Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chỉ nghe qua cái danh từ đã đoán ra sự liên quan với chí bảo phật giáo Cửu Phẩm Liên Hoa. Mệnh danh là một trong 12 thần bảo nhưng Cửu Phẩm Liên Hoa có khác biệt so với đa số thần bảo khác, vì thực tế đây là một Phật bảo.
Bình Thường cũng biết sơ về điều này, nhưng điều hắn quan tâm hiện tại không phải Phật bảo mà là lời dặn dò của Bạch Long Bá Vương, đặt hạt sen về đúng vị trí để cứu các sư huynh sư tỷ.
Lấy từ đâu thì đặt về đó, nghĩ vậy nên Bình Thường đưa mắt tìm kiếm bóng dáng bức tượng phật khổng lồ. Tất nhiên, với tiểu sử ăn hành như cơm bữa thì Bình Thường còn lâu mới thấy được bóng dáng bức tượng ở đâu giữa khoảng trời mênh mông trước mắt.
"Ở đâu rồi?" Bình Thường nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng tượng phật, hắn vội vã chạy đi tìm lên một tòa nhà cao để quan sát rõ hơn nhưng dõi mắt khắp bốn phương trời cũng không thấy hình dáng của bất cứ pho tượng nào.
Manh mối duy nhất là hạt sen vàng đang nằm trong tay, Bình Thường liền thử kích hoạt hạt sen bằng niệm.
Lúc truyền ý niệm vào hạt sen, Bình Thường phát hiện ra hạt sen vàng cũng bắt đầu truyền ý niệm ngược vào hắn, ý niệm này dường như là ký ức của một người...
Dòng ký ức khởi đầu từ cảnh một vị hòa thượng già đang ngồi xếp bằng trước bàn thờ phật, tay cầm một hạt sen vàng đưa cho một người khác đang quỳ.
Từ dòng ký ức, Bình Thường biết vị hòa thượng già là thiền sư Thiền Ông, thầy của chủ nhân luồng ký ức. Còn chủ nhân luồng ký ức mà Bình Thường nhận được là người đang quỳ trước Thiền Ông, thiền sư Vạn Hạnh.
Nhìn đệ tử của mình bằng đôi mắt đang chuẩn bị khép lại vĩnh viễn, Thiền Ông giao hạt sen vàng, cũng là giao một sứ mệnh nặng nề cho đệ tử đắc ý nhất của người, và người đệ tử này đã gánh vác sứ mệnh này suốt ngàn năm, sứ mệnh trấn áp một tồn tại tà ác cùng cực, tồn tại này được gọi là Tà Linh, ngay cả Thần, Phật cũng chỉ có thể trấn áp chứ không thể diệt trừ.
Cũng giống như Bình Thường, từ hạt sen vàng, thiền sư Vạn Hạnh biết được một bí mật, rằng đất thánh Phật Cảnh vốn luôn luôn là một vùng đất hoang tàn, cảnh nhộn nhịp mà khách hành hương hàng năm kéo đến chỉ là ảo cảnh. Phật Cảnh thật sự chính là cảnh giả.
Nhưng tại sao? Vì vùng di tích hoang tàn này được chọn làm nơi giam cầm Tà Linh, và những cao tăng thời bấy giờ đã cùng nhau hợp sức dựng nên Phật Cảnh, biến nơi này thành thánh địa phật giáo để thu hút khách hành hương, mượn lòng tín ngưỡng của những tín đồ ngoan đạo làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Hạt sen vàng được tạo nên từ hàng chục viên xá lợi của các cao tăng còn được gọi là Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chính là chìa khóa Phật Cảnh, cũng là vật hấp thu tín ngưỡng làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Sau vài trăm năm hấp thu tín ngưỡng, hạt sen vàng trải qua quá trình đâm chồi, nảy mầm, phát triển rồi nở thành chín đóa sen vàng xếp chồng lên nhau thành một ngọn tháp, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp ra đời và được mệnh danh là một trong 12 Thần Bảo.
