Tứ quái ngồi bên bàn chờ… Bóng Ma. Gaby nhấp nhổm như bị kiến cắn, Tròn Vo bẻ tay răng rắc liên tục, Máy Tính Điện Tử hết gỡ kính cận xuống lại đeo lên, Tarzan dán cặp mắt chết gí nơi cửa ra vào quán. Bốn đứa hồi hộp chưa từng thấy.
Một chiếc xe hơi tấp vào lề đường. Hephuoc bước ra thật nặng nề.
Tròn Vo thì thầm:
- Ông ta đến. Coi chừng lão giấu súng trong túi quần…
Trái ngược với sự lo xa của thằng mập, Hephuoc bước từng bước mệt nhoài. Khuôn mặt của ông ta tái nhợt khiến những nốt tàn nhang u ám có dịp trồi lên. Lúc ông ta tiến sát bên bàn, Tarzan mới nhìn rõ vô số giọt mồ hôi đang tuôn ra từ trán và khóe miệng.
Hắn đứng dậy. Dù sao cũng phải lễ độ với một người lớn tuổi, dẫu đó là… kẻ thù.
- Mời ông ngồi.
Hephuoc gật đầu ngồi xuống chiếc ghế trống. Ông ta gọi bà phục vụ cho một ly rượu cô-nhắc. Đợi khi bà phục vụ đã đi xa, Tarzan mới lên tiếng:
- Ông đã phạm pháp, thưa ông Hephuoc. Đáng lẽ chúng tôi có bổn phận tố giác ông với cảnh sát, nhưng chiều nay chúng tôi đã tình cờ làm quen với Claudia, con gái ông. Chị ấy thật tội nghiệp…
Hephuoc sửng sốt:
- Ủa, té ra các cháu là những người bạn mới của Claudia. Suốt buổi tối, con gái tôi cứ liên tục nhắc về các cháu. Rằng các cháu rất tốt bụng…
- Claudia nói chị ấy không thể sống nếu thiếu cha mẹ. Chính vì chị ấy mà chúng tôi gạt cảnh sát qua một bên. Thử hình dung chị ấy sẽ tuyệt vọng cỡ nào nếu ông vào tù. Đổi lại chuyện không tố cáo ông, chúng tôi đòi hỏi một điều kiện…
Hephuoc rút khăn tay thấm thấm mồ hôi trán.
- Một điều kiện duy nhất, thưa ông. Rằng ông phải chấm dứt “việc ấy” ngay lập tức.
Mắt Hephuoc nheo lại sợ hãi. Giọng ông ta khàn khàn:
- Tất nhiên. Đằng nào thì tôi cũng không bao giờ làm việc ấy nữa.
- Ồ, ông nói thật chứ?
Hephuoc lặng lẽ gật đầu. Ông ta cầm ly cô-nhắc mà bà phục vụ vừa bưng đến uống cạn.
- Tôi rất nể các cháu, các cháu đã “đặt vấn đề” rất nhân đạo.
- Tất cả chỉ vì con gái ông. Nhưng đáng lẽ ông không nên căm thù tới mức phi lý như thế. Tôi may mắn thoát khỏi cái chết do ông gây ra trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng thầy Binot thì đã phải nằm bịnh viện vì chấn thương sọ não. Tôi nghĩ rằng ông phải làm một cái gì đó chuộc lỗi với ông ta. Nếu kẹt quá thì giấu tên…
Hephuoc bật ngửa:
- Sao? Ai là ông giáo Binot? Và tôi thì suýt giết chết anh ư? Này anh bạn nhỏ, anh lảm nhảm cái gì thế…
- Lạy Chúa, ông đã quên rồi ư? Tối chủ nhật vừa rồi xe hơi chúng tôi đã lãnh đủ một tảng đá lớn do ông ném từ trên cầu…
Hephuoc chới với:
- Khoan đã. Hình như có một sự nhầm lẫn ghê gớm. Điều cậu đang kể chính là cuộc tấn công mới nhất của Bóng Ma.
- Đúng vậy!
- Vậy thì… tôi chẳng có liên quan gì đâu!
Không riêng gì Tarzan, câu trả lời của Hephuoc làm cả Gaby, Karl, Kloesen choáng váng. Chúng nhìn sững ông ta không chớp mắt.
Tarzan cố gắng trấn tĩnh:
- Ông không phải là Bóng Ma thì ông là ai, thưa ông Hephuoc?
