Dương gục xuống giữa đất trời sụp đổ, những vệt nứt lan dài chia tách mặt đất thành những mảnh nhỏ giữa biển dung nham đỏ rực. Những người và cả linh thú còn sống sót cũng dần tụ hội, cùng nhìn Lý Hữu Thực đang quỳ lặng lẽ một cách thảm thương, trong lòng đầy cảm xúc.
Long Ngạo cũng quỳ xuống, mắt trân trối nhìn về khoảng trống mà vừa rồi là vị trí của Thiên Ý, hắn đau đớn, hắn giận dữ, hắn muốn phanh thây Độc Nhãn Ma Nham, nhưng không còn sức lực, hắn muốn đấm thẳng vào mặt Lý Hữu Thực, nhưng nhìn Lý Hữu Thực đáng thương kia, hắn không nỡ ra tay, nên hắn quỳ, mặt không còn cảm xúc.
Rồi Đế Băng tiến về phía Lý Hữu Thực, tạo ra một lớp băng bao bọc bên vai vừa nổ mất cánh tay để cầm máu giúp hắn.
Rồi Dương đứng dậy, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng hắn đã tỉnh táo hơn, hắn biết, còn rất nhiều sinh mạng đang bị kẹt trong linh cảnh này, và người duy nhất có thể dẫn dắt họ rời khỏi đây chỉ có hắn, nhưng không phải lúc này, bởi hắn cần một chút thời gian để khôi phục đủ linh lực...
Chợt Lang Đế mình đầy thương tích rú lên một tiếng thê lương, trên tay nó là một cơ thể già nua khô khốc, Dương gượng dậy, tiến về phía Mạc Kính Vũ. Hoài Bão, Sùng Hạo và Long Ngạo cũng tiến lại...
Hoàng đế Mạc Kính Vũ giờ đây chỉ còn là một lão già thoi thóp chuẩn bị lìa đời, thứ duy nhất còn nhìn ra sức sống là đôi mắt đang nhìn ngắm trời xanh...
"Các ngươi rất xuất sắc..." Mạc Kính Vũ gượng nói khi bốn người Dương, Long Ngạo, Sùng Hạo và Hoài Bão tiến về phía lão. Với cảm giác linh hồn cấp Chúa Tể nên Mạc Kính Vũ đương nhiên nhận ra Lý Hữu Thực vừa ngăn cản Lục Văn Minh và Thiên Long Võ Phi Dương đã hạ bệ lão là cùng một người.
Nhìn bốn thanh niên, Mạc Kính Vũ nhắm mắt nói tiếp: "Ra tay đi..."
Nhưng không có phanh thây hay trảm đầu như Mạc Kính Vũ chờ đợi, có chăng là "ra tay" theo đúng nghĩa đen, Long Ngạo sau một giây phân vân đã nhìn sang Sùng Hạo và Hoài Bão cùng Hữu Thực rồi đem cánh tay mà hắn đoạt được từ Mạc Kính Vũ đặt lại chỗ bị đứt của lão, nhẫn không gian vẫn còn nguyên vẹn...
Ai cũng đến lúc trưởng thành, đây là điều mà bọn Dương, Hạo và Bão cùng nghĩ khi thấy hành động của Long Ngạo.
Nhìn cánh tay cùng với cả gia tài triều Mạc trở lại bên người, Mạc Kính Vũ cuối cùng rơi lệ...
"Cảm... cảm ơn... cảm ơn..."
Là lời cảm ơn từ tận đáy lòng, Mạc Kính Vũ biết rằng Mạc triều đã tận, đại nghiệp đã vong, nhưng trong lòng cũng không còn thù hận, không còn gánh nặng...
Thở dài, Mạc Kính Vũ kể: "Năm đó Hậu Lê suy tàn, hôn quân bất tài vô đức, Mạc Thái Tổ cũng vì muốn chấn hưng đất nước nên đã tạo phản soán ngôi... Cuối cùng nhà Mạc bại trận..."
"Thắng làm vua, thua làm giặc, lịch sử là do kẻ thắng tạo ra, nên có lẽ lịch sử của các ngươi biết hiện nay đã không còn ghi nhận bất cứ công lao nào của triều Mạc của trẫm, và e rằng triều Mạc chỉ còn là một lũ phản loạn tham quyền, thậm chí là hèn nhát..."
