Lối vào hầm mỏ của nhà họ Châu là một hố sâu thâm thẫm xuyên xuống lòng núi, trên miệng hố, hai kẻ áo đen đang đứng canh chừng cẩn mật, chợt có hai người đàn ông một già một trẻ tiến đến.
Lão già vừa tiến đến hỏi hai tên canh gác: "Phạm Nhân đâu?"
Một trong hai tên canh gác đáp: "Dạ, ngài ấy đang ở bên trong hầm."
Lão già gật đầu, hất đầu bảo người trẻ hơn phía sau lão: "Phạm Pháp, vào đó với anh mày xem sao, tao ở đây đề phòng thằng già Châu Thái!"
"Vâng thưa cha!"
Phạm Pháp gật đầu rồi nhảy xuống hố...
Sâu trong hầm mỏ, Phạm Nhân đứng xem xét ở một hốc đá đang đào dở, phía cuối hốc đá lộ ra một bức tượng kim loại mang hình dạng một cô gái khỏa thân có kích thước tương đương kích cỡ người thật, bức tượng được tạo ra một cách tỉ mỉ đến từng chi tiết với cơ thể gần như hoàn mỹ, nhưng gương mặt của bức tượng lại phẳng lỳ như người đúc tượng cố ý không làm ra khuôn mặt. Trên tay cô gái nâng niu một đóa hồng đỏ tươi như hoa thật, tay còn lại nàng giơ ngửa ra như đang ngoắc gọi ai đó mà cũng như đang chờ ai đó nắm lấy tay nàng...
Cô gái cong lưng ra sau, thân hình hoàn mỹ tựa vào một hình tròn bám đầy bụi bẩn, Phạm Nhân đưa tay lau bụi mới nhận ra mặt phẳng tròn này chính là một tấm gương...
"Cổng linh cảnh!" Phạm Nhân mừng rỡ thốt lên, hắn tin chắc rằng đây là một cánh cổng linh cảnh và gần như còn nguyên vẹn... Cổng linh cảnh chắc chắn có khóa, nhưng điều làm Phạm Nhân mừng rỡ là vì hắn tin rằng một cánh cổng linh cảnh bị chôn vùi trong lòng núi thì chắc chắn có niên đại không dưới nghìn năm, nghĩa là có tỷ lệ rất cao rằng những chủ nhân của cánh cổng đã chết, cổng này vô chủ và cũng như những chiếc nhẫn balo vô chủ, mã khóa sẽ tự động bị hủy bỏ...
Nghĩ vậy, Phạm Nhân lập tức đưa tay truyền linh lực vào nhằm mục đích kích hoạt cánh cổng...
Bang!
Đặt tay vào không sao, nhưng khi vừa truyền linh lực vào mặt gương, một phản lực kỳ lạ liền bộc phát đánh Phạm Nhân đập lưng vào đá.
Phạm Pháp vừa tiến đến, vội vàng chạy đến đỡ Phạm Nhân dậy: "Anh bị sao vậy?"
Phạm Nhân được Phạm Pháp đứng dậy, miệng phun máu* rồi đáp: "Do cánh cổng!"
*Thật ra chả biết lấy cơ sở khoa học nào mà bọn tàu cứ hễ bị đánh là phun máu, nhưng đây là cách diễn tả nội thương đơn giản hiệu quả nhất nên cứ dùng vậy, ai đòi logic thì cứ xem như thằng Phạm Nhân ăn sáng bằng tiết canh đi!
"Cánh cổng?" Phạm Pháp nhìn tấm gương rồi nghi hoặc hỏi lại, dù là Thánh Bảo cao cấp cũng không có khả năng tự động đánh văng một Đại Vương như Phạm Nhân.
Tò mò, Phạm Pháp thử đưa ngón tay lên gương, truyền một lượng linh lực cực nhỏ và phủ linh lực lên toàn thân để phòng thủ...
Bang!
Lại như vậy, linh lực vừa đưa vào, ngón tay Phạm Pháp lập tức bị đánh bật ra, cánh tay hắn cũng bị bật ngược ra sau, trật luôn cả khớp...
"Ui da... Thứ quái gì thế này?" Phạm Pháp tức giận mắng trong khi Phạm Nhân chỉnh khớp tay lại cho hắn.
"Thôi cứ mang cánh cổng này về rồi tính!"
"Mang kiểu gì khi mà không thể chạm vào nó?" Phạm Pháp nói.
