"Sư phụ! Nàng quen cô gái vừa rồi sao?" Dương hỏi Hồng Ảnh.
Hồng Ảnh gật đầu: "Con bé mang huyết thống Phượng Hoàng, cũng giống ngươi, lúc trước ham hố hấp thụ một viên dị hỏa tinh thạch rồi được người nhà đưa đến nhờ ta cứu chữa."
"A! Hèn gì cô ta gọi nàng là sư phụ! Vậy ngoài sư phụ xinh đẹp ta còn có sư tỷ nữa nha!"
Hồng Ảnh đáp: "Ta không thích nhận đệ tử, chỉ cứu chữa rồi đuổi về thôi."
Dương gật gù: "Phũ thật... Nhưng sao nàng lại nhận ta, đừng nói là nàng... kết ta từ cái nhìn đầu tiên nha!"
"Xằng bậy! Thôi ta đi cũng lâu rồi, giờ phải về thôi. Ngươi nghỉ ngơi đi rồi tự tìm đường ra đảo nhé."
Hồng Ảnh buồn bã nói, dù rất muốn ở bên Dương thêm nhưng từ khi xảy ra sự cố lần trước thì nàng không dám rời nhà quá lâu nữa.
"Vậy nàng đi cẩn thận..." Dương cũng muốn giữ Hồng Ảnh bên cạnh mình lâu hơn, nhưng biết là không thể, đành tiến đến ôm nàng thật chặt, thì thầm vào tai: "Hãy chờ ta về..."
"Pa pa! Con cũng muốn ôm..." Bảo Ngọc ăn no phình bụng, đang cùng Thiên Ảnh thú nằm ngửa phơi bụng trên bàn ngóc đầu dậy nói.
"Không phải con đi cùng ta sao?" Dương hỏi.
Hồng Ảnh nói: "Tứ linh hội tụ chỉ dành cho người của tứ linh tộc, thời điểm này, các loài sinh vật khác không thể tiến vào đảo Cát Bà."
Dương gật gù: "Vậy để Bảo Ngọc theo nàng cho đỡ buồn chán, ta đi một mình cũng được."
Sau đó Dương khều bụng Thiên Ảnh đang nằm ngửa ra vì no, con thú này sau một năm đã trở nên thân thiện với Dương, vẫn nhỏ nhắn như cũ nhưng lại có vẻ béo ú hơn.
"Tiếc quá! Còn định dạy con này giả thành Long hóa max cấp để dọa bọn Long tộc đái ra quần chơi a!"
No nê, Dương gọi người tính tiền rồi cùng Hồng Ảnh ra ngoài. Phi Vũ vẫn đứng ngoài chờ đợi, Phi Âm cũng miễn cưỡng đứng cùng, thấy Hồng Ảnh bước ra, hai người vội cung kính cúi chào, đến khi hai người đi xa mới thôi.
Nhìn Dương và Hồng Ảnh sánh vai nhau đi, Phi Vũ nghiến răng ghen tỵ: "Tên khốn kiếp, còn dám đi ngang hàng với Hỏa đại nhân!"
Phi Âm nói: "Yên tâm, tên đó ta sẽ xử!"
Phi Vũ oán giận: "Còn không phải tại ngươi sao? Đệ tử của Hỏa đại nhân mà ngươi dám gọi là thằng oắt con hèn mọn, giờ thì hay rồi, đến hèn mọn ngươi còn không bằng đấy!"
Mắng xong, Phi Vũ giậm chân bỏ đi, Phi Âm nhìn theo, trong lòng cay nghiệt: "Thằng nhóc khốn kiếp! Đừng để tao gặp lại mày!"
***
Tứ Linh Hội Tụ, đây không phải một cuộc thi, cũng không phải một cuộc họp mặt thông thường, mà là một ngày giỗ tổ chung cho toàn bộ con dân của bốn tộc. Gọi là giỗ tổ nhưng thực ra ngày lễ này 40 năm mới diễn ra một lần, ngoài là dịp cúng bái tổ tiên, gặp mặt bạn bè, còn là cơ hội cho các nhân tài trẻ tuổi của bốn tộc xông pha tìm kiếm kỳ ngộ.
Thời điểm này, mọi hướng ra đảo Cát Bà, nơi diễn ra buổi lễ bị kiểm soát nghiêm ngặt, vì tránh tra khảo phiền phức nên Dương được Hồng Ảnh trực tiếp đưa ra đảo. Sau khi từ biệt Hồng Ảnh và Bảo Ngọc, Dương mới tự tiến vào trung tâm đảo, nơi diễn ra buổi lễ.
