- Cái cây đó làm tụi con bị thương nhiều hơn là tụi con…
- Im! – Thầy Snape lại nạt. – Thật không may là các trò không phải là học sinh nhà ta chủ nhiệm, nên quyết định đuổi các trò không nằm trong tay ta. Ta sẽ đi tìm người có thầm quyền thực thi cái quyền lực thú vị đó. Các trò cứ chờ ở đây.
Harry và Ron trợn mắt nhìn nhau, mặt mày trắng bệch. Bây giờ Harry hết cảm thấy đói rồi. Lúc này nó cảm thấy cực kỳ khổ sở, cố không nhìn vào một vật gì đó, to và dẹt, đang lơ lửng trong cái chất lỏng màu xanh lá cây, đặt trên cái kệ đằng sàu bàn làm việc của thầy Snape.
Nếu mà thầy Snape đi tìm giáo sư McGonagall, chủ nhiệm nhà Gryffindor, thì số phận của chúng có lẽ cũng chẳng khá hơn chút nào. Cô McGonagall có lẽ công bằng hơn thầy Snape, nhưng cô cũng cực kỳ nghiêm khắc.
Mười phút sau, thầy Snape trở lại, và dĩ nhiên là có giáo sư McGonagall đi cùng. Harry từng thấy giáo sư McGonagall tức giận nhiều lần, nhưng hoặc là nó không nhớ nổi đã có lần nào bà mím môi chặt như thế, hoặc là nó chưa từng bao giờ thấy bà tức giận đến thế. vừa bước vào phòng là bà giơ cây đũa phép lên; cả Harry và Ron đều co rúm người, nhưng bà chỉ chĩa đầu đũa vào lò sưởi trống lạnh và lập tức ngọn lửa bùng lên. Bà bảo:
- Ngồi xuống.
Hai đứa nhỏ bèn ngồi xuống ghế cạnh lò sưởi.
Cặp kiếng của giáo sư McGonagall lóe lên một cách đáng ngại. Bà nói: Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
- Giải thích coi.
Ron kể ngay câu chuyện, bắt đầu từ cái hàng rào ở nhà ga Ngã Tư Vua không chịu cho chúng vô sân ga số Chín ba phần tư.
- … thành ra, thưa giáo sư, tụi con không có lựa chọn nào khác, tụi con không thể lên tàu được.
Giáo sư McGonagall lạnh lùng nhìn Harry:
- Tại sao con không gởi cú báo cho ta hay? Cô biết là con có một con cú mà?
Harry há hốc miệng nhìn giáo sư McGonagall. Bây giờ bà nói ra điều đó, thì nó mới thấy chuyện đó hiển nhiên là phải làm ngay từ đầu.
- Con… con không nghĩ đến…
Giáo sư McGonagall nói:
- Vậy là rõ rồi.
Có tiếng gõ cửa văn phòng thầy Snape. Bây giờ trông thầy có vẻ vui lên rồi, thầy ra mở cửa. Đứng ngay khung cửa chính là vị hiệu trưởng, giáo sư Dumbledore.
Toàn thân Harry tê cứng. Nét mặt cụ Dumbledore trông nghiêm trọng một cách bất thường. Cụ cúi cái mũi khoằm xuống nhìn chăm chăm bọn trẻ, và Harry bỗng dưng cảm thấy như nó và Ron vẫn còn đang bị cây Liễu Roi quất tới tấp.
Im lặng một lúc lâu. Rồi cụ Dumbledore nói:
- Hãy giải thích tại sao con làm như vậy?