Những tưởng liên hoa khai nở thì sức trấn áp đối với Tà Linh càng thêm mạnh mẽ, nhưng hóa ra hoàn toàn ngược lại. Thần bảo xuất thế, tiếng đồn lan xa, lượng khách hành hương kéo đến đông hơn nhiều lần, nhưng người thành tâm thì ít, tham lam, tò mò thì nhiều.
Mà trái ngược với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp luôn hấp thu tín niệm thiện tâm và những cảm xúc tích cực, Tà Linh kia lại hấp thu những điều xấu xa và những cảm xúc tiêu cực, suy nghĩ xấu xa, những điều tồi tệ... để làm nguồn cung cấp sức mạnh. Lượng khách hành hương tăng đột biến khiến cho nguồn sức mạnh của Tà Linh cũng trở nên dồi dào, trong vài trăm năm tiếp theo, từ vị thế bị trấn áp, hắn vùng lên và giằng co ngang ngửa với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp.
Tà Linh dần thoát khỏi sự trấn áp, chiếm lấy một phần quyền kiểm soát Phật Cảnh và gây nên những vụ án kích thích lòng tham, hận thù hay điển hình là nổi oan ức và hoảng sợ tột độ mà Bình Thường từng chịu đựng, những cảm xúc tiêu cực này sẽ góp phần gia tăng sức mạnh cho Tà Linh.
Thiền sư Vạn Hạnh lúc bấy giờ đã đắc đạo thành Phật và luôn âm thầm trấn giữ Phật Cảnh. Người biết khó lòng trấn áp Tà Linh lâu hơn nữa nên đã đưa toàn bộ người thật rời khỏi Phật Cảnh, chia cắt Băng Sơn Tuyết Lâm và phong bế Phật Cảnh để cắt nguồn gia tăng sức mạnh của Tà Linh lẫn Cửu Phẩm Liên Hoa tháp, còn bản thân người dùng toàn bộ khả năng kết hợp với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp để cố gắng triệt tiêu sức mạnh của Tà Linh, cuối cùng Tà Linh suy yếu và không có nguồn hồi phục, nhưng thiền sư Vạn Hạnh cũng viên tịch, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp cạn kiệt sức mạnh rồi trở về nguyên dạng là Cửu Phẩm Liên Hoa tâm.
Sau đó Phật Cảnh vốn chỉ là ảo cảnh không hề bị hủy diệt mà chỉ bị đình trệ. Khi bọn Bình Thường tiến vào, Cửu Phẩm Liên Hoa tâm đã khởi động lại Phật Cảnh, thời điểm Phật Cảnh bị đình trệ là vào năm 1858 nên khi khởi động lại sẽ tiếp diễn mốc thời gian này, khiến cho bọn Bình Thường lầm tưởng rằng mình lạc vào quá khứ.
Có một điều Bình Thường không hề biết, rằng Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vốn đã cạn kiệt năng lượng nhưng nhờ vào sự xuất hiện của Lãnh Sương, vốn là hiện thân của một viên xá lợi, nên đã được tiếp thêm năng lượng để khởi động Phật Cảnh, bản thân Lãnh Sương mất tích bí ẩn cũng là vì cảm nhận được niệm của nàng bị hút đi nên đã đi tìm ngọn nguồn nguyên do.
Bọn Bình Thường xuất hiện cũng mang lại hi vọng cho Tà Linh, dù cực kỳ suy yếu nhưng Tà Linh vẫn đủ khả năng thao túng một Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vô chủ, Tà Linh chọn Bình Thường, kẻ tốt bụng, hiền lành nhất làm nạn nhân đầu tiên, biến Bình Thường thành hung thủ trong một vụ án vốn chỉ là một ảo giác để gây cho Bình Thường nỗi sợ hãi tột cùng, làm mồi ngon cho Tà Linh hấp thu.
Nhưng ngoài ý muốn của Tà Linh, đáng lý ra người chết trong Phật Cảnh cũng sẽ chết não ở hiện thực nhưng Bình Thường lại sống, và chính nhờ còn sống nên Bình Thường mới có cơ hội thu lấy Cửu Phẩm Liên Hoa tâm trong hiện thực.
