Khi Karl đưa Công Chúa về nhà, Tarzan căn dặn:
- Có tin tức gì mới ở chỗ chú Glockner nhớ gọi điện cho mình nhé Gaby.
Công Chúa khoe chiếc răng khểnh như một… nữ thiên thần:
- Yên tâm đi, Tarzan!
*
Lúc Tarzan và Kloesen vừa mò về đến “Tổ đại bàng” thì có tiếng gõ cửa phòng. Thầy Braun hiện ra khiến chúng hoảng hồn, tưởng rằng việc chúng chuồn khỏi giờ tự học đã bị phát hiện. Nhưng không:
- Peter Carsten, em có điện thoại.
Hú hồn! Hai đứa chạy xuống buồng điện thoại như một cơn gió lốc. Ống nghe được thầy Braun lịch sự đặt nằm trên cuốn danh bạ.
Tarzan vội vàng cầm máy:
- Gaby hả, có chuyện phải không?
Tiếng Công Chúa bên kia đầu dây nghe như hát. Giọng cô ríu rít:
- Đúng là có chuyện xảy ra, thưa người hùng: ông ta chắc chắn không phải là Bóng Ma được. Bạn đã không tin tưởng Hephuoc. Đúng không nào? Bây giờ thì có bằng chứng đây. Mình vừa dược ba mình cho biết: Tên tội phạm vô hình trên lại ra tay vào lúc 7 giờ 15 tối nay. Gã đã dùng súng cao su bắn đạn thép vào một chiếc xe hơi mini gần Rãnh Đá. Bạn biết nơi đó chứ? Hậu quả là người phụ nữ cầm lái đâm xe vào một gốc cây. Chiếc xe bẹp gí còn chị ta bị gẫy một cánh tay. Vậy là rõ, lúc 7 giờ 15 tối Hephuoc vẫn còn ngồi với tụi mình ở tiệm kem kia mà. Dù sao…
- Ôkê. Người phụ nữ bị nạn có thấy Bóng Ma không?
- Có thấy. Và thấy rõ. Gã núp sau một bụi rậm. Sau đó gã phóng mô tô như bay qua con đường rừng. Gã mặc quần áo đi xe máy màu đen tuyền và đội nón bảo hiểm.
- Thôi được, mình đã lầm lẫn. Bây giờ mình sẽ gọi điện cho Hephuoc kể lại câu chuyện với ông ta. Chắc ông ta nghĩ rằng mình vẫn theo dõi ông ta bén gót. Chiều mai mình sẽ tới chỗ Rãnh Đá. Mình có linh cảm rằng mình sẽ tìm ra dấu vết tên khốn kiếp.
- Bạn thật là kiên trì. Chúc ngủ ngon!
Tròn Vo nghe lọt lời chúc của Công Chúa vội giở trò liền:
- Đại ca phước ba đời lắm mới được “người đẹp” lưu ý. Tao có bao giờ được quan tâm sức khỏe đâu!
Tarzan đánh bài lảng, không đáp lời. Hắn quay số. Tiếng của Hephuoc có vẻ nhát gừng vì uống khá nhiều rượu. Tarzan nói thật lễ phép:
- Cháu là Peter Carsten đây. Cháu xin lỗi vì biết ông không phải là Bóng Ma như đã từng ngộ nhận. Ông “ngoại phạm” hoàn toàn khi Bóng Ma lại tấn công một chiếc xe hơi lúc chúng ta ngồi trò chuyện với nhau. Cháu cảm thấy rất áy náy…
Hephuoc cười hà hà:
- Ồ, không sao. Cho qua đi anh bạn…
Ông ta lắp bắp vài câu không rõ ràng vì sắp líu lưỡi trong cơn say khướt. Tarzan thấy chán nản hết biết:
- Chào ông. Chúc ông ngủ ngon.
Quay qua Kloesen, hắn chép miệng:
- Thật quái đản. Ông ta không hề giống con gái chút nào. Trong một gia đình mà khác nhau làm sao. Cũng mừng cho chị ấy là ông ta vô tội.
Hai đứa quay về “Tổ đại bàng”. Thằng mập Kloesen kiểm tra lại kho dự trữ sôcôla của nó và nói với giọng như muốn khóc:
- Tụi khốn nạn ăn cắp gần hết. Chỉ còn bốn phong sôcôla trong hộp thiếc, chắc tao chết đói tuần này quá.
