Đối diện với khách sạn Cung Đình là một phòng điện thoại. Tarzan nhấc máy gọi Gaby. Giọng Công Chúa hoan hỉ:
- Ủa, Tarzan hả? Mọi người đang nhắc đến bạn đây. Chị Evi của mình rất hồi hộp mong được làm quen với bạn. Đồng ý chớ Tarzan?
- Suỵt. Có chuyện rồi. Một tai nạn khủng khiếp. Tôi muốn bạn đừng tiết lộ cho ai…
Hắn nặng nhọc kể cho Công Chúa nghe mọi việc. Tiếng cô bé thảng thốt:
- Lạy Chúa, ai mà ngờ bọn chúng lại đốn mạt và hèn hạ như vậy. Bạn định làm gì bây giờ?
- Tôi muốn biết địa chỉ của gia đình Eco?
- Mình có. Để mình đọc cho bạn nghe.
Tarzan nói trước khi gác máy:
- Tôi không muốn Gaby và hai thằng Kloesen, Karl nhúng tay vào vụ này. Đây là… chuyện riêng. Nếu cần, tôi sẽ gọi điện. Chào!
Hắn đã nói với cô bé thật cộc lốc. Có lẽ hắn chưa bao giờ chuyện trò với cô bé một cách vô duyên như vậy. Nhưng biết làm sao được, lòng hắn đang nóng như có lửa đốt, mặc dù gió ù ù dọc phố và tuyết rơi lạnh buốt từ các mái nhà.
Hắn kéo khóa cổ áo blouson che kín tận cằm. Rồi cắm đầu chạy.
*
Khu vực có biệt thự của gia đình Detlepho Eco nằm khá xa. Đó là nơi tập tủng những căn nhà sang trọng mới xây dựng trong vài năm gần đây.
Biệt thự số 2 là ngôi nhà bảnh bao nhất phố. Gia đình Eco sinh hoạt ở đó như những nhà quý tộc trước thế chiến nhưng kiến trúc ngôi nhà thì “xịn” cỡ thời tương lai. Đằng sau những bức tượng kính cao ngất là những tấm rèm màu da cam lộng lẫy cố tình kéo lấp lửng để khoe khoang giá trị bên trong một cách hợm hĩnh.
Bể bơi lớn thật có… uy với những cầu nhảy lát gạch men xanh lá cây. Ngoài thành bể bơi được phủ toàn cát biển. Rồi hàng loạt chiếc ghế xen kẽ với một rừng cọ. Chưa kể một bar rượu với những chiếc ghế cao trước quầy. Sau đó thì đến… vẹt, cả một bầy vẹt đủ màu đỏ, xanh, vàng uốn éo trên một thanh ngang như làm xiếc. Chỉ thiếu mấy con khỉ chuyền trên những cành cọ là ngoại cảnh ngôi nhà trở thành rừng Phi Châu.
Có ít nhất hai chục người lớn hoặc ngâm mình dưới hồ bơi hoặc đung đưa thân thể ở quầy rượu. Họ gần như để nguyên mũ nón của một cuộc hội hóa trang, cụng ly chúc mừng nhau và bơi lội tung tóe như con nít. Tiếng cười hả hê vang tới ngoài đường.
Tarzan nhìn vào. “Gia đình Eco đang mở hội hóa trang. Có điều không thấy thằng Detlepho”. Hắn nghĩ bụng như vậy và bấm chuông trước cổng – một cái cổng… quý tộc, bằng cách khép mở tự động.
Một nhân vật của thời hoàng kim hiện ra với quần đen ủi lòi li bén như dao, áo gi-lê kẻ sọc, sơ mi trắng toát và thắt nơ ở cổ. Ông này nhìn Tarzan qua đôi mắt lơ láo của một con cá có… hai chân trên bờ.
Tarzan lịch sự:
- Chào ông, cháu cần gặp Detlepho. Ông hãy nói tên cháu là… Tarzan.
- Gặp… cậu cả hả, để tôi xem.
Dáng ông ta đi lên cầu thang cứng đơ như nuốt phải một cái thước.
Năm phút trôi qua dài cỡ năm giờ.
Người quản gia không quay lại nhưng Detlepho Eco đang từ cầu thang đi xuống. Gã đang nghĩ gì trong đầu? Lo sợ hay khinh thị, Tarzan chẳng màng quan tâm. Detlepho đi đôi ủng cao tới mắt cá chân làm từ loại da mềm mại nhất tiến lại gần.
