Cuối cùng trận chung kết bóng chuyền lượt về cũng diễn ra vào chiều chủ nhật tại sân thi đấu của trường nội trú. Hôm thứ năm, Tarzan đã ghé bệnh viện thăm thầy Binot thảo luận chiến thuật mới để đối phó với sáu vận động viên trường Humboldt vốn là “sáu ảo thuật gia” bậc thầy.
“Chiến thuật mới” tuyệt vời đến nỗi Gaby, Kloesen, Karl vỗ rát cả hai bàn tay lúc đội trưởng Tarzan kết thúc hiệp đấu gian khổ bằng một cú đập trời giáng. Tỷ số chung cuộc là 3-2 sau năm hiệp. Chiếc cúp vô địch bóng chuyền học sinh toàn bang đã thuộc về trường nội trú. Lúc Gaby gọi điện báo tin thắng trận về nhà, ông bà Glockner một mực mời Tarzan, Karl và Kloesen đến dùng bữa tối với họ.
Huấn luyện viên trường Humboldt tiến lại bắt tay Tarzan. Ông cũng là một thầy giáo thể dục.
- So với trận lượt đi, các bạn đã tiến bộ khá xa. Chiến thuật biến ảo không lường. Này, cho phép tôi được tò mò, ai đã hướng dẫn các bạn vậy?
Tarzan trả lời thật tự hào:
- Thưa thầy, người hướng dẫn tụi em vẫn là thầy Binot.
- Ủa, ông ấy đã bị tai nạn xe hơi và đang nằm bịnh viện kia mà.
- Nhưng tài liệu bày binh bố trận của thầy Binot thì không hề bị tai nạn. Tụi em đã nghiên cứu trước.
- Thôi được, chúng ta hẹn gặp lại ở cup năm sau nhé. Trường Humboldt hiếu khách luôn sẵn sàng “học hỏi” các bạn.
Nhìn bước chân nặng nề của vị thầy giáo trường Humboldt, Tarzan cảm thấy vị đắng của… chiến thắng.
Chiều u ám, đường phố thưa thớt người, mưa bắt đầu trò chuyện với những nóc nhà cao nhất bằng những giọt nước ứa ra từ đám mây đen.
Tứ quái vừa mới dừng xe trước cửa hàng thực phẩm mang tên “Công Chúa” thì không hiểu sao mặt mũi Tarzan bỗng biến sắc ngó rất lạ.
Gaby hoảng hốt:
- Có chuyện gì phải không Tarzan?
- Không có gì đâu. Nhưng tôi vừa chợt nhớ ra là tôi phải tới nhà Hephuoc gấp vì ông ấy chưa biết rằng mình đã được tha bổng. Tôi bỗng lo quá, Claudia rất yếu đuối, lỡ chị ấy làm một việc gì dại dột, chẳng hạn “tự sát” thì… Lạy Chúa, chị Claudia có thể làm chuyện bậy bạ như thế lắm, nếu ông Hephuoc trong cơn say sưa kể hết cho con gái nghe…
- Vậy thì bạn đi lẹ đi. Tụi mình sẽ ngồi ở bàn ăn đợi bạn đó.
Nỗi lo lắng của Tarzan không ngờ đã được giải quyết thật đơn giản. Trước cửa ngôi nhà xinh xắn số 22 đường Công Tước, người đại diện hãng rượu mạnh đã đón Tarzan bằng tiếng cười thoải mái:
- Cảm ơn cháu, hà hà. Claudia đang ngủ. Cảm ơn các cháu đã giúp tôi một lối thoát tốt đẹp. Nào, vào uống mừng một ly với tôi, oán thù từ đây coi như giải hết, hà hà…
Tarzan gãi đầu, xin phép về. Thật kỳ lạ, không còn lo lắng về Claudia, vậy mà hắn vẫn cảm thấy có gì bồn chồn. Linh tính chưa bao giờ đánh lừa hắn mà. Vậy thì điều gì chớ?
*
Thì đây: điều đó đột ngột hiện lên trên con đường tắt lúc hắn thình lình thắng gấp lại để tránh một con chó giang hồ băng ngang. Trước mặt hắn là một xưởng sửa chữa xe hơi có vẻ như hoang phế.