Giá mà cụ quát lên thì có lẽ Harry còn thấy dễ chịu hơn. Nó không chịu đựng nổi sự thất vọng trong giọng nói của cụ. Không biết vì sao, nó không thể nhìn vào mắt cụ Dumbledore, mà lại cúi gằm, như nói với cái đầu gối của mình. Nó kể cho cụ Dumbledore mọi thứ, ngoại trừ chuyện ông Weasley phù phép chiếc xe hơi, khiến cho người nghe tưởng như chính nó và thằng Ron đã ngẫu nhiên kiếm ra chiếc xe bay đậu bên ngoài nhà ga vậy. Nó biết cụ Dumbledore sẽ thấy ngay sự lắt léo này, nhưng cụ không hỏi thêm câu nào về chiếc xe hơi cả. Khi Harry kể xong, cụ chỉ tiếp tục chăm chú nhìn hai đứa trẻ qua cặp kính nửa vành trăng của cụ.
Ron nói với một giọng nghe không có chút hy vọng nào hết:
- Chúng con xin phép đi thu dọn đồ đạc.
Giáo sư McGonagall quát:
- Con nói gì hả Weasley?
- Dạ, chứ không phải các thầy cô đuổi chúng con à?
Harry đưa mắt nhìn cụ Dumbledore. Cụ nói:
- Chưa phải vào ngày hôm nay, cậu Weasley ạ. Nhưng ta phải nhấn mạnh với cả hai trò về tầm nghiêm trọng của việc hai trò đã làm. Tối nay ta sẽ viết thư báo cho gia đình hai trò biết. ta cũng phải cảnh cáo các trò rằng nếu các trò làm chuyện này lẫn nữa, ta sẽ không có cách nào khác hơn đuổi học các trò.
Vẻ mặt thầy Snape ỉu xìu như thể sắp đi ăn tiệc Giáng Sinh thì buổi tiệc bị hủy. Thầy tằng hắng lấy giọng:
- Giáo sư Dumbledore, những đứa trẻ này đã coi thường Đạo luật Giới hạn Pháp thuật Vị thành niên, gây tổn hại nghiêm trọng cho một cây cổ thụ quí. Chắc chắn hành động thuộc loại này…
Cụ Dumbledore điềm tĩnh nói:
- Chính giáo sư McGonagall là người ra quyết định xử phạt hai đứa trẻ này, thầy Snape ạ. Chúng là học sinh do cô ấy chủ nhiệm và do đó trách nhiệm đó thuộc về cô ấy.
Cụ quay về phía giáo sư McGonagall.
- Tôi phải quay lại bữa tiệc, cô McGonagall, tôi phải thông báo vài điều cầu lưu ý. Đi nào, thầy Snape, có một cái bánh nướng coi bộ ngon lành lắm, tôi muốn nếm thử…
Thầy Snape quẳng cho Harry và Ron một cái nhìn thâm độc hết sức rồi mới chịu bước theo cụ Dumbledore ra khỏi văn phòng, để lại ba cô trò giáo sư McGonagall với nhau. Giáo sư McGonagall vẫn còn nhìn chằm chằm hai đứa học trò như một con ó đang cơn thịnh nộ.
- Tốt nhất là tới bệnh thất đi, Weasley, trò bị chảy máu rồi.
Ron vội đưa ống tay áo lên quẹt vết máu trên cái môi tét của nó, nói vội vã:
- Không sao đâu. Thưa cô, con muốn đi coi em con được phân loại…
Giáo sư nói:
- Lễ phân loại xong rồi. Em của con cũng vô nhà Gryffindor.
Ron reo mừng:
- Ôi, hay quá!
Giáo sư McGonagall đanh giọng lại:
- Còn về phần nhà Gryffindor…
Nhưng Harry hớt lời:
- Thưa cô, khi chúng con lái chiếc xe bay thì niên học chưa ắt đầu, cho nên – cho nên đâu thể nào trừ điểm nhà Gryffindor về chuyện đó, phải không cô?
Nói xong, nó lo lắng nhìn giáo sư McGonagall chờ đợi.
Giáo sư trừng mắt ngó Harry có vẻ dữ tợn, nhưng nó tin là môi bà mím lại để kềm giữ một nụ cười. Dù sao thì môi bà khi mím như vậy cũng không còn chặt lắm. Bà nói:
- Cô sẽ không trừ điểm nhà Gryffindor.