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Bình Thường cũng biết sơ về điều này, nhưng điều hắn quan tâm hiện tại không phải Phật bảo mà là lời dặn dò của Bạch Long Bá Vương, đặt hạt sen về đúng vị trí để cứu các sư huynh sư tỷ.
Lấy từ đâu thì đặt về đó, nghĩ vậy nên Bình Thường đưa mắt tìm kiếm bóng dáng bức tượng phật khổng lồ. Tất nhiên, với tiểu sử ăn hành như cơm bữa thì Bình Thường còn lâu mới thấy được bóng dáng bức tượng ở đâu giữa khoảng trời mênh mông trước mắt.
"Ở đâu rồi?" Bình Thường nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng tượng phật, hắn vội vã chạy đi tìm lên một tòa nhà cao để quan sát rõ hơn nhưng dõi mắt khắp bốn phương trời cũng không thấy hình dáng của bất cứ pho tượng nào.
Manh mối duy nhất là hạt sen vàng đang nằm trong tay, Bình Thường liền thử kích hoạt hạt sen bằng niệm.
Lúc truyền ý niệm vào hạt sen, Bình Thường phát hiện ra hạt sen vàng cũng bắt đầu truyền ý niệm ngược vào hắn, ý niệm này dường như là ký ức của một người...
Dòng ký ức khởi đầu từ cảnh một vị hòa thượng già đang ngồi xếp bằng trước bàn thờ phật, tay cầm một hạt sen vàng đưa cho một người khác đang quỳ.
Từ dòng ký ức, Bình Thường biết vị hòa thượng già là thiền sư Thiền Ông, thầy của chủ nhân luồng ký ức. Còn chủ nhân luồng ký ức mà Bình Thường nhận được là người đang quỳ trước Thiền Ông, thiền sư Vạn Hạnh.
Nhìn đệ tử của mình bằng đôi mắt đang chuẩn bị khép lại vĩnh viễn, Thiền Ông giao hạt sen vàng, cũng là giao một sứ mệnh nặng nề cho đệ tử đắc ý nhất của người, và người đệ tử này đã gánh vác sứ mệnh này suốt ngàn năm, sứ mệnh trấn áp một tồn tại tà ác cùng cực, tồn tại này được gọi là Tà Linh, ngay cả Thần, Phật cũng chỉ có thể trấn áp chứ không thể diệt trừ.
Cũng giống như Bình Thường, từ hạt sen vàng, thiền sư Vạn Hạnh biết được một bí mật, rằng đất thánh Phật Cảnh vốn luôn luôn là một vùng đất hoang tàn, cảnh nhộn nhịp mà khách hành hương hàng năm kéo đến chỉ là ảo cảnh. Phật Cảnh thật sự chính là cảnh giả.
Nhưng tại sao? Vì vùng di tích hoang tàn này được chọn làm nơi giam cầm Tà Linh, và những cao tăng thời bấy giờ đã cùng nhau hợp sức dựng nên Phật Cảnh, biến nơi này thành thánh địa phật giáo để thu hút khách hành hương, mượn lòng tín ngưỡng của những tín đồ ngoan đạo làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Hạt sen vàng được tạo nên từ hàng chục viên xá lợi của các cao tăng còn được gọi là Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chính là chìa khóa Phật Cảnh, cũng là vật hấp thu tín ngưỡng làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Sau vài trăm năm hấp thu tín ngưỡng, hạt sen vàng trải qua quá trình đâm chồi, nảy mầm, phát triển rồi nở thành chín đóa sen vàng xếp chồng lên nhau thành một ngọn tháp, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp ra đời và được mệnh danh là một trong 12 Thần Bảo.
Những tưởng liên hoa khai nở thì sức trấn áp đối với Tà Linh càng thêm mạnh mẽ, nhưng hóa ra hoàn toàn ngược lại. Thần bảo xuất thế, tiếng đồn lan xa, lượng khách hành hương kéo đến đông hơn nhiều lần, nhưng người thành tâm thì ít, tham lam, tò mò thì nhiều.
