Khi bước chân vào căn chòi của lão Hagrid, cái mà hai đứa nhỏ nhìn thấy trước tiên là con Bằng Mã Buckbeak. Nó đang nằm dài trên tấm chăn bông chắp vá của lão Hagrid, đôi cánh bành ki tô của nó xếp lại bên mình, và nó đang thưởng thức một dĩa to tướng đựng món chồn sương ngoẻo. Ngoảnh nhìn sang chỗ khác để khỏi phải thấy cảnh tượng chẳng mấy thú vị đó, Harry lại nhìn thấy bộ com-lê vĩ đại màu nâu đầy lông và cái cà vạt màu vàng và cam khủng khiếp được treo trên đầu cánh cửa tủ của lão Hagrid. Harry hỏi:
-- Bộ đồ vía đó để làm gì vậy bác Hagrid?
Lão Hagrid nói:
-- Vụ án của Buckbeak kháng lại Ủy ban Giải trừ Sinh vật Nguy hiểm sẽ ra tòa vào thứ sáu này. Nó với bác phải cùng đi Luân Đôn với nhau. Bác đã đặt mua hai vé trên chuyến xe đò Hiệp sĩ...
Harry cảm thấy thắt lòng một mặc cảm tội lỗi. Nó hầu như quên béng đi rằng vụ án Buckbeak đã cận kề, và căn cứ vào vẻ mặt khổ sở của Ron, nó biết chắc Ron cũng đang có cảm giác như nó. Hai đứa nó đã quên mất lời hứa giúp lão Hagrid chuẩn bị biện hộ cho Buckbeak; vụ cây chổi thần Tia Chớp đã xóa sạch vụ Buckbeak ra khỏi đầu tụi nó.
Lão Hagrid rót trà và đưa mời tụi nó một dĩa bánh, nhưng mà tụi nó biết rằng tốt nhứt là đừng có ăn; tụi nó đã có quá nhiều kinh nghiệm về tài nấu ăn của lão Hagrid.
Tự mình ngồi giữa hai đứa nhỏ. Lão Hagrid trông ra vẻ nghiêm túc một cách chẳng phù hợp chút nào với tính cách của lão.
-- Bác có đôi điều muốn bàn bạc với hai cháu.
Harry hỏi:
-- Điều gì vậy bác?
Lão Hagrid nói:
-- Hermione.
Ron hỏi:
-- Hermione thì mắc mớ gì tới tụi cháu chứ?
-- Cô bé ấy đúng mực đàng hoàng, đó là chuyện bác muốn nói. Từ hồi Giáng sinh tới giờ cô bé ấy thường xuống đây thăm bác lắm, nó rất cô đơn. Ban đầu thì vì cây chổi thần Tia Chớp mà hai đứa cháu không nói chuyện với nó, sau đó cũng không nói chuyện với nó chỉ tại vì con mèo...
Ron tức giận chen ngang:
--... ăm mất con Scrabbers!
Lão Hagrid vẫn bướng bỉnh nói tiếp:
-- Tại vì con mèo của Hermione hành động như mọi con mèo khác. Nó đã khóc nhiều lần, các cháu biết không? Hiện giờ nó đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Nếu mà các cháu hỏi thì bác nói cho mà nghe, Hermione đã ôm đồm quá nhiều môn, với bao nhiêu bài tập mà nó cố gắng làm, nó vẫn kiếm ra thì giờ để giúp bác vụ con Buckbeak... Nó kiếm thiệt nhiều tài liệu bổ ích cho bác... nói là bây giờ bác sẽ có nhiều cơ may thắng kiện...
Harry lúng túng mở miệng:
-- Bác Hagrid à... Lẽ ra tụi cháu cũng phải giúp đỡ bác... tụi cháu xin lỗi bác...
Lão Hagrid phẩy tay gạt lời xin lỗi của Harry qua một bên:
-- Bác không trách cháu chuyện đó. Thượng đế biết cháu có đủ chuyện phải giải quyết. Bác đã xem cháu luyện tập Quidditch từng giờ từng ngày từng đêm. Nhưng mà bác phải nói với cháu là bác nghĩ hai cháu nên coi trọng một người bạn hơn cây chổi và con chuột. Bác nói nhiêu đó thôi.
