Bảo Ngọc đang đuổi theo Thiên Ảnh Dị Thú, nhờ khả năng bay lượn và cơ thể bé nhỏ nên nàng có thể vượt qua những kẻ hở nhỏ để bám theo con thú nhỏ lanh lẹ.
Cuối cùng Thiên Ảnh dừng lại ở một cánh cửa, với linh lực cấp Úy, Thiên Ảnh dễ dàng dùng răng gặm vách đá, đào một cái lỗ đi xuyên qua mà không cần phá cửa, Bảo Ngọc cũng dễ dàng chui qua theo.
"Chít chít..."
Thiên Ảnh rít lên, nó và Bảo Ngọc đang đứng trước một vòm hang lớn, hang rất sáng, bởi vì hang không có mặt đất mà chỉ có một hồ dung nham đỏ rực, điểm tối duy nhất là từ một khối đen đang lơ lững giữa hồ. Một trái tim màu đen không phản quang.
"Thứ đó là của chủ nhân ngươi?" Bảo Ngọc tròn xoe mắt, chỉ tay về phía quả tim và hỏi Thiên Ảnh.
"Chịch!" Thiên Ảnh gật đầu xác nhận rồi lấy đà nhảy đến định chụp lấy trái tim, nhưng còn chưa chạm đến thì từ trái tim, một luồng khói đen bắn ra như một chiếc roi quất mạnh vào Thiên Ảnh, nhưng Bảo Ngọc kịp thời bay đến kéo Thiên Ảnh lui ra thoát nạn.
"Không lấy được đâu!" Bảo Ngọc nói với Thiên Ảnh, con này chí chóe phản đối, nhưng khi thấy những cái vòi bóng tối từ trái tim vươn ra đầy tính đe dọa thì liền im bặt.
Chợt có một tiếng nói mơ hồ ma mị phát ra từ trái tim đen: "Minh Châu..."
Bảo Ngọc tròn mắt nhìn quanh, từng có người gọi nàng là Minh Châu, nhưng nàng không nghĩ mình là Minh Châu.
"Minh Châu..."
Không thấy ai ngoài mình và Thiên Ảnh, Bảo Ngọc quay sang khều Thiên Ảnh: "Thì ra ngươi tên Minh Châu, có ai gọi ngươi kìa!"
Thiên Ảnh lắc đầu kêu chít chít, ý nói chủ nhân nó gọi Bảo Ngọc.
"Gọi ta? Nhầm rồi, ta không phải Minh Châu!"
Giọng nữ ma mị nói tiếp một cách khó khăn: "Ai... cũng được... Rời... khỏi đây... Càng sớm... càng tốt... Ta sắp..."
"Thiên Ảnh... xin lỗi... đã phong ấn... ký ức... và sức mạnh... của ngươi... đã... để ngươi... cô độc... suốt mấy trăm... năm qua... Từ nay... hãy theo... Minh Châu..."
"Chít chít... chít!" Thiên Ảnh rít lên, tiếng rít dù không thể hiểu nhưng vẫn khiến người nghe cảm nhận một nỗi thê lương đau đớn.
Còn Bảo Ngọc tuy không hiểu rõ sự tình, nhưng bản thân nàng cũng rơi nước mắt, vội vàng kéo Thiên Ảnh bay ra khỏi hang, vừa kịp thoát khỏi cuộc vây bắt của những sợi roi bóng tối.
***
Sau khi Thiên Ý mặc quần áo vào người, Dương cũng đi nhặt quần áo cũ mặc lại. Qua cơn lửa tình cuồng nhiệt mới nhận ra nơi mình đang ở cực kỳ không thích hợp cho chuyện tâm tình nam nữ, nên Dương và Thiên Ý cùng quyết định nghĩ cách sớm rời khỏi nơi này.
Thử truyền linh lực vào bệ đá nhưng bất thành, hóa ra đây chỉ là một chiếc bàn thông thường, lại không dùng được Google nên Dương chỉ còn cách để Thiên Ý ngồi nghỉ, còn bản thân hắn đi loanh quanh xem xét và phát hiện một lối đi, liền trở lại bế Thiên Ý.
Lần này thì Thiên Ý không còn vẻ mặt miễn cưỡng, nàng chủ động ôm lấy cổ Dương và nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn tình tứ.
