The Soda Pop

Chương 177: Thuốc Của Quân Minh


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 164
Lúc này, lão già chạy đến rối rít nói: "Vô Địch sư tổ, cậu bé này là người đã cứu trái tim của Ánh Dương đại nhân, không thể tổn hại..."

"Vô Địch sư tổ?" Dương ngạc nhiên nhìn thằng nhóc, hóa ra đây là "thằng nhóc Vô Địch" mà Bích Diệp nhắc đến.

"Nhưng sao sư tổ lại đến đây?" Lão già hỏi.

Vô Địch đảo mắt rồi đáp: "À... nghe nói thằng này đến đây nên ra hỏi thăm về tên đệ tử cuối cùng của ta, Hồ Đại Nhật. Đúng không nhóc?"

"Đúng, đúng, hề hề..."

"Thôi các ngươi cứ lo chuyện chính, ta về đây!"

Vô Địch quay đầu rời đi, lão già cúi chào rồi dẫn Dương về phòng, lúc này Dương mới biết lão già này là chưởng môn hiện tại của Cường Dương cung, Dương Hư chân nhân.

Dương vẫn tò mò về Vô Địch nên vừa đi vừa hỏi: "Vị Vô Địch kia sao lại giống như một thằng nhóc ạ?"

Dương Hư chân nhân thờ dài: "Đó là chuyện nhiều năm rồi... Khi đó, sư tổ Vô Địch là thiên tài xuất chúng nhất Việt Nam..."

"Năm đó xảy ra một dịch bệnh lạ không thể chữa trị theo cách thường, mà những thuốc trị được phải cấp Tiên đan trở lên, vô cùng đắt đỏ. Chưởng môn Cường Dương cung khi đó là Quân Minh chân nhân, cũng là sư phụ của Vô Địch sư tổ. Phát hiện ra máu và dị Quang thuộc tính của mình mình miễn nhiễm với bệnh dịch nên với tinh thần cứu nhân độ thế, Quân Minh chân nhân đã dùng máu chế thuốc và cấp miễn phí cho người bệnh..."

"Lúc đầu thì mỗi ngày đều có thuốc, danh vọng của Quân Minh chân nhân cùng với Cường Dương cung được đưa lên đỉnh cao. Nhưng sức người có hạn... Ai... Mất máu mỗi ngày nên Quân Minh chân nhân suy yếu dần, lượng thuốc tạo ra cũng giảm dần..."

"Từ được tung hô, Cường Dương cung bắt đầu bị chê trách..."

Theo lời kể, Dương tưởng tượng ra một khung cảnh hàng trăm hàng ngàn người như con nghiện chờ thuốc, có người lịch sự dễ chịu, cũng có người khổ não chờ đợi, và có một số người vì chờ lâu mà phát dại...

"Hôm nay có thuốc không..."

"Phát thuốc đê..."

Có một ít kẻ xạo lìn thích tìm vui trên nỗi đau người khác bằng cách tung tin thất thiệt: "Quân Minh chân nhân nói với tiện thiếp là hôm nay không có thuốc, các vị phu quân giải tán đê..."

Kết quả là bị đám đông giẫm đạp như cún...

Một số người tốt bụng góp ý: "Thay vì nhấn nhá câu kéo, sao Cường Dương cung không báo thời điểm phát mỗi tuần một lần, chứ chờ vầy vật vã quá..."

Nhưng mỗi người mỗi ý, nên cũng có người phản biện: "Ta thích chờ đợi hơn! Thay vì bảo Cường Dương cung phát mỗi tuần một lần, sao ngươi không tự mỗi tuần vào một lần?"

Vài người mất kiên nhẫn lớn tiếng chê trách: "Độ hóng thuốc của người bệnh ngày càng giảm, danh vọng của Cường Dương cung đang giảm dần theo ngày tháng rồi! Xin chúc mừng Quân Minh chân nhân!"

Sau lời chúc mừng, đến khi đám đông giải tán thì có người phát hiện kẻ này nằm sấp trên mặt đất, áo còn nguyên nhưng quần thủng một lỗ, và từ lỗ này người ta thấy một dòng sữa tuôn trào...

Ngoài chê trách thì cũng có người bênh vực: "Từ từ mà chờ, thuốc miễn phí mà bây đòi như giặc vậy?"

Cuối cùng phát sinh mâu thuẫn: "Miệng tao, tao có quyền nói, luật nào nói xin thuốc miễn phí thì không được chê, không được trách?"

"Mày có quyền nói, nhưng mày đéo có đóng góp gì cho Cường Dương cung mà cứ thích đòi hỏi nên chúng tao cũng có quyền chửi, có quyền khinh!"

Kể đến đây, Dương Hư chân nhân lần nữa thở dài: "Nhờ những lời động viên chân thành nên Quân Minh chân nhân vẫn tiếp tục chế thuốc, nhưng cuối cùng, vì lao lực và mang tâm trạng không tốt trong thời gian dài nên cuối cùng người cũng ra đi..."

"Vô Địch sư tổ sau khi ngao du trở về, biết chuyện nên người phát điên và ra tay tàn sát những kẻ gièm pha, xúc phạm danh dự Quân Minh chân nhân... Tử thương thảm trọng, nhưng những người bị giết cũng không đáng bị giết, nên lúc đó Nữ Thần Sinh Mệnh nổi giận và đã ra tay nguyền rủa Vô Địch sư tổ, biến người trở thành hình hài một thằng nhóc cấp Linh Sĩ..."

Đến đây thì Dương đã hiểu, hóa ra Vô Địch cũng chịu cùng lời nguyền như Bích Diệp hiện tại.

Hết chương 177
Đọc tiếp: Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Quay lại: Chương 176: Thiên Như Ý

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000510s. Total load: 0.003618