"Bao nhiêu năm qua, trẫm nuôi mộng phục quốc, chịu đựng cô độc đau khổ, không chỉ là để báo thù, không chỉ để được làm vua, không chỉ để phục hưng nhà Mạc, mà còn là để sửa lại lịch... sử... để... xóa đi ô nhục... mà triều Mạc... gánh chịu..."
Mạc Kính Vũ, vị hoàng đế cuối cùng của triều Mạc, băng hà, cả xác và hồn đều bị Tử Vong khí ăn mòn, chìm dần vào dung nham...
Không nói đến lịch sử đúng hay đã sai, những gì bọn Dương thấy được là con đường của Chúa Tể, từ Kinh Vô Nguyệt đến Đại Đức và Mạc Kính Vũ, một con đường đầy máu tanh, đầy thù hận...
Rồi Dương phun một ngụm máu...
Hoài Bão cảm thấy sư phụ hắn dường như đang lắc đầu và thở dài...
"Tên đó không ổn hả sư phụ?"
Lão sư phụ đáp: "Không ổn hơn cả không ổn... Xem ra hắn đã nuốt cùng lúc vài viên Thánh đan và một viên Thần đan... Để tạo ra những đan dược này thì cần những dược liệu siêu mạnh, siêu hiếm, và đương nhiên sẽ gây ra tác dụng phụ..."
"Tác dụng gì ạ?"
"Đầu tiên là tác dụng tốt, dược lực còn tồn đọng từ những dược liệu còn quý và tốt hơn mộc tinh quả sẽ giúp linh hồn hắn phát triển vượt bậc, thậm chí là từ Linh Tướng cấp một xông thẳng lên Linh Vương trong thời gian ngắn..."
"Nhưng... vì dùng quá nhiều thuốc, cơ thể và linh hồn đều chịu không nổi áp lực nên tổn thương nghiêm trọng và chịu di chứng lâu dài, e rằng hắn sẽ không thể cử động mạnh, càng không thể dùng nhiều linh lực, cộng với việc mất hai cánh tay thì hắn đã trở thành một phế nhân thật sự..."
"Nhưng phải nói thêm là ta cũng không thể đánh giá số phận của tên này, trong cái may hắn lại có cái rủi, và trong cái rủi hắn vẫn có cái may, giống như tạo hóa rất công bằng với hắn... ngươi nhìn xem, trên cổ hắn là gì?"
Hoài Bão nhìn sang cổ Dương, phát hiện từ lúc nào đã có một mặt dây chuyền hình khối hộp nhỏ xíu được đính vào một thứ giống như chiếc chìa khóa.
"Đó là... con từng thấy thứ này trong tài liệu... Một trong 32 siêu cấp thánh bảo, thánh bảo hệ không gian, Lục Diện! Lục Diện là sáng tạo của một vị thành chủ Giả kim thành, đến thời chiến tranh Lê - Mạc thì không còn thấy Lục Diện xuất hiện nữa, chẳng lẽ... chẳng lẽ chính là vì được dùng làm Chiến Thần điện?"
Lão sư phụ gật gù: "Xem ra chính là vậy, tên nhóc này không phải chỉ lấy vài viên thuốc mà còn rinh luôn cả tòa Chiến Thần điện..."
Sau khi phun một ngụm máu, Dương gượng dậy và nói: "Đến lúc đưa tiễn rồi..."
Sau đó, khối Lục Diện trên ngực Dương lóe sáng và bắt đầu phóng lớn ra thành hình một khối lập phương cao quá đầu người, rồi một cánh cửa mở ra, hiện ra bên kia là khung cảnh vùng chiến trường Tử Vong khí nơi có cổng vào bí cảnh.
"Mau vào nhanh! Ta không giữ được lâu đâu!" Dương quát lên khi thấy những người xung quanh đang vừa mừng rỡ vừa trầm trồ, hắn đã không còn nhiều linh lực, và khi dùng linh lực thì cảm thấy một cơn đau nhức khủng khiếp lan khắp toàn thân.
"Nhanh lên..." Dương giục khi thấy Hoài Bão và Sùng Hạo phân vân.
"Không! Ta phải ở lại tìm Thiên Ý!"
BINH!
Người nói là Long Ngạo, còn âm thanh là do Dương tung cước sút vào đít Long Ngạo để đá tên này qua cổng sau khi Sùng Hạo và Hoài Bão đã qua...