Tarzan nhìn vào sân xưởng và điếng người. Coi, một chiếc xe tải nhỏ phủ bạt đậu trong sân, quen đến nhức mắt: xe của lão thợ khắc gỗ kỳ quái Storuethe. Ê, hai gã đàn ông đang dùng sức đẩy lên xe tải một chiếc mô tô phân khối lớn có màu sắc kỳ lạ. Một trong hai gã đàn ông là Storuethe đích thị. Xong việc, lão thợ khắc làng Klethenbon dúi mớ tiền vào tay người đàn ông còn lại như thưởng công gã rồi buộc tấm bạt ngụy trang thật cẩn thận và huýt sáo ngồi vào tay lái.
Tarzan núp vào một ngách cửa nhanh như sóc. Hắn đợi chiếc xe tải cổ lỗ sĩ chạy qua là bám theo liền. Mồ hôi đầm đìa ngực áo hắn dù trời lắc rắc mưa. Hắn lẩm bẩm:
- Storuethe! Thật không một ai có thể ngờ. Mình lại bị làm trò cười cho mọi người lần nữa chăng? Mặc kệ. Một chiếc mô tô đủ màu sắc! Trời ạ, chiếc mô tô bay…
Chiếc xe tải mất hút trên đường quốc lộ ở ngoại ô thành phố. Chẳng hề gì, Tarzan biết đích đến của nó. Hắn chạy đường tắt, chỉ có chạy đường tắt mới tới làng Klethenbon trước lão Storuethe.
Trời lúc này tối om. Mưa càng lúc càng nặng hạt khiến Tarzan mình mẩy ướt sũng. Hắn ẩn sau một thân cây quan sát lão thợ khắc lái xe vào nhà kho ung dung như chốn không người. Thì chốn không người chứ sao, bằng chứng là lão tỉnh bơ mở tung các cửa ngõ.
Tarzan dựng xe, chạy từng chặng rón rén. Hắn dè dặt xoay nắm cửa. Cửa không khóa. Hắn lọt vào gian bếp và phòng khách u ám. Tay hắn đụng vào một vật gì đó bằng thủy tinh tương tự như một cái vỏ chai. Phía cầu thang cạnh cửa dẫn xuống tầng hầm sáng rực ánh đèn. Tarzan lợi dụng ánh sáng hắt lên chăm chú nhìn cái nhãn chai.
Trời đất. Đúng là chai bia mà Bóng Ma đã bỏ lại Rãnh Đá lúc tấn công người phụ nữ. Té ra cái nhãn bia này thuộc quyền sử dụng của lão Storuethe. Thảo nào hôm đó mình và Karl Máy Tính đều ngờ ngợ đã gặp một lần. Ái chà, cái lần mà lão mời cả đám vào nhà “xơi” nước ngọt…
Hắn nhích dần như một bóng ma xuống các bậc thang bằng đá tảng bốc mùi ẩm ướt. Phía dưới hầm tiếng cười nói vọng lên không ngớt. Tiếng cười sằng sặc và tiếng nói rờn rợn như của một con thú. Chẳng lẽ đó là “ngôn ngữ thật” của Storuethe? Và lão đang trò chuyện cùng ai vậy?
Tarzan bặm môi bước tiếp những bậc thang cuối cùng.
Hành lang dưới tầng hầm có đèn. Bên trái, một cánh cửa nặng nề bằng gỗ mở toang hoác. Phòng sáng như ban ngày. Ánh sáng hất tung hắn vào một ngách cửa.
Giọng Storuethe như tiếng gào từ địa ngục:
- Ha ha. Bây giờ tai họa lại sẽ giáng xuống thành phố. Tất cả sẽ lại bàn về ta, xôn xao về ta. Thiên hạ đều co rúm, ai nấy đều sợ ta. Báo chí lại đăng tin tùm lum. Cảnh sát thì bó tay trước ta, Bóng Ma này. Phải, các người sẽ còn phải run sợ dài dài. Ta còn trừng phạt cả thế giới chớ chẳng riêng gì thành phố này. – Giọng lão rít lên.
