Nơi hầm mỏ nhà họ Châu, hai vị Linh Đế cấp 1 vẫn đang chiến đấu kịch liệt, Dương nấp phía xa, trong đầu đầy nỗi hoang mang...
Bốn người đang tiến đến, bao gồm hai kẻ thù hàng đầu của Dương và hai người trong gia đình của hắn...
Thật ra không phải bốn, mà là sáu...
Tử Linh ẩn thân phía xa dõi theo bóng lưng của Dương, chợt nàng giật mình quay đầu nhìn lại, Vy Ái lã lướt tiến đến...
"Ngươi đến đây làm gì?" Tử Linh lo lắng hỏi.
Vy Ái liếc về phía hầm mỏ và nhẹ nhàng đáp: "Có người đào cửa nhà ta lên, ngươi hỏi ta đến đây làm gì?"
Tử Linh đáp: "Ngươi lo gì chứ? Không có chìa khóa thì bọn hắn không..."
Vy Ái ngắt lời: "Một trong hai chiếc chìa khóa chẳng phải trong tay ngươi sao?"
Tử Linh đáp: "Ta giao cho Hải Hạ, hắn làm mất rồi!"
"Mất? Ta thấy hình như không phải vậy... Mà ngươi đến đây làm gì?"
"Chỉ là tình cờ..."
Vy Ái cười nhẹ: "Tử Linh, ngươi nói dối rất tệ!"
Nói xong, Vy Ái hát hiện cái liếc mắt của Tử Linh về phía Dương, liền nhìn theo: "A! Đó là ai? Đừng nói là kẻ đã phá phong ấn cho ngươi..."
"Không phải! Mau cút đi nếu không ta sẽ giết ngươi!"
Dứt câu, Tử Linh tung chưởng về phía Vy Ái, chưởng như nhẹ nhàng, nhưng Vy Ái dù đưa tay ra đỡ vẫn bị đánh văng xa hàng trăm mét trên không, Tử Linh liền đuổi theo với mục đích đẩy Vy Ái đi càng xa càng tốt...
Tử Linh và Vy Ái vừa đi xa, Diễm My bay đến và hạ xuống cạnh Dương.
"My! Sao em lại đến đây!" Dương tức giận nói.
My đáp: "Em muốn đi với anh! Em phải giả vờ ngoan ngoãn rời đi để không bị anh đánh ngất như anh Châu Đốc!"
"Nhưng ở đây rất nguy..."
Dương chưa kịp nói hết, một bóng người áo đỏ từ dưới dốc vượt lên rồi bất chợt dừng lại ngay trước mặt hắn...
Hai đôi mắt nhìn nhau, trong mắt hắn là sự hoang mang khó tả, còn trong mắt nàng là sự vô tình xa lạ...
Rồi nàng vượt qua trước khi hắn kịp mở miệng cất tiếng: "Mẹ..."
Nàng không nghe thấy, bởi đã đi quá sâu vào vùng âm thanh chiến đấu kịch liệt của hai lão Linh Đế.
Diễm vừa đi, hai bóng người từ trên không hạ xuống...
"Hải Hạ!"
"Long Hán! Đã lâu không gặp!"
Hai gã Chúa Tể cấp 1 chào hỏi nhưng không nhìn vào mắt nhau, mà nhìn vào người bị vây giữa cả hai, Dương.
Như hiểu được ý định của nhau, Long Hán và Hải Hạ cùng toát ra uy lực kinh người, Dương và My hoàn toàn bị trấn áp ở giữa.
Long Hán nói: "Thằng nhóc này là tội đồ của Long Tộc ta, hôm nay ta phải mang nó về xử tội!"
Hải Hạ âm u đáp: "Ta biết chứ... Để ta giúp ngươi xử nó!"
Dứt lời, Hải Hạ tung chưởng đánh một luồng khói tím về phía Dương, Long Hán cũng lập tức tung chưởng đáp trả, cả hai đòn đánh đều trúng vào người Dương, tuy sau đó lập tức triệt tiêu nhau nhưng cũng gây cho hắn đau đớn không hề ít.
Long Hán nói: "Hải Hạ! Long tộc còn cần thằng nhóc này, sau khi trừng trị nó, ta sẽ đích thân mang đến cho ngươi!"
Hải Hạ cười khinh bỉ: "Ha ha... Bọn Long tộc tráo trở các ngươi tưởng ta còn bị lừa lần nữa sao!"
Long Hán hỏi: "Chúng ta lừa ngươi bao giờ?"
