Rất nhiều năm về trước, ở vùng Nghệ An có một dòng họ La nổi tiếng với biệt tài săn tìm sản vật quý hiếm. Tiếng lành đồn xa, lọt vào tai một gã Chúa Tể tham lam bạo tàn. Tên bạo chúa buộc người họ La lập ra một lời thề nguyền, bắt họ phải tìm cho hắn 100 cây nứa bằng vàng, nếu không sẽ bị nguyền rủa và giam cầm vĩnh viễn nơi rừng sâu.
Kết quả đương nhiên là không tìm được, lời thề nguyền ứng nghiệm, gia tộc họ La chỉ có thể sinh sống ở một thung lũng nằm sâu trong rừng Pù Mát, khi người của dòng họ này rời quá xa thung lũng sẽ lập tức gặp tai nạn hoặc mắc bệnh rồi chết, từ đó thung lũng được đặt tên là thung lũng Thề Nguyền, còn dòng họ La sau nhiều năm tháng trở thành dân tộc Đan Lai.
"Đó là những gì ta nghe cha ông truyền lại..." Tộc trưởng tộc Đan Lai nói, lão hiện tại đang được một thanh niên trong tộc cõng đi, Dương, Hoài Bão và Linh Nhi theo sau, lắng nghe chăm chú.
"Vì không thể rời đi quá xa nên chúng ta không được tiếp xúc nhiều với người ngoài, càng không thể giao thương mua bán vì địa hình sâu xa hiểm trở, công nghệ lạc hậu, lại thường xuyên bị thú dữ tấn công, tộc ta ngày càng xuống dốc..." Nói đến đây, lão tộc trưởng thở dài buồn bã.
"Khổ như vậy sao chúng ta không nhờ người chuyển lời xin cứu trợ ạ?" Dương thắc mắc.
Tộc trưởng đáp: "Có chứ, hễ may mắn gặp người ngoài là chúng ta nhờ xin cứu trợ, nhưng khi biết là người của gia tộc bị nguyền rủa thì liền từ chối giúp vì sợ vạ lây..."
Để thay đổi không khí, Linh Nhi bắt đầu kể lại chuyện gặp nạn, sau đó là gặp Hoài Bão, gặp Dương và cùng cả hai phiêu lưu vào linh cảnh.
Lão tộc trưởng nghe xong, thân thiện nói với Dương và Bão: "Cảm ơn hai cháu đã cứu giúp Linh Nhi, nhưng thật xấu hổ là chúng ta lại không có gì để đền ơn hai cháu..."
Hoài Bão nói: "Ông đừng ngại, chỉ là tiện đường thôi, mà Linh Nhi cũng đã cứu bọn cháu..."
Lão tộc trưởng nói: "Nếu không ngại chuyện lời nguyền, chúng ta mời hai cháu ở lại nghỉ ngơi và ăn vài bữa cơm vậy, còn không thì ta sẽ phái người hộ tống hai cháu trở về an toàn.
Dương nhanh nhảu đáp: "Dạ không sao! Cháu ở lại chơi vài bữa cũng được, còn thằng này thì để nó tự về một mình được rồi ông!"
"Ngươi!" Hoài Bão trợn mắt: "Ai nó ta về, ta cũng ở lại!"
Dương trêu chọc: "Cơm rau đạm bạc, sợ không hợp khẩu vị của hoàng tử Hoàng thành đâu nha..."
Hoài Bão cũng không vừa: "Long tộc thì toàn ăn thịt, hoàng tử Long thành chắc cũng không thích ăn rau đâu nhỉ?"Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
"Ai nói! Ta... thích nhất là ăn rau!" Dương ngụy biện.
"Ta không thích, nhưng vẫn ăn được, ăn rau rất bổ!" Hoài Bão đáp.
Nghe cuộc trò chuyện giữa Dương và Hoài Bão, tộc trưởng giật mình rời lưng gã thanh niên, chắp tay cúi đầu với Dương và Bão: "Thì ra hai vị là hoàng tử của Hoàng thành và Long thành, xin thứ lỗi cho thảo dân vì đã thất lễ..."