Harry và Ron khổ sở nhìn nhau. Lão Hagrid nói tiếp:
-- Khi Black suýt nữa đâm cháu, Ron à, Hermione buồn khổ lo lắng lắm. Nó biết đặt trái tim nó đúng chỗ, mà hai đứa tụi bây thì không thèm nói chuyện với nó...
Ron giận dữ nói:
-- Nếu Hermione chịu bỏ con mèo đó đi thì cháu sẽ chịu nói chuyện lại với bạn ấy. Nhưng mà bạn ấy thì cứ khăng khăng bênh vực nó! Nó là một con mèo điên, mà bạn ấy thì không chịu nghe một lời nào đụng đến con mèo đó...
-- Ờ... thì... người ta có thể hơi ngu một chút về những con vật cưng của mình.
Lão Hagrid nói nghe thông thái lắm. Nhưng đằng sau, con Buckbeak đang nhè ra mấy miếng xương chồn lên cái gối của lão.
Ba bác cháu dành phần cuối của buổi viếng thăm để bình luận về cơ hội đã được tăng thêm của đội Gryffindor trong cuộc đua giành Cúp Quidditch. Lúc chín giờ tối, lão Hagrid đưa hai đứa nhỏ trở về tòa lâu đài.
Khi tụi nó về tới phòng sinh hoạt chung thì thấy đám đông đang xúm xít chen chúc nhau bu quanh cái bảng thông báo. Ron nhóng cổ qua đầu mấy đứa khác để đọc cái thông báo mới rồi la lên:
-- Đi thăm làng Hogsmeade vào tuần tới!
Lúc hai đứa ngồi xuống rồi, Ron hỏi nhỏ Harry:
-- Bồ tính sao?
Harry nói, giọng còn nhỏ hơn nữa:
-- Ờ... thầy Filch chưa làm gì cái lối đi dẫn tới tiệm Công tước Mật... mà...
-- Harry!
Một giọng nói vang ngay bên tai nó. Harry giật mình ngoái đầu nhìn Hermione. Cô bé đang ngồi ở cái bàn ngay sau lưng hai đứa nó và đang dọn bớt một đống sách mà rõ ràng là lúc nãy đã che khuất cô bé. Hermione nói:
-- Harry, nếu mà bạn đi Hogsmeade một lần nữa... tôi sẽ thưa với cô McGonagall về tấm bản đồ đó!
Ron không thèm nhìn Hermione, lầu bầu:
-- Harry, bồ có nghe ai đang nói đó không?
-- Ron, sao trò có thể rủ Harry đi với trò được chứ? Sau những gì mà Sirius Black suýt làm đối với trò. Tôi nói thiệt đó, tôi sẽ thưa cô...
Ron nổi khùng:
-- Vậy là bây giờ trò đang tìm cách cho Harry bị đuổi học chứ gì! Niên học này trò chưa gây đủ tai họa cho người khác hay sao chứ?
Hermione mở miệng ra toan trả lời, nhưng một tiếng rít nhỏ chợt vang lên và con Crookshanks phóng ngay lên đùi cô bé. Cô bé vội vàng bê con Crookshanks vội vã đi lên phòng ngủ của nữ sinh.
Ron quay lại nói tiếp với Harry như thể câu chuyện không hề bị Hermione xía ngang:
-- Vậy chuyện đó tính sao? Đi đi, lần trước bồ tới đó chưa kịp đi xem cái gì hết. Bồ còn chưa vô trong Tiệm Giỡn của Zonko nữa mà!
Harry ngó quanh để yên chí là Hermione đã ở xa ngoài tầm nghe lén rồi. Nó nói:
-- Đi. Nhưng lần này mình sẽ đem theo tấm áo Tàng hình.
