là vài tháng tới có một cuộc thi, hứa hẹn sẽ hội thụ những thiên tài trẻ tuổi trên toàn quốc, ta nghĩ Hạo sẽ muốn tham gia."
"Là cuộc thi gì?"
"Thanh niên anh hùng chiến, cuộc thi do Việt hồn hội tổ chức với mục đích định lại Tân tinh bảng."
"Tân tinh bảng bị làm sao mà phải định lại?" Sùng Hạo hỏi.
"Chính là bị Thế hệ phi thường các ngươi phá chứ sao. Cùng độ tuổi của ngươi, con nhà người ta đang chật vật tìm đường đột phá Linh Tá, còn ngươi đã có thể chiến đấu với Linh Vương rồi! Cái Tân tinh bảng kia bị các ngươi biến thành trò hề. Vậy nên Việt hồn hội đã thay đổi cách xếp hạng Tân tinh bảng, độ tuổi không còn từ 20 trở xuống nữa, mà là độ tuổi thanh niên, từ 16 đến 30."
Quy Thần gật gù: "Hà hà... Làm vậy là đúng, thiên tài 30 tuổi và thiên tài 20 tuổi khác biệt là một trời một vực nha. Thiên tài thật sự, càng trưởng thành thì chúng càng biết thu liễm, chứ không như bọn nhóc choai choai các ngươi, chiến đấu có chiêu gì hay là mang ra dùng hết, đến cuối cùng địch bại thì bản thân cũng kiệt sức, bị ám toán chết lúc nào không hay..."
Tông chủ Lý Đại Hùng gật gù: "Đúng vậy, dù thiên tài nổi danh không ít, nhưng thiên tài ẩn mình càng không ít, lần này có lẽ sẽ có nhiều kẻ lộ diện, bởi vì phần thưởng cho ngôi quán quân là... Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp."
Quy Thần ngạc nhiên: "Phù Đổng Thiên Vương giáp sao... Nó mất tích cùng Phù Đổng Thiên Vương suốt mấy nghìn năm rồi..."
Sùng Hạo thắc mắc: "Là thế nào ạ? Con không biết chuyện đấy?"
Lý Đại Hùng thở dài: "Đấy là do con từ nhỏ đã thích luyện võ, có thèm nghe chuyện cổ tích bao giờ đâu mà biết?"
Sau đó Đại Hùng kể: "Chuyện từ đời Hùng Vương thứ 6, có một người phụ nữ ra đồng làm việc, chợt thấy một dấu chân rất to, liền ướm thử. Nào ngờ sau đó mang thai, 12 tháng mới sinh ra một đứa bé, bà đặt tên là Gióng.
Ba năm sau, đất nước loạn lạc, Hùng Vương sai người đi rao tin tuyển chọn nhân tài, đứa bé Gióng đến 3 tuổi chưa biết nói, khi nghe tiếng rao đột nhiên bảo mẹ gọi sứ giả vào nhà, yêu cầu vua ban cho một thanh gươm, một giáp sắt và một con ngựa.
Từ hôm đó, Gióng ăn không biết no, làng có bao nhiêu thóc gạo đều bị nó ăn sạch. Khi vua sai người mang giáp, gươm và ngựa đến, Gióng đột nhiên biến lớn thành một tráng sĩ thân hình lực lưỡng, mặc giáp cưỡi ngựa xông ra chiến trường đánh tan quân thù.
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Một người đàn ông mặc giáo phục đứng phía sau thấy thế liền tò mò hỏi: "Giáo chủ, Việt hồn hội viết gì trong thư ạ?"
Gã thanh niên cười lạnh: "Hừ! Thư mời tham dự một cuộc thi, tên là Thanh niên anh hùng chiến, giải thưởng cao nhất là một Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp!"
Đám giáo đồ xôn xao: "Thần Bảo? Lấy Thần Bảo làm giải thưởng? Việt hồn hội chơi lớn vậy sao?"