Tarzan chỉ nghe tiếng gào của lão cũng đã đủ nổi da gà. Lạy Chúa! Hắn ghé mắt nhìn vào. Cảnh tượng vừa thấy làm hắn nghẹt thở.
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
“Chiến thuật mới” tuyệt vời đến nỗi Gaby, Kloesen, Karl vỗ rát cả hai bàn tay lúc đội trưởng Tarzan kết thúc hiệp đấu gian khổ bằng một cú đập trời giáng. Tỷ số chung cuộc là 3-2 sau năm hiệp. Chiếc cúp vô địch bóng chuyền học sinh toàn bang đã thuộc về trường nội trú. Lúc Gaby gọi điện báo tin thắng trận về nhà, ông bà Glockner một mực mời Tarzan, Karl và Kloesen đến dùng bữa tối với họ.
Huấn luyện viên trường Humboldt tiến lại bắt tay Tarzan. Ông cũng là một thầy giáo thể dục.
- So với trận lượt đi, các bạn đã tiến bộ khá xa. Chiến thuật biến ảo không lường. Này, cho phép tôi được tò mò, ai đã hướng dẫn các bạn vậy?
Tarzan trả lời thật tự hào:
- Thưa thầy, người hướng dẫn tụi em vẫn là thầy Binot.
- Ủa, ông ấy đã bị tai nạn xe hơi và đang nằm bịnh viện kia mà.
- Nhưng tài liệu bày binh bố trận của thầy Binot thì không hề bị tai nạn. Tụi em đã nghiên cứu trước.
- Thôi được, chúng ta hẹn gặp lại ở cup năm sau nhé. Trường Humboldt hiếu khách luôn sẵn sàng “học hỏi” các bạn.
Nhìn bước chân nặng nề của vị thầy giáo trường Humboldt, Tarzan cảm thấy vị đắng của… chiến thắng.
Chiều u ám, đường phố thưa thớt người, mưa bắt đầu trò chuyện với những nóc nhà cao nhất bằng những giọt nước ứa ra từ đám mây đen.
Tứ quái vừa mới dừng xe trước cửa hàng thực phẩm mang tên “Công Chúa” thì không hiểu sao mặt mũi Tarzan bỗng biến sắc ngó rất lạ.
Gaby hoảng hốt:
- Có chuyện gì phải không Tarzan?
- Không có gì đâu. Nhưng tôi vừa chợt nhớ ra là tôi phải tới nhà Hephuoc gấp vì ông ấy chưa biết rằng mình đã được tha bổng. Tôi bỗng lo quá, Claudia rất yếu đuối, lỡ chị ấy làm một việc gì dại dột, chẳng hạn “tự sát” thì… Lạy Chúa, chị Claudia có thể làm chuyện bậy bạ như thế lắm, nếu ông Hephuoc trong cơn say sưa kể hết cho con gái nghe…
- Vậy thì bạn đi lẹ đi. Tụi mình sẽ ngồi ở bàn ăn đợi bạn đó.
Nỗi lo lắng của Tarzan không ngờ đã được giải quyết thật đơn giản. Trước cửa ngôi nhà xinh xắn số 22 đường Công Tước, người đại diện hãng rượu mạnh đã đón Tarzan bằng tiếng cười thoải mái:
- Cảm ơn cháu, hà hà. Claudia đang ngủ. Cảm ơn các cháu đã giúp tôi một lối thoát tốt đẹp. Nào, vào uống mừng một ly với tôi, oán thù từ đây coi như giải hết, hà hà…
Tarzan gãi đầu, xin phép về. Thật kỳ lạ, không còn lo lắng về Claudia, vậy mà hắn vẫn cảm thấy có gì bồn chồn. Linh tính chưa bao giờ đánh lừa hắn mà. Vậy thì điều gì chớ?
*
Thì đây: điều đó đột ngột hiện lên trên con đường tắt lúc hắn thình lình thắng gấp lại để tránh một con chó giang hồ băng ngang. Trước mặt hắn là một xưởng sửa chữa xe hơi có vẻ như hoang phế.