Vào sáng thứ bảy, Harry gói ghém tấm áo Tàng hình bỏ vô cặp, nhét tấm Bản đồ của Đạo tặc vô túi áo rồi đi xuống ăn điểm tâm với mọi người. Hermione cứ hướng cái nhìn ngờ vực về phía Harry ở cuối bàn, nhưng Harry tránh ánh mắt cô bé và còn cẩn thận để cho cô bé nhìn thấy nó đi ngược trở lên cầu thang cẩm thạch để trở vào Tiền Sảnh khi những người khác đều tiến bước về phía cổng chính. Harry vẫy tay chào Ron:
-- Tạm biệt! Hẹn gặp lại khi nào bồ trở về nha!
Ron nhe răng cười và nháy mắt.
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - SAI LẦM LỚN CỦA CÔ MARGE
CHƯƠNG 3 - CHUYẾN XE ĐÒ HIỆP SĨ
CHƯƠNG 4 - QUÁN CÁI VẠC LỦNG
CHƯƠNG 5 - GIÁM NGỤC AZKABAN
CHƯƠNG 6 - MÓNG VUỐT VÀ LÁ TRÀ
CHƯƠNG 7 - ÔNG KẸ TRONG TỦ ÁO
CHƯƠNG 8 - CHUYẾN BAY CỦA BÀ BÉO
CHƯƠNG 9 - CHIẾN BẠI ÁC LIỆT
CHƯƠNG 10 - BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC
CHƯƠNG 11 - TIA CHỚP
CHƯƠNG 12 - THẦN HỘ MỆNH
CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
CHƯƠNG 14 - MỐI ÁC CẢM CỦA THẦY SNAPE
CHƯƠNG 15 - CHUNG KẾT QUIDDITCH
CHƯƠNG 16 - TIÊN ĐOÁN CỦA GIÁO SƯ TRELAWNEY
CHƯƠNG 17 - MÈO, CHUỘT VÀ CHÓ
CHƯƠNG 18 - MƠ MỘNG NGỚ NGẨN, ĐUÔI TRÙN, CHÂN NHỒI BÔNG, VÀ GẠC NAI
CHƯƠNG 19 - ĐẦY TỚ CỦA CHÚA TỂ VOLDEMORT
CHƯƠNG 20 - CÁI HÔN CỦA GIÁM NGỤC
CHƯƠNG 21 - BÍ MẬT CỦA HERMIONE
CHƯƠNG 22 - LẠI HỘP THƯ CÚ
-- Bộ đồ vía đó để làm gì vậy bác Hagrid?
Lão Hagrid nói:
-- Vụ án của Buckbeak kháng lại Ủy ban Giải trừ Sinh vật Nguy hiểm sẽ ra tòa vào thứ sáu này. Nó với bác phải cùng đi Luân Đôn với nhau. Bác đã đặt mua hai vé trên chuyến xe đò Hiệp sĩ...
Harry cảm thấy thắt lòng một mặc cảm tội lỗi. Nó hầu như quên béng đi rằng vụ án Buckbeak đã cận kề, và căn cứ vào vẻ mặt khổ sở của Ron, nó biết chắc Ron cũng đang có cảm giác như nó. Hai đứa nó đã quên mất lời hứa giúp lão Hagrid chuẩn bị biện hộ cho Buckbeak; vụ cây chổi thần Tia Chớp đã xóa sạch vụ Buckbeak ra khỏi đầu tụi nó.
Lão Hagrid rót trà và đưa mời tụi nó một dĩa bánh, nhưng mà tụi nó biết rằng tốt nhứt là đừng có ăn; tụi nó đã có quá nhiều kinh nghiệm về tài nấu ăn của lão Hagrid.
Tự mình ngồi giữa hai đứa nhỏ. Lão Hagrid trông ra vẻ nghiêm túc một cách chẳng phù hợp chút nào với tính cách của lão.
-- Bác có đôi điều muốn bàn bạc với hai cháu.
Harry hỏi:
-- Điều gì vậy bác?
Lão Hagrid nói:
-- Hermione.
Ron hỏi:
-- Hermione thì mắc mớ gì tới tụi cháu chứ?