Mà trái ngược với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp luôn hấp thu tín niệm thiện tâm và những cảm xúc tích cực, Tà Linh kia lại hấp thu những điều xấu xa và những cảm xúc tiêu cực, suy nghĩ xấu xa, những điều tồi tệ... để làm nguồn cung cấp sức mạnh. Lượng khách hành hương tăng đột biến khiến cho nguồn sức mạnh của Tà Linh cũng trở nên dồi dào, trong vài trăm năm tiếp theo, từ vị thế bị trấn áp, hắn vùng lên và giằng co ngang ngửa với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp.
Tà Linh dần thoát khỏi sự trấn áp, chiếm lấy một phần quyền kiểm soát Phật Cảnh và gây nên những vụ án kích thích lòng tham, hận thù hay điển hình là nổi oan ức và hoảng sợ tột độ mà Bình Thường từng chịu đựng, những cảm xúc tiêu cực này sẽ góp phần gia tăng sức mạnh cho Tà Linh.
Thiền sư Vạn Hạnh lúc bấy giờ đã đắc đạo thành Phật và luôn âm thầm trấn giữ Phật Cảnh. Người biết khó lòng trấn áp Tà Linh lâu hơn nữa nên đã đưa toàn bộ người thật rời khỏi Phật Cảnh, chia cắt Băng Sơn Tuyết Lâm và phong bế Phật Cảnh để cắt nguồn gia tăng sức mạnh của Tà Linh lẫn Cửu Phẩm Liên Hoa tháp, còn bản thân người dùng toàn bộ khả năng kết hợp với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp để cố gắng triệt tiêu sức mạnh của Tà Linh, cuối cùng Tà Linh suy yếu và không có nguồn hồi phục, nhưng thiền sư Vạn Hạnh cũng viên tịch, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp cạn kiệt sức mạnh rồi trở về nguyên dạng là Cửu Phẩm Liên Hoa tâm.
Sau đó Phật Cảnh vốn chỉ là ảo cảnh không hề bị hủy diệt mà chỉ bị đình trệ. Khi bọn Bình Thường tiến vào, Cửu Phẩm Liên Hoa tâm đã khởi động lại Phật Cảnh, thời điểm Phật Cảnh bị đình trệ là vào năm 1858 nên khi khởi động lại sẽ tiếp diễn mốc thời gian này, khiến cho bọn Bình Thường lầm tưởng rằng mình lạc vào quá khứ.
Có một điều Bình Thường không hề biết, rằng Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vốn đã cạn kiệt năng lượng nhưng nhờ vào sự xuất hiện của Lãnh Sương, vốn là hiện thân của một viên xá lợi, nên đã được tiếp thêm năng lượng để khởi động Phật Cảnh, bản thân Lãnh Sương mất tích bí ẩn cũng là vì cảm nhận được niệm của nàng bị hút đi nên đã đi tìm ngọn nguồn nguyên do.
Bọn Bình Thường xuất hiện cũng mang lại hi vọng cho Tà Linh, dù cực kỳ suy yếu nhưng Tà Linh vẫn đủ khả năng thao túng một Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vô chủ, Tà Linh chọn Bình Thường, kẻ tốt bụng, hiền lành nhất làm nạn nhân đầu tiên, biến Bình Thường thành hung thủ trong một vụ án vốn chỉ là một ảo giác để gây cho Bình Thường nỗi sợ hãi tột cùng, làm mồi ngon cho Tà Linh hấp thu.
Nhưng ngoài ý muốn của Tà Linh, đáng lý ra người chết trong Phật Cảnh cũng sẽ chết não ở hiện thực nhưng Bình Thường lại sống, và chính nhờ còn sống nên Bình Thường mới có cơ hội thu lấy Cửu Phẩm Liên Hoa tâm trong hiện thực.
Đọc tiếp: Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Quay lại: Chương 221: Tâm Nhãn
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