Giữa đảo là một đài tưởng niệm khổng lồ khắc hình tứ linh Long - Lân - Quy - Phụng, trước tượng đài đặt một bàn thờ nhang khói nghi ngút.
Người đến không đông, chỉ có hai nhóm, một nhóm vài người mà Dương dựa vào Google để biết đấy là người của Quy tộc, đến từ vùng rừng núi Bắc bộ, nhóm còn lại chính là Long tộc, gồm tộc trưởng Long Thiên Đạo, tứ trưởng lão Long Thiên Hùng, cả Long Ngạo cùng vài người trẻ tuổi khác.
Nhưng khiến Dương quan tâm là sự xuất hiện của Long Chúc Băng, bốn năm trôi qua, cô bé ngày nào đã trở thành một thiếu nữ tuổi hai mươi hoa nhường nguyệt thẹn, trông rất giống Diễm dù gương mặt vẫn giữ nét lạnh lùng.
Lúc này tộc trưởng Long tộc và tộc trưởng Quy tộc đang trò chuyện, những người khác cũng sôi nổi bàn tán về sự kiện lâu năm mới có, không ai để ý Dương đang đứng một mình trong rừng cây phía xa. Chỉ có Long Chúc Băng lãnh cảm vô tình nhìn lướt qua rồi dừng lại...
Bốn năm, hắn không còn là thằng nhóc 13 tuổi ngày nào, nhưng nàng vẫn lập tức nhận ra. Trên đôi mắt đẹp băng lãnh thoảng qua nét rung động.
Dương mỉm cười như để khẳng định cho Long Chúc Băng rằng đây chính là hắn, nhưng vội nấp đi khi thấy Long Ngạo tò mò nhìn theo hướng Băng đang nhìn.
"Sao vậy cô Băng?" Long Ngạo hỏi.
"Không có gì..." Long Chúc Băng đáp hờ hững.
Long Ngạo không hỏi gì thêm, bởi vì khi đó có một đoàn người tiến đến, chính là đoàn người của Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc.
Bốn vị tộc trưởng chào nhau, tay bắt mặt mừng, hỏi thăm sức khỏe. Đang chăm chú hóng chuyện, Dương chợt nghe từ phía sau có tiếng người: "Vào với ông nội ngươi đi, ta đứng ở đây được rồi!"
Dương nhìn lại, vừa hay Sùng Hạo và Thủy Quỳnh từ sau một tán cây rậm rạp bước ra, chạm mặt.
"Là ngươi!"
Dương và Sùng Hạo cùng thốt lên, ngay sau đó, Sùng Hạo nhanh như chớp lấy Thuận Thiên kiếm ra thi triển thế tấn công hướng về Dương và nói: "So tài đi!"
Dương trợn mắt: "Cái gì vậy má... Ta với ngươi có thù oán gì sao?"
Sùng Hạo kiếm dài giương ra, mặt nóng bừng hiếu chiến đáp: "Không có! Chỉ là ta muốn so tài với ngươi! Nhanh lên sắp nhịn không nổi rồi!"
"Rồi rồi... Ta thua, ta thua!" Dương cười khổ giơ hai tay lên đầu hàng, đùa chứ chưa biết cái Tứ linh hội tụ là thế nào, đánh với thằng điên này xong thì còn làm ăn gì được nữa!
Sùng Hạo nhíu mày, Dương còn tưởng hắn sẽ phản đối vụ đầu hàng, nhưng nào ngờ Sùng Hạo lại gật đầu: "Vậy ta thắng một ván! Lần trước ta thua nên giờ là hòa."
Nhưng sau đó hắn nói thêm: "Giờ đánh ván khác để phân định thắng bại!"
"Quỳ! Ngươi bị điên sao?" Dương bó tay đáp.
Thủy Quỳnh xinh xắn đứng tròn mắt một hồi, quen Sùng Hạo đã lâu, biết hắn là tên cuồng chiến nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn hấp tấp như vậy, còn chưa chào hỏi đã đòi xông vào đánh người ta.
Thủy Quỳnh khều Sùng Hạo và hỏi: "Sùng Hạo! Người này là... Hắc Vũ Tiên Long - Võ Phi Dương đúng không?"
Sùng Hạo gật đầu, kiếm vẫn còn giương ra như muốn thọc cho Dương một lỗ.
Dương thấy gái xinh là sáng mắt, nổi máu dê lân la làm quen: "A! Tiểu thư xinh đẹp biết ta sao? Còn nàng tên là gì?"