Tarzan tưng tửng:
- Yên tâm đi, tụi tao sẽ có mặt ở lễ an táng mày. Có nguyện vọng gì về bia mộ không mập? Nó sẽ có hình dáng của một phong sôcôla chăng? Tao sẽ khắc lên đó dòng chữ: Người này thích sôcôla nguyên chất, sôcôla sữa và sôcôla trộn lạc – mười lăm tuổi đã hết đời.
- Thôi đừng giỡn nữa đại ca. Chắc chắn tao sẽ chết nếu một ngày nào đó thế gian này không còn sôcôla. Thật đó!
Không hiểu Kloesen sẽ chết trong tương lại như thế nào, chớ Tarzan thì mục kích trước mắt: nó với tay tắt đèn và “chết” một cách sung sướng trong tiếng ngáy thơm phức mùi sôcôla tưởng tượng. Chỉ khổ tâm cho Tarzan, vừa ngả lưng xuống giường đã gặp ngay ác mộng. Trong giấc ngủ đầy mệt mỏi, hắn thấy mình đạp xe qua một khu rừng tối đen, nhưng dù ra sức đạp hết cỡ, chiếc xe vẫn không nhúc nhích. Kẻ săn đuổi hắn trong cơn mơ là Bóng Ma thì không ngồi trên xe gắn máy mà chệm chễ trên chiếc ghế có bánh xe lăn cháy lửa rừng rực. Gã bắn những viên đạn có móng vuốt liên tiếp sạt qua người Tarzan.
*
Tarzan tỉnh giấc vào lúc đồng hồ chỉ sáu giờ sáng. Mồ hôi hắn toát ra đầm đìa. Hắn nhét vội vàng bộ quần áo ngủ vào túi đựng đồ bẩn đem đi giặt. Rồi sau đó trầm mình dưới vòi sen cho trí óc tỉnh táo.
Bài kiểm tra lý ở tiết học thứ ba khó kinh khủng. Phần còn lại của buổi sáng vì thế kéo dài lê thê. Trong cái đầu lộn xộn của Tarzan, hình ảnh Rãnh Đá hầu như chiếm hết toàn bộ bài học. Đó là tên gọi của một dải đá hẹp chạy từ cái gò phủ đầy cây cối xuống con đường quốc lộ, nằm cách cây cầu mà Bóng Ma xuất hiện không xa, khá gần làng Klethenbon. Song song với Rãnh Đá là một lối mòn chạy vô rừng. Phải chăng con đường mòn đó là nơi hắn sẽ đối đầu với Bóng Ma như điềm báo từ cơn ác mộng?
Nhóm TKKG gặp nhau sau bữa ăn trưa. Lần đầu tiên Công Chúa để con Oskar ở nhà. Con chó Tây Ban Nha bị cảm, mũi nóng rực, suốt buổi sáng chỉ nằm lười biếng trong giang sơn của nó. Theo ý kiến Công Chúa thì hình như nó e ngại Bóng Ma.
Gaby nói:
- Mai Oskar sẽ hết bịnh, mình rành nó quá mà.
Tròn Vo cười khẩy:
- Chưa chắc con Oskar đã bị bịnh. Rõ ràng con chó bội thực vì giành ăn với tôi súc dồi của ông Betx bữa trước. Đáng đời cái đồ phàm ăn.
Một ngày khởi sự khá khôi hài. Mưa cười rúc rích từ sáng. Tới trưa thì nắng ửng hồng. Bầu trời lúc này đầy những đám mây lớn. Đồng cỏ như muốn bốc hơi.
Tròn Vo toát mò hôi ca cẩm luôn mồm. Gaby buộc cao mái tóc vàng bằng một dải lụa màu thanh thiên lộ ra đôi tai xinh xinh bé bỏng. Tarzan ngắm cô bé không chớp mắt: Coi, đôi khuyên trên vành tai Công Chúa đu đưa đến… kỳ cục.
Tarzan chợt tò mò:
- Đó là khuyên kẹp à, Gaby?
- Ồ không, khuyên xâu qua tai đó – Gaby khoe, không giấu chút kiêu hãnh rất chi là con gái.
- Nghĩa là, Gaby phải xâu lỗ tai sao?
- Ừ, hai năm rồi. Ngày mới xâu, mình khốn khổ vì nó đó. Lỗ xâu bị viêm tấy, đau quá trời.
- Mình hiểu. Muốn đẹp thì phải chịu đau đớn chớ sao. Có điều mình nghĩ, chẳng đeo khuyên tai thì Gaby cũng đã… ờ… đã… Coi kìa, một chiếc máy bay thể thao!
Chiếc máy bay bay cách đó ít nhất mười cây số, lúc này đã khuất dạng sau một quả đồi.