Hoài Bão và Dương vội đỡ lão tộc trưởng đứng thẳng dậy, Hoài Bão nói: "Ông đừng làm vậy, thời kỳ hiện đại rồi, cháu cũng không tính là gì nên không cần dùng thứ lễ nghi phong kiến đấy!"
Dương gật đầu: "Đúng vậy, cháu cũng không được tính là hoàng tử gì đâu..."Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
"Được hai vị hoàng tử ghé thăm, thật là vinh dự chưa từng có của tộc ta..." Lão tộc trưởng mừng rơi nước mắt, nếu giao hảo được với hai vị hoàng tử này thì tộc Đan Lai có chút hy vọng rồi.
Nhóm người tiến vào một khu vực rậm rạp nằm giữa hai chân núi, nơi đây có rất nhiều cổ thụ mọc đan xen tựa như cố tình để tạo thành một bức tường khổng lồ.
Lão tộc trưởng giải thích: "Đây là khu vườn cổ thụ do tổ tiên chúng ta trồng từ thời xa xưa, chúng tạo thành bức tường dày đặc bảo vệ con đường duy nhất vào thung lũng Thề Nguyền, vừa giúp ngăn bớt thú dữ vừa giúp tộc ta ẩn mình trước kẻ thù."
Đường vào khu vườn âm u và nhiều ngã rẽ vì cây to chắn lối, tựa như một mê trận rất dễ gây ra lạc đường, được nhóm người tộc Đan Lai dẫn dắt nên Dương và Hoài Bão vượt qua không mấy khó khăn.
Đi một lúc thì có ánh sáng len lỏi qua những thân cây phía xa.
"Đến rồi!" Phong Linh Nhi thở phào.
Nhóm người bước ra khỏi vườn cây, trước mắt Dương và Bão là một thung lũng rộng lớn, xung quanh là núi đồi cùng ruộng bậc thang lúa xanh ngào ngạt, giữa thung lũng là một con suối nhỏ quanh co trong vắt cùng những ngôi nhà sàn mái lá đơn sơ mộc mạc, vài đứa trẻ chăn trâu, thả diều ven con đường nhỏ vào làng, đôi ba bóng lưng lom khom nơi vườn rau cải xanh tươi.
"Đẹp quá..." Dương và Hoài Bão cùng thốt lên, cảnh vật thơ mộng và yên bình như một bức tranh sống động.Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
Nhưng sau mỗi bức tranh đẹp là biết bao mồ hôi, công sức của người họa sĩ, cũng như sau khung cảnh yên bình kia là máu và nước mắt của biết bao nhiêu thế hệ Đan Lai, xây dựng và giữ gìn. Người ngắm cảnh thì cảm thấy bình yên, còn người trong cảnh thì chôn giấu đau buồn.
Tất nhiên Hoài Bão không phải dạng thiếu niên vô tâm như độ tuổi thật của hắn, Dương thì càng không, cả hai đều dễ dàng đoán được tộc Đan Lai đã phải trả giá bao nhiêu để có được sự yên bình tạm bợ này, những đứa trẻ ốm yếu, những phụ nữ lưng còng da cháy nắng, những đàn ông thương tật sẹo đầy mình. Người ta tìm kiếm sức mạnh, quyền lực và giàu sang, còn họ tìm kiếm sự yên bình và no ấm.
Lời nguyền không chỉ giam cầm mà còn làm hạn chế sức khỏe và khả năng tu luyện của tộc Đan Lai, khiến họ luôn có thể chất cùng linh hồn yếu đuối, rất ít người tu luyện đến cấp Tướng và rất nhiều người chết yểu.
Nhóm người tiến vào làng.