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Hồng Ảnh gật đầu: "Con bé mang huyết thống Phượng Hoàng, cũng giống ngươi, lúc trước ham hố hấp thụ một viên dị hỏa tinh thạch rồi được người nhà đưa đến nhờ ta cứu chữa."
"A! Hèn gì cô ta gọi nàng là sư phụ! Vậy ngoài sư phụ xinh đẹp ta còn có sư tỷ nữa nha!"
Hồng Ảnh đáp: "Ta không thích nhận đệ tử, chỉ cứu chữa rồi đuổi về thôi."
Dương gật gù: "Phũ thật... Nhưng sao nàng lại nhận ta, đừng nói là nàng... kết ta từ cái nhìn đầu tiên nha!"
"Xằng bậy! Thôi ta đi cũng lâu rồi, giờ phải về thôi. Ngươi nghỉ ngơi đi rồi tự tìm đường ra đảo nhé."
Hồng Ảnh buồn bã nói, dù rất muốn ở bên Dương thêm nhưng từ khi xảy ra sự cố lần trước thì nàng không dám rời nhà quá lâu nữa.
"Vậy nàng đi cẩn thận..." Dương cũng muốn giữ Hồng Ảnh bên cạnh mình lâu hơn, nhưng biết là không thể, đành tiến đến ôm nàng thật chặt, thì thầm vào tai: "Hãy chờ ta về..."
"Pa pa! Con cũng muốn ôm..." Bảo Ngọc ăn no phình bụng, đang cùng Thiên Ảnh thú nằm ngửa phơi bụng trên bàn ngóc đầu dậy nói.
"Không phải con đi cùng ta sao?" Dương hỏi.
Hồng Ảnh nói: "Tứ linh hội tụ chỉ dành cho người của tứ linh tộc, thời điểm này, các loài sinh vật khác không thể tiến vào đảo Cát Bà."
Dương gật gù: "Vậy để Bảo Ngọc theo nàng cho đỡ buồn chán, ta đi một mình cũng được."
Sau đó Dương khều bụng Thiên Ảnh đang nằm ngửa ra vì no, con thú này sau một năm đã trở nên thân thiện với Dương, vẫn nhỏ nhắn như cũ nhưng lại có vẻ béo ú hơn.
"Tiếc quá! Còn định dạy con này giả thành Long hóa max cấp để dọa bọn Long tộc đái ra quần chơi a!"
No nê, Dương gọi người tính tiền rồi cùng Hồng Ảnh ra ngoài. Phi Vũ vẫn đứng ngoài chờ đợi, Phi Âm cũng miễn cưỡng đứng cùng, thấy Hồng Ảnh bước ra, hai người vội cung kính cúi chào, đến khi hai người đi xa mới thôi.
Nhìn Dương và Hồng Ảnh sánh vai nhau đi, Phi Vũ nghiến răng ghen tỵ: "Tên khốn kiếp, còn dám đi ngang hàng với Hỏa đại nhân!"
Phi Âm nói: "Yên tâm, tên đó ta sẽ xử!"
Phi Vũ oán giận: "Còn không phải tại ngươi sao? Đệ tử của Hỏa đại nhân mà ngươi dám gọi là thằng oắt con hèn mọn, giờ thì hay rồi, đến hèn mọn ngươi còn không bằng đấy!"
Mắng xong, Phi Vũ giậm chân bỏ đi, Phi Âm nhìn theo, trong lòng cay nghiệt: "Thằng nhóc khốn kiếp! Đừng để tao gặp lại mày!"
***
Tứ Linh Hội Tụ, đây không phải một cuộc thi, cũng không phải một cuộc họp mặt thông thường, mà là một ngày giỗ tổ chung cho toàn bộ con dân của bốn tộc. Gọi là giỗ tổ nhưng thực ra ngày lễ này 40 năm mới diễn ra một lần, ngoài là dịp cúng bái tổ tiên, gặp mặt bạn bè, còn là cơ hội cho các nhân tài trẻ tuổi của bốn tộc xông pha tìm kiếm kỳ ngộ.
Thời điểm này, mọi hướng ra đảo Cát Bà, nơi diễn ra buổi lễ bị kiểm soát nghiêm ngặt, vì tránh tra khảo phiền phức nên Dương được Hồng Ảnh trực tiếp đưa ra đảo. Sau khi từ biệt Hồng Ảnh và Bảo Ngọc, Dương mới tự tiến vào trung tâm đảo, nơi diễn ra buổi lễ.