Vị giáo chủ lại cười lạnh: "Chỉ là lừa đảo, thứ trong tay chúng là một nữa của Phù Đổng Thiên Vương giáp hư hại, một mảnh nhỏ đang nằm trong tay Hắc Vũ Tiên Long, phần còn lại đang thất lạc trong phế tích Khổng nhân tộc!"
"Thật vậy sao? Vậy chẳng phải sau khi trao giải, người ta phát hiện ra chỉ là đồ dỏm, uy tín của Việt hồn hội sẽ mất sạch?"
Giáo chủ cười thản nhiên: "Chúng không ngu, nếu có ai đó đoạt được Thần Bảo, và nói Thần Bảo đó đã bị hỏng trở nên vô dụng thì các ngươi có tin không? Hay sẽ nghi ngờ kẻ kia tung tin đồn nhảm để tránh bị dòm ngó?"
Đám giáo chúng gật gù, vị giáo chủ nói tiếp: "Nhưng Việt hồn hội không ngờ được rằng, trò hề của bọn hắn lại vô tình giúp tất cả những mảnh vỡ của Phù Đổng Thiên Vương giáp quy tụ về một nơi, rất thú vị..."
"Giáo chủ, vậy chúng ta phái ai đi tham dự?"
Gã giáo chủ đáp: "Đích thân ta sẽ đi, đã đến lúc Kinh Vô Nguyệt ta lấy lại thứ vốn phải thuộc về mình rồi..."
***
Hoàn Kiếm tông, hồ Hoàn Kiếm.
Sùng Hạo đứng trên đảo rùa, Quy Thần đứng đối diện. Trên tay Sùng Hạo là một quả cầu ánh sáng trắng, quả cầu này từ từ biến đổi thành hình trụ, sau đó thành hình hộp, rồi lại đổi thành hình cầu.
"Kỳ lạ... quả thật kỳ lạ..." Quy Thần không ngừng lẩm bẩm.
"Con chỉ vô tình luyện thử, không ngờ lại được." Sùng Hạo thu tay và nói.
Quy Thần nói: "Về quy tắc thì linh hồn cấp Tá không thể nào sử dụng linh lực hữu hình, trừ những trường hợp bản năng giống loài như đôi cánh của Tiên tộc chẳng hạn. Còn bản thân con chỉ là Đại Tá, dùng được cảnh giới Hữu Hình là hết sức vô lý!"
"Nhưng con đã dùng được?" Sùng Hạo nữa đáp nữa hỏi.
"Con vốn đã kỳ lạ từ khi còn trong trứng, một quả trứng ngũ sắc, 4000 năm không nở, tu luyện từ trong trứng, mang trong mình 5 loại tư chất và có thể phá vỡ Phong Hồn Xích của Âu Cơ dù chỉ là tạm thời. Để giải thích những thứ này thì ta nghĩ chỉ có một thứ."
"Là..."
"Thiên phú!"
"Thiên phú? Giống như Tước Đoạt của cha?"
"Thiên phú, đây là khái niệm về những năng lực đặc biệt có thể phá vỡ Quy Tắc của thế giới. Ta nghĩ con cũng mang thiên phú, nhưng không phải Tước Đoạt..."
"Nếu được đặt tên, ta sẽ đặt cho thiên phú của con một cái tên, Tự Do!"
"Tự Do? Vậy con có thể dùng thiên phú này vào mục đích gì?"
Quy Thần lắc đầu: "Ta không biết, kẻ mang thiên phú là cực kỳ hiếm thấy, cho nên rất ít người có hiểu biết về khái niệm này, và nếu có người hiểu biết về thiên phú nhất, ta nghĩ có lẽ chính là Tiên hậu Minh Châu."
"Vậy con phải tìm người đó ở đâu?"
"Ta không rõ, và có lẽ không ai rõ, nhưng ta biết một điều, công pháp Thực Thần Ma của Lạc Long Quân chính là từ bà ấy mà ra. Thậm chí, chính Tối Thượng bảo Thiên kiếm, có lẽ cũng là bà ấy ban cho."