"Bao giờ? Tất nhiên là năm đó, chúng ta giúp các ngươi ngăn Diễm Kiều, giết Võ Phi Thiên, vậy mà cuối cùng các ngươi trở mặt đánh úp ta, khiến Long Chúc Diễm bế đứa bé chạy mất! Ta còn tin được các ngươi sao!"
Long Hán khó hiểu: "Ngươi nói gì vậy? Rõ ràng năm đó ta đã bị đánh ngất, còn ai ngăn được ngươi?"
"Ai ư? Ngươi nói xem Long tộc còn ai mạnh hơn ngươi! Trúng chỉ một đòn nhưng ta suýt mất cả mạng!"
Long Hán sửng sốt: "Ý ngươi là... Tộc trưởng Long Thiên Đạo?"
Hải Hạ giận dữ quát: "Cút đi! Về nói với Long Thiên Đạo rằng sẽ có ngày ta trả thù! Còn thằng nhóc và con bé này để lại cho ta!"
Long Hán cũng giận dữ không kém: "Đừng tưởng được Nữ Thần chống lưng thì có thể thách thức uy phong của Long tộc!"
Cả hai gã Chúa Tể vẫn đứng yên, nhưng Phong - Hỏa linh lực của Long Hán và Tử Vong linh lực của Hải Hạ bùng phát dữ dội đánh thẳng vào Dương, trong lúc này, Hải Hạ phất tay, My liền bị linh lực vô hình kéo ra khỏi vùng nguy hiểm, hoàn toàn bị linh lực Chúa Tể trấn áp nên không thể kêu la, còn Dương vẫn bị kẹp ở giữa, trở thành tấm bia cho hai gã Chúa Tể ra sức hành hạ.
Ầm ầm ầm!
Những vụ nổ liên tục phát ra làm chấn động cả một vùng trời, cả Hải Hạ lẫn Long Hán đều không muốn Dương chết một cách êm đẹp nên không hề triệt tiêu hoàn toàn linh lực của nhau mà để lại một phần đủ để Dương đau đớn cùng cực mà không thể kêu gào.
Người nhà họ Châu và họ Phạm đã ngừng chiến, bao gồm anh em Phạm Nhân, Phạm Pháp cũng đã rời khỏi hầm mỏ sau nỗ lực khiêng tượng bất thành. Tất cả cùng sửng sốt nhìn cuộc tranh đấu của hai gã Chúa Tể.
Diễm cũng quay trở lại...
"Đại trưởng lão, đó là ai vậy?"
Long Hán quát: "Công chúa! Mau bắt lấy thằng tội đồ này mang về Long cung!"
Sau tiếng quát, Long Hán ra sức chưởng mạnh làm Hải Hạ chới với, nhưng chính Long Hán cũng bật ra, Diễm chưa hiểu chuyện gì, nhưng nghe đến từ tội đồ liền lập tức nhảy vào tóm lấy Dương rồi chạy...
"Chạy đâu!" Hải Hạ tức giận quát và bay đến phía trên Diễm, tay gã giơ cao chưởng mạnh xuống đầu nàng...
ẦM ẦM ẦM...
Nhiều tiếng nổ lớn, bởi khi Hải Hạ tung đòn vào đầu Diễm cũng là lúc Long Hán lao đến tung đòn vào lưng Hải Hạ, Diễm đang giữ Dương bị một chưởng của Hải Hạ đánh văng xuống đất, chỗ đất vốn là trần của khu hầm mỏ sụp xuống, đưa Diễm và Dương rơi sâu xuống dưới...
"DƯƠNG!" My không còn bị khống chế, nàng lo lắng gào lên rồi lao đến cái hố nơi Dương và Diễm vừa rơi xuống...
"KHỐN KIẾP!" Long Hán gầm lên giận dữ, sau khi mất trí nhớ, Diễm lại trở thành báu vật tuyệt thế của Long tộc, thậm chí còn đáng giá hơn trước đây, vậy mà báu vật này lại bị thương tổn ngay trước mặt lão, thật sự là một nỗi nhục to lớn.
Trong cơn giận dữ, lại thấy Diễm My lao xuống, Long Hán giơ tay định dùng linh lực bóp chết Diễm My cho hả giận, nhưng lại nhìn thấy gương mặt của Diễm My, lão già liền run rẫy: "D... Diễm Kiều?"
Trong giây phút Long Hán thất thần, Hải Hạ liền lao đến trả đòn...
BINH!
Đánh Long Hán văng đi, Hải Hạ đứng trên không cười lạnh: "Giống lắm phải không! Yên tâm, nếu là Diễm Kiều thì ngươi đã lìa đời từ sớm rồi!"
