"Muốn chết ngay lập tức thì cứ động vào hắn..."
Một câu đe dọa đầy sát khí nhưng phát ra bằng một giọng nói êm dịu như ru, vậy mà lại khiến Dạ Vũ trước đó hùng hùng hổ hổ giờ lại phải lui lại dè chừng.
"Tại sao lại bảo vệ hắn? Khi thấy ngươi tiếp xúc với hắn, ta tưởng hắn cũng chỉ là một quân trong ván cờ của ngươi?" Dạ Vũ nghi hoặc hỏi.
"Không cần nhiều lời, về đi!"
"Không cần nhiều lời? Không giống tính ngươi tí nào... Ta sợ là sợ trí tuệ, sợ sự nham hiểm mưu mô của ngươi, chứ xét về thực lực..."
***
Dương dần hồi tỉnh và nhận ra Bích Diệp đang dùng linh lực của nàng trị liệu cho hắn, tai Dương bắt đầu nghe được tiếng mưa, mũi Dương bắt đầu cảm nhận được mùi biển cả, mi mắt Dương hé mở.
Bích Diệp đã trở lại hình hài một cô bé đáng yêu, mắt nàng có chút đỏ như vừa khóc.
"Sao... vậy?" Dương lo lắng hỏi và cố gượng dậy.
Bích Diệp không đáp, Dương đưa mắt nhìn ra xa, khu bờ biển sầm uất trước đó giờ chỉ còn là một vùng hoang tàn, cứ như vừa trải qua một cơn gió bão khủng khiếp, cây cối, nhà cửa đều sụp đổ tan hoang, và rất nhiều nơi cháy đen như thể vừa hứng chịu một cơn mưa sấm sét.
Đầu óc còn mụ mị, Dương hỏi: "Đây là sao? Cao thủ Lôi - Phong đánh nhau ư?"
Bích Diệp lắc đầu: "Là do một người..."
"Ai vậy?"
Bích Diệp im lặng không đáp, Dương lại hỏi: "Dạ Vũ đâu?"
"Bị đánh trọng thương, đã rời đi rồi..."
Dương nhìn sang hướng khác và thầy quảng trường Bình Minh cũng đã bị phá hủy sau trận chiến và hiện đang được sửa chữa.
Mấy tên đệ tử Cường Dương cung vừa sửa chữa vừa bàn tán: "Quái lạ! Tại sao tất cả chúng ta xỉu hết, và tại sao khi mở mắt thì thấy cả vùng tan hoang thế này nhỉ?"
"Toàn là dấu vết tàn phá đặc trưng của Lôi hệ và Phong hệ, nên có lẽ có hai cao thủ Lôi và Phong hợp lực đánh đuổi mỹ nữ áo đen kia rồi!"
"Cũng may là cổng linh cảnh chỉ bị hư hại nhẹ..."
Dương cũng nghe cuộc trò chuyện, và cũng có cùng suy nghĩ, nhưng Bích Diệp lại nói chỉ có một người.
"Chẳng lẽ có người mang cả hai hệ Lôi - Phong?"
Lúc Dương đang nghi hoặc, một tên đệ tử mừng rỡ thông báo: "Cổng linh cảnh sửa xong rồi!"
Cổng sửa xong, Dương được đưa lên cáng để chuyển sang linh cảnh Cường Dương cung cùng với Bích Diệp...
Cường Dương cung trong linh cảnh là một khu kiến trúc khổng lồ xây theo lối kiến trúc phong kiến cổ, khá giống với các môn phái trong phim kiếm hiệp mà Dương từng xem, trên đỉnh tòa đại điện có một vầng mặt trời sáng chói, là biểu tượng mà Cường Dương cung tôn thờ.
Dương và Bích Diệp được đưa đến một khu yên tĩnh để dưỡng thương.
"Các vị tạm thời nghỉ ngơi ở đây, ta sẽ đi mời chưởng môn đến ngay..." Tên đệ tử lễ phép nói nhưng nét mặt thì không mấy tự nhiên, bởi vì Dương trong lúc cấp bách đã xúc phạm tổ sư Vô Địch của hắn.
Cửa vừa đóng thì Dương đã nghe thấy tiếng thở sâu từ giường đối diện, Bích Diệp đã ngủ sau trận chiến mệt mỏi.
Dương cũng muốn ngủ, nhưng lại buồn tè nên phải miễn cưỡng rời giường ra ngoài tìm nơi giải quyết.