Cõi lòng Harry nhẹ hẳn.
- Nhưng cả hai đứa bây sẽ bị phạt cấm túc.
Như vậy vẫn còn tốt hơn nhiều so với điều chúng lo sợ. Về chuyện cụ Dumbledore viết thư méc ông bà Dursley thì Harry thấy không xơ múi gì cả. Nó tin chắc là dì dượng nó sẽ chỉ tiếc là cây Liễu Roi không nghiền nó bẹp dí luôn cho rồi.
Giáo sư lại giơ cây đũa phép lên chỉa vào bàn giấy của thầy Snape. Lập tức hiện ra một dĩa tổ nái những bánh mì kẹp thịt, hai cái cốc bạc, một vại nước trái bí ướp lạnh. Bà nói:
- Các con ăn ở đây rồi đi ngay về phòng ngủ.
Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng giáo sư McGonagall là Ron huýt sáo một cái thiệt sướng. Nó chộp cái bánh mì kẹp thịt:
- Mình tin chắc mình đã qua truông rồi.
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
CHƯƠNG 5 - CÂY LIỄU ROI
CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
CHƯƠNG 7 - MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
CHƯƠNG 8 - TIỆC TỬ NHẬT
CHƯƠNG 9 - THÔNG ĐIỆP TRÊN TƯỜNG
CHƯƠNG 10 - TRÁI BLUDGER TAI QUÁI
CHƯƠNG 11 - CÂU LẠC BỘ ĐẤU TAY ĐÔI
CHƯƠNG 12 - MÓN THUỐC ĐA DỊCH
CHƯƠNG 13 - CUỐN NHẬT KÝ CỰC KỲ BÍ MẬT
CHƯƠNG 14 - CORNELIUS FUDGE
CHƯƠNG 15 - ARAGOG
CHƯƠNG 16 - PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
- Im! – Thầy Snape lại nạt. – Thật không may là các trò không phải là học sinh nhà ta chủ nhiệm, nên quyết định đuổi các trò không nằm trong tay ta. Ta sẽ đi tìm người có thầm quyền thực thi cái quyền lực thú vị đó. Các trò cứ chờ ở đây.
Harry và Ron trợn mắt nhìn nhau, mặt mày trắng bệch. Bây giờ Harry hết cảm thấy đói rồi. Lúc này nó cảm thấy cực kỳ khổ sở, cố không nhìn vào một vật gì đó, to và dẹt, đang lơ lửng trong cái chất lỏng màu xanh lá cây, đặt trên cái kệ đằng sàu bàn làm việc của thầy Snape.
Nếu mà thầy Snape đi tìm giáo sư McGonagall, chủ nhiệm nhà Gryffindor, thì số phận của chúng có lẽ cũng chẳng khá hơn chút nào. Cô McGonagall có lẽ công bằng hơn thầy Snape, nhưng cô cũng cực kỳ nghiêm khắc.
Mười phút sau, thầy Snape trở lại, và dĩ nhiên là có giáo sư McGonagall đi cùng. Harry từng thấy giáo sư McGonagall tức giận nhiều lần, nhưng hoặc là nó không nhớ nổi đã có lần nào bà mím môi chặt như thế, hoặc là nó chưa từng bao giờ thấy bà tức giận đến thế. vừa bước vào phòng là bà giơ cây đũa phép lên; cả Harry và Ron đều co rúm người, nhưng bà chỉ chĩa đầu đũa vào lò sưởi trống lạnh và lập tức ngọn lửa bùng lên. Bà bảo:
- Ngồi xuống.
Hai đứa nhỏ bèn ngồi xuống ghế cạnh lò sưởi.
Cặp kiếng của giáo sư McGonagall lóe lên một cách đáng ngại. Bà nói: Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
- Giải thích coi.
