Chương 127: Thống Trị


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 257
"GIÓNGGGG!!!!!!!!"

Vừa thoát khỏi miệng núi lửa, Đại Ân trong dạng khổng lồ nhìn tàn hồn Thánh Gióng và gầm lên đầy giận dữ.

Chúa Tể có thể đi trên không, Chúa Tể khổng lồ cũng vậy, Đại Ân thẳng người dậy và bay lơ lửng trên miệng núi lửa, bàn chân trần khổng lồ co lại tung một cú sút thẳng đến Thánh Gióng.

Khổng lồ hóa khiến cơ thể chậm chạp, nhưng đấy là chậm hơn so với đối thủ cùng cấp, còn đối với tàn hồn mong manh như Thánh Gióng thì kia là một cú sút cực nhanh với phạm vi cực rộng, hoàn toàn vô phương tránh né.

Nhưng khi chân Đại Ân vung lên, Dương cũng liền bay vèo đến chắn trước mặt Thánh Gióng...

Mu bàn chân khổng lồ vẫn theo đà áp sát Dương, hắn không vội bỏ chạy mà chờ đợi, đợi giây phút cú sút đủ phá sập một ngọn núi kia gần đến tầm chân mình.

Rồi thời khắc chờ đợi cũng đến, Dương nắm tay Thánh Gióng, sáu cánh vỗ mạnh, chân hắn co lại, linh lực phòng ngự tập trung vào hai lòng bàn chân... Khi mu bàn chân Đại Ân đá đến trúng ngay vào hai lòng bàn chân Dương cũng là lúc Dương duỗi chân, biến cú sút mang tính hủy diệt của Đại Ân thành một tấm đệm hoàn hảo đẩy Dương bay xa khỏi chân Đại Ân mà không chịu chút tổn thương nào.

Thấy cú đá thất bại, Đại Ân liền nhoài người giơ tay tìm cách bắt lấy Dương. Với đầu óc sáng suốt lạ kỳ, Dương không hề lo lắng mà suy tính trong khoảnh khắc, sau đó dừng bay cho Đại Ân tóm lấy mình. Khi bàn tay khổng lồ sắp bóp lấy Dương như bóp con kiến hôi bé nhỏ, Dương liền bám ngón tay Đại Ân để trèo lên đứng trên mu ngón tay cái của tên khổng lồ này.

Vừa thoát ra, Dương liền thả Thiên Ảnh dị thú lên vai, Thánh Gióng hiểu ý lập tức nhập hồn vào Thiên Ảnh rồi bám chặt vào vảy rồng trên vai Dương.

"Con kiến hôi khốn kiếp!" Đại Ân giận giữ quát, cánh tay khổng lồ còn lại vốn bị Sùng Hạo chặt đứt 3 ngón giơ đến vỗ lên đầu Dương, Dương liền vận Ngự Lôi thuật bỏ chạy dọc theo cánh tay Đại Ân.

Nhưng Chúa Tể nào có ai đơn giản, Đại Ân thấy Dương chạy liền đưa cánh tay có Dương ra trước để dù Dương có chạy nhanh bao nhiêu vẫn nằm trong tầm đánh của bàn tay còn lại.

Vỗ xuống như đập một con muỗi, nhưng tiếng va chạm đủ phá tan mây trời. Tuy nhiên Dương đã kịp lách qua khe hở nhỏ nhoi giữa hai ngón tay để nhảy lên bàn tay đứt của Đại Ân. Vừa đứng vững lại thấy cái miệng khổng lồ của Đại Ân há về phía mình và gầm lên một tiếng kinh thiêng động địa...

"GRAOOO....."

Sóng âm tạo ra một cơn cuồng phong hủy diệt, Dương kịp nhảy xuống trước khi cơn cuồng phong quét tới, nhưng bàn tay Đại Ân cũng kịp đuổi theo, bàn tay này vòng ra trước chặn đường chạy của Dương trong khi bàn tay còn lại chưởng đến hòng ép hắn vào giữa.

Dương vẫn không chút lo lắng, vỗ cánh xông thẳng vào bàn tay đang vỗ đến từ trước ngực Đại Ân, lần nữa co chân lấy đà và biến cú vỗ của Đại Ân thành bàn đệm bay vút đi...

"Ngu ngốc!" Đại Ân hừ lạnh, vốn đã thấy qua khả năng này của Dương nên gã có đề phòng, khi thấy Dương co chân liền giơ tay còn lại lên để đón đầu cú nhảy của Dương.

