XtGem Forum catalog

CHƯƠNG 12 - THẦN HỘ MỆNH


- Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
- Lượt Xem: 371
-- Vậy thì được... Có lẽ con cần lựa lại một kỷ niệm hạnh phúc khác, ý thầy nói là con cần tập trung vào... Niềm hạnh phúc vừa rồi chưa đủ mạnh mẽ lớn lao để chống chọi...
Harry suy nghĩ thật kỹ, và quyết định chọn lúc nhà Gryffindor giành được danh hiệu Vô địch Nhà vào năm ngoái là lúc mà nó vui sướng nhất. Lại nắm chặt cây đũa phép, Harry đứng vào vị trí của mình ở giữa phòng học. Thầy Lupin nắm lấy cái nắp lồng, hỏi:
-- Sẵn sàng chưa?
Harry đáp:
-- Dạ, sẵn sàng rồi.
Nó cố gắng nhét đầy đầu óc bằng những ý tưởng vui tươi về chiến thắng của nhà Gryffindor, chứ không phải bằng những suy nghĩ u ám về cái điều sắp sửa xảy ra một khi cái nắp lồng được mở ra. Thầy Lupin giở nắp lồng, bảo:
-- Bắt đầu!
Căn phòng lại một lần nữa trở nên lạnh buốt và tối tăm. Tên giám ngục Azkaban lướt tới trước, rít lên hơi thở khò khè, một bàn tay lở lói vươn về phía Harry... Harry thét:
-- Expecto patronum! Expecto patronum! Expecto pat...
Sương trắng làm mờ mịt mọi giác quan của nó... Những hình thù to kềnh nhòa nhạt di chuyển chung quanh... rồi vang lên một giọng nói, giọng đàn ông, thét lên trong hoảng loạn...
-- Lily, bồng Harry chạy đi! Chính là hắn! Đi đi! Chạy đi! Anh sẽ cầm chân hắn
Tiếng của ai đó trượt ngã đổ xuống phòng... một cánh cửa mở bung ra... tiếng cười với âm sắc cao vang lên khanh khách...
-- Harry! Harry... tỉnh dậy đi con...
Thầy Lupin đang vỗ mạnh vào mặt Harry để lay tỉnh nó. Lần này, phải mất cả phút sau Harry mới hiểu được tại sao nó lại nằm sóng soài trên sàn lớp học bụi bặm. Nó lẩm bẩm:
-- Con nghe tiếng của ba con! Lần đầu tiên con nghe được tiếng nói của ba con... Ba đã tự liều mình chiến đấu với Voldemort để cầm chân hắn cho má bồng con chạy trốn...
Harry bỗng nhận ra trên gương mặt của mình có cả nước mắt hòa quyện với mồ hôi. Nó cúi mặt thiệt thấp để chùi mặt vô tấm áo chùng, giả đò như đang cúi xuống để cột lại dây giày, để cho thầy Lupin khỏi nhìn thấy. Thầy Lupin nói bằng một giọng rất lạ:
-- Con nghe tiếng anh James hả?
Harry ngước mặt đã lau ráo lệ nhìn thầy Lupin ngạc nhiên:
-- Dạ... Tại sao... thầy đâu có quen biết với ba của con hở thầy?
Thầy Lupin nói:
-- Có... Có chứ. Thực ra, thầy với ba con là bạn học ở trường Hogwarts. Harry à, con nghe đây... Có lẽ chúng ta nên dừng bài học tối nay ở đây. Bùa Hộ mệnh đúng là đòi hỏi phải cao tay ấn... Lẽ ra thầy không nên đẩy con vô tình trạng như thế này...
-- Không!
Harry la lên. Nó lại ngồi bật dậy ngay.
-- Con sẽ thực tập thêm một lần nữa! Có lẽ những kỷ niệm con nghĩ đến không đủ vui để át đi nỗi sợ... vì vậy cho nên... thầy chờ con một chút...
Nó lục lọi trí nhớ. Một ký ức thực sự hạnh phúc... một hạnh phúc mà nó có thể dùng để biến thành một Thần Hộ mệnh đủ mạnh...
Chính là cái khoảnh khắc mà nó lần đầu tiên khám phá ra nó là một phù thủy và sẽ được rời nhà dượng Dursley để đi học ở trường Hogwarts! Nếu đó không phải là một ký ức hạnh phúc thì thiệt tình nó cũng không biết còn điều gì có thể làm cho nó vui sướng hơn... Vận hết sức tập trung nghĩ đến tâm trạng của nó vào cái lúc mà nó hiểu ra mình sẽ được rời khỏi ngôi nhà ở đường Privet Drive, Harry đứng lên và một lần nữa quay mặt về phía cái lồng.
Thầy Lupin hành động như thể ông đang làm một điều mà ông thấy là không nên làm chút nào:
-- Sẵn sàng chưa? Tập trung hết sức chưa? Được, bắt đầu!
Thầy giở nắp lồng ra lần thứ ba, và tên giám ngục Azkaban lại trồi ra khỏi lồng, căn phòng lại buốt giá và tối sầm...
Harry thét:
-- EXPECTO PATRONUM! EXPECTO PATRONUM! EXPECTO PATRONUM!
Tiếng gào thét bên trong đầu Harry cũng bắt đầu vang lên lần nữa... Nhưng lần này nó nghe như thể âm thanh ấy phát ra từ một cái máy phát thanh đã bị hư loa. Tiếng kêu nhỏ dần rồi lớn dần rồi lại nhỏ dần... Harry vẫn còn có thể nhìn thấy tên giám ngục Azkaban... hắn đã đứng lại... và một cái bóng màu trắng bạc khổng lồ chợt tỏa ra từ đầu đũa phép của Harry rồi lừng lững án giữa Harry và tên giám ngục, và mặc dù chân cẳng đã nhũn ra như nước, Harry vẫn còn đứng được..., tuy nó cũng không biết là sẽ cầm cự được bao lâu...
Giáo sư Lupin lao tới trước, gầm lên:
-- Riddikulus!
Một tiếng nổ lớn vang lên, vị thần Hộ mệnh bằng mây của Harry biến mất cùng với tên giám ngục Azkaban. Harry ngồi thụp xuống một cái ghế, cảm thấy kiệt sức như vừa chạy cả một dặm đường, chân cẳng run lẩy bẩy. Harry liếc thấy giáo sư Lupin đang dùng đũa phép để tống Ông Kẹ trở vô cái lồng ràng rịt kín mít. Một lần nữa, Ông Kẹ đã lại biến thành một trái cầu bạc.
Thầy Lupin sải bước đến chỗ Harry đang ngồi, thầy nói:
-- Xuất sắc! Giỏi lắm đó, Harry! Mới làm mà được như vậy là cừ lắm đó con!
-- Mình có thể thực hành một lần nữa không thầy? Một lần nữa mà thôi.
Thầy Lupin cương quyết:
-- Bây giờ thì không được. Một buổi tối mà con học được nhiêu đó là đủ rồi. Đây...
Thầy đưa cho Harry một phong sô cô la bự chảng loại ngon nhứt của tiệm Công tước Mật.
-- Ăn hết đi con, chứ không thì bà Pomfrey lại nhằn thầy đến thấu xương luôn ấy. Tuần sau cũng giờ này nhé?