Gaby phì cười:
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
- Có tin tức gì mới ở chỗ chú Glockner nhớ gọi điện cho mình nhé Gaby.
Công Chúa khoe chiếc răng khểnh như một… nữ thiên thần:
- Yên tâm đi, Tarzan!
*
Lúc Tarzan và Kloesen vừa mò về đến “Tổ đại bàng” thì có tiếng gõ cửa phòng. Thầy Braun hiện ra khiến chúng hoảng hồn, tưởng rằng việc chúng chuồn khỏi giờ tự học đã bị phát hiện. Nhưng không:
- Peter Carsten, em có điện thoại.
Hú hồn! Hai đứa chạy xuống buồng điện thoại như một cơn gió lốc. Ống nghe được thầy Braun lịch sự đặt nằm trên cuốn danh bạ.
Tarzan vội vàng cầm máy:
- Gaby hả, có chuyện phải không?
Tiếng Công Chúa bên kia đầu dây nghe như hát. Giọng cô ríu rít:
- Đúng là có chuyện xảy ra, thưa người hùng: ông ta chắc chắn không phải là Bóng Ma được. Bạn đã không tin tưởng Hephuoc. Đúng không nào? Bây giờ thì có bằng chứng đây. Mình vừa dược ba mình cho biết: Tên tội phạm vô hình trên lại ra tay vào lúc 7 giờ 15 tối nay. Gã đã dùng súng cao su bắn đạn thép vào một chiếc xe hơi mini gần Rãnh Đá. Bạn biết nơi đó chứ? Hậu quả là người phụ nữ cầm lái đâm xe vào một gốc cây. Chiếc xe bẹp gí còn chị ta bị gẫy một cánh tay. Vậy là rõ, lúc 7 giờ 15 tối Hephuoc vẫn còn ngồi với tụi mình ở tiệm kem kia mà. Dù sao…
- Ôkê. Người phụ nữ bị nạn có thấy Bóng Ma không?
- Có thấy. Và thấy rõ. Gã núp sau một bụi rậm. Sau đó gã phóng mô tô như bay qua con đường rừng. Gã mặc quần áo đi xe máy màu đen tuyền và đội nón bảo hiểm.
- Thôi được, mình đã lầm lẫn. Bây giờ mình sẽ gọi điện cho Hephuoc kể lại câu chuyện với ông ta. Chắc ông ta nghĩ rằng mình vẫn theo dõi ông ta bén gót. Chiều mai mình sẽ tới chỗ Rãnh Đá. Mình có linh cảm rằng mình sẽ tìm ra dấu vết tên khốn kiếp.
- Bạn thật là kiên trì. Chúc ngủ ngon!
Tròn Vo nghe lọt lời chúc của Công Chúa vội giở trò liền:
- Đại ca phước ba đời lắm mới được “người đẹp” lưu ý. Tao có bao giờ được quan tâm sức khỏe đâu!
Tarzan đánh bài lảng, không đáp lời. Hắn quay số. Tiếng của Hephuoc có vẻ nhát gừng vì uống khá nhiều rượu. Tarzan nói thật lễ phép:
- Cháu là Peter Carsten đây. Cháu xin lỗi vì biết ông không phải là Bóng Ma như đã từng ngộ nhận. Ông “ngoại phạm” hoàn toàn khi Bóng Ma lại tấn công một chiếc xe hơi lúc chúng ta ngồi trò chuyện với nhau. Cháu cảm thấy rất áy náy…
Hephuoc cười hà hà:
- Ồ, không sao. Cho qua đi anh bạn…
Ông ta lắp bắp vài câu không rõ ràng vì sắp líu lưỡi trong cơn say khướt. Tarzan thấy chán nản hết biết:
- Chào ông. Chúc ông ngủ ngon.
Quay qua Kloesen, hắn chép miệng:
- Thật quái đản. Ông ta không hề giống con gái chút nào. Trong một gia đình mà khác nhau làm sao. Cũng mừng cho chị ấy là ông ta vô tội.
Hai đứa quay về “Tổ đại bàng”. Thằng mập Kloesen kiểm tra lại kho dự trữ sôcôla của nó và nói với giọng như muốn khóc:
- Tụi khốn nạn ăn cắp gần hết. Chỉ còn bốn phong sôcôla trong hộp thiếc, chắc tao chết đói tuần này quá.
Tarzan tưng tửng:
- Yên tâm đi, tụi tao sẽ có mặt ở lễ an táng mày. Có nguyện vọng gì về bia mộ không mập? Nó sẽ có hình dáng của một phong sôcôla chăng? Tao sẽ khắc lên đó dòng chữ: Người này thích sôcôla nguyên chất, sôcôla sữa và sôcôla trộn lạc – mười lăm tuổi đã hết đời.