-- Cô bé ấy đúng mực đàng hoàng, đó là chuyện bác muốn nói. Từ hồi Giáng sinh tới giờ cô bé ấy thường xuống đây thăm bác lắm, nó rất cô đơn. Ban đầu thì vì cây chổi thần Tia Chớp mà hai đứa cháu không nói chuyện với nó, sau đó cũng không nói chuyện với nó chỉ tại vì con mèo...
Ron tức giận chen ngang:
--... ăm mất con Scrabbers!
Lão Hagrid vẫn bướng bỉnh nói tiếp:
-- Tại vì con mèo của Hermione hành động như mọi con mèo khác. Nó đã khóc nhiều lần, các cháu biết không? Hiện giờ nó đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Nếu mà các cháu hỏi thì bác nói cho mà nghe, Hermione đã ôm đồm quá nhiều môn, với bao nhiêu bài tập mà nó cố gắng làm, nó vẫn kiếm ra thì giờ để giúp bác vụ con Buckbeak... Nó kiếm thiệt nhiều tài liệu bổ ích cho bác... nói là bây giờ bác sẽ có nhiều cơ may thắng kiện...
Harry lúng túng mở miệng:
-- Bác Hagrid à... Lẽ ra tụi cháu cũng phải giúp đỡ bác... tụi cháu xin lỗi bác...
Lão Hagrid phẩy tay gạt lời xin lỗi của Harry qua một bên:
-- Bác không trách cháu chuyện đó. Thượng đế biết cháu có đủ chuyện phải giải quyết. Bác đã xem cháu luyện tập Quidditch từng giờ từng ngày từng đêm. Nhưng mà bác phải nói với cháu là bác nghĩ hai cháu nên coi trọng một người bạn hơn cây chổi và con chuột. Bác nói nhiêu đó thôi.
Harry và Ron khổ sở nhìn nhau. Lão Hagrid nói tiếp:
-- Khi Black suýt nữa đâm cháu, Ron à, Hermione buồn khổ lo lắng lắm. Nó biết đặt trái tim nó đúng chỗ, mà hai đứa tụi bây thì không thèm nói chuyện với nó...
Ron giận dữ nói:
-- Nếu Hermione chịu bỏ con mèo đó đi thì cháu sẽ chịu nói chuyện lại với bạn ấy. Nhưng mà bạn ấy thì cứ khăng khăng bênh vực nó! Nó là một con mèo điên, mà bạn ấy thì không chịu nghe một lời nào đụng đến con mèo đó...
-- Ờ... thì... người ta có thể hơi ngu một chút về những con vật cưng của mình.
Lão Hagrid nói nghe thông thái lắm. Nhưng đằng sau, con Buckbeak đang nhè ra mấy miếng xương chồn lên cái gối của lão.
Ba bác cháu dành phần cuối của buổi viếng thăm để bình luận về cơ hội đã được tăng thêm của đội Gryffindor trong cuộc đua giành Cúp Quidditch. Lúc chín giờ tối, lão Hagrid đưa hai đứa nhỏ trở về tòa lâu đài.
Khi tụi nó về tới phòng sinh hoạt chung thì thấy đám đông đang xúm xít chen chúc nhau bu quanh cái bảng thông báo. Ron nhóng cổ qua đầu mấy đứa khác để đọc cái thông báo mới rồi la lên:
-- Đi thăm làng Hogsmeade vào tuần tới!
Lúc hai đứa ngồi xuống rồi, Ron hỏi nhỏ Harry:
-- Bồ tính sao?
Harry nói, giọng còn nhỏ hơn nữa:
-- Ờ... thầy Filch chưa làm gì cái lối đi dẫn tới tiệm Công tước Mật... mà...
-- Harry!
Một giọng nói vang ngay bên tai nó. Harry giật mình ngoái đầu nhìn Hermione. Cô bé đang ngồi ở cái bàn ngay sau lưng hai đứa nó và đang dọn bớt một đống sách mà rõ ràng là lúc nãy đã che khuất cô bé. Hermione nói:
-- Harry, nếu mà bạn đi Hogsmeade một lần nữa... tôi sẽ thưa với cô McGonagall về tấm bản đồ đó!