Ron kể ngay câu chuyện, bắt đầu từ cái hàng rào ở nhà ga Ngã Tư Vua không chịu cho chúng vô sân ga số Chín ba phần tư.
- … thành ra, thưa giáo sư, tụi con không có lựa chọn nào khác, tụi con không thể lên tàu được.
Giáo sư McGonagall lạnh lùng nhìn Harry:
- Tại sao con không gởi cú báo cho ta hay? Cô biết là con có một con cú mà?
Harry há hốc miệng nhìn giáo sư McGonagall. Bây giờ bà nói ra điều đó, thì nó mới thấy chuyện đó hiển nhiên là phải làm ngay từ đầu.
- Con… con không nghĩ đến…
Giáo sư McGonagall nói:
- Vậy là rõ rồi.
Có tiếng gõ cửa văn phòng thầy Snape. Bây giờ trông thầy có vẻ vui lên rồi, thầy ra mở cửa. Đứng ngay khung cửa chính là vị hiệu trưởng, giáo sư Dumbledore.
Toàn thân Harry tê cứng. Nét mặt cụ Dumbledore trông nghiêm trọng một cách bất thường. Cụ cúi cái mũi khoằm xuống nhìn chăm chăm bọn trẻ, và Harry bỗng dưng cảm thấy như nó và Ron vẫn còn đang bị cây Liễu Roi quất tới tấp.
Im lặng một lúc lâu. Rồi cụ Dumbledore nói:
- Hãy giải thích tại sao con làm như vậy?
Giá mà cụ quát lên thì có lẽ Harry còn thấy dễ chịu hơn. Nó không chịu đựng nổi sự thất vọng trong giọng nói của cụ. Không biết vì sao, nó không thể nhìn vào mắt cụ Dumbledore, mà lại cúi gằm, như nói với cái đầu gối của mình. Nó kể cho cụ Dumbledore mọi thứ, ngoại trừ chuyện ông Weasley phù phép chiếc xe hơi, khiến cho người nghe tưởng như chính nó và thằng Ron đã ngẫu nhiên kiếm ra chiếc xe bay đậu bên ngoài nhà ga vậy. Nó biết cụ Dumbledore sẽ thấy ngay sự lắt léo này, nhưng cụ không hỏi thêm câu nào về chiếc xe hơi cả. Khi Harry kể xong, cụ chỉ tiếp tục chăm chú nhìn hai đứa trẻ qua cặp kính nửa vành trăng của cụ.
Ron nói với một giọng nghe không có chút hy vọng nào hết:
- Chúng con xin phép đi thu dọn đồ đạc.
Giáo sư McGonagall quát:
- Con nói gì hả Weasley?
- Dạ, chứ không phải các thầy cô đuổi chúng con à?
Harry đưa mắt nhìn cụ Dumbledore. Cụ nói:
- Chưa phải vào ngày hôm nay, cậu Weasley ạ. Nhưng ta phải nhấn mạnh với cả hai trò về tầm nghiêm trọng của việc hai trò đã làm. Tối nay ta sẽ viết thư báo cho gia đình hai trò biết. ta cũng phải cảnh cáo các trò rằng nếu các trò làm chuyện này lẫn nữa, ta sẽ không có cách nào khác hơn đuổi học các trò.
Vẻ mặt thầy Snape ỉu xìu như thể sắp đi ăn tiệc Giáng Sinh thì buổi tiệc bị hủy. Thầy tằng hắng lấy giọng:
- Giáo sư Dumbledore, những đứa trẻ này đã coi thường Đạo luật Giới hạn Pháp thuật Vị thành niên, gây tổn hại nghiêm trọng cho một cây cổ thụ quí. Chắc chắn hành động thuộc loại này…
Cụ Dumbledore điềm tĩnh nói:
- Chính giáo sư McGonagall là người ra quyết định xử phạt hai đứa trẻ này, thầy Snape ạ. Chúng là học sinh do cô ấy chủ nhiệm và do đó trách nhiệm đó thuộc về cô ấy.