"Đế Băng và các linh thú khác! Nhanh!"
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Long Ngạo cũng quỳ xuống, mắt trân trối nhìn về khoảng trống mà vừa rồi là vị trí của Thiên Ý, hắn đau đớn, hắn giận dữ, hắn muốn phanh thây Độc Nhãn Ma Nham, nhưng không còn sức lực, hắn muốn đấm thẳng vào mặt Lý Hữu Thực, nhưng nhìn Lý Hữu Thực đáng thương kia, hắn không nỡ ra tay, nên hắn quỳ, mặt không còn cảm xúc.
Rồi Đế Băng tiến về phía Lý Hữu Thực, tạo ra một lớp băng bao bọc bên vai vừa nổ mất cánh tay để cầm máu giúp hắn.
Rồi Dương đứng dậy, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng hắn đã tỉnh táo hơn, hắn biết, còn rất nhiều sinh mạng đang bị kẹt trong linh cảnh này, và người duy nhất có thể dẫn dắt họ rời khỏi đây chỉ có hắn, nhưng không phải lúc này, bởi hắn cần một chút thời gian để khôi phục đủ linh lực...
Chợt Lang Đế mình đầy thương tích rú lên một tiếng thê lương, trên tay nó là một cơ thể già nua khô khốc, Dương gượng dậy, tiến về phía Mạc Kính Vũ. Hoài Bão, Sùng Hạo và Long Ngạo cũng tiến lại...
Hoàng đế Mạc Kính Vũ giờ đây chỉ còn là một lão già thoi thóp chuẩn bị lìa đời, thứ duy nhất còn nhìn ra sức sống là đôi mắt đang nhìn ngắm trời xanh...
"Các ngươi rất xuất sắc..." Mạc Kính Vũ gượng nói khi bốn người Dương, Long Ngạo, Sùng Hạo và Hoài Bão tiến về phía lão. Với cảm giác linh hồn cấp Chúa Tể nên Mạc Kính Vũ đương nhiên nhận ra Lý Hữu Thực vừa ngăn cản Lục Văn Minh và Thiên Long Võ Phi Dương đã hạ bệ lão là cùng một người.
Nhìn bốn thanh niên, Mạc Kính Vũ nhắm mắt nói tiếp: "Ra tay đi..."
Nhưng không có phanh thây hay trảm đầu như Mạc Kính Vũ chờ đợi, có chăng là "ra tay" theo đúng nghĩa đen, Long Ngạo sau một giây phân vân đã nhìn sang Sùng Hạo và Hoài Bão cùng Hữu Thực rồi đem cánh tay mà hắn đoạt được từ Mạc Kính Vũ đặt lại chỗ bị đứt của lão, nhẫn không gian vẫn còn nguyên vẹn...
Ai cũng đến lúc trưởng thành, đây là điều mà bọn Dương, Hạo và Bão cùng nghĩ khi thấy hành động của Long Ngạo.
Nhìn cánh tay cùng với cả gia tài triều Mạc trở lại bên người, Mạc Kính Vũ cuối cùng rơi lệ...
"Cảm... cảm ơn... cảm ơn..."
Là lời cảm ơn từ tận đáy lòng, Mạc Kính Vũ biết rằng Mạc triều đã tận, đại nghiệp đã vong, nhưng trong lòng cũng không còn thù hận, không còn gánh nặng...
Thở dài, Mạc Kính Vũ kể: "Năm đó Hậu Lê suy tàn, hôn quân bất tài vô đức, Mạc Thái Tổ cũng vì muốn chấn hưng đất nước nên đã tạo phản soán ngôi... Cuối cùng nhà Mạc bại trận..."
"Thắng làm vua, thua làm giặc, lịch sử là do kẻ thắng tạo ra, nên có lẽ lịch sử của các ngươi biết hiện nay đã không còn ghi nhận bất cứ công lao nào của triều Mạc của trẫm, và e rằng triều Mạc chỉ còn là một lũ phản loạn tham quyền, thậm chí là hèn nhát..."
"Bao nhiêu năm qua, trẫm nuôi mộng phục quốc, chịu đựng cô độc đau khổ, không chỉ là để báo thù, không chỉ để được làm vua, không chỉ để phục hưng nhà Mạc, mà còn là để sửa lại lịch... sử... để... xóa đi ô nhục... mà triều Mạc... gánh chịu..."