Ron không thèm nhìn Hermione, lầu bầu:
-- Harry, bồ có nghe ai đang nói đó không?
-- Ron, sao trò có thể rủ Harry đi với trò được chứ? Sau những gì mà Sirius Black suýt làm đối với trò. Tôi nói thiệt đó, tôi sẽ thưa cô...
Ron nổi khùng:
-- Vậy là bây giờ trò đang tìm cách cho Harry bị đuổi học chứ gì! Niên học này trò chưa gây đủ tai họa cho người khác hay sao chứ?
Hermione mở miệng ra toan trả lời, nhưng một tiếng rít nhỏ chợt vang lên và con Crookshanks phóng ngay lên đùi cô bé. Cô bé vội vàng bê con Crookshanks vội vã đi lên phòng ngủ của nữ sinh.
Ron quay lại nói tiếp với Harry như thể câu chuyện không hề bị Hermione xía ngang:
-- Vậy chuyện đó tính sao? Đi đi, lần trước bồ tới đó chưa kịp đi xem cái gì hết. Bồ còn chưa vô trong Tiệm Giỡn của Zonko nữa mà!
Harry ngó quanh để yên chí là Hermione đã ở xa ngoài tầm nghe lén rồi. Nó nói:
-- Đi. Nhưng lần này mình sẽ đem theo tấm áo Tàng hình.
Vào sáng thứ bảy, Harry gói ghém tấm áo Tàng hình bỏ vô cặp, nhét tấm Bản đồ của Đạo tặc vô túi áo rồi đi xuống ăn điểm tâm với mọi người. Hermione cứ hướng cái nhìn ngờ vực về phía Harry ở cuối bàn, nhưng Harry tránh ánh mắt cô bé và còn cẩn thận để cho cô bé nhìn thấy nó đi ngược trở lên cầu thang cẩm thạch để trở vào Tiền Sảnh khi những người khác đều tiến bước về phía cổng chính. Harry vẫy tay chào Ron:
-- Tạm biệt! Hẹn gặp lại khi nào bồ trở về nha!
Ron nhe răng cười và nháy mắt.
Đọc tiếp: CHƯƠNG 15 - CHUNG KẾT QUIDDITCH
Quay lại: CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - SAI LẦM LỚN CỦA CÔ MARGE
CHƯƠNG 3 - CHUYẾN XE ĐÒ HIỆP SĨ
CHƯƠNG 4 - QUÁN CÁI VẠC LỦNG
CHƯƠNG 5 - GIÁM NGỤC AZKABAN
CHƯƠNG 6 - MÓNG VUỐT VÀ LÁ TRÀ
CHƯƠNG 7 - ÔNG KẸ TRONG TỦ ÁO
CHƯƠNG 8 - CHUYẾN BAY CỦA BÀ BÉO
CHƯƠNG 9 - CHIẾN BẠI ÁC LIỆT
CHƯƠNG 10 - BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC
CHƯƠNG 11 - TIA CHỚP
CHƯƠNG 12 - THẦN HỘ MỆNH
CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
CHƯƠNG 14 - MỐI ÁC CẢM CỦA THẦY SNAPE
CHƯƠNG 15 - CHUNG KẾT QUIDDITCH
CHƯƠNG 16 - TIÊN ĐOÁN CỦA GIÁO SƯ TRELAWNEY
CHƯƠNG 17 - MÈO, CHUỘT VÀ CHÓ
CHƯƠNG 18 - MƠ MỘNG NGỚ NGẨN, ĐUÔI TRÙN, CHÂN NHỒI BÔNG, VÀ GẠC NAI
CHƯƠNG 19 - ĐẦY TỚ CỦA CHÚA TỂ VOLDEMORT
CHƯƠNG 20 - CÁI HÔN CỦA GIÁM NGỤC
CHƯƠNG 21 - BÍ MẬT CỦA HERMIONE
CHƯƠNG 22 - LẠI HỘP THƯ CÚ

