pacman, rainbows, and roller s

Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 142
"Tay của ngươi... Tay của ngươi..."

Thiên Ý nằm trên cát, bất chấp cơn đau nhức thấu xương trong cơ thể mà gượng dậy để bước về phía Hữu Thực. Thiên Ý không biết nguyên do, chỉ biết tim nàng đang nhói lên từng cơn khi thấy máu đổ trên cánh tay đứt của Hữu Thực, có lẽ nếu cánh tay đứt là tay nàng thì cũng không khiến nàng đau nhiều như hiện tại...

Tay chân run rẫy vì hậu quả của đóng băng, Thiên Ý vẫn gượng bước đến, chạm tay nàng vào cánh tay đã đứt mất một nữa của Hữu Thực, cố gắng dùng linh lực của bản thân để chữa trị phần nào thương tổn của hắn, nhưng không thể.

"Sẽ không đau nữa đâu... Sẽ không đau nữa đâu..." Thiên Ý vẫn cố gắng đưa linh lực của nàng vào để chữa trị cánh tay Hữu Thực một cách vô vọng, nàng khóc nức nỡ, môi run run liên tục lặp lại những câu dỗ dành, tựa như lời dỗ dành của một người...

"Mẹ?" Trong khoảnh khắc, Dương có cảm giác Thiên Ý rất giống một người mẹ đang dỗ dành đứa con nhỏ bị trầy da vì vấp ngã, giống như mẹ Diễm dỗ dành những lần hắn đánh nhau với bọn Khôi Lang rồi mang thương tích về nhà...

Mất một cánh tay là vết thương khá nghiêm trọng, nhưng trong thế giới lấy chiến đấu làm lẽ sống thì thương tật dạng này là rất bình thường, sao có thể khiến một người vốn xa lạ như Thiên Ý đau đến mất đi lý trí? Dương đoán, hoặc vì Thiên Ý quá nhân từ, quá tốt bụng, hoặc vì nàng quá yêu thương hắn, và dù là lý do nào đi nữa, hành động của nàng vẫn khiến hắn vô cùng cảm động.

Thiên Ý không nghe tiếng Hữu Thực gọi mẹ, Dương cũng không nghĩ Thiên Ý thực sự là mẹ mình, hắn cảm động nắm tay nàng và ngăn nàng đưa linh lực vào tay hắn một cách vô ích: "Đừng lo... Chỉ là mất nữa cánh tay, ta biết một người có thể chữa khỏi..."

Thiên Ý vẫn nức nỡ khóc: "Nhưng mà đau lắm... Ta... ta không muốn ngươi đau..."

Nếu người trước mặt là Hoài Bão, Dương sẽ cật lực khóc la và năn nỉ để xin xỏ vài viên bảo đan trị thương, nhưng trước mặt là mỹ nhân Thiên Ý, nên dù đau nhưng Dương vẫn nén để giữ hình tượng, hắn mỉm cười và nói: "Vậy nàng có thể băng bó giúp ta được không?"

"Được... được... ta xin lỗi... ta xin lỗi..." Thiên Ý vội vàng lấy ra một viên tiên đan cầm máu trị thương đưa cho Hữu Thực rồi lấy bông băng, rửa vết thương rồi băng bó cho Hữu Thực.

Dù ngồi trên cát dưới trời vàng nóng bức, nhưng nhìn Thiên Ý đang dịu dàng băng bó vết thương cho mình, trong lòng Dương lại cảm thấy như đang tận hưởng một trong những giây phút bình yên nhất của cuộc đời mình.

Làn gió hiếm hoi thổi qua, mái tóc Thiên Ý khẽ lay đưa hương vào mũi Dương, khiến hắn không ngăn được cảm xúc, đưa cánh tay còn lành lặn lên vuốt mái tóc nàng...

Lần này Thiên Ý không phản ứng gay gắt như trước, nàng ngẫng mặt lên nhìn hắn, nước vẫn còn đọng trên đôi mắt đẹp.

"Sao ngươi lại cười?" Thiên Ý khó hiểu.

Dương đáp: "Ta cười vì nàng khóc..."

Thiên Ý vẫn nhìn Hữu Thực khó hiểu.

Dương tiếp tục nói: "Nàng khóc vì ta, nên ta cười vì nàng... Cười để nàng biết ta không hề đau, ngược lại ta đang rất vui vẻ, rất hạnh phúc..."

"Phải chi... ta có thật nhiều tay, thỉnh thoảng sẽ chặt một tay để được sự quan tâm của nàng..."