Cực kỳ hiếm khi thấy người lạ, lại là hai thiếu niên anh tuấn phi phàm nên già trẻ lớn bé của làng đều ra chào đón, đầu tiên là chào mừng thánh nữ của họ cùng tộc trưởng bình an trở về, sau đó là tò mò nhìn ngắm hai thiếu niên khôi ngô một áo đen một áo trắng này.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Kết quả đương nhiên là không tìm được, lời thề nguyền ứng nghiệm, gia tộc họ La chỉ có thể sinh sống ở một thung lũng nằm sâu trong rừng Pù Mát, khi người của dòng họ này rời quá xa thung lũng sẽ lập tức gặp tai nạn hoặc mắc bệnh rồi chết, từ đó thung lũng được đặt tên là thung lũng Thề Nguyền, còn dòng họ La sau nhiều năm tháng trở thành dân tộc Đan Lai.
"Đó là những gì ta nghe cha ông truyền lại..." Tộc trưởng tộc Đan Lai nói, lão hiện tại đang được một thanh niên trong tộc cõng đi, Dương, Hoài Bão và Linh Nhi theo sau, lắng nghe chăm chú.
"Vì không thể rời đi quá xa nên chúng ta không được tiếp xúc nhiều với người ngoài, càng không thể giao thương mua bán vì địa hình sâu xa hiểm trở, công nghệ lạc hậu, lại thường xuyên bị thú dữ tấn công, tộc ta ngày càng xuống dốc..." Nói đến đây, lão tộc trưởng thở dài buồn bã.
"Khổ như vậy sao chúng ta không nhờ người chuyển lời xin cứu trợ ạ?" Dương thắc mắc.
Tộc trưởng đáp: "Có chứ, hễ may mắn gặp người ngoài là chúng ta nhờ xin cứu trợ, nhưng khi biết là người của gia tộc bị nguyền rủa thì liền từ chối giúp vì sợ vạ lây..."
Để thay đổi không khí, Linh Nhi bắt đầu kể lại chuyện gặp nạn, sau đó là gặp Hoài Bão, gặp Dương và cùng cả hai phiêu lưu vào linh cảnh.
Lão tộc trưởng nghe xong, thân thiện nói với Dương và Bão: "Cảm ơn hai cháu đã cứu giúp Linh Nhi, nhưng thật xấu hổ là chúng ta lại không có gì để đền ơn hai cháu..."
Hoài Bão nói: "Ông đừng ngại, chỉ là tiện đường thôi, mà Linh Nhi cũng đã cứu bọn cháu..."
Lão tộc trưởng nói: "Nếu không ngại chuyện lời nguyền, chúng ta mời hai cháu ở lại nghỉ ngơi và ăn vài bữa cơm vậy, còn không thì ta sẽ phái người hộ tống hai cháu trở về an toàn.
Dương nhanh nhảu đáp: "Dạ không sao! Cháu ở lại chơi vài bữa cũng được, còn thằng này thì để nó tự về một mình được rồi ông!"
"Ngươi!" Hoài Bão trợn mắt: "Ai nó ta về, ta cũng ở lại!"
Dương trêu chọc: "Cơm rau đạm bạc, sợ không hợp khẩu vị của hoàng tử Hoàng thành đâu nha..."
Hoài Bão cũng không vừa: "Long tộc thì toàn ăn thịt, hoàng tử Long thành chắc cũng không thích ăn rau đâu nhỉ?"Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
"Ai nói! Ta... thích nhất là ăn rau!" Dương ngụy biện.
"Ta không thích, nhưng vẫn ăn được, ăn rau rất bổ!" Hoài Bão đáp.
Nghe cuộc trò chuyện giữa Dương và Hoài Bão, tộc trưởng giật mình rời lưng gã thanh niên, chắp tay cúi đầu với Dương và Bão: "Thì ra hai vị là hoàng tử của Hoàng thành và Long thành, xin thứ lỗi cho thảo dân vì đã thất lễ..."
Hoài Bão và Dương vội đỡ lão tộc trưởng đứng thẳng dậy, Hoài Bão nói: "Ông đừng làm vậy, thời kỳ hiện đại rồi, cháu cũng không tính là gì nên không cần dùng thứ lễ nghi phong kiến đấy!"
