Trang chủ
» Thư Viện » Truyện Liên Minh Huyền Thoại » Truyện Hành Trình Huyền Thoại phần II - p3
Quyển 3: Sóng Gió Cuộc Đời
Chương 1: Bandle City (Phần 1)
Sau sự kiện Demacia hợp tác cùng với quân cách mạng để dành lại thủ đô và quyền cai trị vương quốc từ tên phản nghịch Marcos. Valoran bắt đầu diễn ra những trận bão táp phong ba mà không ai có thể lường trước được. Thế cuộc của Valoran đột ngột xoay trục 360 độ, tạo thành hai thế lưỡng cực một bên là đi theo và ủng hộ Ralaw, một bên là đi theo và ủng hộ quân cách mạng.
Thực hiện lời hứa trước lúc hợp tác với Max và quân cách mạng, Jarvan IV lệnh cho toàn bộ các thành phố không được ngăn cản quân cách mạng ra vào đồng thời xem quân cách mạng không khác gì quân đồng minh. Do Garen trước đó đã đưa thủy tinh cầu ghi âm lại giọng nói của Scorpio cho toàn bộ người dân ở Demacia nghe cho nên hiện tại người dân ở Demacia tỏ ra mất hết lòng tin vào thuộc hạ của hắn Ralaw, tuy nhiên điều này vẫn chưa thể giải quyết được phần lớn niềm tin của người dân Demacia vào Ralaw cho nên Garen và Jarvan IV liên tục sử dụng cách đánh tâm lý vào những người đó, bọn họ truyền tai nhau chuyện Ralaw hiện tại vốn không phải là Ralaw của 10 năm trước…người này đồn người kia cuối cùng ai ai cũng biết được, cách đánh tâm lý này đã thành công. Và đám người Jarvan IV cũng tin rằng những gì họ truyền ra đều là sự thật.
Do đó Demacia đã tạm thời bình ổn để xây dựng lại thủ đô bị tàn phá trong cuộc chiến lần trước, chuẩn bị cho những thử thách kế tiếp.
Cách đó rất xa, xa đến nỗi không thể biết được là bao nhiêu…ở trong khu rừng hoang dã không có tên, những tiếng gào rống thê lương vang lên đầy đau khổ.
Tiến lại gần hơn một chút, tiếng khóc thê lương kia phát ra từ một con thú nhỏ lông trắng vô cùng đáng yêu, hai bàn chân trước của nó nắm lấy ngực áo của người thanh niên đang nằm trên mặt đất mà liên tục khóc lóc. Ai thấy phải cảnh này cũng không thể kiềm chế được cảm xúc.
“Xoạt xoạt”- Từ đám bụi cỏ xung quanh, hơn mười người tí hon, quần áo phủ kín từ đầu đến chân, những đôi mắt lấp lánh chớp động nhìn con thú bé nhỏ gào khóc.
“Hức…”- Con thú bé nhỏ ấy ngoài Razer ra thì là ai đây, lỗ tai của nó cực kì thính, ngay khi phát hiện ra đám người lùn kia lập tức ngừng khóc, bốn chân trụ vững trên mặt đất, ánh mắt cực kì đáng sợ nhìn chằm chằm vào đám người tí hon vừa xuất hiện.
“Nó đáng sợ quá…”- Người thủ lĩnh của đám người tí hon hơi run sợ khi thấy Razer nhưng rồi ông ta lại điềm tĩnh nói: “ Đừng sợ, bọn ta là người tốt, có thể cho bọn ta xem chủ của ngươi được không, có thể bọn ta sẽ cứu được cậu ta.”
“Chủ?”- Hình như Razer rất kỵ với bất cứ ai dám xem nó là thú nuôi của John, nhưng tình hình trước mắt của John là vô cùng nguy cấp, Razer là một con thú thông minh nó lập tức nén lại điều đó gật đầu và tránh sang một bên.
Người thủ lĩnh của đám người lùn kia bước lại từng bước từ từ đến chỗ của John, ánh mắt liên tục cảnh giác với Razer, bởi đơn giản ông ta cũng rất sợ hãi với con thú nhỏ bé trông rất dễ thương này.
Khi đến cạnh John, lão ta đột nhiên giật bắn người, sự sợ hãi lan tràn khắp khuôn mặt già nua, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Đám thuộc hạ của lão ở phía sau, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gã đội trưởng suy nghĩ rất nhanh trong đầu: “ Nếu lúc này ta manh động e rằng con thú này sẽ không tha…phải thật bình tĩnh, nên gọi trưởng lão đến đây, ông ấy phép thuật đầy mình chắc chắn có thể khống chế được nó.”
Lão đội trưởng cổ nặn ra nụ cười nói với Razer, bây giờ ngươi ở lại đây một lúc, bọn ta sẽ đi gọi trưởng lão của bọn ta đến, ông ấy phép thuật rất cao có thể sẽ giúp được cậu ta.
Razer tuổi đời còn nhỏ, đương nhiên không thể hiểu được suy nghĩ của lão đội trưởng, nó gật đầu rồi sau đó nhảy lên ngực của John, nằm trên đó để bảo vệ hắn.
Lão đội trưởng quay trở về với nhóm người của mình, mặc cho bọn họ đang liên tục hỏi lý do vì sao mà lão lại tỏ ra sợ hãi đến như vậy, lão ta chỉ đáp lại đúng 1 câu: “ Mau đi mời trưởng lão đến đây, cứ bảo với ngài là có chuyện lớn cần ngài giải quyết.”
“Rõ”- Hơn 5 tên thuộc hạ tức tốc xoay người chạy thật nhanh vào bên trong khu rừng.
Razer vẫn nằm trên ngực của John, ánh mắt tuyệt đối không tách khỏi gã đội trưởng của nhóm người lùn kia nửa mét.
“Xì xào xì xào”- Chừng 10 phút sau, từ đám bụi cỏ cạnh đó 5 tên thuộc hạ lúc nãy được phái đi đã quay trở lại, lần này bọn chúng dẫn theo một lão già với khuôn mặt vô cùng hiền từ, lỗ tai của lão ta rất khác với lỗ tài bình thường của con người, nó dài và dựng thẳng đứng, chùm râu trắng bạc dài đến gần mặt đất, trên tay cằm một cây trượng gỗ có đính các viên ngọc đủ màu sắc lấp lánh.