Dương hỏi: "Khi nãy ta hơi mạnh, có làm nàng đau không?"
Thiên Ý đỏ mặt lắc đầu: "Cảm thấy... thoải mái lắm..."
Dương trêu: "Không chừng cách này có thể trị dứt di chứng của Đế Băng trong người nàng, hay chúng ta thử thêm vài lần nữa nhé?"
Thiên Ý nũng nịu: "Còn chưa đủ xấu hổ hay sao..."
Dương bật cười: "Ha ha... Ta xem qua rồi, những xác người trong các quan tài khác đều đã phân hủy nên nguyền ấn mất tác dụng, chỉ có một số được bảo quản tốt hơn thì đã bị chúng ta diệt sạch rồi."
Nói vậy nhưng Dương cũng không có ý định làm thêm hiệp nữa ở nơi này, nên hắn bế Thiên Ý đi sang căn phòng khác.
Gian phòng mới rộng rãi hơn so với phòng trước, không còn bóng dáng các cỗ quan tài đá mà chỉ có một bàn lớn cùng nhiều ghế đá giữa phòng.
Dương thổi bụi rồi đặt Thiên Ý ngồi trên một ghế đá, sau đó hắn vung tay quét bay bụi phủ đầy trên mặt bàn, lộ ra trên bàn là những mô hình lồi lõm.
Thấy những mô hình lộ ra trên mặt bàn, Thiên Ý tò mò: "Đó là gì?"
Dương đáp: "Là sa bàn, có lẽ là bản đồ mô hình của toàn chiến trường này."
Trên bàn có bốn mảng sa bàn riêng biệt, Dương chỉ tay vào một mảng có địa hình khô cằn, màu sắc hơi tím và nói: "Đây có thể là nơi chúng ta tiến vào từ vết nứt bí cảnh, đất khô cằn và Tử Vong khí tràn ngập. Trên này có chữ Âm, hẳn là tên của khu vực chiến trường ấy."
Mặt bàn khá thấp, Thiên Ý tuy ngồi nhưng vẫn có thể xem được bao quát, nàng chỉ tay về một mảng có cây cối cùng đồi núi và nói: "Vậy đây là nơi chúng ta gặp ba Đế Thú? Có chữ Địa."
Dương gật đầu tán đồng, lại chỉ vào một màng sa bàn bằng phẳng có dạng như một thảo nguyên: "Nơi này có chữ Dương, có thể chính là nơi chúng ta đang ở nhưng hiện nay đã bị sa mạc hóa, nàng xem, có một chữ M nhỏ ngay bên cạnh hồ nước lớn, chắc là đánh dấu tòa nhà nơi chúng ta đang ở, còn hồ nước kia giờ chỉ còn là một ốc đảo nhỏ."
Dương xem xét rồi nói tiếp: "Còn mảnh này là Thiên, rất nhỏ so với những mảnh còn lại..."
Thiên Ý nói: "Chàng nhìn xem, mỗi mảnh Địa, Âm, Dương đều có một chữ L và một chữ M ở hai phía cách xa nhau, nhưng trên mảnh Thiên này chỉ có một dấu C ngay giữa trung tâm?"
Dương suy đoán: "Có lẽ mỗi ký tự này là đánh dấu bản doanh của mỗi phe, L là phe Lê, M là phe Mạc, cũng là nơi di chuyển sang khu vực chiến trường khác, riêng chữ C... Chiến Thần điện?"
Thiên Ý gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy... Nhưng nếu nơi chúng ta đang ở là cổng dịch chuyển thì tại sao kiến trúc lại khác hẳn với những nơi trước?"
Dương đáp: "Ta nghĩ là kiến trúc giống nhau, nhưng có lẽ sau trận chiến cuối cùng thì không còn ai tu sửa nên nhiều nơi bị khiếm khuyết hoặc bị hủy diệt hoàn toàn, giống như ở chiến trường Âm thì chỉ còn duy nhất một Vong Linh điện ở vị trí chữ L."
