80s toys - Atari. I still have

Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 163
"NGƯỜI ĐÂU! MAU CỨU TA!"

Tiếng gào của Lý Hồng Hà vang dội quanh các vách tường lạnh lẽo, nhưng không có phản hồi...

Rồi Dương bước đến mở cửa ra, con Thiên Ảnh Dị Thú bé nhỏ liền chạy qua khe cửa, trèo lên tay Dương và được thu vào trong nhẫn.

Lý Hồng Hà lại thêm một lần thất bại, trước đó, nàng từng phái bốn tên áo đen chặn đường Dương và Triệu Nhị trên đường đến Hà thành, mục đích chính là để xác định rằng Dương vẫn chưa có khả năng sử dụng lại sức mạnh đánh ngang với Chúa Tể mà hắn từng thể hiện. Nhưng hôm nay, khi kế hoạch đổ vỡ hoàn toàn, Lý Hồng Hà e sợ rằng ngay cả chuyện Dương thua trận và bỏ chạy khi đó cũng là màn diễn của hắn. Cho nên nàng kêu cứu, không phải do nàng cần được cứu, mà vì nàng muốn dùng 3 tên áo đen làm mồi nhử để xác định rằng Dương vẫn chưa thể dùng được sức mạnh kia, đồng thời bản thân nàng sẽ lợi dụng lúc này để mang Lung Linh chạy đi trước khi hoàn toàn ngấm thuốc.

Và Dương đã cao tay hơn... Tiếng kêu cứu của nàng phản tác dụng khiến cho trò giả danh của Thiên Ảnh Dị Thú càng thêm giống thật.

Một kế hoạch hoàn hảo trở thành một thất bại hoàn hảo.

"Giỏi... Rất giỏi..." Lý Hồng Hà khâm phục nói.

Dương không đáp, chỉ đứng im lặng nhìn Lý Hồng Hà, dù trúng thuốc nhưng nàng vẫn là một Linh Đế, chọc nàng nổi điên hoặc ép nàng vào đường cùng không phải là chuyện tốt.

Lý Hồng Hà thở gấp, tay nàng đặt lên ngực như cố ngăn quả tim đang tăng nhịp đập liên hồi: "Hà thành ta đang rất thiếu nhân tài... Khó lắm mới được một người như Sùng Hạo, nhưng hắn lại là đứa không màng thế sự... Thuận Thiên kiếm mang danh Thần Bảo trấn giữ Hà thành, nhưng thật ra chỉ là danh hảo, nó hoàn toàn thuộc về Sùng Hạo..."

"Cho nên nhân cơ hội vụ Tây hồ này, bà muốn thu phục ta?"

Lý Hồng Hà gật đầu: "Đúng vậy, thu phục, hoặc là tạo ra lý do chính đáng để diệt trừ ngươi!"

Tranh giành hoặc trừ khủ nhân tài không phải chuyện hiếm, nhưng chuyện này cũng gây ra nhiều vấn đề, thậm chí là chiến tranh giữa các phe phái.

Lý Hồng Hà lấy trong ngực áo ra một viên ngọc nhỏ trong suốt đính trên mặt dây chuyền và nói tiếp: "Nếu kế hoạch suông sẻ, quá trình trò chuyện và quan hệ giữa ngươi với Triệu Nhị sẽ được ghi nhận trong viên Thuận Tâm Châu, thánh bảo có chức năng như hợp đồng này này đủ để làm bằng chứng cho thấy rằng việc ngươi phát sinh với Triệu Nhị hoàn toàn là tự nguyện... Ta biết mối quan hệ giữa ngươi với con gái của Hồ Đại Quang, cũng biết tính chiếm hữu trong tình cảm của Hồ tộc là rất lớn, cho nên chuyện ngươi phản bội nó sẽ khiến Hồ Đại Quang và Hồ Đại Nhật hướng cơn phẫn nộ về phía chính ngươi. Khi ấy ngươi chỉ có thể chọn đầu quân Hà thành, hoặc là chết!"

"Ha ha... ha ha... Nhưng ta thua... Và ngươi cũng không thắng..."

"Ta không thắng? Chẳng lẽ bà còn âm mưu nào khác?" Dương hỏi.

Lý Hồng Hà lắc đầu: "Không! Ngươi không thua, nhưng cũng không thắng, bởi ngươi từ chối Lung Linh..."

Dương cười, giọng hắn có chút chế giễu: "Tuy Lung Linh của bà rất xinh đẹp, rất đáng yêu, nhưng cũng đâu đến nỗi ta phải cần?"