Nằm ở khu vắng vẻ nên không có bóng người để hỏi đường, Dương đành vào vườn cây giải quyết một trận. (Khổ quá giờ mỗi lần viết cứ phải chú thích là nó dùng tay giả chứ không cứ bị bắt bẻ hoài... :()
Đang thoải mái xả súng, Dương chợt phát hiện ra phía trước có bóng người đang nấp ló, liền tò mò tiến đến gần.
Phía trước là một thằng nhóc tuấn tú trắng trẻo, khoảng 12 - 13 tuổi với vẻ mặt lấm lét, mắt nó láo liên khắp xung quanh như đang đề phòng khiến Dương vội vàng nấp xuống.
Dường như xác định không có ai, thằng nhóc lấy trong áo ra một thứ với điệu bộ cẩn thận và trịnh trọng tựa như lấy một cổ vật quý giá.
Rồi cái thứ đó dần lộ ra khiến Dương giật mình đến há mồm, một cô bé có hình dáng và kích thước không khác gì Bảo Ngọc hiện tại!
"Mẹ! Thì ra là con búp bê, làm hết hồn!"
Đúng là một con búp bê, Dương tò mò tiếp tục theo dõi, thằng nhóc đang săm soi con búp bê, sau đó dùng tay từ từ vén váy con búp bê lên rồi dí mắt nhìn vào giữa hai chân búp bê, vẻ mặt như đang nghiên cứu một vấn đề nghiêm túc.
Dương trợn mắt: "Đù! Đệ tử Cường Dương cung bẩn bựa vãi! Có nên trêu nó không ta, đó giờ chưa biết bắt nạt con nít là gì..."
Định tiến lại chỗ thằng nhóc, nhưng Dương khựng lại và suy xét: "Khoan! Thường thì những nhân vật phụ mà được miêu tả bựa bựa kiểu này toàn những đứa cực kỳ bá đạo!"
"Nhưng nhìn nó chắc chỉ mới dậy thì, cấp bậc thì chỉ Linh Sĩ 1... Hẳn là con ông cháu cha rồi!"
"Sợ éo gì! Có Bích Diệp ở đây thì cả sư tổ Cường Dương cung anh không ngán! Hà hà..."
Cuối cùng Dương cũng không kềm được khao khát bắt nạt trẻ em, hắn len lén tiến tại rồi gõ nhẹ vào đầu thằng nhóc.
"Đàn ông con trai mà chơi búp bê hả mậy!"
Thằng nhóc ngước lên nhìn Dương rồi trừng mắt đáp lại: "Chỉ những đứa bê đê mới không thích búp bê, còn những thằng trai thẳng mà ra vẻ không thích là do chúng nó nghiện mà ngại thôi! Ủa mà mày là thằng nào?"
"Dám gọi người lớn bằng mày?" Dương trợn mắt làm nét mặt cô hồn hăm dọa: "Hỗn với người lớn là bị thiến nha mậy!"
Thằng nhóc chẳng có tí nào sợ hãi, mặt tỉnh rụi nhìn Dương từ trên xuống dưới rồi gật gù: "Ra là mày! Tốt thôi, không được tiết lộ chuyện tao chơi búp bê cho người khác, bằng không..."
Lúc này, chợt từ xa có tiếng một lão già lo sợ quát: "Đừng làm hại hắn!"
Dương quay lại gãi đầu cười xuề xòa giải thích: "Dạ cháu đâu có hại hắn, chỉ đùa..."
Nói chưa hết câu thì một cảm giác sởn gai ốc truyền khắp người Dương, hắn cúi xuống và phát hiện giữa hai chân từ khi nào đã xuất hiện một lưỡi kiếm màu vàng sáng, lưỡi kiếm tạo thành từ ánh sáng kết tinh thật sự chứ không phải một lưỡi kiếm phát sáng.
Dương quay đầu lại và kinh ngạc nhận ra kẻ tạo ra lưỡi kiếm ánh sáng kết tinh tuyệt đối này chính là thằng nhóc mà hắn vừa dọa nạt...
Rất dễ hiểu, nên cũng rất nhanh chóng, Dương khoanh tay lại và cúi đầu lễ phép trước thằng nhóc: "Dạ lúc nãy em chỉ đùa thôi, mong bề trên tha lỗi..."
Thằng nhóc gật gù: "Giảo hoạt lắm... Câm miệng hoặc là..."
"Dà dà... em hiểu rồi, hề hề..." Dương cười khổ gật đầu liên tục.
