Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 168
Dòng sông êm đềm phản chiếu những ánh sao đêm lung linh, một phụ nữ trẻ tuổi bước như vô hồn ra bến sông, đôi mắt đẫm lệ nhìn xuống dòng sông rồi từ từ nhắm lại. Cắn chặt môi như cố kềm lại cơn đau xé lòng, tay nàng tụ linh lực, thầm quyết tâm tự tung chưởng vào ngực mình rồi nhảy xuống dòng nước...
Nhưng chợt có tiếng gọi từ xa...
"Mẹ ơi..."
"Thiết... nàng ở đâu..."
Có ánh đèn tiến đến, một người đàn ông cùng một thằng bé vội vã chạy đến bên nàng..."
"Thiết! Đừng làm bậy..."
Thiết vẫy vùng cố thoát khỏi vòng tay chồng: "Chàng buôn thiếp ra, chàng đã không tin thiếp thì còn giữ thiếp lại làm gì?"
Người chồng cũng bật khóc, cố giữ chặt vợ mình: "Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta đã biết rằng người cha mà con nói chỉ là cái bóng của chính nàng! Ta sai rồi! Ta sẽ không bao giờ để mẹ con nàng cô quạnh mỗi đêm nữa..."
Đôi vợ chồng trẻ ôm nhau khóc thật lâu, rồi người chồng bế người vợ trên tay, cõng đứa con trai trên lưng, cả gia đình hạnh phúc trở về nhà...
Bên bờ sông, một bóng dáng áo hồng thướt tha đứng dõi theo đôi vợ chồng, khóe môi nàng khẽ mỉm một nụ cười mãn nguyện...
Chợt sau lưng nàng, một tiếng thở dài vang lên: "Vy Ái ơi là Vy Ái, ngươi luôn luôn chỉ biết se duyên cho kẻ khác, mang tình yêu đến muôn người, nhưng bản thân ngươi tại sao lại không biết tìm kiếm một tình yêu cho chính bản thân mình?"
Vy Ái nhẹ lắc đầu: "Tình yêu của ta là dành cho vạn vật..."
Hồng Ảnh từ phía sau bước đến đứng cạnh Vy Ái, nàng lần nữa thở dài: "Cái thứ tình yêu vạn vật của ngươi vĩ đại đến đáng thương, ngươi vì muốn se duyên cho Tử Linh, giúp nàng ta xóa đi mặc cảm tội lỗi mà phải chịu đựng nỗi đau của một nữa con tim mình, người khác không biết còn tưởng rằng ngươi yêu Tử Linh hoặc yêu Phi Công đấy!"
Vy Ái nhẹ mỉm cười: "Tử Linh đáng thương hơn là đáng hận, dù rất có lỗi với nữa trái tim còn lại, nhưng ta muốn giải quyết xong chuyện Tử Linh trước đã..."
"Rồi sau đó?" Hồng Ảnh hỏi.
Gương mặt Vy Ái hơi ửng hồng: "Ta cũng muốn thử cảm giác khi... yêu một người..."
***
Gió lành lạnh đưa hương cỏ thoảng lướt qua gọi Dương tỉnh giấc, mi mắt hắn hé mở nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
"Đây là đâu?" Dương giật mình bật dậy, xung quanh là một khi đất bằng phẳng với nhiều thứ dụng cụ và cột gỗ, cột sắt, trông như một khu luyện võ.
Đây là một linh cảnh, khu huấn luyện đặc biệt của phủ chủ Sài thành.
Dương xoa cái đầu nhức buốt, hắn chỉ nhớ sau khi bàn chuyện chế tạo thánh bảo với thần sư Đức Cường, hắn cùng Lệ, Mộng và My cùng thánh sư Thiên Lý rời khỏi Giả kim thành, đang âm mưu lập kèo uống sâm với 3 nàng thì bị một cú trời giáng lên đầu rồi lăn đúng ra bất tỉnh.
Chính là Thiên Lý thánh sư ra tay theo nhờ vả của thành chủ Hồ Đại Quang, vốn dĩ không cần phải đánh Dương bất tỉnh mà chỉ dẫn hắn đến phủ thành chủ, nhưng lão già ngứa tay đánh ngất "cho đỡ phải giải thích".
Sau khi biết ngọn nguồn sự việc từ Google, Dương đứng dậy tìm cánh cổng linh cảnh rồi tiến đến...