Cụ quay về phía giáo sư McGonagall.
- Tôi phải quay lại bữa tiệc, cô McGonagall, tôi phải thông báo vài điều cầu lưu ý. Đi nào, thầy Snape, có một cái bánh nướng coi bộ ngon lành lắm, tôi muốn nếm thử…
Thầy Snape quẳng cho Harry và Ron một cái nhìn thâm độc hết sức rồi mới chịu bước theo cụ Dumbledore ra khỏi văn phòng, để lại ba cô trò giáo sư McGonagall với nhau. Giáo sư McGonagall vẫn còn nhìn chằm chằm hai đứa học trò như một con ó đang cơn thịnh nộ.
- Tốt nhất là tới bệnh thất đi, Weasley, trò bị chảy máu rồi.
Ron vội đưa ống tay áo lên quẹt vết máu trên cái môi tét của nó, nói vội vã:
- Không sao đâu. Thưa cô, con muốn đi coi em con được phân loại…
Giáo sư nói:
- Lễ phân loại xong rồi. Em của con cũng vô nhà Gryffindor.
Ron reo mừng:
- Ôi, hay quá!
Giáo sư McGonagall đanh giọng lại:
- Còn về phần nhà Gryffindor…
Nhưng Harry hớt lời:
- Thưa cô, khi chúng con lái chiếc xe bay thì niên học chưa ắt đầu, cho nên – cho nên đâu thể nào trừ điểm nhà Gryffindor về chuyện đó, phải không cô?
Nói xong, nó lo lắng nhìn giáo sư McGonagall chờ đợi.
Giáo sư trừng mắt ngó Harry có vẻ dữ tợn, nhưng nó tin là môi bà mím lại để kềm giữ một nụ cười. Dù sao thì môi bà khi mím như vậy cũng không còn chặt lắm. Bà nói:
- Cô sẽ không trừ điểm nhà Gryffindor.
Cõi lòng Harry nhẹ hẳn.
- Nhưng cả hai đứa bây sẽ bị phạt cấm túc.
Như vậy vẫn còn tốt hơn nhiều so với điều chúng lo sợ. Về chuyện cụ Dumbledore viết thư méc ông bà Dursley thì Harry thấy không xơ múi gì cả. Nó tin chắc là dì dượng nó sẽ chỉ tiếc là cây Liễu Roi không nghiền nó bẹp dí luôn cho rồi.
Giáo sư lại giơ cây đũa phép lên chỉa vào bàn giấy của thầy Snape. Lập tức hiện ra một dĩa tổ nái những bánh mì kẹp thịt, hai cái cốc bạc, một vại nước trái bí ướp lạnh. Bà nói:
- Các con ăn ở đây rồi đi ngay về phòng ngủ.
Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng giáo sư McGonagall là Ron huýt sáo một cái thiệt sướng. Nó chộp cái bánh mì kẹp thịt:
- Mình tin chắc mình đã qua truông rồi.
Đọc tiếp: CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
Quay lại: CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
CHƯƠNG 5 - CÂY LIỄU ROI
CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
CHƯƠNG 7 - MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
CHƯƠNG 8 - TIỆC TỬ NHẬT
CHƯƠNG 9 - THÔNG ĐIỆP TRÊN TƯỜNG
CHƯƠNG 10 - TRÁI BLUDGER TAI QUÁI
CHƯƠNG 11 - CÂU LẠC BỘ ĐẤU TAY ĐÔI
CHƯƠNG 12 - MÓN THUỐC ĐA DỊCH
CHƯƠNG 13 - CUỐN NHẬT KÝ CỰC KỲ BÍ MẬT
CHƯƠNG 14 - CORNELIUS FUDGE
CHƯƠNG 15 - ARAGOG
CHƯƠNG 16 - PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
