CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY


- Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
- Lượt Xem: 169
- Hiện không còn hậu quả tai hại nào để lại nữa đâu, Ginny à.
Bà Weasley dẫn Ginny đi ra, ông Weasley cũng đi theo. Trông ông Weasley có vẻ vẫn chưa hết sốc.
Cụ Dumbledore nói với giáo sư McGonagall với một vẻ đầy ưu tư:
- Bà biết không, bà Minerva, tất cả những việc này xứng đáng để mở một bữa tiệc ăn mừng. Tôi xin nhờ bà đi xuống nhà bếp đánh thức họ dậy giùm tôi, được không?
- Được chứ!
Giáo sư McGonagall trả lời một cách phấn khởi, đi ra phía cửa và nói:
- Tôi để cho ông “xử” Harry và Ron nhé?
Cụ Dumbledore bảo:
- Đương nhiên rồi.
Giáo sư McGonagall đi rồi, Harry và Ron chăm chú nhìn cụ Dumbledore, không dám chắc điều gì sắp xảy tới cho tụi nó. Giáo sư nói cụ Dumbledore “xử” tụi nó, chính xác là ngụ ý gì? Chắc chắn – chắc chắn là tụi nó không bị trừng phạt chứ?
Cụ Dumbledore lên tiếng:
- Thầy nhớ dường như thầy có nói với các con rồi, rằng nếu mà các con vi phạm nội qui của trường một lần nữa, thì thầy sẽ phải đuổi các con.
Ron há hốc miệng kinh hoàng.
- Điều đó chứng tỏ rằng những người nghiêm túc nhất trong chúng ta cũng đôi khi phải nuốt lời mình.
Cụ Dumbledore mỉm cười nói tiếp:
- Cả hai con sẽ được thưởng huy chương Công lao Đặc biệt đối với Trường và – để thầy coi – Ờ, mỗi đứa được hai trăm điểm cho nhà Gryffindor.
Ron khép miệng lại và bắt đầu hồng lên rạng rỡ như những bông hồng của thầy Lockhart vào ngày lễ Tình yêu.
- Nhưng có một người trong chúng ta sao cứ giữ im lặng tuyệt đối về vai trò của mình trong cuộc phiêu lưu mạo hiểm này thế nhỉ? – cụ Dumbledore nói.
- Sao mà khiêm tốn quá vậy, ông Gilderoy?
Harry giật mình. Nó đã hoàn toàn quên béng thầy Lockhart. Quay đầu lại tìm, Harry thấy thầy Lockhart đang đứng ở góc phòng, vẫn mỉm một nụ cười vu vơ trên gương mặt ngơ ngơ.
Khi cụ Dumbledore hướng về thầy Lockhart mà nói, thì thầy Lockhart lại ngoái đầu ra sau coi cụ Dumbledore đang nói chuyện với ai.
Ron nói mau:
- Thưa thầy Dumbledore, lúc ở dưới Phòng chứa Bí mật có xảy ra một tai nạn. Giáo sư Lockhart…
- Tôi mà là giáo sư hả?
Thầy Lockhart mỉm cười, hơi ngạc nhiên. Ông kêu lên:
- Ôi, trời ơi, vậy mà tôi cứ tưởng tôi chẳng còn trông mong được gì nữa.
Ron giải thích nho nhỏ với cụ Dumbledore:
- Thầy định giở Bùa Lú ra để ếm tụi con, không dè bị phản đòn, tẩu hỏa nhập ma luôn.
- Khốn khổ!
Cụ Dumbledore lắc đầu, chòm râu bạc và dài của cụ rung nhè nhẹ:
- Kiếm mình đâm lưng mình rồi, anh Gilderoy ơi.
- Kiếm hả?
Thầy Lockhart hỏi lại lờ mờ:
- Tui đâu có cây kiếm nào đâu? Thằng nhỏ kia có kìa.
Thầy Lockhart chỉ vào Harry, nói thêm:
- Nói nó, nó sẽ cho ngài mượn kiếm.
Cụ Dumbledore bèn quay qua Ron, bảo:
- Thầy phiền con dắt giùm giáo sư Lockhart qua bệnh thất luôn. Thầy còn có đôi lời muốn nói với Harry…
Thầy Lockhart đủng đỉnh đi ra. Ron cũng đi ra, nhưng lén nhìn một cái nhìn đầy tò mò về phía Harry và cụ Dumbledore khi nó khép cánh cửa lại.
Cụ bảo:
- Ngồi xuống đi Harry.
Harry ngồi xuống, cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.
Đôi mắt cụ Dumbledore lại lấp láy khi cụ nói:
- Trước tiên, thầy muốn cám ơn con, Harry à. Hẳn là con đã chứng tỏ cho ta thấy một tấm lòng trung thành thực sự lúc ở dưới Phòng chứa Bí mật đó. Chứ nếu không thì không có cách nào để gọi Fawkes đến cứu con được.
Cụ Dumbledore vuốt ve con phượng hoàng, và con chim vẫn chăm chú nhìn nó. Cụ nói một cách ưu tư:
- Vậy là con đã gặp Tom Riddle. Thầy đoán con là người nó để ý đến nhiều nhất…