Hai thầy trò Sùng Hạo đang nói chuyện, một bóng người từ trên cao đáp xuống. Người này chính là tông chủ Hoàn Kiếm tông Lý Đại Hùng, người nhận Sùng Hạo làm con nuôi dù hoàn toàn không biết thân thế thật sự của hắn.
"Kim Quy đại nhân, Hạo!"
Quy Thần gật đầu chào rồi hỏi: "Không biết tông chủ đích thân đến đây là có chuyện gì?"
Tông chủ Lý Đại Hùng đáp: "Chẳng là vài tháng tới có một cuộc thi, hứa hẹn sẽ hội thụ những thiên tài trẻ tuổi trên toàn quốc, ta nghĩ Hạo sẽ muốn tham gia."
"Là cuộc thi gì?"
"Thanh niên anh hùng chiến, cuộc thi do Việt hồn hội tổ chức với mục đích định lại Tân tinh bảng."
"Tân tinh bảng bị làm sao mà phải định lại?" Sùng Hạo hỏi.
"Chính là bị Thế hệ phi thường các ngươi phá chứ sao. Cùng độ tuổi của ngươi, con nhà người ta đang chật vật tìm đường đột phá Linh Tá, còn ngươi đã có thể chiến đấu với Linh Vương rồi! Cái Tân tinh bảng kia bị các ngươi biến thành trò hề. Vậy nên Việt hồn hội đã thay đổi cách xếp hạng Tân tinh bảng, độ tuổi không còn từ 20 trở xuống nữa, mà là độ tuổi thanh niên, từ 16 đến 30."
Quy Thần gật gù: "Hà hà... Làm vậy là đúng, thiên tài 30 tuổi và thiên tài 20 tuổi khác biệt là một trời một vực nha. Thiên tài thật sự, càng trưởng thành thì chúng càng biết thu liễm, chứ không như bọn nhóc choai choai các ngươi, chiến đấu có chiêu gì hay là mang ra dùng hết, đến cuối cùng địch bại thì bản thân cũng kiệt sức, bị ám toán chết lúc nào không hay..."
Tông chủ Lý Đại Hùng gật gù: "Đúng vậy, dù thiên tài nổi danh không ít, nhưng thiên tài ẩn mình càng không ít, lần này có lẽ sẽ có nhiều kẻ lộ diện, bởi vì phần thưởng cho ngôi quán quân là... Thần Bảo, Phù Đổng Thiên Vương giáp."
Quy Thần ngạc nhiên: "Phù Đổng Thiên Vương giáp sao... Nó mất tích cùng Phù Đổng Thiên Vương suốt mấy nghìn năm rồi..."
Sùng Hạo thắc mắc: "Là thế nào ạ? Con không biết chuyện đấy?"
Lý Đại Hùng thở dài: "Đấy là do con từ nhỏ đã thích luyện võ, có thèm nghe chuyện cổ tích bao giờ đâu mà biết?"
Sau đó Đại Hùng kể: "Chuyện từ đời Hùng Vương thứ 6, có một người phụ nữ ra đồng làm việc, chợt thấy một dấu chân rất to, liền ướm thử. Nào ngờ sau đó mang thai, 12 tháng mới sinh ra một đứa bé, bà đặt tên là Gióng.
Ba năm sau, đất nước loạn lạc, Hùng Vương sai người đi rao tin tuyển chọn nhân tài, đứa bé Gióng đến 3 tuổi chưa biết nói, khi nghe tiếng rao đột nhiên bảo mẹ gọi sứ giả vào nhà, yêu cầu vua ban cho một thanh gươm, một giáp sắt và một con ngựa.
Từ hôm đó, Gióng ăn không biết no, làng có bao nhiêu thóc gạo đều bị nó ăn sạch. Khi vua sai người mang giáp, gươm và ngựa đến, Gióng đột nhiên biến lớn thành một tráng sĩ thân hình lực lưỡng, mặc giáp cưỡi ngựa xông ra chiến trường đánh tan quân thù.
Đọc tiếp: Chương 101: Giả Kim Thành
Quay lại: Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