Harry đáp:
-- Dạ.
Nó cắn một miếng sô cô la thiệt bự rồi nhìn thầy Lupin tắt mấy ngọn đèn mà thầy đã thắp lại sau khi tên giám ngục Azkaban biến đi. Một ý tưởng chợt nảy ra trong trí Harry. Nó nói:
-- Thưa thầy Lupin? Nếu như thầy biết ba con, thì ắt thầy cũng biết Sirius Black chứ?
Thầy Lupin quay lại thật nhanh, giọng thầy nói sắc lẻm đến khó nghe:
-- Sao con có ý nghĩ đó?
-- Chẳng có gì đâu ạ... Ý con nói, con chỉ biết rằng Sirius Black và ba con cùng là bạn ở trường Hogwarts...
Gương mặt thầy Lupin dường như giãn ra. Thầy nói:
-- Ừ, thầy có biết Black. Hoặc ít ra thầy nghĩ thầy có biết. Khuya rồi, con nên rời khỏi chỗ này thôi, Harry à.
Harry rời khỏi phòng học, đi dọc hành lang và qua một góc tường, đoạn quay lại một khúc quanh sau một bộ giáp sắt rồi ngồi thụp xuống dưới chân bệ tượng mà nhai nốt cho hết thỏi sô cô la, thầm trách mình phải chi lúc nãy đã không lỡ dại nhắc đến tên Black, bởi vì rõ ràng là thầy Lupin tỏ ra không thích đề tài đó cho lắm. Sau đó Harry lại vơ vẩn nghĩ đến ba và má nó...
Đọc tiếp: CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
Quay lại: CHƯƠNG 11 - TIA CHỚP

Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - SAI LẦM LỚN CỦA CÔ MARGE
CHƯƠNG 3 - CHUYẾN XE ĐÒ HIỆP SĨ
CHƯƠNG 4 - QUÁN CÁI VẠC LỦNG
CHƯƠNG 5 - GIÁM NGỤC AZKABAN
CHƯƠNG 6 - MÓNG VUỐT VÀ LÁ TRÀ
CHƯƠNG 7 - ÔNG KẸ TRONG TỦ ÁO
CHƯƠNG 8 - CHUYẾN BAY CỦA BÀ BÉO
CHƯƠNG 9 - CHIẾN BẠI ÁC LIỆT
CHƯƠNG 10 - BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC
CHƯƠNG 11 - TIA CHỚP
CHƯƠNG 12 - THẦN HỘ MỆNH
CHƯƠNG 13 - GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
CHƯƠNG 14 - MỐI ÁC CẢM CỦA THẦY SNAPE
CHƯƠNG 15 - CHUNG KẾT QUIDDITCH
CHƯƠNG 16 - TIÊN ĐOÁN CỦA GIÁO SƯ TRELAWNEY
CHƯƠNG 17 - MÈO, CHUỘT VÀ CHÓ
CHƯƠNG 18 - MƠ MỘNG NGỚ NGẨN, ĐUÔI TRÙN, CHÂN NHỒI BÔNG, VÀ GẠC NAI
CHƯƠNG 19 - ĐẦY TỚ CỦA CHÚA TỂ VOLDEMORT
CHƯƠNG 20 - CÁI HÔN CỦA GIÁM NGỤC
CHƯƠNG 21 - BÍ MẬT CỦA HERMIONE
CHƯƠNG 22 - LẠI HỘP THƯ CÚ
- Tứ quái TKKG Tập 4: Tử thần trắng
- Tứ quái TKKG Tập 3: Ngôi mộ trống trên đồng hoang
- Tứ quái TKKG Tập 2: Lão thầy bói mù
- Tứ quái TKKG Tập 1: Thủ phạm tàng hình
- Harry Potter Quyển 4 : Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000543