Mạc Kính Vũ, vị hoàng đế cuối cùng của triều Mạc, băng hà, cả xác và hồn đều bị Tử Vong khí ăn mòn, chìm dần vào dung nham...
Không nói đến lịch sử đúng hay đã sai, những gì bọn Dương thấy được là con đường của Chúa Tể, từ Kinh Vô Nguyệt đến Đại Đức và Mạc Kính Vũ, một con đường đầy máu tanh, đầy thù hận...
Rồi Dương phun một ngụm máu...
Hoài Bão cảm thấy sư phụ hắn dường như đang lắc đầu và thở dài...
"Tên đó không ổn hả sư phụ?"
Lão sư phụ đáp: "Không ổn hơn cả không ổn... Xem ra hắn đã nuốt cùng lúc vài viên Thánh đan và một viên Thần đan... Để tạo ra những đan dược này thì cần những dược liệu siêu mạnh, siêu hiếm, và đương nhiên sẽ gây ra tác dụng phụ..."
"Tác dụng gì ạ?"
"Đầu tiên là tác dụng tốt, dược lực còn tồn đọng từ những dược liệu còn quý và tốt hơn mộc tinh quả sẽ giúp linh hồn hắn phát triển vượt bậc, thậm chí là từ Linh Tướng cấp một xông thẳng lên Linh Vương trong thời gian ngắn..."
"Nhưng... vì dùng quá nhiều thuốc, cơ thể và linh hồn đều chịu không nổi áp lực nên tổn thương nghiêm trọng và chịu di chứng lâu dài, e rằng hắn sẽ không thể cử động mạnh, càng không thể dùng nhiều linh lực, cộng với việc mất hai cánh tay thì hắn đã trở thành một phế nhân thật sự..."
"Nhưng phải nói thêm là ta cũng không thể đánh giá số phận của tên này, trong cái may hắn lại có cái rủi, và trong cái rủi hắn vẫn có cái may, giống như tạo hóa rất công bằng với hắn... ngươi nhìn xem, trên cổ hắn là gì?"
Hoài Bão nhìn sang cổ Dương, phát hiện từ lúc nào đã có một mặt dây chuyền hình khối hộp nhỏ xíu được đính vào một thứ giống như chiếc chìa khóa.
"Đó là... con từng thấy thứ này trong tài liệu... Một trong 32 siêu cấp thánh bảo, thánh bảo hệ không gian, Lục Diện! Lục Diện là sáng tạo của một vị thành chủ Giả kim thành, đến thời chiến tranh Lê - Mạc thì không còn thấy Lục Diện xuất hiện nữa, chẳng lẽ... chẳng lẽ chính là vì được dùng làm Chiến Thần điện?"
Lão sư phụ gật gù: "Xem ra chính là vậy, tên nhóc này không phải chỉ lấy vài viên thuốc mà còn rinh luôn cả tòa Chiến Thần điện..."
Sau khi phun một ngụm máu, Dương gượng dậy và nói: "Đến lúc đưa tiễn rồi..."
Sau đó, khối Lục Diện trên ngực Dương lóe sáng và bắt đầu phóng lớn ra thành hình một khối lập phương cao quá đầu người, rồi một cánh cửa mở ra, hiện ra bên kia là khung cảnh vùng chiến trường Tử Vong khí nơi có cổng vào bí cảnh.
"Mau vào nhanh! Ta không giữ được lâu đâu!" Dương quát lên khi thấy những người xung quanh đang vừa mừng rỡ vừa trầm trồ, hắn đã không còn nhiều linh lực, và khi dùng linh lực thì cảm thấy một cơn đau nhức khủng khiếp lan khắp toàn thân.
"Nhanh lên..." Dương giục khi thấy Hoài Bão và Sùng Hạo phân vân.
"Không! Ta phải ở lại tìm Thiên Ý!"
BINH!
Người nói là Long Ngạo, còn âm thanh là do Dương tung cước sút vào đít Long Ngạo để đá tên này qua cổng sau khi Sùng Hạo và Hoài Bão đã qua...
"Đế Băng và các linh thú khác! Nhanh!"
Đọc tiếp: Chương 172: Dạ Hành
Quay lại: Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