Bỗng nhiên, cái điều đang dày vò Harry chợt nhảy xô ra khỏi miệng:
- Thưa thầy Dumbledore…, Riddle nói là con giống nó lắm. Nó nói… giống một cách kỳ lạ.
- Uûa, nó nói vậy hả?
Cụ Dumbledore vẫn trầm ngâm nhìn Harry bằng đôi mắt xanh sáng dưới đôi chân mày rậm bạc phơ.
- Vậy con nghĩ sao hở Harry?
Harry nói, không có ý nói lớn như vậy, nhưng đúng là giọng nó có hơi to:
- Con không tin là con giống nó! Ý con nói là… Con… Con là học sinh nhà Gryffindor, con là…
Nhưng Harry lại đột ngột im lặng. Một nỗi nghi hoặc vẫn ẩn giấu chợt trỗi lên trong đầu nó.
Một lát sau, nó bắt đầu lại:
- Thưa thầy, cái nón Phân loại nói với con là… con sẽ phát huy tài năng nếu chịu vô nhà Slytherin. Có một thời gian mọi người đều nghĩ con là Người kế vị Slytherin… Bởi vì con nói được Xà ngữ…
Cụ Dumbledore bình thản nói:
- Harry à, con có thể nói được Xà ngữ, bởi vì Chúa tể Hắc ám Voldermort có thể nói Xà ngữ. Y là hậu duệ cuối cùng của Salazar Slytherin. Nếu mà thầy không nhầm lẫn quá đáng, thì chính y đã truyền một ít năng lực của y cho con vào cái đêm mà y để thẹo cho con. Chẳng phải y cố ý làm vậy đâu. Thầy chắc là…
Harry nghe như sét đánh ngang đầu. Nó hãi hùng kêu lên:
- Voldermort truyền một ít năng lực của y cho con hả?
- Có vẻ như vậy lắm.
- Cho nên lẽ ra con phải vô nhà Slytherin hả?
Harry tha thiết nhìn vào mặt cụ Dumbledore.
- Cái nón Phân loại đã nhìn ra năng lực Slytherin ở trong con, phải không ạ? Và cái nón đã…
- Xếp con vô nhà Gryffindor.
Cụ Dumbledore điềm tĩnh nói:
- Harry, con nghe thầy nói đây. Con ngẫu nhiên có được nhiều phẩm chất mà Salazar Slytherin đã hãnh diện về những học sinh do ông ta đích thân chọn lựa. Con vừa có năng lực hiếm hoi của ông ta là Xà khẩu, lại vừa tài xoay sở tháo vát, ý chí quả quyết, và cả sự bất chấp luật lệ.
Chòm râu của cụ Dumbledore lại rung nhè nhẹ:
- Tuy nhiên cái nón Phân loại vẫn đặt con vào nhà Gryffindor. Con biết tại sao như vậy mà. Thử suy nghĩ coi.
Harry nói bằng gịong xuôi xị:
- Nó cho con vô nhà Gryffindor chẳng qua vì con xin nó đừng cho con vô nhà Slytherin…
- Đúng như vậy!
Cụ Dumbledore nói ngay, mặt rạng rỡ tươi cười.
- Điều đó làm cho con khác với Tom Riddle một trời một vực. Harry à, đâu phải chỉ nhờ vào năng lực của chúng ta không thôi, mà chính sự chọn lựa của chúng ta mới chứng tỏ chúng ta thực sự là ai.
Harry ngồi bất động trên chiếc ghế, choáng váng.
Cụ Dumbledore nói tiếp:
- Nếu con vẫn còn muốn có bằng chứng rằng con thuộc về nhà Gryffindor, thì Harry à, thầy cho là con nên nhìn kỹ cái này hơn.
Cụ Dumbledore chồm qua bàn làm việc của giáo sư McGonagall, vói lấy thanh kiếm bạc vẫn còn vấy máu, đưa cho Harry.
Quay lại: CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN

Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
CHƯƠNG 5 - CÂY LIỄU ROI
CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
CHƯƠNG 7 - MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
CHƯƠNG 8 - TIỆC TỬ NHẬT
CHƯƠNG 9 - THÔNG ĐIỆP TRÊN TƯỜNG
CHƯƠNG 10 - TRÁI BLUDGER TAI QUÁI
CHƯƠNG 11 - CÂU LẠC BỘ ĐẤU TAY ĐÔI
CHƯƠNG 12 - MÓN THUỐC ĐA DỊCH
CHƯƠNG 13 - CUỐN NHẬT KÝ CỰC KỲ BÍ MẬT
CHƯƠNG 14 - CORNELIUS FUDGE
CHƯƠNG 15 - ARAGOG
CHƯƠNG 16 - PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
- Tứ quái TKKG Tập 4: Tử thần trắng
- Tứ quái TKKG Tập 3: Ngôi mộ trống trên đồng hoang
- Tứ quái TKKG Tập 2: Lão thầy bói mù
- Tứ quái TKKG Tập 1: Thủ phạm tàng hình
- Harry Potter Quyển 4 : Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
Xtscript load: 0.000012s. Total load: 0.001502

Duck hunt