"Không phải vấn đề về nhan sắc!"

"Vậy vấn đề gì? Tài năng? Nếu Lung Linh tài giỏi thì đâu có lý do gì bà đem nàng đánh đổi với ta?"

Lý Hồng Hà lắc đầu: "Buồn cười! Một kẻ sở hữu đế lôi như ngươi lại không biết gì về mắt của Lung Linh..."

Dương quả thật không biết, vì Google không nói đến, và giờ hắn hỏi, cũng không có lời đáp...

Tim Dương bắt đầu đập mạnh, bởi vì Google không đáp nghĩa là có một khả năng...

Lý Hồng Hà cố kềm nén một trận rên rỉ, nhờ linh lực cấp Đế nên nàng vẫn còn sức kháng lại thuốc, nếu đổi lại là Linh Tướng như Dương thì có lẽ đã chết. Nàng nói: "Chẳng lẽ ngươi không thắc mắc tại sao một con mắt và nữa gương mặt của Lung Linh lại mang những vết sẹo mà chúng ta không thể chữa? Và tại sao con mắt còn lại đẹp lung linh đến vi diệu?"

"Vì sao?"

"Vì từ nhỏ có thể nó đã bị sét đánh trúng, tia sét này gây ra những vết sẹo mà ngay cả Chúa Tể cũng không thể chữa khỏi, vẫn tồn tại trong linh hồn nó. Và vì Chúa Tể không thể khuất phục nên chắc chắn loại Lôi này còn mạnh hơn cả Hắc Ma Đế Lôi!"

Dương hoàn toàn sững sờ, những gì Lý Hồng Hà nói hoàn toàn đúng, nếu là Hắc Ma Đế Lôi hoặc các loại Lôi khác thì làm gì có chuyện Chúa Tể không thể khống chế? Nhưng Dương không phải sững sờ theo cách Lý Hồng Hà nghĩ, rằng có một loại Lôi mới phát hiện còn mạnh hơn cả Hắc Ma Đế Lôi, mà sững sờ theo cách khác, vì một câu Hồng Ảnh từng nói: “Lửa của ngươi là mạnh nhất trong phàm hỏa… còn lửa của ta, là Thần hỏa, Hồng Ảnh Thần Hỏa!”

Vậy nên, cái thứ Lôi mạnh hơn Hắc Ma Đế Lôi kia còn gì khác ngoài Thần Lôi?

Lý Hồng Hà không biết điều này, nên lầm tưởng rằng một loại dị lôi mới sẽ hấp dẫn Dương, chỉ Dương mới biết, thứ hấp dẫn hắn chính là tung tích của một Nữ Thần, Nữ Thần Sấm Sét!

Tại sao trên mặt Triệu Nhị có sẹo? Tại sao tính cách nàng khi này khi khác, thay đổi liên tục? Tại sao con nuôi một người dân chày lại được thành chủ Lý Hồng Hà nhận làm công chúa? Dương đã có đáp án cho tất cả, không, phải nói là những thắc mắc ấy đã bị thay bằng những thắc mắc khác...

Nhưng hắn đã không còn thời gian tìm hiểu, ít nhất là trong hiện tại, bởi vì quá trình trò chuyện từ nãy đến giờ thực chất là một màn câu giờ trong khi Lý Hồng Hà dùng một loại Bảo Vật có tính năng báo động để gọi người đến cứu. Dương đương nhiên biết, nhưng hắn cũng sẵn sàng hợp tác, bởi vì thời gian Hồng Hà chờ người đến cứu cũng là thời gian Dương chờ thuốc ngấm vào người Hồng Hà đủ mạnh để Dương có thể thoát đi mà không sợ bà ta ngăn cản. Và đây là lúc...

"Ta thích ngươi!"

Triệu Nhị nãy giờ im lặng chợt cất tiếng khi Dương vừa định quay bước.

"Ta thích ngươi dù chỉ biết vài thông tin về ngươi, và khi tiếp xúc với ngươi ta càng thích ngươi!"

"Có lẽ ngươi ghét ta vì ta đã lừa gạt ngươi, ta cũng ghét chính mình, nhưng mục đích của ta không phải để ràng buộc ngươi, cũng không phải muốn đưa ngươi vào chỗ chết! Ta đã dự tính, khi âm mưu của mẹ thành công, ta sẽ dùng chính mạng mình để uy hiếp mẹ, đổi lấy sự tự do cho ngươi..."

"Nhưng hóa ra ta quá ngây thơ..."

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 146: Bão Đến Rồi!
Quay lại: Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000654s. Total load: 0.005937