Tuy nhiên, Dương không tìm cách bỏ chạy, ngược lại là vỗ cánh bẻ hướng lại bay thẳng vào giữa ngực Đại Ân.

Đa Tình xuất hiện, Huyết Hỏa cùng Hắc Lôi bùng lên tạo thành một thanh Đa Tình Lôi Hỏa Kiếm khổng lồ. Dương cầm kiếm đâm thẳng vào giữa ngực Đại Ân...

Mũi kiếm chạm vào lớp da cứng chắc rồi run lên và tan biến, lớp da vẫn nguyên vẹn. Dương biết mình thất bại nên liền lộn ngược người, cắm đầu bay thẳng xuống, liên tục dùng những cú nhảy hoàn hảo để thoát khỏi tay Đại Ân.

Liên tục để Dương lươn lẹo tránh khỏi tay mình, Đại Ân giận dữ quát: "Thằng nhóc khốn kiếp! Nếu đây là cơ thể của chính ta và nếu ta không bị giam cầm suốt mấy nghìn năm qua thì mày đã tan xác từ sớm rồi!"

Từ khi Dương lên cao chiến đấu với Đại Ân, phía dưới, Kinh Vô Nguyệt sau khi bị một vỗ trời giáng đánh chìm vào dung nham giờ đã trồi lên, với cơ thể tàn tạ, phần lưng dập nát chảy đầy máu tím, tay chân gần như gãy vụn, cái đầu vốn bị Sùng Hạo cắt đứt một mảng giờ càng thảm hơn với một con mắt tím rớt hẳn ra khỏi tròng.

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, điều này đặc biệt đúng trong linh giới, bởi ánh mắt thay đổi không chỉ thể hiện cảm xúc thay đổi mà còn thể hiện sự thay đổi trong linh hồn. Với ánh mắt vô hồn của con mắt còn lại, Kinh Vô Nguyệt đã hoàn toàn mất kiểm soát sau khi trọng thương, và chính thức trở thành một con Quỷ khát máu...

"Thịt... ta cần thịt..."

Nhờ vào linh lực để không bị cháy trong dung nham, Kinh Vô Nguyệt lê lết trên biển lửa đỏ rực đang phun trào tìm kiếm thịt người...

Một đời kiêu hùng, một đời thù hận...

Giờ chỉ còn thân tàn ma dại, muốn sám hối cũng không còn cơ hội...

Xoẹt...

Thuận Thiên kiếm vung lên, đầu lìa khỏi cổ...

Cả cơ thể Kinh Vô Nguyệt tan rã thành một vũng tím nhầy nhụa rồi bị dung nham thiêu rụi, chỉ còn lại một thứ mỏng manh hư ảo như giấy, thứ này tự cuộn lại rồi bay lên, nhập vào Dương khi hắn đang trong đà bay xuống.

Khi Dương đáp xuống mặt đất liền đáp đến chỗ Sùng Hạo, tóm lấy Thánh Gióng trên vai đưa cho Sùng Hạo và Hoài Bão, Dương nói: "Mau giúp ta mang con thú này đến vực Vô Hồn! Nhanh!"

"Ngươi thích thì tự mà đi!" Hoài Bão đáp, rồi hắn và Sùng Hạo cùng đi qua mặt Dương để đối đấu với gã khổng lồ Đại Ân đang trở lại hình người.

Dù đã đoán trước, nhưng Dương không khỏi lắc đầu trước sự liều mạng của hai tên này, đành quay đầu lại cùng Hoài Bão và Sùng Hạo.

Thánh Gióng trên vai Dương lên tiếng: "Nhóc con, hắn bị giam cầm suốt mấy nghìn năm nên chắc chắn không thể phát huy được thực lực, nhưng dù vậy cũng mạnh hơn ngươi lúc này..."

"Đừng nói nữa, ta nhất định sẽ không để tàn hồn ngài tiêu tán!"

Dương đáp giọng quyết tâm rồi hỏi Hoài Bão và Sùng Hạo: "Hoài Bão, Sùng Hạo, hai ngươi còn dùng được Thiên Kiếm Ảnh và Hoàng Đế Ấn chứ?"

Hoài Bão đáp: "Miễn cưỡng dùng được một lần, nhưng chỉ duy trì được vài giây."

Sùng Hạo đáp: "Ta dùng được một lần."

1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 128: Sinh Mệnh
Quay lại: Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn

Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trước 1 ... 3 4 5
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000716

Ring ring