Bà Carsten ngồi trên giường, mặt tái mét không còn một hột máu. Hai bàn tay như đang bị co giật.
- Chúa ơi, má bị bịnh à?
Hắn ôm choàng bà trong vòng tay và định bắt mạch. Tuy nhiên bà Carsten đã lắp bắp:
- Cái... cái cặp… Peter ơi. Cái cặp… cặp tài liệu biến mất rồi.
- Lạy Chúa! Lạy Chúa tôi!
Ít khi Tarzan thốt lên lời kêu gọi Đấng tối cao đến hai lần liên tục. Hắn đưa mắt ngó dáo dác. Trên chiếc giá chỉ còn… một cái vali con.
- Sao vậy, hả má?
- Má đã để cái cặp hồ sơ quan trọng đó vào tủ quần áo. Má còn khoác áo choàng lên. Chiếc áo còn nguyên.
- Hay là cô hầu phòng…
- Đừng nghi ngờ họ Peter. Chưa có cô hầu phòng nào vào đây. Giường vẫn chưa trải nệm.
- Hay do khóa cửa…
- Cũng không nốt Peter ạ. Má đã khóa hai vòng cẩn thận. Lúc nãy mở ra vẫn như vậy. Cái cặp biến đi như có ma.
- Cho con hỏi má một câu cần thiết. Má có bị mất tiền không?
- Không, con ơi. Bóp tiền vẫn nằm đây. Rõ ràng chúng chỉ muốn lấy cái cặp.
Bà Carsten gục đầu xuống. Hai vai bà rung lên. “Má đang khóc”, Tarzan cảm thấy nghẹn ngào. Hắn tuyệt vọng vuốt tóc mẹ. Bà ngẩng lên cười gượng gạo với đôi mắt đầy lệ. Tarzan chưa bao giờ gặp ở mẹ thái độ yếu đuối như thế.
- Con không hiểu hết sự tai hại đâu Peter. Trong chiếc cặp toàn những hồ sơ tuyệt mật về sự phát triển một nhà máy. Những bản kế hoạch và mã số. Chúng có giá trị đối với hãng đến nỗi ông giám đốc không dám chuyển giao bằng đường bưu điện. Chúng phải được một đặc phái viên mang trực tiếp sang Dansbourge. Ông giám đốc hoàn toàn tin tưởng ở má. Vậy mà… con hiểu chứ Peter, ngoài chuyện bị khiển trách, má còn có thể bị thất nghiệp. Làm sao má có thể nuôi con…
Trái tim Tarzan tan nát:
- Nhưng má đã làm hết sức mình kia mà, má đâu có dính dáng gì đến tên ăn trộm…
- Không phải đơn giản vậy Peter. Vì không một ai trong hãng biết má ghé thăm con trong hai ngày cuối tuần. Người ta có thể cho rằng nếu má không sử dụng riêng hai ngày đó thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Chưa hết đâu, chắc con cũng đã nghe nói về một loại tình báo mới: tình báo công nghiệp. Các hãng lớn đều giữ kín các phát minh của họ trên mọi lĩnh vực như sản xuất, lưu thông hàng hóa, nghiên cứu thị trường… Các phát minh của họ bí mật đến mức “sống để bụng, chết mang theo”. Như các hãng điện toán đang cạnh tranh “phần mềm” với nhau từng chút một từ Mỹ, Pháp đến Nhật Bản. Họ cài tình báo để thu thập phát minh của đối phương và sẵn sàng bỏ tiền để mua chuộc nội tuyến. Má không nghĩ rằng ông giám đốc kết án má nhận quà hối lộ, tuy nhiên má không thể thoát cảnh bị nghi ngờ…
Con mắt Tarzan như bị rách ra. Hắn sững sờ:
- Nghĩa là người ta sẽ nghi ngờ má bán hồ sợ tài liệu của hãng cho các hãng cạnh tranh khác?
Trời ạ, bàn tay Tarzan nắm chặt. Bàn tay co lại thành nắm đấm không biết lúc nào. Coi, cả một khúc phim loang loáng trong đầu hắn và hắn tự nhiên sáng suốt lạ lùng: Nào, thử thống kê các dữ kiện xem sao. Thằng Detlepho Eco thập thò hồi chiều sau ki-ôt của nhà ga đương nhiên nghe lọt hết những lời má dặn dò hắn “Peter, con phải đặc biệt để ý đến chiếc cặp tài liệu. Trong đó có những hồ sơ quan trọng mà má có trách nhiệm bảo mật. Trưa thứ hai, má sẽ mang chúng đến chi nhánh của hãng ở Dansbourge”. Vậy là rõ. Sau đó thì lão mũi gãy Saulich xuất hiện hợp đồng tác chiến với thằng chỉ điểm bằng cách tìm biết số phòng 211 mà má hắn trọ. Vậy là rõ luôn.