Ngôn từ sến súa nhưng lại khiến Thiên Ý mỉm cười. Cười trong nước mắt, nàng lại càng xinh đẹp hơn, vậy nên, Dương ôm nàng vào lòng.

Thiên Ý không muốn phản kháng, bởi tựa vào hắn khiến nàng cảm thấy rất thoải mái, nhưng nàng không muốn hắn biết, nên nàng nói: "Thả ta ra..."

"Nàng có thể tự thoát ra nếu muốn, ta không hề dùng sức."

"Nhưng... cơ thể ta không thể cử động nữa..." Thật ra vẫn còn có thể gượng dậy nếu nàng muốn...

Dương không phản hồi, chỉ có hai trái tim đang hòa chung nhịp đập...

Tay nàng vô thức ôm lấy hắn...

Thời gian dường như là bất tận...

Thiên Ý ngủ thiếp đi trong lòng Hữu Thực lúc nào không hay, khi tỉnh giấc thì thấy Hữu Thực cũng đang ngủ, nhưng vẫn chu đáo dùng cánh tay còn lành lặn và áo khoác làm ô che nắng cho nàng.

Thiên Ý lo Hữu Thực mỏi tay, nên với tay kéo tay hắn xuống, nhưng cánh tay tên này như tượng, không chịu nhúc nhích. Thiên Ý kéo mạnh hơn, vẫn không được, vậy nên nàng đàng bỏ cuộc vì sợ làm hắn tỉnh giấc.

"Kẻ này dù đáng ghét nhưng mà..." Nghĩ thầm, Thiên Ý ngước nhìn gương mặt đang ngủ say của Hữu Thực, đầu nàng vẫn tựa vào hắn.

Đang nhìn Hữu Thực chăm chú, chợt thấy đầu hắn khẽ động, Thiên Ý giật mình vội nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp, nhưng vài giây sau không thấy động nên nàng khẽ hé mắt ra, thấy hắn vẫn chưa thức nên lại tò mò nhìn ngắm. Thiên Ý không biết rằng, lúc nàng giật mình nhắm mắt lại thì Dương đã mở mắt và thấy hành động của nàng, nên hắn đã cố ý giả vờ ngủ tiếp.

Rồi thì Dương thình lình mở mắt và nhìn thẳng vào mắt Thiên Ý. Bị bắt gặp tại trận, gương mặt Thiên Ý ửng hồng, bối rối tìm lý lẽ để biện minh, nhưng không tìm ra.

Dương chỉ mỉm cười, nhìn trời nắng gắt và nói: "Nơi này nắng nóng quá, tay ta cũng ổn rồi, chúng ta tìm nơi khác xem thử nhé?"

"Được!" Thiên Ý gật đầu, định gượng dậy nhưng không nổi.

Dương đỡ Thiên Ý và nói: "Đừng lo, ta có phương tiện di chuyển đây!"

Dương không muốn để lộ thân phận, nhưng để đưa Thiên Ý sớm vượt qua sa mạc này thì hắn cần dùng Truy Ảnh với loại bánh xe đặc biệt có thể đi trên địa hình sa mạc.

Bằng hành động thường dùng, Dương gọi Truy Ảnh ra, nhưng lúc này mới nhận ra sự thật phũ phàng là cả nhẫn không gian trữ toàn bộ gia tài của hắn cùng với Bảo Ngọc lẫn nhẫn không gian chứa Thiên Ảnh Dị Thú đều đã ở lại bên kia cánh cửa cùng với cánh tay đứt...

Dương đứng như tượng.

Thiên Ý nhận ra vấn đề của Hữu Thực, đồng nghĩa với việc nhận ra vấn đề của chính nàng. Hữu Thực đã mất phương tiện di chuyển, còn nàng đang mất khả năng di chuyển.

Hai người nhìn nhau, và lần đầu tiên hiểu được suy nghĩ trong lòng nhau, Thiên Ý hiểu Hữu Thực đang muốn nói rằng cách duy nhất để cả hai cùng đi là hắn bế nàng, còn Dương cũng hiểu Thiên Ý muốn nói, rằng cách nào cũng được, miễn là không phải bị hắn bế trên tay.

Vậy là Dương tự ý quyết định, hắn sẽ bế nàng đi cho đến khi nào nàng có thể tự đi, nhưng lúc này hắn còn quên một vấn đề khác, là hắn chỉ còn một tay.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 162: Ái Diễm Kiều
Quay lại: Chương 160: Ván Cờ

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000251s. Total load: 0.002397