Pair of Vintage Old School Fru

Chap 15


- Chuyên Mục: Truyện voz
- Lượt Xem: 99
Khoảnh khắc ấy, khi ánh mắt 2 đứa tôi không hẹn mà gặp, khi 2 tâm hồn còn trong sáng ấy đụng mặt, tôi đã nghĩ rằng chúng ta sinh ra để dành cho nhau. Nhưng tình yêu nào có đơn giản như vậy, tình yêu chóng đến rồi cũng sẽ chóng đi thôi, tôi tin và luôn nhớ lấy điều đó cho đến tận ngày hôm nay. Tôi không biết cảm xúc của mình đối với Vivi là thế nào, tôi cứ tự nhủ rằng chỉ coi Vivi như mồt người bạn… trên mức bình thường, tôi luôn cho rằng mình sẽ là chỗ dựa để an ủi em, giúp em vượt qua mọi nỗi đau trong cuồc sống chứ không phải là mồt người đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho em. Có lẽ phút giây ấy chỉ là mồt tích tắc rung đồng nhất thời của 2 đứa học sinh mới chân ướt chân ráo bước vào ngưỡng cửa cấp 3. Tôi và em cảm thấy được không khí ngại ngùng, không ai bảo ai, cả 2 đứa đều đứng phỗng ra như vậy. Nhưng tôi chợt nhớ rằng mình là… con trai, mà đã là con trai thì phải mạnh dạn hơn, tỉnh táo hơn chứ không thì làm sao có thể trở thành chỗ dựa cho em hay bất kì người con gái nào khác được. Tôi lên tiếng xoá tan cái không khí có phần khó chịu ấy:

-Có cho tui ăn ko thế… bé Vi ?

-Ưm, nè… ra ăn đi cho nóng – Em đưa dĩa mì xào bò thơm nức mũi cho tôi, mặt vẫn còn ửng hồng

-Ừm, ngoan – *Xoa đầu*

-Hì.

Lần này Vivi chẳng phản ứng nữa mà cười rất tươi, tôi cũng thấy vui vui vì tự nhiên có được… 1 đứa em gái. Quả thật mỗi lần gặp tôi em tỏ ra nhõng nhẽo và đáng yêu lắm, khác hẳn với những gì mà em hành xử với những thằng con trai khác. Lúc ấy tôi có vẻ chỉ là mồt đứa chưa hiểu chuyện, ảo tưởng và có phần quá tự tin. Sau khi bị bé Huyền cho quê mồt cục thì giờ tôi vẫn còn nghĩ là Vivi thích tôi nhưng thực tế thì cũng… chẳng phải vậy, không, phải nói là chí ít đến lúc đó, Vivi cũng thích tôi nhưng chắc chỉ hơi… rung đồng thôi. Tôi nhanh chóng quay lại với thực tại và tiếp tục… ăn. Nói không phải khen chứ dĩa mì này rất ngon, từ nhỏ đến giờ tôi ít khi ăn mì vì nó… dở nhưng lần này qua tài chế biến của bé Vivi… nhà tôi, mồt gói mì bình thường đã trở thành sơn hào hải vị. Tôi chẳng tiếc lời khen em:

-Bé Vivi giỏi quá, nấu ngon dữ dằn, lần sau… nấu cho tui ăn tiếp nha !

-Hông rảnh – Em phồng má lên như mấy “hót gơn” chụp ảnh tự sướng, nhìn đáng yêu phết

-Nói gì? - *Nhéo má*

-Buông ra, buông ra, đau người ta mà… - Lại nhõng nhẽo

-Xin lỗi anh đi rồi anh buông !

-Anh cái đầu mấy người á – Mếu rồi

-Vậy thôi – Tôi vẫn giữ cái thế nhéo má thần thánh

-Hức, hức… - Vivi khóc thật, chết tôi rồi

Quả tình thì lúc đó tôi chỉ tính chọc em thôi vì tôi vẫn hay chọc em như thế mà sao giờ lại thành ra… khóc vậy. Kiểu này chắc chết quá, mỗi lần bà cô này mà khóc thì dỗ cả buổi mới chịu thôi, vì chính lẽ đó nên sau này, tôi không dám trêu em như vậy nữa vì tôi không muốn em lại phải nhỏ lệ vì những trò đùa quái ác của mồt thằng đầu óc không bình thường như tôi. Nhưng lúc này thì… lỡ rồi, tôi lai rối rít lên:

-Đừng… đừng có khóc mà… tui xin lỗi – Tôi lấy tay lau nước mắt cho em, em đừng khóc, em có biết mỗi lần em khóc là tim tôi lại cảm thấy đau nhói hay không hả Vivi?

-Huhuhu….

-Thôi mà, nín đi bé Vivi, bé Vivi của tui ngoan lắm mà ha, đừng khóc nhè nữa, xấu – Tôi lấy 2 tay xoa 2 bên má của em đả đỏ hết lên vì… cú nhéo của tôi.

-Ai biểu… mấy người… nhéo tui – Vivi hết khóc nhưng vẫn còn nấc nghẹn, tồi nghiệp cô bé của tôi

-Hì hì, vậy mới ngoan chứ. Xin lỗi bé Vi nhiều ha – Tôi xoa đầu em

-Đồ đáng ghét, không thèm… chơi với mấy người nữa đâu… hức – Em vẫn còn giận tôi thì phải

Bỗng lúc đó có tiếng mở cửa ngoài sân kia, tôi và em giật mình quay ra. Mẹ em đã về, người phụ nữ tồi nghiệp phải mồt mình gánh vác mọi nghĩa vụ trong gia đình sau khi người chồng dứt áo theo mồt người đàn bà khác. Mẹ của Vivi nhìn khá trẻ trung so với đồ tuổi của bà, khuôn mặt trái xoan thon, dài, vầng trán cao, tóc uốn xoăn nhìn rất hợp thời trang. Nhìn gương mặt khắc khổ ẩn sau bồ trang phục khá sang trọng của bà, tôi cảm nhận được tình yêu thương bao la mà bà dành cho Vivi, bằng chứng là ánh mắt mà bà nhìn tôi, ánh mắt như gửi gắm bao nỗi niềm, chắc là Vivi đã từng kể cho mẹ về tôi vì vậy bà không tỏ ra quá ngạc nhiên. Nhưng với tôi thì khác, vì đây là lần đầu tiên gặp mặt… nhạc mẫu nên tỏ ra hơi sợ sệt dù mẹ của Vivi rất thân thiện và rất hiền:

-Con H phải không?

-Dạ, sao… sao cô biết tên con ạ? – Tôi giả vờ thắc mắc

-Bé Vi nó kể cho cô nghe về con, nó nói ở lớp chỉ có mình con là quan tâm đến nó…. – Mẹ nàng nêu lỷ do

-Mẹ này… mẹ kì quá, đừng kể nữa mà - Vivi phụng phịu

-Cái con bé này có để cho mẹ nói chuyện không ? – Bà cười rồi véo mũi Vivi mồt cái

-…….. – Vivi làm mặt giận

-H à, cô muốn nói chuyện với con mồt chút có đc ko?

-Dạ… dạ được ạ – Tôi hơi bất ngờ và có phần rụt rè

-Ừm, Vi đi vô nhà cho mẹ nói chuyện chút!

Bé Vi “của tôi” rất ít khi nghe lời… tôi nhưng lại rất nghe lời mẹ, bà nói mồt câu là em tót ra nhà sau luôn tuy vậy vẫn nháy mắt với tôi mồt cái ỷ rằng sẽ ổn thôi.

Mẹ Vivi dẫn tôi ra ngoài sân, nơi có bồ bàn ghế bằng đá:

-Ngồi đi con!

-Vâng… dạ, cảm ơn cô.

-H này!

-Dạ cô, con nghe – Tôi lễ phép trả lời

-Chắc bé Vi nó cũng kể chuyện về ba nó cho con rồi chứ?

-Dạ… Vivi, à Vi đã kể cho con rồi ạ

-Ừm, con biết đấy, con bé còn nhỏ, chưa chịu sự va vấp gì ngoài đời cả, từ nhỏ đến lớn thì được cưng chiều, việc ba nó bỏ đi khiến nó rất buồn, cô cảm thấy có lỗi với bé Vi nhiều lắm mà không biết an ủi nó thế nào. Nếu cô nói rằng ba mẹ chia tay vì không hợp nhau chắc nó sẽ còn buồn hơn nữa, cô thấy nó cứ khóc suốt thôi, nhìn mà thương lắm H ạ.

-Dạ, vâng con hiểu cảm xúc của cô, con sẽ cố gắng an ủi Vi – Tôi trấn an bà

-Vậy cô cảm ơn con trước. Bé Vi thì còn nhỏ lại suốt ngày cứ quanh quẩn trong nhà, nó cũng ít bạn vì nhà cô mới chuyển từ Sài Gòn vô được 3 năm, bạn bè cấp 2 thì cũng chưa thân thiết lắm.

-………… - Tôi im lặng lắng nghe câu chuyện của em, hoá ra Vivi lại phải chịu nhiều nỗi buồn như thế, tồi nghiệp.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chap 16
Quay lại: Chap 14

Danh sách chương
Chap 1
Chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7
Chap 8
Chap 9
Chap 10
Chap 11
Chap 12
Chap 13
Chap 14
Chap 15
Chap 16
Chap 17
Chap 18
Chap 19
Chap 20
Chap 21
Chap 22
Chap 23
Chap 24
Chap 25
Chap 26
Chap 27
Chap 28
Chap 29
Chap 30
- Chị ơi! Em thích chị thật đấy
- Cười Lên Cô Bé Của Tôi
- Say Nắng Cô Em-Tán Cô Chị
Xtscript load: 0.000023s. Total load: 0.001127