Bà Carsten đã phần nào qua cơn khủng hoảng. Bà nói:
- Má phải gọi điện báo cho cảnh sát ngay.
- Ồ… má hãy bỏ điện thoại xuống. Con nghĩ rằng…
Bà Carsten ngạc nhiên. Chưa lúc nào bà thấy con trai mình cứng rắn như vậy.
- Con nghĩ rằng… má không nên cho cảnh sát biết. Thứ nhất, hãng má làm sẽ được thông báo tức khắc. Thứ hai, con bị cản trở trong việc điều tra về thủ phạm ăn trộm chiếc cặp. Má hãy tin con đi, có một băng tội phạm trẻ tuổi định “dằn mặt” con bằng cách lấy chiếc cặp. Chiếc cặp quan trọng với má nhưng không quan trọng với chúng, chúng có những âm mưu khác nữa kia. Má à, đây là một trò đùa trẻ con. Con xin hứa sẽ đem chiếc cặp về cho má trước thứ hai mà không cần sự nhúng tay của cảnh sát.
Căn phòng tự nhiên im lặng khác thường. Tiếng máy sưởi kêu ro ro nghe buồn như tiếng than của những con muỗi. Bà Carsten ngắm con trai thật lâu. Rồi bà gật đầu:
- Càng ngày con càng giống hệt ba, Peter. Hồi xưa mỗi lần ba con quyết định việc gì má đều nhắm mắt tin tưởng ông tuyệt đối. Ngay cả cái chết của ông do cứu một người sắp bị tai nạn lao động trên công trường má cũng tin là đúng! Con mới 16 tuổi và má không muốn sự mất mát trên lặp lại. Hãy hứa với má là con sẽ tránh xa mọi nguy hiểm nếu nguy hiểm ấy trả giá cho việc lấy lại chiếc cặp. Má sẽ chết nếu thiếu con. Hãy hứa với má nhé Peter?
- Con xin thề, thưa má. Không phải hứa mà là một lời thề.
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA
- Chúa ơi, má bị bịnh à?
Hắn ôm choàng bà trong vòng tay và định bắt mạch. Tuy nhiên bà Carsten đã lắp bắp:
- Cái... cái cặp… Peter ơi. Cái cặp… cặp tài liệu biến mất rồi.
- Lạy Chúa! Lạy Chúa tôi!
Ít khi Tarzan thốt lên lời kêu gọi Đấng tối cao đến hai lần liên tục. Hắn đưa mắt ngó dáo dác. Trên chiếc giá chỉ còn… một cái vali con.
- Sao vậy, hả má?
- Má đã để cái cặp hồ sơ quan trọng đó vào tủ quần áo. Má còn khoác áo choàng lên. Chiếc áo còn nguyên.
- Hay là cô hầu phòng…
- Đừng nghi ngờ họ Peter. Chưa có cô hầu phòng nào vào đây. Giường vẫn chưa trải nệm.
- Hay do khóa cửa…
- Cũng không nốt Peter ạ. Má đã khóa hai vòng cẩn thận. Lúc nãy mở ra vẫn như vậy. Cái cặp biến đi như có ma.
- Cho con hỏi má một câu cần thiết. Má có bị mất tiền không?
- Không, con ơi. Bóp tiền vẫn nằm đây. Rõ ràng chúng chỉ muốn lấy cái cặp.
Bà Carsten gục đầu xuống. Hai vai bà rung lên. “Má đang khóc”, Tarzan cảm thấy nghẹn ngào. Hắn tuyệt vọng vuốt tóc mẹ. Bà ngẩng lên cười gượng gạo với đôi mắt đầy lệ. Tarzan chưa bao giờ gặp ở mẹ thái độ yếu đuối như thế.