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Một câu đe dọa đầy sát khí nhưng phát ra bằng một giọng nói êm dịu như ru, vậy mà lại khiến Dạ Vũ trước đó hùng hùng hổ hổ giờ lại phải lui lại dè chừng.
"Tại sao lại bảo vệ hắn? Khi thấy ngươi tiếp xúc với hắn, ta tưởng hắn cũng chỉ là một quân trong ván cờ của ngươi?" Dạ Vũ nghi hoặc hỏi.
"Không cần nhiều lời, về đi!"
"Không cần nhiều lời? Không giống tính ngươi tí nào... Ta sợ là sợ trí tuệ, sợ sự nham hiểm mưu mô của ngươi, chứ xét về thực lực..."
***
Dương dần hồi tỉnh và nhận ra Bích Diệp đang dùng linh lực của nàng trị liệu cho hắn, tai Dương bắt đầu nghe được tiếng mưa, mũi Dương bắt đầu cảm nhận được mùi biển cả, mi mắt Dương hé mở.
Bích Diệp đã trở lại hình hài một cô bé đáng yêu, mắt nàng có chút đỏ như vừa khóc.
"Sao... vậy?" Dương lo lắng hỏi và cố gượng dậy.
Bích Diệp không đáp, Dương đưa mắt nhìn ra xa, khu bờ biển sầm uất trước đó giờ chỉ còn là một vùng hoang tàn, cứ như vừa trải qua một cơn gió bão khủng khiếp, cây cối, nhà cửa đều sụp đổ tan hoang, và rất nhiều nơi cháy đen như thể vừa hứng chịu một cơn mưa sấm sét.
Đầu óc còn mụ mị, Dương hỏi: "Đây là sao? Cao thủ Lôi - Phong đánh nhau ư?"
Bích Diệp lắc đầu: "Là do một người..."
"Ai vậy?"
Bích Diệp im lặng không đáp, Dương lại hỏi: "Dạ Vũ đâu?"
"Bị đánh trọng thương, đã rời đi rồi..."
Dương nhìn sang hướng khác và thầy quảng trường Bình Minh cũng đã bị phá hủy sau trận chiến và hiện đang được sửa chữa.
Mấy tên đệ tử Cường Dương cung vừa sửa chữa vừa bàn tán: "Quái lạ! Tại sao tất cả chúng ta xỉu hết, và tại sao khi mở mắt thì thấy cả vùng tan hoang thế này nhỉ?"
"Toàn là dấu vết tàn phá đặc trưng của Lôi hệ và Phong hệ, nên có lẽ có hai cao thủ Lôi và Phong hợp lực đánh đuổi mỹ nữ áo đen kia rồi!"
"Cũng may là cổng linh cảnh chỉ bị hư hại nhẹ..."
Dương cũng nghe cuộc trò chuyện, và cũng có cùng suy nghĩ, nhưng Bích Diệp lại nói chỉ có một người.
"Chẳng lẽ có người mang cả hai hệ Lôi - Phong?"
Lúc Dương đang nghi hoặc, một tên đệ tử mừng rỡ thông báo: "Cổng linh cảnh sửa xong rồi!"
Cổng sửa xong, Dương được đưa lên cáng để chuyển sang linh cảnh Cường Dương cung cùng với Bích Diệp...
Cường Dương cung trong linh cảnh là một khu kiến trúc khổng lồ xây theo lối kiến trúc phong kiến cổ, khá giống với các môn phái trong phim kiếm hiệp mà Dương từng xem, trên đỉnh tòa đại điện có một vầng mặt trời sáng chói, là biểu tượng mà Cường Dương cung tôn thờ.
Dương và Bích Diệp được đưa đến một khu yên tĩnh để dưỡng thương.
"Các vị tạm thời nghỉ ngơi ở đây, ta sẽ đi mời chưởng môn đến ngay..." Tên đệ tử lễ phép nói nhưng nét mặt thì không mấy tự nhiên, bởi vì Dương trong lúc cấp bách đã xúc phạm tổ sư Vô Địch của hắn.
Cửa vừa đóng thì Dương đã nghe thấy tiếng thở sâu từ giường đối diện, Bích Diệp đã ngủ sau trận chiến mệt mỏi.
Dương cũng muốn ngủ, nhưng lại buồn tè nên phải miễn cưỡng rời giường ra ngoài tìm nơi giải quyết.