Giữa đảo là một đài tưởng niệm khổng lồ khắc hình tứ linh Long - Lân - Quy - Phụng, trước tượng đài đặt một bàn thờ nhang khói nghi ngút.
Người đến không đông, chỉ có hai nhóm, một nhóm vài người mà Dương dựa vào Google để biết đấy là người của Quy tộc, đến từ vùng rừng núi Bắc bộ, nhóm còn lại chính là Long tộc, gồm tộc trưởng Long Thiên Đạo, tứ trưởng lão Long Thiên Hùng, cả Long Ngạo cùng vài người trẻ tuổi khác.
Nhưng khiến Dương quan tâm là sự xuất hiện của Long Chúc Băng, bốn năm trôi qua, cô bé ngày nào đã trở thành một thiếu nữ tuổi hai mươi hoa nhường nguyệt thẹn, trông rất giống Diễm dù gương mặt vẫn giữ nét lạnh lùng.
Lúc này tộc trưởng Long tộc và tộc trưởng Quy tộc đang trò chuyện, những người khác cũng sôi nổi bàn tán về sự kiện lâu năm mới có, không ai để ý Dương đang đứng một mình trong rừng cây phía xa. Chỉ có Long Chúc Băng lãnh cảm vô tình nhìn lướt qua rồi dừng lại...
Bốn năm, hắn không còn là thằng nhóc 13 tuổi ngày nào, nhưng nàng vẫn lập tức nhận ra. Trên đôi mắt đẹp băng lãnh thoảng qua nét rung động.
Dương mỉm cười như để khẳng định cho Long Chúc Băng rằng đây chính là hắn, nhưng vội nấp đi khi thấy Long Ngạo tò mò nhìn theo hướng Băng đang nhìn.
"Sao vậy cô Băng?" Long Ngạo hỏi.
"Không có gì..." Long Chúc Băng đáp hờ hững.
Long Ngạo không hỏi gì thêm, bởi vì khi đó có một đoàn người tiến đến, chính là đoàn người của Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc.
Bốn vị tộc trưởng chào nhau, tay bắt mặt mừng, hỏi thăm sức khỏe. Đang chăm chú hóng chuyện, Dương chợt nghe từ phía sau có tiếng người: "Vào với ông nội ngươi đi, ta đứng ở đây được rồi!"
Dương nhìn lại, vừa hay Sùng Hạo và Thủy Quỳnh từ sau một tán cây rậm rạp bước ra, chạm mặt.
"Là ngươi!"
Dương và Sùng Hạo cùng thốt lên, ngay sau đó, Sùng Hạo nhanh như chớp lấy Thuận Thiên kiếm ra thi triển thế tấn công hướng về Dương và nói: "So tài đi!"
Dương trợn mắt: "Cái gì vậy má... Ta với ngươi có thù oán gì sao?"
Sùng Hạo kiếm dài giương ra, mặt nóng bừng hiếu chiến đáp: "Không có! Chỉ là ta muốn so tài với ngươi! Nhanh lên sắp nhịn không nổi rồi!"
"Rồi rồi... Ta thua, ta thua!" Dương cười khổ giơ hai tay lên đầu hàng, đùa chứ chưa biết cái Tứ linh hội tụ là thế nào, đánh với thằng điên này xong thì còn làm ăn gì được nữa!
Sùng Hạo nhíu mày, Dương còn tưởng hắn sẽ phản đối vụ đầu hàng, nhưng nào ngờ Sùng Hạo lại gật đầu: "Vậy ta thắng một ván! Lần trước ta thua nên giờ là hòa."
Nhưng sau đó hắn nói thêm: "Giờ đánh ván khác để phân định thắng bại!"
"Quỳ! Ngươi bị điên sao?" Dương bó tay đáp.
Thủy Quỳnh xinh xắn đứng tròn mắt một hồi, quen Sùng Hạo đã lâu, biết hắn là tên cuồng chiến nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn hấp tấp như vậy, còn chưa chào hỏi đã đòi xông vào đánh người ta.
Thủy Quỳnh khều Sùng Hạo và hỏi: "Sùng Hạo! Người này là... Hắc Vũ Tiên Long - Võ Phi Dương đúng không?"
Sùng Hạo gật đầu, kiếm vẫn còn giương ra như muốn thọc cho Dương một lỗ.
Dương thấy gái xinh là sáng mắt, nổi máu dê lân la làm quen: "A! Tiểu thư xinh đẹp biết ta sao? Còn nàng tên là gì?"
Đọc tiếp: Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Quay lại: Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