"Nơi chúng ta lần đầu đụng độ con khỉ trắng cấp Đế hẳn là rất gần với nơi vách núi mà ta đã đào, chính là chữ L trên ngọn núi này!" Dương vừa nói vừa chỉ tay vào một chữ L trên địa hình núi đá của mảnh chiến trường Địa.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Cuối cùng Thiên Ảnh dừng lại ở một cánh cửa, với linh lực cấp Úy, Thiên Ảnh dễ dàng dùng răng gặm vách đá, đào một cái lỗ đi xuyên qua mà không cần phá cửa, Bảo Ngọc cũng dễ dàng chui qua theo.
"Chít chít..."
Thiên Ảnh rít lên, nó và Bảo Ngọc đang đứng trước một vòm hang lớn, hang rất sáng, bởi vì hang không có mặt đất mà chỉ có một hồ dung nham đỏ rực, điểm tối duy nhất là từ một khối đen đang lơ lững giữa hồ. Một trái tim màu đen không phản quang.
"Thứ đó là của chủ nhân ngươi?" Bảo Ngọc tròn xoe mắt, chỉ tay về phía quả tim và hỏi Thiên Ảnh.
"Chịch!" Thiên Ảnh gật đầu xác nhận rồi lấy đà nhảy đến định chụp lấy trái tim, nhưng còn chưa chạm đến thì từ trái tim, một luồng khói đen bắn ra như một chiếc roi quất mạnh vào Thiên Ảnh, nhưng Bảo Ngọc kịp thời bay đến kéo Thiên Ảnh lui ra thoát nạn.
"Không lấy được đâu!" Bảo Ngọc nói với Thiên Ảnh, con này chí chóe phản đối, nhưng khi thấy những cái vòi bóng tối từ trái tim vươn ra đầy tính đe dọa thì liền im bặt.
Chợt có một tiếng nói mơ hồ ma mị phát ra từ trái tim đen: "Minh Châu..."
Bảo Ngọc tròn mắt nhìn quanh, từng có người gọi nàng là Minh Châu, nhưng nàng không nghĩ mình là Minh Châu.
"Minh Châu..."
Không thấy ai ngoài mình và Thiên Ảnh, Bảo Ngọc quay sang khều Thiên Ảnh: "Thì ra ngươi tên Minh Châu, có ai gọi ngươi kìa!"
Thiên Ảnh lắc đầu kêu chít chít, ý nói chủ nhân nó gọi Bảo Ngọc.
"Gọi ta? Nhầm rồi, ta không phải Minh Châu!"
Giọng nữ ma mị nói tiếp một cách khó khăn: "Ai... cũng được... Rời... khỏi đây... Càng sớm... càng tốt... Ta sắp..."
"Thiên Ảnh... xin lỗi... đã phong ấn... ký ức... và sức mạnh... của ngươi... đã... để ngươi... cô độc... suốt mấy trăm... năm qua... Từ nay... hãy theo... Minh Châu..."
"Chít chít... chít!" Thiên Ảnh rít lên, tiếng rít dù không thể hiểu nhưng vẫn khiến người nghe cảm nhận một nỗi thê lương đau đớn.
Còn Bảo Ngọc tuy không hiểu rõ sự tình, nhưng bản thân nàng cũng rơi nước mắt, vội vàng kéo Thiên Ảnh bay ra khỏi hang, vừa kịp thoát khỏi cuộc vây bắt của những sợi roi bóng tối.
***
Sau khi Thiên Ý mặc quần áo vào người, Dương cũng đi nhặt quần áo cũ mặc lại. Qua cơn lửa tình cuồng nhiệt mới nhận ra nơi mình đang ở cực kỳ không thích hợp cho chuyện tâm tình nam nữ, nên Dương và Thiên Ý cùng quyết định nghĩ cách sớm rời khỏi nơi này.
Thử truyền linh lực vào bệ đá nhưng bất thành, hóa ra đây chỉ là một chiếc bàn thông thường, lại không dùng được Google nên Dương chỉ còn cách để Thiên Ý ngồi nghỉ, còn bản thân hắn đi loanh quanh xem xét và phát hiện một lối đi, liền trở lại bế Thiên Ý.
Lần này thì Thiên Ý không còn vẻ mặt miễn cưỡng, nàng chủ động ôm lấy cổ Dương và nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn tình tứ.
Dương hỏi: "Khi nãy ta hơi mạnh, có làm nàng đau không?"
Thiên Ý đỏ mặt lắc đầu: "Cảm thấy... thoải mái lắm..."
Dương trêu: "Không chừng cách này có thể trị dứt di chứng của Đế Băng trong người nàng, hay chúng ta thử thêm vài lần nữa nhé?"
Thiên Ý nũng nịu: "Còn chưa đủ xấu hổ hay sao..."
Dương bật cười: "Ha ha... Ta xem qua rồi, những xác người trong các quan tài khác đều đã phân hủy nên nguyền ấn mất tác dụng, chỉ có một số được bảo quản tốt hơn thì đã bị chúng ta diệt sạch rồi."
Nói vậy nhưng Dương cũng không có ý định làm thêm hiệp nữa ở nơi này, nên hắn bế Thiên Ý đi sang căn phòng khác.
Gian phòng mới rộng rãi hơn so với phòng trước, không còn bóng dáng các cỗ quan tài đá mà chỉ có một bàn lớn cùng nhiều ghế đá giữa phòng.
Dương thổi bụi rồi đặt Thiên Ý ngồi trên một ghế đá, sau đó hắn vung tay quét bay bụi phủ đầy trên mặt bàn, lộ ra trên bàn là những mô hình lồi lõm.
Thấy những mô hình lộ ra trên mặt bàn, Thiên Ý tò mò: "Đó là gì?"
Dương đáp: "Là sa bàn, có lẽ là bản đồ mô hình của toàn chiến trường này."
Trên bàn có bốn mảng sa bàn riêng biệt, Dương chỉ tay vào một mảng có địa hình khô cằn, màu sắc hơi tím và nói: "Đây có thể là nơi chúng ta tiến vào từ vết nứt bí cảnh, đất khô cằn và Tử Vong khí tràn ngập. Trên này có chữ Âm, hẳn là tên của khu vực chiến trường ấy."
Mặt bàn khá thấp, Thiên Ý tuy ngồi nhưng vẫn có thể xem được bao quát, nàng chỉ tay về một mảng có cây cối cùng đồi núi và nói: "Vậy đây là nơi chúng ta gặp ba Đế Thú? Có chữ Địa."
Dương gật đầu tán đồng, lại chỉ vào một màng sa bàn bằng phẳng có dạng như một thảo nguyên: "Nơi này có chữ Dương, có thể chính là nơi chúng ta đang ở nhưng hiện nay đã bị sa mạc hóa, nàng xem, có một chữ M nhỏ ngay bên cạnh hồ nước lớn, chắc là đánh dấu tòa nhà nơi chúng ta đang ở, còn hồ nước kia giờ chỉ còn là một ốc đảo nhỏ."
Dương xem xét rồi nói tiếp: "Còn mảnh này là Thiên, rất nhỏ so với những mảnh còn lại..."
Thiên Ý nói: "Chàng nhìn xem, mỗi mảnh Địa, Âm, Dương đều có một chữ L và một chữ M ở hai phía cách xa nhau, nhưng trên mảnh Thiên này chỉ có một dấu C ngay giữa trung tâm?"
Dương suy đoán: "Có lẽ mỗi ký tự này là đánh dấu bản doanh của mỗi phe, L là phe Lê, M là phe Mạc, cũng là nơi di chuyển sang khu vực chiến trường khác, riêng chữ C... Chiến Thần điện?"
Thiên Ý gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy... Nhưng nếu nơi chúng ta đang ở là cổng dịch chuyển thì tại sao kiến trúc lại khác hẳn với những nơi trước?"
Dương đáp: "Ta nghĩ là kiến trúc giống nhau, nhưng có lẽ sau trận chiến cuối cùng thì không còn ai tu sửa nên nhiều nơi bị khiếm khuyết hoặc bị hủy diệt hoàn toàn, giống như ở chiến trường Âm thì chỉ còn duy nhất một Vong Linh điện ở vị trí chữ L."
"Nơi chúng ta lần đầu đụng độ con khỉ trắng cấp Đế hẳn là rất gần với nơi vách núi mà ta đã đào, chính là chữ L trên ngọn núi này!" Dương vừa nói vừa chỉ tay vào một chữ L trên địa hình núi đá của mảnh chiến trường Địa.
Đọc tiếp: Chương 164: Ly Gián
Quay lại: Chương 162: Ái Diễm Kiều
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