Phạm Nhân đáp: "Mày ngu vậy? Không dùng linh lực được thì dùng sức khiêng ra!"
"Ừ..."
Phạm Pháp gật gù, hai tên tiến đến hai bên cánh cổng, hè nhau dùng sức nâng lên...
"Hự! Sao nặng quá!"
Hai tên linh vương không ngờ cũng không thể nhấc nổi cánh cổng...
Bên ngoài, nhóm ba người nhà họ Châu gồm Châu Thái, Châu Sơn và Châu Giám cùng với Dương đã tiếp cận hầm mỏ, cùng nấp bên một vách đá cách đó không xa.
Thấy phía hầm mỏ chỉ có 3 người, lão Châu Thái cười khinh: "Ha! Thằng Phạm Thượng khinh thường ta nên không thèm phái người canh gác vòng ngoài!"
Sơn hỏi: "Vậy giờ mình đánh úp nó hả?"
Lão Thái đáp: "Đánh úp thế nào được? Đạt đến Linh Đế thì phạm vi cảm nhận linh lực của nó khá rộng, trừ khi tốc độ ra đòn vượt xa tốc độ tránh né của nó, nếu không chỉ cần ta tung chiêu là nó sẽ nhanh chóng nhận ra rồi tránh đi thôi!"
Dương có Truy Ảnh Cuồng Pháo, nếu để Linh Đế như Châu Thái dùng thì Phạm Thượng khó mà tránh kịp, nhưng vấn đề là muốn vận hành khẩu pháo này cần có bí kỹ Cuồng...
Lão Châu Thái nói tiếp: "Chúng nó có mỗi thằng Phạm Thượng và hai thằng Linh Tướng, tranh thủ xử tụi nó, hạ thằng Phạm Thượng rồi tính gì thì tính!"
"Lên!"
Lão Châu Thái ra hiệu rồi rút ra một cây đao dẫn đầu lao thẳng đến chỗ Phạm Thượng.
Phạm Thượng phát hiện ra Châu Thái, liền cười to: "Ha ha! Thằng già ngu độn, định liều mạng già với tao sao?"
Vừa cười vừa giơ tay lên, trên cánh tay hắn liền mọc ra một lớp gỗ sần sùi, lớp gỗ này mọc dài thành một dây roi lớn quất về phía Châu Thái.
Lúc sắp va chạm, cây đao của lão Châu Thái đột nhiên bốc lửa, đồng thời dây roi của Phạm Thượng cũng được phủ một lớp băng, lưỡi đao chém đứt một đoạn roi nhưng bị phần roi còn lại quấn chặt, lớp băng trên dây roi liền lan ra bám vào ngọn đao, khiến lửa trên thân đao dần suy yếu...
"Ha ha! Xem ra linh lực của mày cũng già yếu như chính bản thân mày!" Phạm Thượng cười đắc thắng, lợi dụng lúc vũ khí của Châu Thái đang bị khống chế để xông đến, tay còn lại tạo thêm một sợi roi quất vào đầu Châu Thái.
Châu Thái giơ tay chụp roi, tuy đã tận lực phòng ngự nhưng vẫn bị đánh tứa máu tay, hai sợi roi của Phạm Thượng liền mọc dài quấn chặt hai cánh tay Châu Thái.
Hai tay bị khống chế, Châu Thái gầm lên, giơ chân đạp mạnh vào ngực Phạm Thượng, tên này lập tức tạo ra một lớp giáp gỗ dày cản lại, đồng thời từ ngực hắn mọc ra một chùm dây gỗ quấn chặt lấy chân lão Châu Thái. Châu Thái vận hỏa linh lực xuống chân, định đốt cháy những sợi dây nhưng Phạm Thượng lại truyền một lớp băng vào dây, hoàn toàn áp chế lửa của Châu Thái.
"Tại sao lại như vậy?" Châu Thái ngạc nhiên nói, tuy lão già và suy yếu nhưng không nghĩ rằng thực lực lại chênh lệch xa đến mức không thể phản khán như vậy.
Phạm Thượng ngược lại cười đắc thắng: "Tại sao ư? Ha ha... Tất nhiên chênh lệch giữa tao và mày còn chưa xa đến mức khiến mày thua nhục nhã như vầy, nhưng mà tao có thứ này!"
Phạm Thượng tạo ra một dây leo để thay thế cánh tao tháo tung ngực áo hắn ra, lộ ra một dây chuyền có mặt hình một viên đá màu xanh như băng.