Detlepho lên tiếng khi còn cách Tarzan ba bước:
- Hình như tao đã gặp mày ở đâu. Mày đổi tên đi, cái tên Tarzan nghe giống một con khỉ.
Tarzan gật gù:
- Ừ, có lẽ vậy. Hình như chúng ta gặp nhau trong khu rừng của thành phố, nơi tôi đã dạy anh lẫn bạn anh một bài học nhớ đời. Còn sau đó thì “tao ngộ chiến” liên tục ngoài nhà ga xe lửa.
- Mày nói sao? Mày nhầm lẫn mất rồi…
- Ồ, tôi làm sao nhầm được, dù lúc đó… anh đã bịt kín mặt như một tên ninja.
- Mày muốn gì, Tarzan?
- Nói chuyện với anh một cách đứng đắn.
- Nội dung?
- Anh không có một chỗ khác để đối thoại phải quấy sao?
Cậu cả Detlepho cười ngất:
- Chỗ nào nữa. Hay mày tưởng tao sẽ mời mày vào dự tiệc chắc? Cái tướng của mày mà… Hay là mày muốn tao mời lên tận phòng? Còn khuya nghe chưa nhóc… đừng làm tao phải nôn ọe ở đây. Nào, nói gấp đi, rồi… cút.
Tarzan lẳng lặng lôi cái túi đựng thuốc lá chứa bộ đồ nghề tiêm chích ra. Hắn nói từng tiếng một:
- Bây giờ tôi đề nghị một sự thỏa thuận. Anh trả lại cái cặp hồ sơ của mẹ tôi và tôi giao anh túi dụng cụ anh đánh rớt, được chớ?
- Mày… điên đến nơi.
- Nhưng không điên bằng anh. Detlepho, dấu vân tay của anh còn nguyên trên dụng cụ tiêm chích. Nó sẽ là tang chứng trước cảnh sát, nếu…
- Nếu… mày ngu xuẩn nghĩ rằng một thằng ngon lành như tao lại đi xài thứ đồ bỏ này. Tao vẫn không hiểu mày lảm nhảm gì?
- Vậy mà tôi hiểu. Anh không xài thì bạn anh xài. Thằng Tonny chứ ai. Dấu vân tay không của anh thì của nó. Tôi sẽ tìm ra nó, và anh sẽ không vờ vĩnh nổi nữa đâu Eco?
Cậu cả nhếch mép tỉnh bơ:
- Ô kê, mày làm vụ đó đi. Tuy nhiên tao tổng hợp các chi tiết giùm mày nghe: Mẹ mày bị một thằng đạo chích nâng nhẹ cái cặp, đúng không? Có lẽ nó định dằn mặt mày một bài học nhập môn về lễ độ giang hồ. Mày đang nghĩ trong đầu như thế, đúng không? Vì nghĩ như thế nên mày hy vọng sẽ lấy lại cái cặp bị mất. Mày mò ở đâu được cái địa chỉ của tao để xin ý kiến, đúng không? Trong khi tao lại không biết gì hết mới chết. Nhưng…
Detlepho nhún vai:
- Nhưng tao biết rằng trong các tiểu thuyết hình sự thường có luật… im lặng. Mày đọc “Bố già” rồi chứ gì. Đó, vậy đó. Im lặng là vàng. Nghe được gì thấy được gì cũng phải câm miệng. Không phải chỉ mày câm mà các chiến hữu của mày cũng… nín nốt. Đó, vậy đó. Đây là tao đang nói “tiểu thuyết” nghe nhưng ở ngoài đời cũng vậy, biết giữ mồm giữ miệng là đâu lại vào đấy hết.
Trời đất, thằng Detlepho lợi hại thật. Gã thành thạo đủ ngón nghề cỡ bậc thầy trong đám… xã hội đen. Đưa ra các điều kiện từ trong một… cuốn sách. Mà lại rất sòng phẳng dù cái mặt cứ ngơ ngơ ngác ngác theo kiểu con nhà lành. Gã xứng là một “kỳ phùng địch thủ” của Tarzan. Điểm lại cách hành sự của gã mới thấy đáng gờm. Trước giờ, Tarzan chỉ theo dõi đối phương chú chưa lần nào bị đối phương bám đuôi ngược lại. Thằng Detlepho có “cái đầu” còn đáng nể hơn cả… Máy Tính Điện Tử.
Tarzan chỉ còn một nước đi tối hậu là… tấn công:
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
- Ủa, Tarzan hả? Mọi người đang nhắc đến bạn đây. Chị Evi của mình rất hồi hộp mong được làm quen với bạn. Đồng ý chớ Tarzan?
- Suỵt. Có chuyện rồi. Một tai nạn khủng khiếp. Tôi muốn bạn đừng tiết lộ cho ai…
Hắn nặng nhọc kể cho Công Chúa nghe mọi việc. Tiếng cô bé thảng thốt:
- Lạy Chúa, ai mà ngờ bọn chúng lại đốn mạt và hèn hạ như vậy. Bạn định làm gì bây giờ?
- Tôi muốn biết địa chỉ của gia đình Eco?
- Mình có. Để mình đọc cho bạn nghe.
Tarzan nói trước khi gác máy:
- Tôi không muốn Gaby và hai thằng Kloesen, Karl nhúng tay vào vụ này. Đây là… chuyện riêng. Nếu cần, tôi sẽ gọi điện. Chào!
Hắn đã nói với cô bé thật cộc lốc. Có lẽ hắn chưa bao giờ chuyện trò với cô bé một cách vô duyên như vậy. Nhưng biết làm sao được, lòng hắn đang nóng như có lửa đốt, mặc dù gió ù ù dọc phố và tuyết rơi lạnh buốt từ các mái nhà.
Hắn kéo khóa cổ áo blouson che kín tận cằm. Rồi cắm đầu chạy.
*
Khu vực có biệt thự của gia đình Detlepho Eco nằm khá xa. Đó là nơi tập tủng những căn nhà sang trọng mới xây dựng trong vài năm gần đây.
Biệt thự số 2 là ngôi nhà bảnh bao nhất phố. Gia đình Eco sinh hoạt ở đó như những nhà quý tộc trước thế chiến nhưng kiến trúc ngôi nhà thì “xịn” cỡ thời tương lai. Đằng sau những bức tượng kính cao ngất là những tấm rèm màu da cam lộng lẫy cố tình kéo lấp lửng để khoe khoang giá trị bên trong một cách hợm hĩnh.
Bể bơi lớn thật có… uy với những cầu nhảy lát gạch men xanh lá cây. Ngoài thành bể bơi được phủ toàn cát biển. Rồi hàng loạt chiếc ghế xen kẽ với một rừng cọ. Chưa kể một bar rượu với những chiếc ghế cao trước quầy. Sau đó thì đến… vẹt, cả một bầy vẹt đủ màu đỏ, xanh, vàng uốn éo trên một thanh ngang như làm xiếc. Chỉ thiếu mấy con khỉ chuyền trên những cành cọ là ngoại cảnh ngôi nhà trở thành rừng Phi Châu.
Có ít nhất hai chục người lớn hoặc ngâm mình dưới hồ bơi hoặc đung đưa thân thể ở quầy rượu. Họ gần như để nguyên mũ nón của một cuộc hội hóa trang, cụng ly chúc mừng nhau và bơi lội tung tóe như con nít. Tiếng cười hả hê vang tới ngoài đường.
Tarzan nhìn vào. “Gia đình Eco đang mở hội hóa trang. Có điều không thấy thằng Detlepho”. Hắn nghĩ bụng như vậy và bấm chuông trước cổng – một cái cổng… quý tộc, bằng cách khép mở tự động.
Một nhân vật của thời hoàng kim hiện ra với quần đen ủi lòi li bén như dao, áo gi-lê kẻ sọc, sơ mi trắng toát và thắt nơ ở cổ. Ông này nhìn Tarzan qua đôi mắt lơ láo của một con cá có… hai chân trên bờ.
Tarzan lịch sự:
- Chào ông, cháu cần gặp Detlepho. Ông hãy nói tên cháu là… Tarzan.
- Gặp… cậu cả hả, để tôi xem.
Dáng ông ta đi lên cầu thang cứng đơ như nuốt phải một cái thước.
Năm phút trôi qua dài cỡ năm giờ.
Người quản gia không quay lại nhưng Detlepho Eco đang từ cầu thang đi xuống. Gã đang nghĩ gì trong đầu? Lo sợ hay khinh thị, Tarzan chẳng màng quan tâm. Detlepho đi đôi ủng cao tới mắt cá chân làm từ loại da mềm mại nhất tiến lại gần.