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Bốn người đang tiến đến, bao gồm hai kẻ thù hàng đầu của Dương và hai người trong gia đình của hắn...
Thật ra không phải bốn, mà là sáu...
Tử Linh ẩn thân phía xa dõi theo bóng lưng của Dương, chợt nàng giật mình quay đầu nhìn lại, Vy Ái lã lướt tiến đến...
"Ngươi đến đây làm gì?" Tử Linh lo lắng hỏi.
Vy Ái liếc về phía hầm mỏ và nhẹ nhàng đáp: "Có người đào cửa nhà ta lên, ngươi hỏi ta đến đây làm gì?"
Tử Linh đáp: "Ngươi lo gì chứ? Không có chìa khóa thì bọn hắn không..."
Vy Ái ngắt lời: "Một trong hai chiếc chìa khóa chẳng phải trong tay ngươi sao?"
Tử Linh đáp: "Ta giao cho Hải Hạ, hắn làm mất rồi!"
"Mất? Ta thấy hình như không phải vậy... Mà ngươi đến đây làm gì?"
"Chỉ là tình cờ..."
Vy Ái cười nhẹ: "Tử Linh, ngươi nói dối rất tệ!"
Nói xong, Vy Ái hát hiện cái liếc mắt của Tử Linh về phía Dương, liền nhìn theo: "A! Đó là ai? Đừng nói là kẻ đã phá phong ấn cho ngươi..."
"Không phải! Mau cút đi nếu không ta sẽ giết ngươi!"
Dứt câu, Tử Linh tung chưởng về phía Vy Ái, chưởng như nhẹ nhàng, nhưng Vy Ái dù đưa tay ra đỡ vẫn bị đánh văng xa hàng trăm mét trên không, Tử Linh liền đuổi theo với mục đích đẩy Vy Ái đi càng xa càng tốt...
Tử Linh và Vy Ái vừa đi xa, Diễm My bay đến và hạ xuống cạnh Dương.
"My! Sao em lại đến đây!" Dương tức giận nói.
My đáp: "Em muốn đi với anh! Em phải giả vờ ngoan ngoãn rời đi để không bị anh đánh ngất như anh Châu Đốc!"
"Nhưng ở đây rất nguy..."
Dương chưa kịp nói hết, một bóng người áo đỏ từ dưới dốc vượt lên rồi bất chợt dừng lại ngay trước mặt hắn...
Hai đôi mắt nhìn nhau, trong mắt hắn là sự hoang mang khó tả, còn trong mắt nàng là sự vô tình xa lạ...
Rồi nàng vượt qua trước khi hắn kịp mở miệng cất tiếng: "Mẹ..."
Nàng không nghe thấy, bởi đã đi quá sâu vào vùng âm thanh chiến đấu kịch liệt của hai lão Linh Đế.
Diễm vừa đi, hai bóng người từ trên không hạ xuống...
"Hải Hạ!"
"Long Hán! Đã lâu không gặp!"
Hai gã Chúa Tể cấp 1 chào hỏi nhưng không nhìn vào mắt nhau, mà nhìn vào người bị vây giữa cả hai, Dương.
Như hiểu được ý định của nhau, Long Hán và Hải Hạ cùng toát ra uy lực kinh người, Dương và My hoàn toàn bị trấn áp ở giữa.
Long Hán nói: "Thằng nhóc này là tội đồ của Long Tộc ta, hôm nay ta phải mang nó về xử tội!"
Hải Hạ âm u đáp: "Ta biết chứ... Để ta giúp ngươi xử nó!"
Dứt lời, Hải Hạ tung chưởng đánh một luồng khói tím về phía Dương, Long Hán cũng lập tức tung chưởng đáp trả, cả hai đòn đánh đều trúng vào người Dương, tuy sau đó lập tức triệt tiêu nhau nhưng cũng gây cho hắn đau đớn không hề ít.
Long Hán nói: "Hải Hạ! Long tộc còn cần thằng nhóc này, sau khi trừng trị nó, ta sẽ đích thân mang đến cho ngươi!"
Hải Hạ cười khinh bỉ: "Ha ha... Bọn Long tộc tráo trở các ngươi tưởng ta còn bị lừa lần nữa sao!"
Long Hán hỏi: "Chúng ta lừa ngươi bao giờ?"
"Bao giờ? Tất nhiên là năm đó, chúng ta giúp các ngươi ngăn Diễm Kiều, giết Võ Phi Thiên, vậy mà cuối cùng các ngươi trở mặt đánh úp ta, khiến Long Chúc Diễm bế đứa bé chạy mất! Ta còn tin được các ngươi sao!"