"Thánh Bảo?" Châu Thái kinh ngạc nói.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Lão già vừa tiến đến hỏi hai tên canh gác: "Phạm Nhân đâu?"
Một trong hai tên canh gác đáp: "Dạ, ngài ấy đang ở bên trong hầm."
Lão già gật đầu, hất đầu bảo người trẻ hơn phía sau lão: "Phạm Pháp, vào đó với anh mày xem sao, tao ở đây đề phòng thằng già Châu Thái!"
"Vâng thưa cha!"
Phạm Pháp gật đầu rồi nhảy xuống hố...
Sâu trong hầm mỏ, Phạm Nhân đứng xem xét ở một hốc đá đang đào dở, phía cuối hốc đá lộ ra một bức tượng kim loại mang hình dạng một cô gái khỏa thân có kích thước tương đương kích cỡ người thật, bức tượng được tạo ra một cách tỉ mỉ đến từng chi tiết với cơ thể gần như hoàn mỹ, nhưng gương mặt của bức tượng lại phẳng lỳ như người đúc tượng cố ý không làm ra khuôn mặt. Trên tay cô gái nâng niu một đóa hồng đỏ tươi như hoa thật, tay còn lại nàng giơ ngửa ra như đang ngoắc gọi ai đó mà cũng như đang chờ ai đó nắm lấy tay nàng...
Cô gái cong lưng ra sau, thân hình hoàn mỹ tựa vào một hình tròn bám đầy bụi bẩn, Phạm Nhân đưa tay lau bụi mới nhận ra mặt phẳng tròn này chính là một tấm gương...
"Cổng linh cảnh!" Phạm Nhân mừng rỡ thốt lên, hắn tin chắc rằng đây là một cánh cổng linh cảnh và gần như còn nguyên vẹn... Cổng linh cảnh chắc chắn có khóa, nhưng điều làm Phạm Nhân mừng rỡ là vì hắn tin rằng một cánh cổng linh cảnh bị chôn vùi trong lòng núi thì chắc chắn có niên đại không dưới nghìn năm, nghĩa là có tỷ lệ rất cao rằng những chủ nhân của cánh cổng đã chết, cổng này vô chủ và cũng như những chiếc nhẫn balo vô chủ, mã khóa sẽ tự động bị hủy bỏ...
Nghĩ vậy, Phạm Nhân lập tức đưa tay truyền linh lực vào nhằm mục đích kích hoạt cánh cổng...
Bang!
Đặt tay vào không sao, nhưng khi vừa truyền linh lực vào mặt gương, một phản lực kỳ lạ liền bộc phát đánh Phạm Nhân đập lưng vào đá.
Phạm Pháp vừa tiến đến, vội vàng chạy đến đỡ Phạm Nhân dậy: "Anh bị sao vậy?"
Phạm Nhân được Phạm Pháp đứng dậy, miệng phun máu* rồi đáp: "Do cánh cổng!"
*Thật ra chả biết lấy cơ sở khoa học nào mà bọn tàu cứ hễ bị đánh là phun máu, nhưng đây là cách diễn tả nội thương đơn giản hiệu quả nhất nên cứ dùng vậy, ai đòi logic thì cứ xem như thằng Phạm Nhân ăn sáng bằng tiết canh đi!
"Cánh cổng?" Phạm Pháp nhìn tấm gương rồi nghi hoặc hỏi lại, dù là Thánh Bảo cao cấp cũng không có khả năng tự động đánh văng một Đại Vương như Phạm Nhân.
Tò mò, Phạm Pháp thử đưa ngón tay lên gương, truyền một lượng linh lực cực nhỏ và phủ linh lực lên toàn thân để phòng thủ...
Bang!
Lại như vậy, linh lực vừa đưa vào, ngón tay Phạm Pháp lập tức bị đánh bật ra, cánh tay hắn cũng bị bật ngược ra sau, trật luôn cả khớp...
"Ui da... Thứ quái gì thế này?" Phạm Pháp tức giận mắng trong khi Phạm Nhân chỉnh khớp tay lại cho hắn.
"Thôi cứ mang cánh cổng này về rồi tính!"
"Mang kiểu gì khi mà không thể chạm vào nó?" Phạm Pháp nói.
Phạm Nhân đáp: "Mày ngu vậy? Không dùng linh lực được thì dùng sức khiêng ra!"
"Ừ..."