- Thôi đừng giỡn nữa đại ca. Chắc chắn tao sẽ chết nếu một ngày nào đó thế gian này không còn sôcôla. Thật đó!
Không hiểu Kloesen sẽ chết trong tương lại như thế nào, chớ Tarzan thì mục kích trước mắt: nó với tay tắt đèn và “chết” một cách sung sướng trong tiếng ngáy thơm phức mùi sôcôla tưởng tượng. Chỉ khổ tâm cho Tarzan, vừa ngả lưng xuống giường đã gặp ngay ác mộng. Trong giấc ngủ đầy mệt mỏi, hắn thấy mình đạp xe qua một khu rừng tối đen, nhưng dù ra sức đạp hết cỡ, chiếc xe vẫn không nhúc nhích. Kẻ săn đuổi hắn trong cơn mơ là Bóng Ma thì không ngồi trên xe gắn máy mà chệm chễ trên chiếc ghế có bánh xe lăn cháy lửa rừng rực. Gã bắn những viên đạn có móng vuốt liên tiếp sạt qua người Tarzan.
*
Tarzan tỉnh giấc vào lúc đồng hồ chỉ sáu giờ sáng. Mồ hôi hắn toát ra đầm đìa. Hắn nhét vội vàng bộ quần áo ngủ vào túi đựng đồ bẩn đem đi giặt. Rồi sau đó trầm mình dưới vòi sen cho trí óc tỉnh táo.
Bài kiểm tra lý ở tiết học thứ ba khó kinh khủng. Phần còn lại của buổi sáng vì thế kéo dài lê thê. Trong cái đầu lộn xộn của Tarzan, hình ảnh Rãnh Đá hầu như chiếm hết toàn bộ bài học. Đó là tên gọi của một dải đá hẹp chạy từ cái gò phủ đầy cây cối xuống con đường quốc lộ, nằm cách cây cầu mà Bóng Ma xuất hiện không xa, khá gần làng Klethenbon. Song song với Rãnh Đá là một lối mòn chạy vô rừng. Phải chăng con đường mòn đó là nơi hắn sẽ đối đầu với Bóng Ma như điềm báo từ cơn ác mộng?
Nhóm TKKG gặp nhau sau bữa ăn trưa. Lần đầu tiên Công Chúa để con Oskar ở nhà. Con chó Tây Ban Nha bị cảm, mũi nóng rực, suốt buổi sáng chỉ nằm lười biếng trong giang sơn của nó. Theo ý kiến Công Chúa thì hình như nó e ngại Bóng Ma.
Gaby nói:
- Mai Oskar sẽ hết bịnh, mình rành nó quá mà.
Tròn Vo cười khẩy:
- Chưa chắc con Oskar đã bị bịnh. Rõ ràng con chó bội thực vì giành ăn với tôi súc dồi của ông Betx bữa trước. Đáng đời cái đồ phàm ăn.
Một ngày khởi sự khá khôi hài. Mưa cười rúc rích từ sáng. Tới trưa thì nắng ửng hồng. Bầu trời lúc này đầy những đám mây lớn. Đồng cỏ như muốn bốc hơi.
Tròn Vo toát mò hôi ca cẩm luôn mồm. Gaby buộc cao mái tóc vàng bằng một dải lụa màu thanh thiên lộ ra đôi tai xinh xinh bé bỏng. Tarzan ngắm cô bé không chớp mắt: Coi, đôi khuyên trên vành tai Công Chúa đu đưa đến… kỳ cục.
Tarzan chợt tò mò:
- Đó là khuyên kẹp à, Gaby?
- Ồ không, khuyên xâu qua tai đó – Gaby khoe, không giấu chút kiêu hãnh rất chi là con gái.
- Nghĩa là, Gaby phải xâu lỗ tai sao?
- Ừ, hai năm rồi. Ngày mới xâu, mình khốn khổ vì nó đó. Lỗ xâu bị viêm tấy, đau quá trời.
- Mình hiểu. Muốn đẹp thì phải chịu đau đớn chớ sao. Có điều mình nghĩ, chẳng đeo khuyên tai thì Gaby cũng đã… ờ… đã… Coi kìa, một chiếc máy bay thể thao!
Chiếc máy bay bay cách đó ít nhất mười cây số, lúc này đã khuất dạng sau một quả đồi.
Gaby phì cười:
Đọc tiếp: TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
Quay lại: SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA

