Coi, trong phòng có một tấm gương lớn. Storuethe đứng trước gương. Lão mặc bộ đồ đi xe máy màu dầu hắc và chụp chiếc nón bảo hộ lên cái đầu hình quả lê quái dị. Không có một kẻ thứ hai ngoài lão. Lão đang tự chiêm bái tài năng của mình trước gương và tự độc thoại với cái bóng trong đó. Cứ ngó vào đôi mắt của lão thì rõ, lằn gân máu đã biến thành những tia sáng lấp lóe điên dại như cặp mắt của loài linh cẩu gặm xương người chết.
Tarzan lắc đầu ngắm bốn bức tường dán kín mít những trang báo. Trang nào cũng có bài tường thuật được gạch đít hoặc đóng khung rất đậm bằng bút chì đỏ. Tất cả đều là những bài báo viết về các tội ác của… Bóng Ma.
Hắn mừng rơn khi thấy chìa khóa cắm ở cửa. Tốt, có thể ra khỏi chỗ núp được rồi.
Storuethe quay phắt lại và thấy Tarzan quá muộn màng. Tròng con ngươi lão muốn lòi ra. Tarzan nói từng tiếng một:
- Cứ bình tĩnh mà diễn trò sát nhân, ông Storuethe ạ. Hai mươi phút nữa cảnh sát sẽ đến. Lúc đó ông tha hồ cỡi lên mô tô bay ra khỏi đây.
Rồi không để chậm đến nửa giây, hắn đóng sập cánh cửa nặng nề, xoay khóa hai vòng và rút chìa. Mọi động tác diễn ra trong chớp mắt.
*
Tarzan đi lên phòng khách, bật đèn, nhấc điện thoại quay số nhà Glockner. Giọng Gaby cố làm ra vẻ nghiêm trang ở bên kia đầu dây:
- Có phải Tarzan không, mình “trực” máy nãy giờ. Ai nấy đều đang đợi bạn đó. Có chuyện gì không?
- Đã bắt được Bóng Ma rồi! – Tarzan cố nén niềm vui.
- Hả? Bạn giỡn chơi hay nói thiệt? Đang ở đâu vậy Tarzan, món thịt cừu hầm ngon lắm, về gấp kẻo nguội mất. Mẹ mình mới bưng ra.
- Mình không đùa đâu Gaby. Bóng Ma đang ở trong tay mình.
Công Chúa đột nhiên im lặng. Lát sau cô thở mạnh:
- Chúa ơi, ai vậy Tarzan?
- Storuethe. Lão thợ khắc gỗ Storuethe. Lão Storuethe là một gã khùng. Đó là điều chắc chắn. Cứ sau mỗi lần phạm pháp là lão chui xuống dưới hầm để soi gương ca tụng mình. Lão điên đến mức độ muốn cho cả thế giới biết tài “liệng đá, bắn đạn thép” của gã. Chỉ vì mối thù vô lý với dân làng Klethenbon mà lão trở thành một Bóng Ma quái đản. Một Bóng Ma mang mặc cảm cô đơn bịnh hoạn. Tôi đã nhốt lão dưới tầng hầm. Bạn hãy bảo ba bạn đến ngay làng Klethenbon. Hoặc hay hơn hết là báo cho anh Vecne Linhco. Anh “thượng sĩ bóng ma” giả này có vẻ hận Bóng Ma thật lắm.
Tiếng Gaby thảng thốt nửa tin nửa ngờ:
- Làm sao bạn phát giác được tung tích của Bóng Ma trong một thời gian ngắn như thế? Mình không cách nào hiểu nổi…
- Không có gì ghê gớm cả. Mình sẽ kể khi “xực” món thịt cừu hầm. Nhớ hâm lại thật nóng cho mình nhé Gaby. À, còn vụ tiền thưởng 10.000 mark nữa, mỗi đứa tới 2.500 mark đó. Bạn nên suy nghĩ dần xem bạn sẽ làm gì với phần của bạn, Công Chúa ạ.
- Mình sẽ mua một chiếc xe đạp mới thay cho chiếc xe bị hư đã làm mình rách đầu gối. Chiếc xe của chị Claudia ấy mà, được không Tarzan?
*
Nửa giờ sau, câu chuyện ly kỳ về Bóng Ma đến hồi kết thúc. Storuethe ngẩng cao đầu dưới tầng hầm nhìn viên cảnh sát đang còng tay lão chỉ bằng nửa con mắt. Lão có cái lý của một thằng khùng! Dễ gì tung hoành ngang dọc hàng tháng trời, trêu ghẹo được màng lưới an ninh của Sở cảnh sát thành phố, phải là một nhân vật phi thường mới có thể xuất quỷ nhập thần cỡ đó được. Nào, bây giờ thì thiên hạ tha hồ ngắm Bóng Ma: chính là ta, lão thợ khắc Storuethe nhỏ bé và vô tích sự ở làng Klethenbon hèn mọn. Ta đã làm cho một phần của địa cầu phải mở lớn mắt…
Đến làng Klethenbon không chỉ có thanh tra Glockner, thượng sĩ Vecne Linhco và các nhân viên của đội đặc nhiệm. Cả ba chiến hữu của Tarzan cũng đã có mặt.
Gaby xúc động nắm tay Tarzan. Cả bốn đứa nhìn nhau im lặng. Nguyền rủa hay thương hại Storuethe đây? Lão có phần đáng thương bởi ý tưởng bệnh hoạn, nhưng lão cũng đã gây thiệt hại cho bao người khác. Và luật pháp sẽ phải trừng trị lão nghiêm khắc.
Gaby đột nhiên phá tan im lặng:
- Tội nghiệp cho những con lừa Banthada độc đáo. Thật đáng tiếc!
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
Tarzan lắc đầu ngắm bốn bức tường dán kín mít những trang báo. Trang nào cũng có bài tường thuật được gạch đít hoặc đóng khung rất đậm bằng bút chì đỏ. Tất cả đều là những bài báo viết về các tội ác của… Bóng Ma.
Hắn mừng rơn khi thấy chìa khóa cắm ở cửa. Tốt, có thể ra khỏi chỗ núp được rồi.
Storuethe quay phắt lại và thấy Tarzan quá muộn màng. Tròng con ngươi lão muốn lòi ra. Tarzan nói từng tiếng một:
- Cứ bình tĩnh mà diễn trò sát nhân, ông Storuethe ạ. Hai mươi phút nữa cảnh sát sẽ đến. Lúc đó ông tha hồ cỡi lên mô tô bay ra khỏi đây.
Rồi không để chậm đến nửa giây, hắn đóng sập cánh cửa nặng nề, xoay khóa hai vòng và rút chìa. Mọi động tác diễn ra trong chớp mắt.
*
Tarzan đi lên phòng khách, bật đèn, nhấc điện thoại quay số nhà Glockner. Giọng Gaby cố làm ra vẻ nghiêm trang ở bên kia đầu dây:
- Có phải Tarzan không, mình “trực” máy nãy giờ. Ai nấy đều đang đợi bạn đó. Có chuyện gì không?
- Đã bắt được Bóng Ma rồi! – Tarzan cố nén niềm vui.
- Hả? Bạn giỡn chơi hay nói thiệt? Đang ở đâu vậy Tarzan, món thịt cừu hầm ngon lắm, về gấp kẻo nguội mất. Mẹ mình mới bưng ra.
- Mình không đùa đâu Gaby. Bóng Ma đang ở trong tay mình.
Công Chúa đột nhiên im lặng. Lát sau cô thở mạnh:
- Chúa ơi, ai vậy Tarzan?
- Storuethe. Lão thợ khắc gỗ Storuethe. Lão Storuethe là một gã khùng. Đó là điều chắc chắn. Cứ sau mỗi lần phạm pháp là lão chui xuống dưới hầm để soi gương ca tụng mình. Lão điên đến mức độ muốn cho cả thế giới biết tài “liệng đá, bắn đạn thép” của gã. Chỉ vì mối thù vô lý với dân làng Klethenbon mà lão trở thành một Bóng Ma quái đản. Một Bóng Ma mang mặc cảm cô đơn bịnh hoạn. Tôi đã nhốt lão dưới tầng hầm. Bạn hãy bảo ba bạn đến ngay làng Klethenbon. Hoặc hay hơn hết là báo cho anh Vecne Linhco. Anh “thượng sĩ bóng ma” giả này có vẻ hận Bóng Ma thật lắm.
Tiếng Gaby thảng thốt nửa tin nửa ngờ:
- Làm sao bạn phát giác được tung tích của Bóng Ma trong một thời gian ngắn như thế? Mình không cách nào hiểu nổi…
- Không có gì ghê gớm cả. Mình sẽ kể khi “xực” món thịt cừu hầm. Nhớ hâm lại thật nóng cho mình nhé Gaby. À, còn vụ tiền thưởng 10.000 mark nữa, mỗi đứa tới 2.500 mark đó. Bạn nên suy nghĩ dần xem bạn sẽ làm gì với phần của bạn, Công Chúa ạ.
- Mình sẽ mua một chiếc xe đạp mới thay cho chiếc xe bị hư đã làm mình rách đầu gối. Chiếc xe của chị Claudia ấy mà, được không Tarzan?
*
Nửa giờ sau, câu chuyện ly kỳ về Bóng Ma đến hồi kết thúc. Storuethe ngẩng cao đầu dưới tầng hầm nhìn viên cảnh sát đang còng tay lão chỉ bằng nửa con mắt. Lão có cái lý của một thằng khùng! Dễ gì tung hoành ngang dọc hàng tháng trời, trêu ghẹo được màng lưới an ninh của Sở cảnh sát thành phố, phải là một nhân vật phi thường mới có thể xuất quỷ nhập thần cỡ đó được. Nào, bây giờ thì thiên hạ tha hồ ngắm Bóng Ma: chính là ta, lão thợ khắc Storuethe nhỏ bé và vô tích sự ở làng Klethenbon hèn mọn. Ta đã làm cho một phần của địa cầu phải mở lớn mắt…
Đến làng Klethenbon không chỉ có thanh tra Glockner, thượng sĩ Vecne Linhco và các nhân viên của đội đặc nhiệm. Cả ba chiến hữu của Tarzan cũng đã có mặt.
Gaby xúc động nắm tay Tarzan. Cả bốn đứa nhìn nhau im lặng. Nguyền rủa hay thương hại Storuethe đây? Lão có phần đáng thương bởi ý tưởng bệnh hoạn, nhưng lão cũng đã gây thiệt hại cho bao người khác. Và luật pháp sẽ phải trừng trị lão nghiêm khắc.
Gaby đột nhiên phá tan im lặng:
- Tội nghiệp cho những con lừa Banthada độc đáo. Thật đáng tiếc!
Quay lại: CHÍN: TARZAN VÀ GABY
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA

