Insane

CHƯƠNG 22 - LẠI HỘP THƯ CÚ


- Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
- Lượt Xem: 274
Thầy Lupin bắt đầu mở ngăn kéo bàn giấy và lấy các thứ ở bên trong ra.
- Thầy e là đúng như vậy!.
Harry nói:
- Tại sao? Bộ Pháp thuật có buộc tội thầy giúp đỡ chú Sirius đào tẩu đâu, đúng không thầy?.
Thầy Lupin bước tới cánh cửa, khép nó lại phía sau Harry:
- Không, giáo sư Dumbledore đã tìm cách thuyết phục ông Fudge rằng thầy chỉ cố gắng cứu mạng các con. Và đó là giọt nước làm tràn ly đối với thầy Snape. Thầy nghĩ chắc vụ mất huy chương Merlin làm ổng tức lắm. Thành ra hồi sáng này lúc ăn điểm tâm, ổng... ờ... tình cờ để lộ ra chuyện thầy là người sói.
Harry nói:
- Thầy đừng bỏ đi chỉ vì chuyện đó!.
Thầy Lupin mỉm cười một cách khổ sở:
- Ngày mai vào giờ này thì lũ cú từ các phụ huynh học sinh sẽ bay đến... Người ta đâu có muốn cho một người sói dạy con cái của họ đâu, Harry. Và ngay sau cái đêm hôm qua, thầy cũng nhận ra họ có lý. Thầy rất có thể cắn nhầm các con... Không thể để cho điều đó xảy ra lần nữa.
Harry nói:
- Thầy là Giáo sư bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám giỏi nhứt mà tụi con từng được học! Xin thầy đừng đi!.
Thầy Lupin lắc đầu, không nói gì cả. Thầy tiếp tục dọn trống các ngăn kéo. Bỗng nhiên, trong lúc Harry còn đang cố nghĩ ra một lý do nào đó để thuyết phục thầy Lupin ở lại, thì thầy nói:
- Dựa theo những gì mà ông Hiệu trưởng nói với thầy hồi sáng này, thì con đã cứu được nhiều sinh mạng trong đêm qua. Harry à, nếu thầy có điều gì đáng tự hào, thì đó chính là niềm tự hào về những gì con đã học được. Con hãy kể cho thầy nghe về vị thần Hộ mệnh của con đi..
Harry thoáng ngơ ngác:
- Làm sao thầy biết chuyện đó?.
- Chứ còn có cái gì khác có thể đẩy lùi được bọn giám ngục Azkhaban nào?.
Harry kể cho thầy Lupin nghe về những gì đã xảy ra. Khi nó kể xong, thầy Lupin lại mỉm cười. Thầy nói:
- Đúng rồi, khi biến hình thú thì ba của con luôn biến thành một con hươu. Con đoán đúng đó... chính vì vậy mà bạn bè gọi đống gạc nai của ông ấy là Dây nhợ lòng thòng.
Thây Lupin quăng mấy cuốn sách cuối cùng của thầy vô trong cái vali, đóng ngăn kéo và quay lại nhìn Harry. Thầy đưa Harry tấm áo khoác tàng hình và nói:
- Đây... thầy đã đem cái này về từ căn Lều Hét hồi đêm hôm qua. Và....


Thầy ngập ngừng, nhưng rồi cũng đưa luôn cho Harry tấm bản đồ của Đạo tặc.
- Thầy từ giờ không còn là thầy của con nữa, nên thầy không cảm thấy có lỗi về việc đưa trả con tấm bản đồ này. Nó chẳng có ích gì cho thầy hết. Mà thầy dám nói là con, cùng với Ron và Hermione sẽ có chỗ xài đến nó.
Harry cầm tấm bản đồ, nhe răng cười;
- Thầy từng nói với con là Mơ mộng ngớ ngẫn, Đuôi trùn, Chân nhồi bông và Dây nhợ lòng thòng muốn dụ con ra khỏi trường... thầy nói là họ nghĩ như vậy thì vui lắm....
Thầy Lupin cúi xuống đóng cái vali của thầy lại:
- Và bọn ta đã làm như vậy. Thầy không ngại ngùng gì mà nói là James sẽ thất vọng biết bao nếu con trai của ảnh không bao giờ tìm ra những lối đi bí mật ra khỏi toà lâu đài.
Có tiếng gõ cửa, Harry vội vàng nhét tấm bản đồ của Đạo tặc và tấm áo khoác tàng hình vô trong túi áo của nó.
Người vừa đến chính là Giáo sư Dumbledore. Thầy không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Harry ở đó. Thầy nói:
- Xe của anh đang đợi ở ngoài cổng, anh Remus à.
- Cảm ơn ông Hiệu trưởng.
Thầy Lupin xách cái vali cũ kỹ mòn sờn và cần cái bồn Grindylow trống rỗng lên. Thầy mỉm cười:
- Thôi... tạm biệt nghe, Harry! Được dạy dỗ con là một hạnh phúc lớn đối với thầy. Thầy chắc chắn là sẽ có lúc chúng ta lại gặp nhau. Thưa ông Hiệu trưởng, ông không cần phải đưa tôi ra tới cổng, tôi tự lo liệu được....
Harry có cảm tưởng là thầy Lupin muốn ra đi ngay, càng sớm càng tốt.
Cụ Dumbledore điềm đạm nói:
- Vậy thì tạm biệt nhé, Remus!.
Thầy Lupin chuyển cái bồn Grindylow sang tay kia để thầy có thể bắt tay cụ Dumbledore. Rồi, gật cái gật đầu cuối cùng với Harry, với một nụ cười khổ sở, thầy Lupin rời văn phòng.
Harry ngồi phịch xuống cái ghế bỏ trống của thầy, ủ rũ ngó xuống sàn. Nó nghe tiếng cánh cửa đóng lại và ngẩng đầu lên. Cụ Dumbledore vẫn còn ở đó. Cụ khẽ nói:
- Sao buồn rầu vậy, Harry? Lẽ ra con phải tự hào về những gì đã xảy ra đêm qua mới phải!.
- Có thay đổi được gì đâu, thầy? Pettinggrew vẫn trốn thoát!.
Cụ Dumbledore lặng lẽ nói:
- Không thay đổi gì sao? Harry à, điều đó đã thay đổi tất cả trong thế giới này. Con đã giúp cho sự thật được phơi bày. Con đã cứu được một người vô tội khỏi một số phận khủng khiếp.
Khủng khiếp. Có cái gì đó vừa dậy lên trong trí nhớ của Harry. Vĩ đại hơn và khủng khiếp hơn bao giờ hết. Lời tiên tri của Giáo sư Trelawney!
- Thưa thầy Dumbledore, ngày hôm qua, khi tụi con đang thi môn Tiên tri, Giáo sư Trelawney bỗng nhiên trở nên... lạ lắm.
Cụ Dumbledore hỏi:
- Vậy hả? Ờ... ý con nói là lạ hơn bình thường phải không?.
- Dạ... giọng của cô bỗng trở nên sâu trầm và mắt cô cứ trợn tròn rồi cô nói... cô nói thuộc hạ của Voldemort sắp thoát ra và trở lại thần phục hắn trước nửa đêm... Cô còn nói thuộc hạ sẽ giúp hắn phục hồi lại quyền lực..
Harry ngước lên đăm đăm nhìn cụ Dumbledore
- Và rồi bỗng nhiên cô trở lại bình thường, xong cô bảo cô không thể nhớ lại bất cứ điều gì cô đã nói. Có phải... có phải cô... đã tiên đoán đúng, phải không thầy?.
Cụ Dumbledore tỏ ra hơi hơi bị xúc động. Cụ nói với vẻ duy tư đăm chiêu:
- Con có biết không, Harry? Thầy cũng nghĩ chắc là như vậy. Chứ ai mà nghĩ ra được chuyện đó! Vụ này khiến cho tổng số lời tiên đoán chính xác của cô ấy lên được hai cái. Thầy phải tăng lương cho cô ta mới được....
Harry ngó cụ Dumbledore kinh ngạc. Làm sao mà cụ có thể coi chuyện đó thản nhiên như không vậy?
- Nhưng... nhưng con đã ngăn chú Sirius và Giáo sư Lupin giết Pettinggrew! Như vậy nếu Voldemort phục hồi quyền lực thì đó chính là lỗi của con..
Cụ Dumbledore bình thản nói:
- Không phải đâu, Chẳng lẽ việc con quay ngược lại thời gian không dạy cho con được điều gì sao? Hậu quả hành động của chúng ta luôn luôn rất phức tạp, rất đa dạng, đến nỗi tiên đoán tương lai thật ra là một công việc rất khó khăn... Giáo sư Trelawney - phước đức cho cô ấy - chính cô ấy là một bằng chứng sống còn sờ sờ ra đấy. Con đã làm một nghĩa cử cao thượng khi tha mạng cho Pettinggrew.
Quay lại: CHƯƠNG 21 - BÍ MẬT CỦA HERMIONE

Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - SAI LẦM LỚN CỦA CÔ MARGE
CHƯƠNG 3 - CHUYẾN XE ĐÒ HIỆP SĨ
CHƯƠNG 4 - QUÁN CÁI VẠC LỦNG
CHƯƠNG 5 - GIÁM NGỤC AZKABAN
CHƯƠNG 6 - MÓNG VUỐT VÀ LÁ TRÀ
CHƯƠNG 7 - ÔNG KẸ TRONG TỦ ÁO
CHƯƠNG 8 - CHUYẾN BAY CỦA BÀ BÉO
CHƯƠNG 9 - CHIẾN BẠI ÁC LIỆT
CHƯƠNG 10 - BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC
CHƯƠNG 11 - TIA CHỚP
CHƯƠNG 12 - THẦN HỘ MỆNH
CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
CHƯƠNG 14 - MỐI ÁC CẢM CỦA THẦY SNAPE
CHƯƠNG 15 - CHUNG KẾT QUIDDITCH
CHƯƠNG 16 - TIÊN ĐOÁN CỦA GIÁO SƯ TRELAWNEY
CHƯƠNG 17 - MÈO, CHUỘT VÀ CHÓ
CHƯƠNG 18 - MƠ MỘNG NGỚ NGẨN, ĐUÔI TRÙN, CHÂN NHỒI BÔNG, VÀ GẠC NAI
CHƯƠNG 19 - ĐẦY TỚ CỦA CHÚA TỂ VOLDEMORT
CHƯƠNG 20 - CÁI HÔN CỦA GIÁM NGỤC
CHƯƠNG 21 - BÍ MẬT CỦA HERMIONE
CHƯƠNG 22 - LẠI HỘP THƯ CÚ
- Tứ quái TKKG Tập 4: Tử thần trắng
- Tứ quái TKKG Tập 3: Ngôi mộ trống trên đồng hoang
- Tứ quái TKKG Tập 2: Lão thầy bói mù
- Tứ quái TKKG Tập 1: Thủ phạm tàng hình
- Harry Potter Quyển 4 : Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
Xtscript load: 0.000015s. Total load: 0.000607