Nằm ở khu vắng vẻ nên không có bóng người để hỏi đường, Dương đành vào vườn cây giải quyết một trận. (Khổ quá giờ mỗi lần viết cứ phải chú thích là nó dùng tay giả chứ không cứ bị bắt bẻ hoài... :()
Đang thoải mái xả súng, Dương chợt phát hiện ra phía trước có bóng người đang nấp ló, liền tò mò tiến đến gần.
Phía trước là một thằng nhóc tuấn tú trắng trẻo, khoảng 12 - 13 tuổi với vẻ mặt lấm lét, mắt nó láo liên khắp xung quanh như đang đề phòng khiến Dương vội vàng nấp xuống.
Dường như xác định không có ai, thằng nhóc lấy trong áo ra một thứ với điệu bộ cẩn thận và trịnh trọng tựa như lấy một cổ vật quý giá.
Rồi cái thứ đó dần lộ ra khiến Dương giật mình đến há mồm, một cô bé có hình dáng và kích thước không khác gì Bảo Ngọc hiện tại!
"Mẹ! Thì ra là con búp bê, làm hết hồn!"
Đúng là một con búp bê, Dương tò mò tiếp tục theo dõi, thằng nhóc đang săm soi con búp bê, sau đó dùng tay từ từ vén váy con búp bê lên rồi dí mắt nhìn vào giữa hai chân búp bê, vẻ mặt như đang nghiên cứu một vấn đề nghiêm túc.
Dương trợn mắt: "Đù! Đệ tử Cường Dương cung bẩn bựa vãi! Có nên trêu nó không ta, đó giờ chưa biết bắt nạt con nít là gì..."
Định tiến lại chỗ thằng nhóc, nhưng Dương khựng lại và suy xét: "Khoan! Thường thì những nhân vật phụ mà được miêu tả bựa bựa kiểu này toàn những đứa cực kỳ bá đạo!"
"Nhưng nhìn nó chắc chỉ mới dậy thì, cấp bậc thì chỉ Linh Sĩ 1... Hẳn là con ông cháu cha rồi!"
"Sợ éo gì! Có Bích Diệp ở đây thì cả sư tổ Cường Dương cung anh không ngán! Hà hà..."
Cuối cùng Dương cũng không kềm được khao khát bắt nạt trẻ em, hắn len lén tiến tại rồi gõ nhẹ vào đầu thằng nhóc.
"Đàn ông con trai mà chơi búp bê hả mậy!"
Thằng nhóc ngước lên nhìn Dương rồi trừng mắt đáp lại: "Chỉ những đứa bê đê mới không thích búp bê, còn những thằng trai thẳng mà ra vẻ không thích là do chúng nó nghiện mà ngại thôi! Ủa mà mày là thằng nào?"
"Dám gọi người lớn bằng mày?" Dương trợn mắt làm nét mặt cô hồn hăm dọa: "Hỗn với người lớn là bị thiến nha mậy!"
Thằng nhóc chẳng có tí nào sợ hãi, mặt tỉnh rụi nhìn Dương từ trên xuống dưới rồi gật gù: "Ra là mày! Tốt thôi, không được tiết lộ chuyện tao chơi búp bê cho người khác, bằng không..."
Lúc này, chợt từ xa có tiếng một lão già lo sợ quát: "Đừng làm hại hắn!"
Dương quay lại gãi đầu cười xuề xòa giải thích: "Dạ cháu đâu có hại hắn, chỉ đùa..."
Nói chưa hết câu thì một cảm giác sởn gai ốc truyền khắp người Dương, hắn cúi xuống và phát hiện giữa hai chân từ khi nào đã xuất hiện một lưỡi kiếm màu vàng sáng, lưỡi kiếm tạo thành từ ánh sáng kết tinh thật sự chứ không phải một lưỡi kiếm phát sáng.
Dương quay đầu lại và kinh ngạc nhận ra kẻ tạo ra lưỡi kiếm ánh sáng kết tinh tuyệt đối này chính là thằng nhóc mà hắn vừa dọa nạt...
Rất dễ hiểu, nên cũng rất nhanh chóng, Dương khoanh tay lại và cúi đầu lễ phép trước thằng nhóc: "Dạ lúc nãy em chỉ đùa thôi, mong bề trên tha lỗi..."
Thằng nhóc gật gù: "Giảo hoạt lắm... Câm miệng hoặc là..."
"Dà dà... em hiểu rồi, hề hề..." Dương cười khổ gật đầu liên tục.
Đọc tiếp: Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Quay lại: Chương 176: Thiên Như Ý
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