Bây giờ thì đến lượt Hephuoc há hốc mồm. Nét mặt thộn ra như người ta vừa chỉ cho ông ta một sinh vật tới từ hành tinh khác. Rồi ông ta cười, cười như thể chưa lúc nào được cười, cười đến nỗi nước mắt ứa ra giàn giụa.
Hephuoc nói trong cơn ho sặc:
- Giờ thì tôi hiểu các cháu rồi. Thì ra thế. Các cháu cứ tưởng tôi là hung thủ vô hình chuyên tiêu diệt các tài xế trên quốc lộ. Ôi, Thượng Đế chứng giám. Tôi xin thề trên sự sống của con gái mình: tôi không phải là Bóng Ma. Được chưa hả các cháu?
Tarzan gay gắt:
- Vậy cớ gì ông lại run bắn lên lúc nhận được điện thoại và đến đây ngay tức khắc? Tôi chưa nói đến chuyện hồi nãy ông như sắp gục đến nơi. Ông giấu đầu nhưng lòi đuôi, thưa ông Hephuoc!
- Suỵt. Tôi không muốn người hầu bàn nghe lén chuyện này, nhưng tôi đến gặp các cháu vì một chuyện khác không dính dáng tới Bóng Ma ác ôn kia. Các cháu biết tôi nói gì rồi chứ, tôi tưởng rằng các cháu định đe dọa tôi về vụ xe tôi cán chết một con thỏ trong rừng. Tôi đã không nộp nó cho người kiểm lâm mà lại đem về nhà. Hành động trên có thể bị ghép vào tội ăn cắp hoặc săn trộm…
Tarzan cười:
- Ông tưởng tụi tôi sẽ tin ông chăng?
- Nhưng đó là sự thật!
Tarzan quay qua các bạn. Coi, Gaby cười tươi tắn với cái lý do “lãng nhách” của Hephuoc, cô bé có vẻ sung sướng bởi người cha của Claudia đã dám thề rằng ông không phải là Bóng Ma. Tròn Vo thì nhóp nhép khi nghe chuyện Hephuoc nấu sốt con thỏ. Chắc là ngon hết sảy. Riêng Máy Tính Điện Tử ư? “Quân sư” nháy mắt trái với Tarzan như sắp tiết lộ cho hắn một cao kiến mới mẻ. Hắn hài lòng tín hiệu của Karl nhất, khỏi cần bàn. Hạ hồi phân giải chứ sao!
Nhưng Tarzan không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đưa ra một loạt câu hỏi khó chịu cho Hephuoc, căn vặn, tra khảo ông ta đủ điều. Nhưng người đàn ông này không hề nao núng, một mực là mình vô tội. Sau cùng Tarzan đành bảo:
- Thôi vậy, nếu tụi cháu có nghi ngờ ông một cách bất công thì thay mặt các bạn, cháu xin lỗi đã làm phiền. Nhưng có điều này cháu cũng xin nói thật, thái độ của ông vẫn rất đáng… nghi ngờ. Chắc chắn ông còn giấu trong lòng một điều gì đó bất hảo…
Hephuoc mỉm cười:
- Không lẽ các cháu nhất định lôi “sự nghi ngờ về tôi” đến Sở cảnh sát?
- Không, ngay từ đầu tụi cháu vẫn không muốn thế. Nhưng… Bóng Ma thì vẫn tồn tại… Chúng cháu quyết tìm ra hắn.
- Tôi hiểu. Biết đâu tôi có thể giúp đỡ các cháu trong việc truy tìm hung thủ. Giờ thì mình chia tay chứ?
Ông ta đứng dậy định thanh toán tiền nhưng bọn trẻ từ chối.
Tarzan nhìn theo Hephuoc không biết nên đánh giá thế nào về người đàn ông này. Hoặc là ông ta quá cáo già, hoặc thực sự ông là người mát tính, không lấy làm khó chịu vì bị nghi oan. Hắn đưa mắt nhìn Karl. Quân sư không để hắn phải đợi lâu:
- Hephuoc không phải là Bóng Ma. Rõ rồi. Thần kinh ông ta quá vững trong khi Bóng Ma chỉ có thể là kẻ điên loạn. Tuy vậy, câu chuyện “con thỏ” thật khó tiêu hóa. Có điều gì đó không ổn. Hãy đợi xem vậy.
Gaby thở phào:
- Dù sao, tim mình như cất được một tảng đá. Mình rất mừng cho Claudia…
Đám trẻ rời khỏi tiệm kem. Bầu trời đầy những cụm mây tím. Bóng tối đã xuất hiện với vài giọt mưa hăm he rơi xuống mặt đường nhựa.
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
Một chiếc xe hơi tấp vào lề đường. Hephuoc bước ra thật nặng nề.
Tròn Vo thì thầm:
- Ông ta đến. Coi chừng lão giấu súng trong túi quần…
Trái ngược với sự lo xa của thằng mập, Hephuoc bước từng bước mệt nhoài. Khuôn mặt của ông ta tái nhợt khiến những nốt tàn nhang u ám có dịp trồi lên. Lúc ông ta tiến sát bên bàn, Tarzan mới nhìn rõ vô số giọt mồ hôi đang tuôn ra từ trán và khóe miệng.
Hắn đứng dậy. Dù sao cũng phải lễ độ với một người lớn tuổi, dẫu đó là… kẻ thù.
- Mời ông ngồi.
Hephuoc gật đầu ngồi xuống chiếc ghế trống. Ông ta gọi bà phục vụ cho một ly rượu cô-nhắc. Đợi khi bà phục vụ đã đi xa, Tarzan mới lên tiếng:
- Ông đã phạm pháp, thưa ông Hephuoc. Đáng lẽ chúng tôi có bổn phận tố giác ông với cảnh sát, nhưng chiều nay chúng tôi đã tình cờ làm quen với Claudia, con gái ông. Chị ấy thật tội nghiệp…
Hephuoc sửng sốt:
- Ủa, té ra các cháu là những người bạn mới của Claudia. Suốt buổi tối, con gái tôi cứ liên tục nhắc về các cháu. Rằng các cháu rất tốt bụng…
- Claudia nói chị ấy không thể sống nếu thiếu cha mẹ. Chính vì chị ấy mà chúng tôi gạt cảnh sát qua một bên. Thử hình dung chị ấy sẽ tuyệt vọng cỡ nào nếu ông vào tù. Đổi lại chuyện không tố cáo ông, chúng tôi đòi hỏi một điều kiện…
Hephuoc rút khăn tay thấm thấm mồ hôi trán.
- Một điều kiện duy nhất, thưa ông. Rằng ông phải chấm dứt “việc ấy” ngay lập tức.
Mắt Hephuoc nheo lại sợ hãi. Giọng ông ta khàn khàn:
- Tất nhiên. Đằng nào thì tôi cũng không bao giờ làm việc ấy nữa.
- Ồ, ông nói thật chứ?
Hephuoc lặng lẽ gật đầu. Ông ta cầm ly cô-nhắc mà bà phục vụ vừa bưng đến uống cạn.
- Tôi rất nể các cháu, các cháu đã “đặt vấn đề” rất nhân đạo.
- Tất cả chỉ vì con gái ông. Nhưng đáng lẽ ông không nên căm thù tới mức phi lý như thế. Tôi may mắn thoát khỏi cái chết do ông gây ra trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng thầy Binot thì đã phải nằm bịnh viện vì chấn thương sọ não. Tôi nghĩ rằng ông phải làm một cái gì đó chuộc lỗi với ông ta. Nếu kẹt quá thì giấu tên…
Hephuoc bật ngửa:
- Sao? Ai là ông giáo Binot? Và tôi thì suýt giết chết anh ư? Này anh bạn nhỏ, anh lảm nhảm cái gì thế…
- Lạy Chúa, ông đã quên rồi ư? Tối chủ nhật vừa rồi xe hơi chúng tôi đã lãnh đủ một tảng đá lớn do ông ném từ trên cầu…
Hephuoc chới với:
- Khoan đã. Hình như có một sự nhầm lẫn ghê gớm. Điều cậu đang kể chính là cuộc tấn công mới nhất của Bóng Ma.
- Đúng vậy!
- Vậy thì… tôi chẳng có liên quan gì đâu!
Không riêng gì Tarzan, câu trả lời của Hephuoc làm cả Gaby, Karl, Kloesen choáng váng. Chúng nhìn sững ông ta không chớp mắt.
Tarzan cố gắng trấn tĩnh:
- Ông không phải là Bóng Ma thì ông là ai, thưa ông Hephuoc?
Bây giờ thì đến lượt Hephuoc há hốc mồm. Nét mặt thộn ra như người ta vừa chỉ cho ông ta một sinh vật tới từ hành tinh khác. Rồi ông ta cười, cười như thể chưa lúc nào được cười, cười đến nỗi nước mắt ứa ra giàn giụa.
Hephuoc nói trong cơn ho sặc:
- Giờ thì tôi hiểu các cháu rồi. Thì ra thế. Các cháu cứ tưởng tôi là hung thủ vô hình chuyên tiêu diệt các tài xế trên quốc lộ. Ôi, Thượng Đế chứng giám. Tôi xin thề trên sự sống của con gái mình: tôi không phải là Bóng Ma. Được chưa hả các cháu?
Tarzan gay gắt:
- Vậy cớ gì ông lại run bắn lên lúc nhận được điện thoại và đến đây ngay tức khắc? Tôi chưa nói đến chuyện hồi nãy ông như sắp gục đến nơi. Ông giấu đầu nhưng lòi đuôi, thưa ông Hephuoc!
- Suỵt. Tôi không muốn người hầu bàn nghe lén chuyện này, nhưng tôi đến gặp các cháu vì một chuyện khác không dính dáng tới Bóng Ma ác ôn kia. Các cháu biết tôi nói gì rồi chứ, tôi tưởng rằng các cháu định đe dọa tôi về vụ xe tôi cán chết một con thỏ trong rừng. Tôi đã không nộp nó cho người kiểm lâm mà lại đem về nhà. Hành động trên có thể bị ghép vào tội ăn cắp hoặc săn trộm…
Tarzan cười:
- Ông tưởng tụi tôi sẽ tin ông chăng?
- Nhưng đó là sự thật!
Tarzan quay qua các bạn. Coi, Gaby cười tươi tắn với cái lý do “lãng nhách” của Hephuoc, cô bé có vẻ sung sướng bởi người cha của Claudia đã dám thề rằng ông không phải là Bóng Ma. Tròn Vo thì nhóp nhép khi nghe chuyện Hephuoc nấu sốt con thỏ. Chắc là ngon hết sảy. Riêng Máy Tính Điện Tử ư? “Quân sư” nháy mắt trái với Tarzan như sắp tiết lộ cho hắn một cao kiến mới mẻ. Hắn hài lòng tín hiệu của Karl nhất, khỏi cần bàn. Hạ hồi phân giải chứ sao!
Nhưng Tarzan không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đưa ra một loạt câu hỏi khó chịu cho Hephuoc, căn vặn, tra khảo ông ta đủ điều. Nhưng người đàn ông này không hề nao núng, một mực là mình vô tội. Sau cùng Tarzan đành bảo:
- Thôi vậy, nếu tụi cháu có nghi ngờ ông một cách bất công thì thay mặt các bạn, cháu xin lỗi đã làm phiền. Nhưng có điều này cháu cũng xin nói thật, thái độ của ông vẫn rất đáng… nghi ngờ. Chắc chắn ông còn giấu trong lòng một điều gì đó bất hảo…
Hephuoc mỉm cười:
- Không lẽ các cháu nhất định lôi “sự nghi ngờ về tôi” đến Sở cảnh sát?
- Không, ngay từ đầu tụi cháu vẫn không muốn thế. Nhưng… Bóng Ma thì vẫn tồn tại… Chúng cháu quyết tìm ra hắn.
- Tôi hiểu. Biết đâu tôi có thể giúp đỡ các cháu trong việc truy tìm hung thủ. Giờ thì mình chia tay chứ?
Ông ta đứng dậy định thanh toán tiền nhưng bọn trẻ từ chối.
Tarzan nhìn theo Hephuoc không biết nên đánh giá thế nào về người đàn ông này. Hoặc là ông ta quá cáo già, hoặc thực sự ông là người mát tính, không lấy làm khó chịu vì bị nghi oan. Hắn đưa mắt nhìn Karl. Quân sư không để hắn phải đợi lâu:
- Hephuoc không phải là Bóng Ma. Rõ rồi. Thần kinh ông ta quá vững trong khi Bóng Ma chỉ có thể là kẻ điên loạn. Tuy vậy, câu chuyện “con thỏ” thật khó tiêu hóa. Có điều gì đó không ổn. Hãy đợi xem vậy.
Gaby thở phào:
- Dù sao, tim mình như cất được một tảng đá. Mình rất mừng cho Claudia…
Đám trẻ rời khỏi tiệm kem. Bầu trời đầy những cụm mây tím. Bóng tối đã xuất hiện với vài giọt mưa hăm he rơi xuống mặt đường nhựa.
Đọc tiếp: TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
Quay lại: SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