Phạm Pháp gật gù, hai tên tiến đến hai bên cánh cổng, hè nhau dùng sức nâng lên...
"Hự! Sao nặng quá!"
Hai tên linh vương không ngờ cũng không thể nhấc nổi cánh cổng...
Bên ngoài, nhóm ba người nhà họ Châu gồm Châu Thái, Châu Sơn và Châu Giám cùng với Dương đã tiếp cận hầm mỏ, cùng nấp bên một vách đá cách đó không xa.
Thấy phía hầm mỏ chỉ có 3 người, lão Châu Thái cười khinh: "Ha! Thằng Phạm Thượng khinh thường ta nên không thèm phái người canh gác vòng ngoài!"
Sơn hỏi: "Vậy giờ mình đánh úp nó hả?"
Lão Thái đáp: "Đánh úp thế nào được? Đạt đến Linh Đế thì phạm vi cảm nhận linh lực của nó khá rộng, trừ khi tốc độ ra đòn vượt xa tốc độ tránh né của nó, nếu không chỉ cần ta tung chiêu là nó sẽ nhanh chóng nhận ra rồi tránh đi thôi!"
Dương có Truy Ảnh Cuồng Pháo, nếu để Linh Đế như Châu Thái dùng thì Phạm Thượng khó mà tránh kịp, nhưng vấn đề là muốn vận hành khẩu pháo này cần có bí kỹ Cuồng...
Lão Châu Thái nói tiếp: "Chúng nó có mỗi thằng Phạm Thượng và hai thằng Linh Tướng, tranh thủ xử tụi nó, hạ thằng Phạm Thượng rồi tính gì thì tính!"
"Lên!"
Lão Châu Thái ra hiệu rồi rút ra một cây đao dẫn đầu lao thẳng đến chỗ Phạm Thượng.
Phạm Thượng phát hiện ra Châu Thái, liền cười to: "Ha ha! Thằng già ngu độn, định liều mạng già với tao sao?"
Vừa cười vừa giơ tay lên, trên cánh tay hắn liền mọc ra một lớp gỗ sần sùi, lớp gỗ này mọc dài thành một dây roi lớn quất về phía Châu Thái.
Lúc sắp va chạm, cây đao của lão Châu Thái đột nhiên bốc lửa, đồng thời dây roi của Phạm Thượng cũng được phủ một lớp băng, lưỡi đao chém đứt một đoạn roi nhưng bị phần roi còn lại quấn chặt, lớp băng trên dây roi liền lan ra bám vào ngọn đao, khiến lửa trên thân đao dần suy yếu...
"Ha ha! Xem ra linh lực của mày cũng già yếu như chính bản thân mày!" Phạm Thượng cười đắc thắng, lợi dụng lúc vũ khí của Châu Thái đang bị khống chế để xông đến, tay còn lại tạo thêm một sợi roi quất vào đầu Châu Thái.
Châu Thái giơ tay chụp roi, tuy đã tận lực phòng ngự nhưng vẫn bị đánh tứa máu tay, hai sợi roi của Phạm Thượng liền mọc dài quấn chặt hai cánh tay Châu Thái.
Hai tay bị khống chế, Châu Thái gầm lên, giơ chân đạp mạnh vào ngực Phạm Thượng, tên này lập tức tạo ra một lớp giáp gỗ dày cản lại, đồng thời từ ngực hắn mọc ra một chùm dây gỗ quấn chặt lấy chân lão Châu Thái. Châu Thái vận hỏa linh lực xuống chân, định đốt cháy những sợi dây nhưng Phạm Thượng lại truyền một lớp băng vào dây, hoàn toàn áp chế lửa của Châu Thái.
"Tại sao lại như vậy?" Châu Thái ngạc nhiên nói, tuy lão già và suy yếu nhưng không nghĩ rằng thực lực lại chênh lệch xa đến mức không thể phản khán như vậy.
Phạm Thượng ngược lại cười đắc thắng: "Tại sao ư? Ha ha... Tất nhiên chênh lệch giữa tao và mày còn chưa xa đến mức khiến mày thua nhục nhã như vầy, nhưng mà tao có thứ này!"
Phạm Thượng tạo ra một dây leo để thay thế cánh tao tháo tung ngực áo hắn ra, lộ ra một dây chuyền có mặt hình một viên đá màu xanh như băng.
"Thánh Bảo?" Châu Thái kinh ngạc nói.
Đọc tiếp: Chương 134: Chìa Khóa
Quay lại: Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