Detlepho lên tiếng khi còn cách Tarzan ba bước:
- Hình như tao đã gặp mày ở đâu. Mày đổi tên đi, cái tên Tarzan nghe giống một con khỉ.
Tarzan gật gù:
- Ừ, có lẽ vậy. Hình như chúng ta gặp nhau trong khu rừng của thành phố, nơi tôi đã dạy anh lẫn bạn anh một bài học nhớ đời. Còn sau đó thì “tao ngộ chiến” liên tục ngoài nhà ga xe lửa.
- Mày nói sao? Mày nhầm lẫn mất rồi…
- Ồ, tôi làm sao nhầm được, dù lúc đó… anh đã bịt kín mặt như một tên ninja.
- Mày muốn gì, Tarzan?
- Nói chuyện với anh một cách đứng đắn.
- Nội dung?
- Anh không có một chỗ khác để đối thoại phải quấy sao?
Cậu cả Detlepho cười ngất:
- Chỗ nào nữa. Hay mày tưởng tao sẽ mời mày vào dự tiệc chắc? Cái tướng của mày mà… Hay là mày muốn tao mời lên tận phòng? Còn khuya nghe chưa nhóc… đừng làm tao phải nôn ọe ở đây. Nào, nói gấp đi, rồi… cút.
Tarzan lẳng lặng lôi cái túi đựng thuốc lá chứa bộ đồ nghề tiêm chích ra. Hắn nói từng tiếng một:
- Bây giờ tôi đề nghị một sự thỏa thuận. Anh trả lại cái cặp hồ sơ của mẹ tôi và tôi giao anh túi dụng cụ anh đánh rớt, được chớ?
- Mày… điên đến nơi.
- Nhưng không điên bằng anh. Detlepho, dấu vân tay của anh còn nguyên trên dụng cụ tiêm chích. Nó sẽ là tang chứng trước cảnh sát, nếu…
- Nếu… mày ngu xuẩn nghĩ rằng một thằng ngon lành như tao lại đi xài thứ đồ bỏ này. Tao vẫn không hiểu mày lảm nhảm gì?
- Vậy mà tôi hiểu. Anh không xài thì bạn anh xài. Thằng Tonny chứ ai. Dấu vân tay không của anh thì của nó. Tôi sẽ tìm ra nó, và anh sẽ không vờ vĩnh nổi nữa đâu Eco?
Cậu cả nhếch mép tỉnh bơ:
- Ô kê, mày làm vụ đó đi. Tuy nhiên tao tổng hợp các chi tiết giùm mày nghe: Mẹ mày bị một thằng đạo chích nâng nhẹ cái cặp, đúng không? Có lẽ nó định dằn mặt mày một bài học nhập môn về lễ độ giang hồ. Mày đang nghĩ trong đầu như thế, đúng không? Vì nghĩ như thế nên mày hy vọng sẽ lấy lại cái cặp bị mất. Mày mò ở đâu được cái địa chỉ của tao để xin ý kiến, đúng không? Trong khi tao lại không biết gì hết mới chết. Nhưng…
Detlepho nhún vai:
- Nhưng tao biết rằng trong các tiểu thuyết hình sự thường có luật… im lặng. Mày đọc “Bố già” rồi chứ gì. Đó, vậy đó. Im lặng là vàng. Nghe được gì thấy được gì cũng phải câm miệng. Không phải chỉ mày câm mà các chiến hữu của mày cũng… nín nốt. Đó, vậy đó. Đây là tao đang nói “tiểu thuyết” nghe nhưng ở ngoài đời cũng vậy, biết giữ mồm giữ miệng là đâu lại vào đấy hết.
Trời đất, thằng Detlepho lợi hại thật. Gã thành thạo đủ ngón nghề cỡ bậc thầy trong đám… xã hội đen. Đưa ra các điều kiện từ trong một… cuốn sách. Mà lại rất sòng phẳng dù cái mặt cứ ngơ ngơ ngác ngác theo kiểu con nhà lành. Gã xứng là một “kỳ phùng địch thủ” của Tarzan. Điểm lại cách hành sự của gã mới thấy đáng gờm. Trước giờ, Tarzan chỉ theo dõi đối phương chú chưa lần nào bị đối phương bám đuôi ngược lại. Thằng Detlepho có “cái đầu” còn đáng nể hơn cả… Máy Tính Điện Tử.
Tarzan chỉ còn một nước đi tối hậu là… tấn công:
Đọc tiếp: NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
Quay lại: BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