Long Hán khó hiểu: "Ngươi nói gì vậy? Rõ ràng năm đó ta đã bị đánh ngất, còn ai ngăn được ngươi?"
"Ai ư? Ngươi nói xem Long tộc còn ai mạnh hơn ngươi! Trúng chỉ một đòn nhưng ta suýt mất cả mạng!"
Long Hán sửng sốt: "Ý ngươi là... Tộc trưởng Long Thiên Đạo?"
Hải Hạ giận dữ quát: "Cút đi! Về nói với Long Thiên Đạo rằng sẽ có ngày ta trả thù! Còn thằng nhóc và con bé này để lại cho ta!"
Long Hán cũng giận dữ không kém: "Đừng tưởng được Nữ Thần chống lưng thì có thể thách thức uy phong của Long tộc!"
Cả hai gã Chúa Tể vẫn đứng yên, nhưng Phong - Hỏa linh lực của Long Hán và Tử Vong linh lực của Hải Hạ bùng phát dữ dội đánh thẳng vào Dương, trong lúc này, Hải Hạ phất tay, My liền bị linh lực vô hình kéo ra khỏi vùng nguy hiểm, hoàn toàn bị linh lực Chúa Tể trấn áp nên không thể kêu la, còn Dương vẫn bị kẹp ở giữa, trở thành tấm bia cho hai gã Chúa Tể ra sức hành hạ.
Ầm ầm ầm!
Những vụ nổ liên tục phát ra làm chấn động cả một vùng trời, cả Hải Hạ lẫn Long Hán đều không muốn Dương chết một cách êm đẹp nên không hề triệt tiêu hoàn toàn linh lực của nhau mà để lại một phần đủ để Dương đau đớn cùng cực mà không thể kêu gào.
Người nhà họ Châu và họ Phạm đã ngừng chiến, bao gồm anh em Phạm Nhân, Phạm Pháp cũng đã rời khỏi hầm mỏ sau nỗ lực khiêng tượng bất thành. Tất cả cùng sửng sốt nhìn cuộc tranh đấu của hai gã Chúa Tể.
Diễm cũng quay trở lại...
"Đại trưởng lão, đó là ai vậy?"
Long Hán quát: "Công chúa! Mau bắt lấy thằng tội đồ này mang về Long cung!"
Sau tiếng quát, Long Hán ra sức chưởng mạnh làm Hải Hạ chới với, nhưng chính Long Hán cũng bật ra, Diễm chưa hiểu chuyện gì, nhưng nghe đến từ tội đồ liền lập tức nhảy vào tóm lấy Dương rồi chạy...
"Chạy đâu!" Hải Hạ tức giận quát và bay đến phía trên Diễm, tay gã giơ cao chưởng mạnh xuống đầu nàng...
ẦM ẦM ẦM...
Nhiều tiếng nổ lớn, bởi khi Hải Hạ tung đòn vào đầu Diễm cũng là lúc Long Hán lao đến tung đòn vào lưng Hải Hạ, Diễm đang giữ Dương bị một chưởng của Hải Hạ đánh văng xuống đất, chỗ đất vốn là trần của khu hầm mỏ sụp xuống, đưa Diễm và Dương rơi sâu xuống dưới...
"DƯƠNG!" My không còn bị khống chế, nàng lo lắng gào lên rồi lao đến cái hố nơi Dương và Diễm vừa rơi xuống...
"KHỐN KIẾP!" Long Hán gầm lên giận dữ, sau khi mất trí nhớ, Diễm lại trở thành báu vật tuyệt thế của Long tộc, thậm chí còn đáng giá hơn trước đây, vậy mà báu vật này lại bị thương tổn ngay trước mặt lão, thật sự là một nỗi nhục to lớn.
Trong cơn giận dữ, lại thấy Diễm My lao xuống, Long Hán giơ tay định dùng linh lực bóp chết Diễm My cho hả giận, nhưng lại nhìn thấy gương mặt của Diễm My, lão già liền run rẫy: "D... Diễm Kiều?"
Trong giây phút Long Hán thất thần, Hải Hạ liền lao đến trả đòn...
BINH!
Đánh Long Hán văng đi, Hải Hạ đứng trên không cười lạnh: "Giống lắm phải không! Yên tâm, nếu là Diễm Kiều thì ngươi đã lìa đời từ sớm rồi!"
Đọc tiếp: Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Quay lại: Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