- Con không hiểu hết sự tai hại đâu Peter. Trong chiếc cặp toàn những hồ sơ tuyệt mật về sự phát triển một nhà máy. Những bản kế hoạch và mã số. Chúng có giá trị đối với hãng đến nỗi ông giám đốc không dám chuyển giao bằng đường bưu điện. Chúng phải được một đặc phái viên mang trực tiếp sang Dansbourge. Ông giám đốc hoàn toàn tin tưởng ở má. Vậy mà… con hiểu chứ Peter, ngoài chuyện bị khiển trách, má còn có thể bị thất nghiệp. Làm sao má có thể nuôi con…
Trái tim Tarzan tan nát:
- Nhưng má đã làm hết sức mình kia mà, má đâu có dính dáng gì đến tên ăn trộm…
- Không phải đơn giản vậy Peter. Vì không một ai trong hãng biết má ghé thăm con trong hai ngày cuối tuần. Người ta có thể cho rằng nếu má không sử dụng riêng hai ngày đó thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Chưa hết đâu, chắc con cũng đã nghe nói về một loại tình báo mới: tình báo công nghiệp. Các hãng lớn đều giữ kín các phát minh của họ trên mọi lĩnh vực như sản xuất, lưu thông hàng hóa, nghiên cứu thị trường… Các phát minh của họ bí mật đến mức “sống để bụng, chết mang theo”. Như các hãng điện toán đang cạnh tranh “phần mềm” với nhau từng chút một từ Mỹ, Pháp đến Nhật Bản. Họ cài tình báo để thu thập phát minh của đối phương và sẵn sàng bỏ tiền để mua chuộc nội tuyến. Má không nghĩ rằng ông giám đốc kết án má nhận quà hối lộ, tuy nhiên má không thể thoát cảnh bị nghi ngờ…
Con mắt Tarzan như bị rách ra. Hắn sững sờ:
- Nghĩa là người ta sẽ nghi ngờ má bán hồ sợ tài liệu của hãng cho các hãng cạnh tranh khác?
Trời ạ, bàn tay Tarzan nắm chặt. Bàn tay co lại thành nắm đấm không biết lúc nào. Coi, cả một khúc phim loang loáng trong đầu hắn và hắn tự nhiên sáng suốt lạ lùng: Nào, thử thống kê các dữ kiện xem sao. Thằng Detlepho Eco thập thò hồi chiều sau ki-ôt của nhà ga đương nhiên nghe lọt hết những lời má dặn dò hắn “Peter, con phải đặc biệt để ý đến chiếc cặp tài liệu. Trong đó có những hồ sơ quan trọng mà má có trách nhiệm bảo mật. Trưa thứ hai, má sẽ mang chúng đến chi nhánh của hãng ở Dansbourge”. Vậy là rõ. Sau đó thì lão mũi gãy Saulich xuất hiện hợp đồng tác chiến với thằng chỉ điểm bằng cách tìm biết số phòng 211 mà má hắn trọ. Vậy là rõ luôn.
Bà Carsten đã phần nào qua cơn khủng hoảng. Bà nói:
- Má phải gọi điện báo cho cảnh sát ngay.
- Ồ… má hãy bỏ điện thoại xuống. Con nghĩ rằng…
Bà Carsten ngạc nhiên. Chưa lúc nào bà thấy con trai mình cứng rắn như vậy.
- Con nghĩ rằng… má không nên cho cảnh sát biết. Thứ nhất, hãng má làm sẽ được thông báo tức khắc. Thứ hai, con bị cản trở trong việc điều tra về thủ phạm ăn trộm chiếc cặp. Má hãy tin con đi, có một băng tội phạm trẻ tuổi định “dằn mặt” con bằng cách lấy chiếc cặp. Chiếc cặp quan trọng với má nhưng không quan trọng với chúng, chúng có những âm mưu khác nữa kia. Má à, đây là một trò đùa trẻ con. Con xin hứa sẽ đem chiếc cặp về cho má trước thứ hai mà không cần sự nhúng tay của cảnh sát.
Căn phòng tự nhiên im lặng khác thường. Tiếng máy sưởi kêu ro ro nghe buồn như tiếng than của những con muỗi. Bà Carsten ngắm con trai thật lâu. Rồi bà gật đầu:
- Càng ngày con càng giống hệt ba, Peter. Hồi xưa mỗi lần ba con quyết định việc gì má đều nhắm mắt tin tưởng ông tuyệt đối. Ngay cả cái chết của ông do cứu một người sắp bị tai nạn lao động trên công trường má cũng tin là đúng! Con mới 16 tuổi và má không muốn sự mất mát trên lặp lại. Hãy hứa với má là con sẽ tránh xa mọi nguy hiểm nếu nguy hiểm ấy trả giá cho việc lấy lại chiếc cặp. Má sẽ chết nếu thiếu con. Hãy hứa với má nhé Peter?
- Con xin thề, thưa má. Không phải hứa mà là một lời thề.
Đọc tiếp: BỐN: ĐỐI MẶT
Quay lại: HAI: TRONG NHÀ GA
Danh sách chương
MỘT: BỌN CƯỚP BỊT MẶT
HAI: TRONG NHÀ GA
BA: TÊN ĐẠO CHÍCH TRONG KHÁCH SẠN
BỐN: ĐỐI MẶT
NĂM: HỎA HOẠN Ở NÔNG TRẠI
SÁU: CÔ GÁI TÀN TẬT
BẢY: SỰ NGỘ NHẬN CHẾT NGƯỜI
TÁM: HẾT BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
CHÍN: TARZAN VÀ GABY
MƯỜI: BÓNG MA