Tarzan nhìn vào sân xưởng và điếng người. Coi, một chiếc xe tải nhỏ phủ bạt đậu trong sân, quen đến nhức mắt: xe của lão thợ khắc gỗ kỳ quái Storuethe. Ê, hai gã đàn ông đang dùng sức đẩy lên xe tải một chiếc mô tô phân khối lớn có màu sắc kỳ lạ. Một trong hai gã đàn ông là Storuethe đích thị. Xong việc, lão thợ khắc làng Klethenbon dúi mớ tiền vào tay người đàn ông còn lại như thưởng công gã rồi buộc tấm bạt ngụy trang thật cẩn thận và huýt sáo ngồi vào tay lái.
Tarzan núp vào một ngách cửa nhanh như sóc. Hắn đợi chiếc xe tải cổ lỗ sĩ chạy qua là bám theo liền. Mồ hôi đầm đìa ngực áo hắn dù trời lắc rắc mưa. Hắn lẩm bẩm:
- Storuethe! Thật không một ai có thể ngờ. Mình lại bị làm trò cười cho mọi người lần nữa chăng? Mặc kệ. Một chiếc mô tô đủ màu sắc! Trời ạ, chiếc mô tô bay…
Chiếc xe tải mất hút trên đường quốc lộ ở ngoại ô thành phố. Chẳng hề gì, Tarzan biết đích đến của nó. Hắn chạy đường tắt, chỉ có chạy đường tắt mới tới làng Klethenbon trước lão Storuethe.
Trời lúc này tối om. Mưa càng lúc càng nặng hạt khiến Tarzan mình mẩy ướt sũng. Hắn ẩn sau một thân cây quan sát lão thợ khắc lái xe vào nhà kho ung dung như chốn không người. Thì chốn không người chứ sao, bằng chứng là lão tỉnh bơ mở tung các cửa ngõ.
Tarzan dựng xe, chạy từng chặng rón rén. Hắn dè dặt xoay nắm cửa. Cửa không khóa. Hắn lọt vào gian bếp và phòng khách u ám. Tay hắn đụng vào một vật gì đó bằng thủy tinh tương tự như một cái vỏ chai. Phía cầu thang cạnh cửa dẫn xuống tầng hầm sáng rực ánh đèn. Tarzan lợi dụng ánh sáng hắt lên chăm chú nhìn cái nhãn chai.
Trời đất. Đúng là chai bia mà Bóng Ma đã bỏ lại Rãnh Đá lúc tấn công người phụ nữ. Té ra cái nhãn bia này thuộc quyền sử dụng của lão Storuethe. Thảo nào hôm đó mình và Karl Máy Tính đều ngờ ngợ đã gặp một lần. Ái chà, cái lần mà lão mời cả đám vào nhà “xơi” nước ngọt…
Hắn nhích dần như một bóng ma xuống các bậc thang bằng đá tảng bốc mùi ẩm ướt. Phía dưới hầm tiếng cười nói vọng lên không ngớt. Tiếng cười sằng sặc và tiếng nói rờn rợn như của một con thú. Chẳng lẽ đó là “ngôn ngữ thật” của Storuethe? Và lão đang trò chuyện cùng ai vậy?
Tarzan bặm môi bước tiếp những bậc thang cuối cùng.
Hành lang dưới tầng hầm có đèn. Bên trái, một cánh cửa nặng nề bằng gỗ mở toang hoác. Phòng sáng như ban ngày. Ánh sáng hất tung hắn vào một ngách cửa.
Giọng Storuethe như tiếng gào từ địa ngục:
- Ha ha. Bây giờ tai họa lại sẽ giáng xuống thành phố. Tất cả sẽ lại bàn về ta, xôn xao về ta. Thiên hạ đều co rúm, ai nấy đều sợ ta. Báo chí lại đăng tin tùm lum. Cảnh sát thì bó tay trước ta, Bóng Ma này. Phải, các người sẽ còn phải run sợ dài dài. Ta còn trừng phạt cả thế giới chớ chẳng riêng gì thành phố này. – Giọng lão rít lên.
Tarzan chỉ nghe tiếng gào của lão cũng đã đủ nổi da gà. Lạy Chúa! Hắn ghé mắt nhìn vào. Cảnh tượng vừa thấy làm hắn nghẹt thở.
Quay lại: CHÍN: TARZAN VÀ GABY
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
