Tứ quái tắm “kiểu thời tiền sử” thật. Mặt trời thì lấp la lấp lánh trên mặt hồ Heront. Rừng rậm thì không một bóng người. Xe đạp thì ém nhẹm ngoan ngoãn trong các bờ bụi. Sóng nước thì lăn tăn cực kỳ hấp dẫn. Thử hỏi giữa phong cảnh hữu tình ấy mà không hòa mình với thiên nhiên thì còn có dịp nào hơn.
Công Chúa xuống nước ở chỗ không đứa nào có thể nhìn thấy được. Mãi đến khi cô bé đưa tay vẫy và kêu lên ơi ới, ba thằng con trai mới hoàn hồn. Chúng tức tốc trút bỏ mọi thứ trên người ở nơi chiếc lều bị cắt vụn. Và… chờ cho Công Chúa lặn thật sâu dưới đáy hồ, ba ông con trời mới đồng loạt hét lên một tiếng đinh tai nhức óc đầy khoái trá rồi “ùm” bằng ba tư thế khác nhau xuống làn nước xanh biếc. Karl la lên:
- A, đã quá…
Tròn Vo thì khỏi phải nói. Nó phun phì phì thật hả hê:
- Từ nay tao sẽ chỉ đi bơi kiểu này thôi. Đỡ mất công phơi khô quần tắm.
Sáng kiến của nó chưa chắc đã được Gaby hướng ứng, bằng chứng là cô bé luôn luôn giữ khoảng cách tế nhị với mấy đứa con trai trời gầm. Chỉ riêng Tarzan, trong khi bạn bè còn tung tăng ở khúc giữa bờ hồ, không hiểu làm sao linh tính cứ thúc giục hắn liếc trở lại chỗ căng lều cũ.
Và hắn líu lưỡi khi khám phá một tai họa khủng khiếp.
Trời đất, một thằng nhãi ranh đã có mặt ở đó từ hồi nào, đang thập thò gom hết mớ quần áo của hắn, Máy Tính Điện Tử, Tròn Vo như một kẻ ăn trộm sành sỏi. Chưa hết, thêm thằng thứ hai xuất hiện từ trong bụi cây, trên tay là chiếc quần Jeans của Gaby, cái áo phông màu xanh và các thứ lỉnh kỉnh của con gái.
- Lạy Chúa…
Cổ Tarzan nghẹn lại. Hắn lộn ngược người và… mở hết tốc độ bơi vào bờ. Trong lúc lao vùn vụt dưới nước, hắn cũng xác định ngay “lý lịch đen” của hai thằng đốn mạt kia: chúng chính là những kẻ đã liệng đá làm bể kính nhà người thợ khắc gỗ Storuethe và dùng dao bấm cắt cụt những bông hướng dương.
Tới chỗ cạn, Tarzan lội bì bõm không một chút do dự. Hắn băng băng qua các bụi cây như một con lợn lòi bất chấp những cành lá bật lại đau rát. Còn hỏi, không tóm cổ được hai thằng nhãi ác ôn thì Tứ quái chỉ có nước dở khóc dở cười.
Tarzan nghe thấy tiếng chúng từ bên kia bụi rậm.
- Nhanh lên, tao chuẩn bị đạp pê-đan bây giờ.
Cả hai thằng ác ôn không ngờ đến tốc độ chóng mặt của Tarzan. Thằng cao lớn yên trí ngồi trên yên xe, một chân chống xuống đất. Thằng còn lại mặt đầy mụn trứng cá đang loay hoay cột mớ “chiến lợi phẩm” sau xe. Chúng gần như lồi hết tròng mắt khi phát hiện ra Tarzan. Nhanh như chớp, chiếc xe đạp của thằng lớn vọt mạnh về phía trước.
Quá muộn. Khoảng cách vài mét đối với vô địch chạy 100 mét nước rút học sinh toàn bang không có ý nghĩa gì. Tarzan như con đại bàng trên không trung tung móng vuốt chụp dính thằng cao lớn khỏi chiếc xe. Nạn nhân của hắn tối thiểu cũng phải 17 tuổi có cặp môi trề ra và thân thể lực lưỡng.
Thằng này đập vai xuống đất và rút lên đau đớn:
- Chết tao rồi…
Thằng thứ hai vừa có ý định tẩu thoát đã bị Tarzan chặn đường. Hắn bóp chặt cườm tay thằng nhãi giật phăng khỏi chiếc xe. Cái thế giật vừa vặn đẩy nó nằm gọn trong bụi cây.