Dương gật đầu: "Đúng vậy, cháu cũng không được tính là hoàng tử gì đâu..."Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
"Được hai vị hoàng tử ghé thăm, thật là vinh dự chưa từng có của tộc ta..." Lão tộc trưởng mừng rơi nước mắt, nếu giao hảo được với hai vị hoàng tử này thì tộc Đan Lai có chút hy vọng rồi.
Nhóm người tiến vào một khu vực rậm rạp nằm giữa hai chân núi, nơi đây có rất nhiều cổ thụ mọc đan xen tựa như cố tình để tạo thành một bức tường khổng lồ.
Lão tộc trưởng giải thích: "Đây là khu vườn cổ thụ do tổ tiên chúng ta trồng từ thời xa xưa, chúng tạo thành bức tường dày đặc bảo vệ con đường duy nhất vào thung lũng Thề Nguyền, vừa giúp ngăn bớt thú dữ vừa giúp tộc ta ẩn mình trước kẻ thù."
Đường vào khu vườn âm u và nhiều ngã rẽ vì cây to chắn lối, tựa như một mê trận rất dễ gây ra lạc đường, được nhóm người tộc Đan Lai dẫn dắt nên Dương và Hoài Bão vượt qua không mấy khó khăn.
Đi một lúc thì có ánh sáng len lỏi qua những thân cây phía xa.
"Đến rồi!" Phong Linh Nhi thở phào.
Nhóm người bước ra khỏi vườn cây, trước mắt Dương và Bão là một thung lũng rộng lớn, xung quanh là núi đồi cùng ruộng bậc thang lúa xanh ngào ngạt, giữa thung lũng là một con suối nhỏ quanh co trong vắt cùng những ngôi nhà sàn mái lá đơn sơ mộc mạc, vài đứa trẻ chăn trâu, thả diều ven con đường nhỏ vào làng, đôi ba bóng lưng lom khom nơi vườn rau cải xanh tươi.
"Đẹp quá..." Dương và Hoài Bão cùng thốt lên, cảnh vật thơ mộng và yên bình như một bức tranh sống động.Google tìm 'slaydark thi end ia' để xem truyện chính chủ
Nhưng sau mỗi bức tranh đẹp là biết bao mồ hôi, công sức của người họa sĩ, cũng như sau khung cảnh yên bình kia là máu và nước mắt của biết bao nhiêu thế hệ Đan Lai, xây dựng và giữ gìn. Người ngắm cảnh thì cảm thấy bình yên, còn người trong cảnh thì chôn giấu đau buồn.
Tất nhiên Hoài Bão không phải dạng thiếu niên vô tâm như độ tuổi thật của hắn, Dương thì càng không, cả hai đều dễ dàng đoán được tộc Đan Lai đã phải trả giá bao nhiêu để có được sự yên bình tạm bợ này, những đứa trẻ ốm yếu, những phụ nữ lưng còng da cháy nắng, những đàn ông thương tật sẹo đầy mình. Người ta tìm kiếm sức mạnh, quyền lực và giàu sang, còn họ tìm kiếm sự yên bình và no ấm.
Lời nguyền không chỉ giam cầm mà còn làm hạn chế sức khỏe và khả năng tu luyện của tộc Đan Lai, khiến họ luôn có thể chất cùng linh hồn yếu đuối, rất ít người tu luyện đến cấp Tướng và rất nhiều người chết yểu.
Nhóm người tiến vào làng.
Cực kỳ hiếm khi thấy người lạ, lại là hai thiếu niên anh tuấn phi phàm nên già trẻ lớn bé của làng đều ra chào đón, đầu tiên là chào mừng thánh nữ của họ cùng tộc trưởng bình an trở về, sau đó là tò mò nhìn ngắm hai thiếu niên khôi ngô một áo đen một áo trắng này.
Đọc tiếp: Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Quay lại: Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi

