Chapter 1 Part 1: VI, DIANA, LUX, LEONA
- Chuyên Mục: Truyện Liên Minh Huyền Thoại
- Lượt Xem: 177
Vi thấy trái tim mình thổn thức. Nó đập mạnh lên và cảm thấy vui sướng và ngập trong sữa mật khi kẻ cường tráng trên người cô hôn cổ cô và làm cơ thể phải mềm oặt ra mỗi khi cái thứ chết tiệt của hắn đâm thật sâu vào tận cái lòng ngây ngô của cô.
Vi chợt nhớ ra cái gì đó, mấy cái tên thì phải, chỉ có hai cái là rõ, tất cả những gì còn lại đều mập mờ và bị che đi bởi thứ ánh sáng thiếu điện của não bộ.
- En...Enrique...Enrique....
Enrique dừng ngay lại sự chuyển động của cậu, cậu ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt ngập nước và đôi môi ướt dãi của Vi, cậu cười và nước mắt cũng nhỏ ra.
- Ừ! Đúng rồi, anh là Enrique đây...đừng quên anh.
Cái tên còn lại, là cái tên của cô. Vi.
Mải mê trong cảm giác sung sướng trên thiên đàng, họ quên mất bản thân họ là hai đối tượng cần được giải cứu trong căn phòng giam cầm.
.....
"Sẵn sàng ra ngoài để gặp mọi người chưa?"- Enrique cõng Vi trên lưng, thực ra thì không hẳn là cõng mà là Vi ôm quặp tay quặp chân từ sau lưng cậu, cậu có đi thẳng người thì Vi cũng không rơi được, nhưng mà...
Hai nắm đấm quỷ của Vi làm cậu thấy ngạt thở, cô ôm thít lấy cổ cậu như trẻ con ôm cổ cha mẹ vậy.
- Vi, em nới tay ra được không?
Enrique kéo tay của Vi ra, Vi gầm gừ, ôm chặt hơn. Enrique tưởng như xương cổ của mình bị gẫy.
- Ok, anh không buông em ra đâu, nhưng đừng ôm chặt quá, nới ra cho anh thở.
Enrique vỗ vỗ tay Vi và cầm lấy tay cô, cố nới nó ra trước khi xương cổ mình gẫy thật. Bỗng Vi kêu lên thật giận dỗi và khóc um lên.
Thế là Enrique đành để Vi ôm mình như gấu trúc ôm cây vậy.
Enrique nung chảy cửa phòng, mọi người ở bên ngoài nhao nhao chạy vào trong hỏi han cậu. Lux ôm lấy cậu đầu tiên, rồi đến Leona. Nhưng rồi hai cô phải rời xa Enrique khi mà nghe thấy tiềng gầm gừ dữ tợn của Vi. Vi nghiến răng gầm gừ trong họng, như con mèo hoang đích thực đang dựng lông doạ kẻ thù của nó.
- Gruhhhhhhhhh....
- Ngoan, Vi, ngoan nào, họ không phải người xấu.
- Gruhhhhhhhhh....Graooo!
Lời khuyên bảo chẳng có ích gì cho lắm. Vi gầm vào mặt Leona và Lux. Thế rồi Caitlyn cũng đến khi nghe tin Enrique đưa Vi ra khỏi nhà giam đặc biệt. Cô sốt sắng muốn gặp cộng sự thân thiết, nhưng đáng buồn là Vi không nhận ra cô nữa, thậm chí còn không thèm quan tâm đoái hoài tới cô.
Caitlyn ngậm đắng nuốt cay đứng ra một xó, nhìn bạn mình bị gã trai quái dị cõng đi mất. Nhưng khi thấy người thương của cô đang về phía khu Cafeteria, Caitlyn mới tạm quên Vi đi.
- Varus!
Varus ngoái đầu về sau, đáp: "Lại là cô à?"
Caitlyn vuốt tóc của mình, vẫn là câu hỏi muôn thuở của các cô gái cầm cưa:
- Tối nay anh rảnh không?
Hoá ra cô cảnh sát trưởng cũng chẳng lạnh lùng lắm như trong lời đồn của anh em cảnh vệ Piltover.
.....
Do tình trạng của Vi bây giờ không khác gì một con vật nuôi nên Enrique không thể làm gì hơn là lúc nào cũng để Vi ôm cứng lấy mình kể cả ở cậu ở bất cứ đâu trong khoảng thời gian cậu tĩnh dưỡng. Điều đó làm Lux, Leona, Diana rất ức chế.
Có chàng ở gần ngay bên cạnh nhưng không thể xơ múi được gì. Sao mà không ức chế cho được?
À mà không, còn có một người cũng có thể tới gần Enrique được.
Bé Ramos. Thằng bé giống Enrique y xì đúc ở hàm răng cá mập. May thay được Vi chấp nhận vào gia đình quỷ của cô. Thằng bé có vẻ quý Vi, và Vi, cũng quý nó. Lạ thay, Vi chơi đùa với nó mọi lúc mọi nơi mà không hề thấy mệt hay chán, có lần cu cậu được Vi cho ngồi trong áo ngực rồi bay mấy vòng trên không.
Rồi một hôm, Ramos bị sốt, thằng bé bị sốt thay răng. Trẻ con tầm tuổi nó sốt mọc răng thì nó bị sốt thay răng. Toàn bộ răng của thằng bé bị rụng hết, thay một lượt răng mới, chúng nhú ra khỏi lợi như mấy hạt cơm trắng vậy.
Điều đáng nói ở đây là Vi đã trực ở bên giường bệnh của thằng bé suốt 6 ngày để chờ nó tỉnh dậy. Thỉnh thoảng, Vi chọc chọc ngón tay vào tay của thằng bé, để xem thằng bé có tỉnh hay không.
- Enrique...Enrique...- Vi chọc chọc vào cánh tay của Ramos, cô chờ rất lâu rồi, đã chờ thâu đêm suốt sáng gần một tuần nhưng đồng tộc nhỏ bé đáng yêu vẫn chưa dậy. Cô quay đầu sang phải nhìn Enrique đang ngồi trên giường, cậu vuốt tóc thằng bé, trong đôi mắt không có sự lo lắng.
- Ramos không sao, nhưng em hãy nhìn hai mắt của em đi.
Hai mắt của Vi thâm quầng, Vi còn chẳng thấy mệt nhưng Enrique muốn cô phải ngủ. Cậu nhìn Leona, nói nhỏ:
- Em trông thằng bé, anh dỗ Vi đi ngủ.
Leona gật đầu, nằm xuống cạnh con trai, nhìn Enrique kéo Vi. Vi không nỡ đi, cô giằng tay Enrique lại và cố với tay về phía Ramos, kêu kêu:
- Tiểu quỷ....tiểu quỷ...
Leona thề rằng, cô không thể quên được hành động đó của Vi.
.....
"Tiểu quỷ...tiểu quỷ....cho Vi ở cạnh tiểu quỷ...tiểu quỷ đang nhớ Vi....tiểu quỷ đang cần Vi...."
Vi giãy dụa khỏi vòng tay của Enrique, Enrique cố giữ cô ở trong chăn. Lưng Vi trồi cánh ra, vỗ phần phật, vỗ luôn cả vào mặt Enrique. Enrique vừa rát má vừa đau tay, móng vuốt của Vi cào rách da tay cậu. Vi chưa hiểu được Ramos chỉ đang bị sốt một cơn sốt bình thường mà đứa trẻ nào cũng phải trải qua ở tầm tuổi nó. Mà có lẽ là không, chẳng đứa trẻ nào sốt thay răng cả, nhưng liên quan đến răng thì cùng một rặng.
"Vi! Nghe lời!"- Enrique cao giọng mắng Vi, giữ chặt cả người cô lại.
- Vi, có muốn chơi không? Hả? Nếu em không nằm im, anh sẽ không chơi với em nữa.
"Chơi" ở đây là có ý nghĩa khác, chắc chỉ hai người mới biết.
- Ứ ừ...ứ ừ....nằm im.
Vi lắc đầu ngay.
- Nhắm mắt lại.
Vi nhắm mắt lại.
- Đắp chăn vào.
Vi kéo chăn lên, nằm im thin thít.
Enrique thở phào nhẹ nhõm, cậu vuốt mồ hôi trên trán rồi quay người đi, thế mà Vi lại mở mắt ra kêu lên:
- Enrique...chơi với Vi...chơi đi...
Enrique dựng đứng người rồi bẻ cổ, cởi phăng quần áo ra và lao lên giường không chần chừ.
2 tiếng sau. Trời sập tối.
Enrique rời khỏi giường để đến phòng Leona, xem Ramos đã hết sốt chưa. Nhưng Ramos không có ở đó, phòng vẫn bật đèn sáng, ở trên bàn thì thắp nến thơm và trên giường thì trải hoa hồng. Enrique liếc qua liếc lại, nghĩ chắc mình vào nhầm phòng thì có người bịt mắt cậu lại, cậu còn nghe bên tai thấy tiếng cửa đóng khẽ và tiếng chốt khoá cửa.
Hơi thở ngọt nồng và nóng hổi lan ra trên vành tai, những cái hôn và cắn nhẹ ở vùng dái tai làm Enrique ngứa hết cả người.
- Em đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi.
Danh sách chương
Chapter 1 Part 1: VI, DIANA, LUX, LEONA
Chapter 1 Part 2: HỘI KÍN SỤP ĐỔ
Chapter 1 Part 3: TRUY TÌM KẺ TRUNG GIAN.
Chapter 1 Part 4: SÚNG SINH ĐÔI
Chapter 1 Part 5: CHUYẾN TÀU CHẾT CHÓC
Chapter 2 Part 1: NGOÀI RUNETERRA LÀ GÌ?
Chapter 2 Part 2: SỨC ÉP ĐÁNG SỢ VÀ LUYỆN TẬP THỰC CHIẾN
Chapter 2 Part 3: LỮ KHÁCH HƯ KHÔNG
Chapter 2 Part 4: LỜI CẦU XIN
Chapter 2 Part 5: KẺ NGUY HIỂM
Chapter 3 Part 1: GAREN XÁC SỐNG
Chapter 3 Part 2: NGÀY ẤY TƯƠI ĐẸP
Chapter 3 Part 3: NHỮNG MỐI THÙ ĐIÊN ĐẢO
Chaptet 3 Part 4: KINH HOÀNG VÀ THẢNG THỐT
Chapter 3 Part 5: NHỮNG KẺ NGOÀI LỀ
Chapter 4 Part 1: HỮU DUYÊN VÔ PHẬN
Chapter 4 Part 2: NHỮNG ĐÔI MẮT
Chapter 4 Part 3: CÁC KHẢ NĂNG (1)
Chapter 4 Part 4: CÁC TƯƠNG LAI (2)
Chapter 4 Part 5: RAMOS
Chapter 5 Part 1: TRỞ LẠI
Chapter 5 Part 2: ĐỘC NHẤT
Chapter 5 Part 3: TRƯỚC 3 NĂM
Chapter 5 Part 4: KẺ QUAN TRỌNG
Chapter 5 Part 5: SỢI XÍCH TỪ CUỘC ĐỜI TRƯỚC
Vi chợt nhớ ra cái gì đó, mấy cái tên thì phải, chỉ có hai cái là rõ, tất cả những gì còn lại đều mập mờ và bị che đi bởi thứ ánh sáng thiếu điện của não bộ.
- En...Enrique...Enrique....
Enrique dừng ngay lại sự chuyển động của cậu, cậu ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt ngập nước và đôi môi ướt dãi của Vi, cậu cười và nước mắt cũng nhỏ ra.
- Ừ! Đúng rồi, anh là Enrique đây...đừng quên anh.
Cái tên còn lại, là cái tên của cô. Vi.
Mải mê trong cảm giác sung sướng trên thiên đàng, họ quên mất bản thân họ là hai đối tượng cần được giải cứu trong căn phòng giam cầm.
.....
"Sẵn sàng ra ngoài để gặp mọi người chưa?"- Enrique cõng Vi trên lưng, thực ra thì không hẳn là cõng mà là Vi ôm quặp tay quặp chân từ sau lưng cậu, cậu có đi thẳng người thì Vi cũng không rơi được, nhưng mà...
Hai nắm đấm quỷ của Vi làm cậu thấy ngạt thở, cô ôm thít lấy cổ cậu như trẻ con ôm cổ cha mẹ vậy.
- Vi, em nới tay ra được không?
Enrique kéo tay của Vi ra, Vi gầm gừ, ôm chặt hơn. Enrique tưởng như xương cổ của mình bị gẫy.
- Ok, anh không buông em ra đâu, nhưng đừng ôm chặt quá, nới ra cho anh thở.
Enrique vỗ vỗ tay Vi và cầm lấy tay cô, cố nới nó ra trước khi xương cổ mình gẫy thật. Bỗng Vi kêu lên thật giận dỗi và khóc um lên.
Thế là Enrique đành để Vi ôm mình như gấu trúc ôm cây vậy.
Enrique nung chảy cửa phòng, mọi người ở bên ngoài nhao nhao chạy vào trong hỏi han cậu. Lux ôm lấy cậu đầu tiên, rồi đến Leona. Nhưng rồi hai cô phải rời xa Enrique khi mà nghe thấy tiềng gầm gừ dữ tợn của Vi. Vi nghiến răng gầm gừ trong họng, như con mèo hoang đích thực đang dựng lông doạ kẻ thù của nó.
- Gruhhhhhhhhh....
- Ngoan, Vi, ngoan nào, họ không phải người xấu.
- Gruhhhhhhhhh....Graooo!
Lời khuyên bảo chẳng có ích gì cho lắm. Vi gầm vào mặt Leona và Lux. Thế rồi Caitlyn cũng đến khi nghe tin Enrique đưa Vi ra khỏi nhà giam đặc biệt. Cô sốt sắng muốn gặp cộng sự thân thiết, nhưng đáng buồn là Vi không nhận ra cô nữa, thậm chí còn không thèm quan tâm đoái hoài tới cô.
Caitlyn ngậm đắng nuốt cay đứng ra một xó, nhìn bạn mình bị gã trai quái dị cõng đi mất. Nhưng khi thấy người thương của cô đang về phía khu Cafeteria, Caitlyn mới tạm quên Vi đi.
- Varus!
Varus ngoái đầu về sau, đáp: "Lại là cô à?"
Caitlyn vuốt tóc của mình, vẫn là câu hỏi muôn thuở của các cô gái cầm cưa:
- Tối nay anh rảnh không?
Hoá ra cô cảnh sát trưởng cũng chẳng lạnh lùng lắm như trong lời đồn của anh em cảnh vệ Piltover.
.....
Do tình trạng của Vi bây giờ không khác gì một con vật nuôi nên Enrique không thể làm gì hơn là lúc nào cũng để Vi ôm cứng lấy mình kể cả ở cậu ở bất cứ đâu trong khoảng thời gian cậu tĩnh dưỡng. Điều đó làm Lux, Leona, Diana rất ức chế.
Có chàng ở gần ngay bên cạnh nhưng không thể xơ múi được gì. Sao mà không ức chế cho được?
À mà không, còn có một người cũng có thể tới gần Enrique được.
Bé Ramos. Thằng bé giống Enrique y xì đúc ở hàm răng cá mập. May thay được Vi chấp nhận vào gia đình quỷ của cô. Thằng bé có vẻ quý Vi, và Vi, cũng quý nó. Lạ thay, Vi chơi đùa với nó mọi lúc mọi nơi mà không hề thấy mệt hay chán, có lần cu cậu được Vi cho ngồi trong áo ngực rồi bay mấy vòng trên không.
Rồi một hôm, Ramos bị sốt, thằng bé bị sốt thay răng. Trẻ con tầm tuổi nó sốt mọc răng thì nó bị sốt thay răng. Toàn bộ răng của thằng bé bị rụng hết, thay một lượt răng mới, chúng nhú ra khỏi lợi như mấy hạt cơm trắng vậy.
Điều đáng nói ở đây là Vi đã trực ở bên giường bệnh của thằng bé suốt 6 ngày để chờ nó tỉnh dậy. Thỉnh thoảng, Vi chọc chọc ngón tay vào tay của thằng bé, để xem thằng bé có tỉnh hay không.
- Enrique...Enrique...- Vi chọc chọc vào cánh tay của Ramos, cô chờ rất lâu rồi, đã chờ thâu đêm suốt sáng gần một tuần nhưng đồng tộc nhỏ bé đáng yêu vẫn chưa dậy. Cô quay đầu sang phải nhìn Enrique đang ngồi trên giường, cậu vuốt tóc thằng bé, trong đôi mắt không có sự lo lắng.
- Ramos không sao, nhưng em hãy nhìn hai mắt của em đi.
Hai mắt của Vi thâm quầng, Vi còn chẳng thấy mệt nhưng Enrique muốn cô phải ngủ. Cậu nhìn Leona, nói nhỏ:
- Em trông thằng bé, anh dỗ Vi đi ngủ.
Leona gật đầu, nằm xuống cạnh con trai, nhìn Enrique kéo Vi. Vi không nỡ đi, cô giằng tay Enrique lại và cố với tay về phía Ramos, kêu kêu:
- Tiểu quỷ....tiểu quỷ...
Leona thề rằng, cô không thể quên được hành động đó của Vi.
.....
"Tiểu quỷ...tiểu quỷ....cho Vi ở cạnh tiểu quỷ...tiểu quỷ đang nhớ Vi....tiểu quỷ đang cần Vi...."
Vi giãy dụa khỏi vòng tay của Enrique, Enrique cố giữ cô ở trong chăn. Lưng Vi trồi cánh ra, vỗ phần phật, vỗ luôn cả vào mặt Enrique. Enrique vừa rát má vừa đau tay, móng vuốt của Vi cào rách da tay cậu. Vi chưa hiểu được Ramos chỉ đang bị sốt một cơn sốt bình thường mà đứa trẻ nào cũng phải trải qua ở tầm tuổi nó. Mà có lẽ là không, chẳng đứa trẻ nào sốt thay răng cả, nhưng liên quan đến răng thì cùng một rặng.
"Vi! Nghe lời!"- Enrique cao giọng mắng Vi, giữ chặt cả người cô lại.
- Vi, có muốn chơi không? Hả? Nếu em không nằm im, anh sẽ không chơi với em nữa.
"Chơi" ở đây là có ý nghĩa khác, chắc chỉ hai người mới biết.
- Ứ ừ...ứ ừ....nằm im.
Vi lắc đầu ngay.
- Nhắm mắt lại.
Vi nhắm mắt lại.
- Đắp chăn vào.
Vi kéo chăn lên, nằm im thin thít.
Enrique thở phào nhẹ nhõm, cậu vuốt mồ hôi trên trán rồi quay người đi, thế mà Vi lại mở mắt ra kêu lên:
- Enrique...chơi với Vi...chơi đi...
Enrique dựng đứng người rồi bẻ cổ, cởi phăng quần áo ra và lao lên giường không chần chừ.
2 tiếng sau. Trời sập tối.
Enrique rời khỏi giường để đến phòng Leona, xem Ramos đã hết sốt chưa. Nhưng Ramos không có ở đó, phòng vẫn bật đèn sáng, ở trên bàn thì thắp nến thơm và trên giường thì trải hoa hồng. Enrique liếc qua liếc lại, nghĩ chắc mình vào nhầm phòng thì có người bịt mắt cậu lại, cậu còn nghe bên tai thấy tiếng cửa đóng khẽ và tiếng chốt khoá cửa.
Hơi thở ngọt nồng và nóng hổi lan ra trên vành tai, những cái hôn và cắn nhẹ ở vùng dái tai làm Enrique ngứa hết cả người.
- Em đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi.
Đọc tiếp: Chapter 1 Part 2: HỘI KÍN SỤP ĐỔ
Danh sách chương
Chapter 1 Part 1: VI, DIANA, LUX, LEONA
Chapter 1 Part 2: HỘI KÍN SỤP ĐỔ
Chapter 1 Part 3: TRUY TÌM KẺ TRUNG GIAN.
Chapter 1 Part 4: SÚNG SINH ĐÔI
Chapter 1 Part 5: CHUYẾN TÀU CHẾT CHÓC
Chapter 2 Part 1: NGOÀI RUNETERRA LÀ GÌ?
Chapter 2 Part 2: SỨC ÉP ĐÁNG SỢ VÀ LUYỆN TẬP THỰC CHIẾN
Chapter 2 Part 3: LỮ KHÁCH HƯ KHÔNG
Chapter 2 Part 4: LỜI CẦU XIN
Chapter 2 Part 5: KẺ NGUY HIỂM
Chapter 3 Part 1: GAREN XÁC SỐNG
Chapter 3 Part 2: NGÀY ẤY TƯƠI ĐẸP
Chapter 3 Part 3: NHỮNG MỐI THÙ ĐIÊN ĐẢO
Chaptet 3 Part 4: KINH HOÀNG VÀ THẢNG THỐT
Chapter 3 Part 5: NHỮNG KẺ NGOÀI LỀ
Chapter 4 Part 1: HỮU DUYÊN VÔ PHẬN
Chapter 4 Part 2: NHỮNG ĐÔI MẮT
Chapter 4 Part 3: CÁC KHẢ NĂNG (1)
Chapter 4 Part 4: CÁC TƯƠNG LAI (2)
Chapter 4 Part 5: RAMOS
Chapter 5 Part 1: TRỞ LẠI
Chapter 5 Part 2: ĐỘC NHẤT
Chapter 5 Part 3: TRƯỚC 3 NĂM
Chapter 5 Part 4: KẺ QUAN TRỌNG
Chapter 5 Part 5: SỢI XÍCH TỪ CUỘC ĐỜI TRƯỚC