Lúc này thì thằng cao lớn đã lồm cồm bò dậy. Mặt đỏ phừng phừng, miệng không ngừng gầm thét, tay chân múa may loạn xạ. Cũng ổn thôi, Tarzan có cách chữa trị nó thật dễ dàng. Nó vừa xông tới thì Tarzan đã lẹ làng khóa tay và sử dụng Nhu đạo quật ngã trên bãi cỏ. Nào đã xong, hắn tiếp tục dựng cổ nó dậy và tát tai cho mấy cái như trời giáng.
- Đừng đánh tôi, trời ơi, tôi có làm gì đâu…
Thằng thứ hai chui ra khỏi bụi cây nhìn cảnh đó mà chết điếng. Chân nó như bị dính chặt xuống đất. Tarzan mặt lạnh như tiền:
- Mày đứng yên đó. Chưa đến phiên mày.
Thằng mụn trứng cá hoảng sợ té nhào dù Tarzan vẫn không hề nhúc nhích. Nước mắt nó sắp trào ra:
- Tôi… tôi không… phá lều của các anh… đó là Bạo Chúa.
- Thằng Dito Betx?
- Dạ…
Vẫn không rời mắt khỏi hai thằng chiến bại, Tarzan lục tìm quần áo của mình. Hắn mặc quần Jeans và xỏ giầy một cách rất… anh chị. Hắn gầm gừ:
- Tao cấm tụi bay cử động, cãi tao là nhừ đòn!
Hắn dùng chiếc khóa vòng cột dính xe đạp của bọn chúng lại. Vậy là yên trí. Bây giờ thì khỏi sợ hai thằng ác ôn biến mất. Tarzan ôm đống quần áo của các bạn chạy ra bờ hồ. Coi, mặt mũi thằng Karl và Kloesen nãy giờ tái mét. Còn Công Chúa ư? Cô bé đã qua cơn run rẩy và tươi tỉnh trở lại. Có điều nàng phải bơi thêm một quãng để thay đồ ở một chỗ khác. Tarzan đã ý tứ đặt nó ở phía sau một bụi cây rậm rịt.
Đội ơn trời, suýt nữa Tứ quái phải đạp xe về nhà mà không một mảnh vải che thân.
*
Tarzan quay lại phía hai thằng trộm đạo. Cuộc thẩm vấn bắt đầu. Hắn hất hàm hỏi thằng mặt đầy trứng cá:
- Mày tên gì?
- Dạ, Hainx Hobac, thưa anh.
- Thằng kia?
- Dạ thưa anh, Guyntho Plaicot…
- Gia đình tụi bay?
- Dạ, ba em làm nghề thợ mộc. Còn bố thằng Plaicot là chủ trạm xăng duy nhất trong làng…
- Tại sao tụi bay thích khủng bố ông thợ khắc Storuethe như vậy?
- Dạ, vì lão già này như một con chó ngu ngốc.
- Thực vậy à? Nếu chỉ vì thế thì tụi bay còn đáng nếm đòn hơn.
Hai thằng nhãi im lặng. Tarzan hơi ngạc nhiên trước thái độ đó. Hắn nói:
- Bây giờ thì giải tán. Tao tha mạng tụi bay, nhưng với hai điều kiện: thứ nhất, tụi bay phải dẫn tụi tao đến nhà ông hàng thịt Betx để báo tin thằng con Dito tự Ivan Bạo Chúa của ông ta đã xé lều người khác, ông ta sẽ phải đền. Thứ hai, tụi bay phải xin lỗi ông Storuethe…
Hai thằng nhãi vẫn cắn răng tỉnh bơ khiến Tarzan nổi nóng:
- Sao, tụi bay không hài lòng à? Hay muốn tao lôi đến cảnh sát vì tội xoáy quần áo người khác? Kẻ nào đã xúi tụi bay làm chuyện này?
Thằng Plaicot ấp úng:
- Không ai xúi giục tụi này lấy trộm đồ của các anh. Tụi này muốn hành động như vậy để “làm quà” cho đại ca Bạo Chúa. Đại ca tụi tôi không thích các anh có mặt ở hồ Heront này.
- Thì ra vậy.
Lúc này ba quái Karl, Kloesen và Gaby đã y phục chỉnh tề. Tarzan mở khóa vòng trả lại hai chiếc xe đạp cho bọn nhãi. Hắn và các bạn chờ cho hai đứa tỉnh táo nhập cuộc mới áp giải chúng đi vào làng. Sáu chiếc xe đạp nối đuôi lần lượt.
Cửa hàng thịt nằm trên quảng trường.
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
Công Chúa xuống nước ở chỗ không đứa nào có thể nhìn thấy được. Mãi đến khi cô bé đưa tay vẫy và kêu lên ơi ới, ba thằng con trai mới hoàn hồn. Chúng tức tốc trút bỏ mọi thứ trên người ở nơi chiếc lều bị cắt vụn. Và… chờ cho Công Chúa lặn thật sâu dưới đáy hồ, ba ông con trời mới đồng loạt hét lên một tiếng đinh tai nhức óc đầy khoái trá rồi “ùm” bằng ba tư thế khác nhau xuống làn nước xanh biếc. Karl la lên:
- A, đã quá…
Tròn Vo thì khỏi phải nói. Nó phun phì phì thật hả hê:
- Từ nay tao sẽ chỉ đi bơi kiểu này thôi. Đỡ mất công phơi khô quần tắm.
Sáng kiến của nó chưa chắc đã được Gaby hướng ứng, bằng chứng là cô bé luôn luôn giữ khoảng cách tế nhị với mấy đứa con trai trời gầm. Chỉ riêng Tarzan, trong khi bạn bè còn tung tăng ở khúc giữa bờ hồ, không hiểu làm sao linh tính cứ thúc giục hắn liếc trở lại chỗ căng lều cũ.
Và hắn líu lưỡi khi khám phá một tai họa khủng khiếp.
Trời đất, một thằng nhãi ranh đã có mặt ở đó từ hồi nào, đang thập thò gom hết mớ quần áo của hắn, Máy Tính Điện Tử, Tròn Vo như một kẻ ăn trộm sành sỏi. Chưa hết, thêm thằng thứ hai xuất hiện từ trong bụi cây, trên tay là chiếc quần Jeans của Gaby, cái áo phông màu xanh và các thứ lỉnh kỉnh của con gái.
- Lạy Chúa…
Cổ Tarzan nghẹn lại. Hắn lộn ngược người và… mở hết tốc độ bơi vào bờ. Trong lúc lao vùn vụt dưới nước, hắn cũng xác định ngay “lý lịch đen” của hai thằng đốn mạt kia: chúng chính là những kẻ đã liệng đá làm bể kính nhà người thợ khắc gỗ Storuethe và dùng dao bấm cắt cụt những bông hướng dương.
Tới chỗ cạn, Tarzan lội bì bõm không một chút do dự. Hắn băng băng qua các bụi cây như một con lợn lòi bất chấp những cành lá bật lại đau rát. Còn hỏi, không tóm cổ được hai thằng nhãi ác ôn thì Tứ quái chỉ có nước dở khóc dở cười.
Tarzan nghe thấy tiếng chúng từ bên kia bụi rậm.
- Nhanh lên, tao chuẩn bị đạp pê-đan bây giờ.
Cả hai thằng ác ôn không ngờ đến tốc độ chóng mặt của Tarzan. Thằng cao lớn yên trí ngồi trên yên xe, một chân chống xuống đất. Thằng còn lại mặt đầy mụn trứng cá đang loay hoay cột mớ “chiến lợi phẩm” sau xe. Chúng gần như lồi hết tròng mắt khi phát hiện ra Tarzan. Nhanh như chớp, chiếc xe đạp của thằng lớn vọt mạnh về phía trước.
Quá muộn. Khoảng cách vài mét đối với vô địch chạy 100 mét nước rút học sinh toàn bang không có ý nghĩa gì. Tarzan như con đại bàng trên không trung tung móng vuốt chụp dính thằng cao lớn khỏi chiếc xe. Nạn nhân của hắn tối thiểu cũng phải 17 tuổi có cặp môi trề ra và thân thể lực lưỡng.
Thằng này đập vai xuống đất và rút lên đau đớn:
- Chết tao rồi…
Thằng thứ hai vừa có ý định tẩu thoát đã bị Tarzan chặn đường. Hắn bóp chặt cườm tay thằng nhãi giật phăng khỏi chiếc xe. Cái thế giật vừa vặn đẩy nó nằm gọn trong bụi cây.