***
Phủ thành chủ Sài thành.
Thành chủ Hồ Đại Quang cùng một lão già cường tráng và một thanh niên tuổi gần 30 mặc quân phục đang tiến đến cổng linh cảnh.
"Thành chủ... chọn hắn làm đại diện có thật sự ổn không?" Lão già hỏi.
"Đương nhiên không ổn, cho nên ta mới sắp xếp cho hắn một khóa đặc huấn."
"Nhưng chỉ còn hai tháng là đến cuộc thi, trong hai tháng này hắn tiến bộ được bao nhiêu? Tuy hắn từng đánh bại Linh Vương cấp 1, nhưng Trường Thương cũng từng một đối một đánh bại Linh Vương cấp 2!"
Thành chủ Hồ Đại Quang vừa mở cổng linh cảnh vừa đáp: "Hoàng tư lệnh, ta hiểu ngài bất mãn vì ta không chọn Trường Thương mà lại đi chọn tên nhóc Võ Phi Dương. Đúng, Trường Thương có thể đánh bại Linh Vương cấp 2, nhưng trong Tứ siêu tân tinh có kẻ từng đánh được với Linh Đế!"
Vị Hàn tư lệnh nói: "Đấy là nhờ vào thủ đoạn, không phải thực lực!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Đấy chính là thứ ta cần, ngài nghĩ Trường Thương có thủ đoạn nào đủ để đánh bại Tứ siêu tân tinh?"
Hàn tư lệnh, gã thanh niên chính là Trường Thương cũng im lặng, bởi lão và hắn đều biết đáp án là không có.
Hai người tiến vào cổng linh cảnh để đến khu luyện tập rộng lớn. Hồ Đại Quang nói tiếp: "Hơn nữa ta cũng chưa chính thức chọn hắn. Trường Thương, ta sẽ huấn luyện cho ngươi và hắn, đến 1 tháng sau cả hai so tài, ai thắng sẽ chính thức được chọn làm đại diện phủ thành chủ Sài thành tham dự Thanh niên anh hùng chiến, ngươi thấy thế nào?"
Thanh niên tên Trường Thương cung kính gật đầu: "Trường Thương sẽ không phụ lòng mong đợi của thành chủ và tư lệnh!"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Tốt!", sau đó lão xoắn tay áo lên, nghiến răng mắng thầm: "Thằng nhóc chết bầm, thịt con gái ta thì hôm nay đừng trách ta thông ngươi thành ống cống!"
Nhưng ngoài ba người Hồ Đại Quang, trong khu huấn luyện không có một bóng người.
"Ủa hắn đâu rồi? Rõ ràng ta quăng trong này mà?" Đại Quang ngạc nhiên, ba người chia ra tìm khắp xung quanh nhưng không thấy.
"Chẳng lẽ có kẻ dám đột nhập vào tận đây bắt người?"
Nghĩ vậy, Đại Quang vội vã ra khỏi linh cảnh, vừa định báo động khẩn cấp thì thấy Dương đang nắm tay con gái cưng của lão tung tăng tiến tới.
"Thằng quỷ! Sao ngươi thoát ra được?" Đại Quang vừa nhẹ nhõm vừa bực mình hỏi.
"Dạ... cào cào quẹt quẹt chơi ai ngờ trúng mã khóa cổng. Hề hề..."
Dương vừa nói xong liền bị Hồ Đại Quang thộp cổ lôi vào trong, Hoàng tư lệnh và Trường Thương cũng theo vào, Nguyệt định vào theo nhưng cổng bị khóa lại trước khi nàng kịp tiến đến.
Bên trong khu huấn luyện, Đại Quang dặn dò: "Hoàng tư lệnh và Trường Thương, hai người chờ ở đây, ta làm công tác tư tưởng cho thằng quỷ nhỏ này một lát!"
Nói xong, Đại Quang lôi Dương vào một góc và hỏi:
"Nhìn ngươi không có vẻ gì là lo lắng cho cuộc thi sắp đến?"
Dương suy nghĩ rồi đáp: "Dạ cũng hơi lo, Nguyễn Hoài Bão và Sùng Hạo đều rất mạnh..."
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương: 107
Quay lại: Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000572s. Total load: 0.006148

XtGem Forum catalog