Lúc này thì thằng cao lớn đã lồm cồm bò dậy. Mặt đỏ phừng phừng, miệng không ngừng gầm thét, tay chân múa may loạn xạ. Cũng ổn thôi, Tarzan có cách chữa trị nó thật dễ dàng. Nó vừa xông tới thì Tarzan đã lẹ làng khóa tay và sử dụng Nhu đạo quật ngã trên bãi cỏ. Nào đã xong, hắn tiếp tục dựng cổ nó dậy và tát tai cho mấy cái như trời giáng.
- Đừng đánh tôi, trời ơi, tôi có làm gì đâu…
Thằng thứ hai chui ra khỏi bụi cây nhìn cảnh đó mà chết điếng. Chân nó như bị dính chặt xuống đất. Tarzan mặt lạnh như tiền:
- Mày đứng yên đó. Chưa đến phiên mày.
Thằng mụn trứng cá hoảng sợ té nhào dù Tarzan vẫn không hề nhúc nhích. Nước mắt nó sắp trào ra:
- Tôi… tôi không… phá lều của các anh… đó là Bạo Chúa.
- Thằng Dito Betx?
- Dạ…
Vẫn không rời mắt khỏi hai thằng chiến bại, Tarzan lục tìm quần áo của mình. Hắn mặc quần Jeans và xỏ giầy một cách rất… anh chị. Hắn gầm gừ:
- Tao cấm tụi bay cử động, cãi tao là nhừ đòn!
Hắn dùng chiếc khóa vòng cột dính xe đạp của bọn chúng lại. Vậy là yên trí. Bây giờ thì khỏi sợ hai thằng ác ôn biến mất. Tarzan ôm đống quần áo của các bạn chạy ra bờ hồ. Coi, mặt mũi thằng Karl và Kloesen nãy giờ tái mét. Còn Công Chúa ư? Cô bé đã qua cơn run rẩy và tươi tỉnh trở lại. Có điều nàng phải bơi thêm một quãng để thay đồ ở một chỗ khác. Tarzan đã ý tứ đặt nó ở phía sau một bụi cây rậm rịt.
Đội ơn trời, suýt nữa Tứ quái phải đạp xe về nhà mà không một mảnh vải che thân.
*
Tarzan quay lại phía hai thằng trộm đạo. Cuộc thẩm vấn bắt đầu. Hắn hất hàm hỏi thằng mặt đầy trứng cá:
- Mày tên gì?
- Dạ, Hainx Hobac, thưa anh.
- Thằng kia?
- Dạ thưa anh, Guyntho Plaicot…
- Gia đình tụi bay?
- Dạ, ba em làm nghề thợ mộc. Còn bố thằng Plaicot là chủ trạm xăng duy nhất trong làng…
- Tại sao tụi bay thích khủng bố ông thợ khắc Storuethe như vậy?
- Dạ, vì lão già này như một con chó ngu ngốc.
- Thực vậy à? Nếu chỉ vì thế thì tụi bay còn đáng nếm đòn hơn.
Hai thằng nhãi im lặng. Tarzan hơi ngạc nhiên trước thái độ đó. Hắn nói:
- Bây giờ thì giải tán. Tao tha mạng tụi bay, nhưng với hai điều kiện: thứ nhất, tụi bay phải dẫn tụi tao đến nhà ông hàng thịt Betx để báo tin thằng con Dito tự Ivan Bạo Chúa của ông ta đã xé lều người khác, ông ta sẽ phải đền. Thứ hai, tụi bay phải xin lỗi ông Storuethe…
Hai thằng nhãi vẫn cắn răng tỉnh bơ khiến Tarzan nổi nóng:
- Sao, tụi bay không hài lòng à? Hay muốn tao lôi đến cảnh sát vì tội xoáy quần áo người khác? Kẻ nào đã xúi tụi bay làm chuyện này?
Thằng Plaicot ấp úng:
- Không ai xúi giục tụi này lấy trộm đồ của các anh. Tụi này muốn hành động như vậy để “làm quà” cho đại ca Bạo Chúa. Đại ca tụi tôi không thích các anh có mặt ở hồ Heront này.
- Thì ra vậy.
Lúc này ba quái Karl, Kloesen và Gaby đã y phục chỉnh tề. Tarzan mở khóa vòng trả lại hai chiếc xe đạp cho bọn nhãi. Hắn và các bạn chờ cho hai đứa tỉnh táo nhập cuộc mới áp giải chúng đi vào làng. Sáu chiếc xe đạp nối đuôi lần lượt.
Cửa hàng thịt nằm trên quảng trường.
Đọc tiếp: SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
Quay lại: BỐN: ĐỐI MẶT
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA

