Sau khi lãnh trọn một đấm của Phấn Hưng, Hoài Bão bị tống văng ra một góc hang, cũng nhờ sư phụ hắn hỗ trợ phòng ngự nên không chịu thương tổn quá nặng.
"Khốn nạn! Còn tên Linh Tướng cấp 8 xử lý thế nào đây!" Lão già lo lắng nói.
Hoài Bão suy yếu nên hồn ngư tinh lần nữa thoát khỏi cấm ngôn, liền gian tà nói: "Khà khà! Thả ta ra, ta giết hắn giúp các ngươi!"
Hoài Bão cắn răng do dự, quả thực hắn chỉ còn cách mượn lực của ngư tinh thần để chiến đấu, nhưng đây chính là một con dao hai lưỡi, bởi ngư tinh không thân thiện như sư phụ hắn, nếu để nó khống chế thì khả năng rất cao sẽ bị mất luôn cơ thể.
Trong lúc đó, Đại Du từ bóng tối bước ra, sau khi tán thưởng Hoài Bão thì hắn mới bước đến đứng cạnh Phấn Hưng, không nhìn mà hỏi: "Ngươi thấy sao rồi?"
Phấn Hưng hổn hển nói: "Em bị đâm... hộc... vào tim... Cứu em..."
Đại Du gật đầu, tay đặt lên ngực Phấn Hưng và nói: "Ngươi thu linh lực phòng vệ lại đi, để ta đưa Băng linh lực vào đóng băng vết thương lại!"
"Dạ!"
Phấn Hưng nghe theo, thu linh lực phòng ngự lại, Đại Du liền vận Băng linh lực, nhưng không phải đóng băng vết thương, mà đóng băng chính trái tim Phấn Hưng rồi sau đó là toàn bộ cơ thể hắn.
Bịch! Răng rắc!
Phấn Hưng hóa thành một khối băng ngã xuống.
"Thứ vô dụng, cứu chỉ tốn thuốc!" Đại Du hừ lạnh nói rồi nhìn sang Phong Linh Nhi: "Thật là một cô bé đáng yêu! Ngươi là người dân tộc nào?"
Giọng Phong Linh Nhi không ngờ không chút run sợ mà còn tỏ ra lạnh lùng kêu ngạo: "Ngươi không có tư cách biết!"
Đại Du bật cười: "A ha! Linh Tá cấp 1 hỏi chuyện tư cách với Linh Tướng cấp 8? Thật đúng là tuổi trẻ nông nỗi mà!"
Cười xong, ánh mắt Đại Du trở nên cực kỳ âm hiểm: "Khôn hồn thì tự cởi quần áo ra rồi bước đến đây phục vụ ta, không chừng ta vui lòng mà nhận ngươi làm người hầu!"
Phong Linh Nhi khịt mũi như vừa ngửi phải thứ gì ô uế, Hoài Bão và Đại Du còn tưởng nàng sẽ tức giận mà chửi lại, nhưng...
Phong Linh Nhi đặt bàn tay nhỏ xinh lên ngực áo, từng cúc áo được tháo bung ra, sau đó chiếc áo thổ cẩm rơi khỏi đôi vai mỏng manh e lệ, lộ ra bên trong một làn da trắng nõn nà cùng một lớp yếm mỏng phủ che đôi gò ngực non nớt...
"Linh Nhi! Đừng..." Hoài Bão yếu ớt gọi...
***
Trở lại chiều hôm qua, trước khi bọn Dương đụng độ Đại Du, Phấn Hưng.
Một nhóm 4 người gồm tộc trưởng và ba thanh niên của bộ tộc Đan Lai băng rừng tìm đến hang ổ của Xích Ảnh hổ.
Bốn người cẩn thận cầm đuốc tiến vào hang, phát hiện một con hổ to lớn, mắt đỏ lông đỏ, chính là Xích Ảnh Hổ đang bị thương.
Thấy có người lạ xâm nhập, con hổ gầm gừ đe dọa.
"Đừng sợ... chúng ta không làm hại ngươi đâu..." Lão tộc trưởng nhẹ nhàng nói, rồi soi đuốc xem xét cơ thể con hổ.
Xem xét một hồi, lão gọi ba thanh niên trở ra, trả lại yên bình cho con hổ.
"Tộc trưởng..."
"Vết thương trên người con hổ không phải do thánh nữ gây ra, giống như bị loài có vuốt khác tấn công, mà con hổ đang có thai nữa, không thể nào nó và thánh nữ lại tự nhiên đi kiếm chuyện đánh nhau..."
"Vậy theo tộc trưởng là con hổ này không liên quan đến thánh nữ ạ?"
Lão già lắc đầu: "Chưa chắc, chúng ta trở lại chỗ có dấu vết chiến đấu xem!"
Bốn người tìm lại nơi có dấu vết chiến đấu, cả một mảng rừng chịu đủ dấu vết, từ giẫm đạp, chặt chém đến cào cấu, cây cối tàn tạ ngã đỗ xáo trộn.
Mưa tằm tã làm các dấu vết trở nên mơ hồ, nhưng không qua được ánh mắt sành sõi già đời của tộc trưởng tộc Đan Lai, sau một hồi xem xét xung quanh, lão nói: "Thánh nữ không đánh với xích ảnh hổ, mà là bảo vệ xích ảnh hổ khỏi một đàn khoảng ba đến năm con thú khác..." Lão xem xét vết cào có 6 đường không đều nhau trên thân một cây to và nói thêm: "Là Lục Chỉ Lôi Hầu, ta nhớ năm ngoái có người báo rằng khu vực gần đây có một đàn khỉ này, có vài con đã đạt đến Linh Tướng cấp 5, con đầu đàn đã cấp 8, nếu đánh với những con này thì chắc thánh nữ đã dùng năng lực kia và cạn kiệt linh lực rồi... Đi tìm thôi, chắc thánh nữ đang ẩn mình quanh đây."
***
Trong hang động...
Trút bỏ lớp áo thổ cẩm thô sơ, thân hình Phong Linh Nhi lộ ra cơ thể thon thả cùng làn da mịn màng, tấm lưng trần của nàng trở nên quyến rũ lạ thường dưới ánh lửa hồng ấm áp.
Đại Du liếm mép thèm thuồng: "Hà hà... ngoan lắm, cởi tiếp đi nào bé cưng... Hay lại đây để anh cởi cho..."
"Đừng..." Hoài Bão cắn răng gượng dậy, nhưng lại khụy xuống. Trong lúc hắn chuẩn bị quyết định nhường quyền khống chế cơ thể cho ngư tinh, Phong Linh Nhi chợt lên tiếng.
"Cởi tiếp cũng được... Nhưng ngươi có còn mắt để mà nhìn không?"
Phong Linh Nhi vừa nói xong, toàn thân nàng chợt như tỏa sáng, rồi từ ngực trái nàng hiện ra một quả cầu ánh sáng gần như trong suốt.
Đại Du ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng không bằng Hoài Bão, bởi vì đây giống hệt biểu hiện Tiên hóa của hắn, Vô Sắc Tiên Vũ.
Trong tích tắc, quả cầu bành trướng rồi tan biến, từ tấm lưng trần trụi của Phong Linh Nhi hiện ra thứ cánh tiên trong suốt gần tương tự cánh của Hoài Bão, nhưng không phải một, mà là hai đôi!
"Thánh Vũ!" Đại Du và Hoài Bão cùng thốt lên một lúc, nhưng Đại Du nói thêm: "Ngươi chính là Phong Linh Thánh Nữ! Khổ cực đi tìm, thì ra ngay trước mắt, ha ha..."
Xoẹt!
Ngay khi Đại Du vừa mở miệng cười, Phong Linh Nhi trong hình dạng Tiên hóa 4 cánh phất tay một cái, tạo ra một luồng gió sắc bén chém thẳng vào mặt Đại Du nhưng bị hắn nghiêng đầu né được.
Nhưng Đại Du vừa né xong thì Phong Linh Nhi liền như một luồng gió, không một tiến động áp sát tung cước vào bụng Đại Du, tên này không kịp né, liền vận Băng linh lực tạo thành một lớp khiên bảo vệ bụng, nhưng vẫn bị đạp văng thẳng ra gần cửa hang.
Phong Linh Nhi liền thu cánh lại để đuổi theo.
Hoài Bão đang hoảng loạn: "S... sư phụ... vậy là sao?"
"Là con bé đó có Vô Sắc Thánh Vũ chứ sao, mi đui à?" Lão sư phụ đáp.
"Nhưng... tuổi nàng ta như vậy, linh lực còn thua con... sao lại có Thánh Vũ?"
Lão già nói: "Tại vì nó không phải Tiên Tử nữa người nữa tiên như ngươi! Mà nó là Thánh Nữ! Cấp tiến hóa của Tiên Nữ chân chính! Và cũng đừng đoán tuổi người ta bằng cách nhìn vẻ bề ngoài! Còn không mau ra xem hàng coi có học hỏi được gì không!"
"Ai... ui da..."
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
"Khốn nạn! Còn tên Linh Tướng cấp 8 xử lý thế nào đây!" Lão già lo lắng nói.
Hoài Bão suy yếu nên hồn ngư tinh lần nữa thoát khỏi cấm ngôn, liền gian tà nói: "Khà khà! Thả ta ra, ta giết hắn giúp các ngươi!"
Hoài Bão cắn răng do dự, quả thực hắn chỉ còn cách mượn lực của ngư tinh thần để chiến đấu, nhưng đây chính là một con dao hai lưỡi, bởi ngư tinh không thân thiện như sư phụ hắn, nếu để nó khống chế thì khả năng rất cao sẽ bị mất luôn cơ thể.
Trong lúc đó, Đại Du từ bóng tối bước ra, sau khi tán thưởng Hoài Bão thì hắn mới bước đến đứng cạnh Phấn Hưng, không nhìn mà hỏi: "Ngươi thấy sao rồi?"
Phấn Hưng hổn hển nói: "Em bị đâm... hộc... vào tim... Cứu em..."
Đại Du gật đầu, tay đặt lên ngực Phấn Hưng và nói: "Ngươi thu linh lực phòng vệ lại đi, để ta đưa Băng linh lực vào đóng băng vết thương lại!"
"Dạ!"
Phấn Hưng nghe theo, thu linh lực phòng ngự lại, Đại Du liền vận Băng linh lực, nhưng không phải đóng băng vết thương, mà đóng băng chính trái tim Phấn Hưng rồi sau đó là toàn bộ cơ thể hắn.
Bịch! Răng rắc!
Phấn Hưng hóa thành một khối băng ngã xuống.
"Thứ vô dụng, cứu chỉ tốn thuốc!" Đại Du hừ lạnh nói rồi nhìn sang Phong Linh Nhi: "Thật là một cô bé đáng yêu! Ngươi là người dân tộc nào?"
Giọng Phong Linh Nhi không ngờ không chút run sợ mà còn tỏ ra lạnh lùng kêu ngạo: "Ngươi không có tư cách biết!"
Đại Du bật cười: "A ha! Linh Tá cấp 1 hỏi chuyện tư cách với Linh Tướng cấp 8? Thật đúng là tuổi trẻ nông nỗi mà!"
Cười xong, ánh mắt Đại Du trở nên cực kỳ âm hiểm: "Khôn hồn thì tự cởi quần áo ra rồi bước đến đây phục vụ ta, không chừng ta vui lòng mà nhận ngươi làm người hầu!"
Phong Linh Nhi khịt mũi như vừa ngửi phải thứ gì ô uế, Hoài Bão và Đại Du còn tưởng nàng sẽ tức giận mà chửi lại, nhưng...
Phong Linh Nhi đặt bàn tay nhỏ xinh lên ngực áo, từng cúc áo được tháo bung ra, sau đó chiếc áo thổ cẩm rơi khỏi đôi vai mỏng manh e lệ, lộ ra bên trong một làn da trắng nõn nà cùng một lớp yếm mỏng phủ che đôi gò ngực non nớt...
"Linh Nhi! Đừng..." Hoài Bão yếu ớt gọi...
***
Trở lại chiều hôm qua, trước khi bọn Dương đụng độ Đại Du, Phấn Hưng.
Một nhóm 4 người gồm tộc trưởng và ba thanh niên của bộ tộc Đan Lai băng rừng tìm đến hang ổ của Xích Ảnh hổ.
Bốn người cẩn thận cầm đuốc tiến vào hang, phát hiện một con hổ to lớn, mắt đỏ lông đỏ, chính là Xích Ảnh Hổ đang bị thương.
Thấy có người lạ xâm nhập, con hổ gầm gừ đe dọa.
"Đừng sợ... chúng ta không làm hại ngươi đâu..." Lão tộc trưởng nhẹ nhàng nói, rồi soi đuốc xem xét cơ thể con hổ.
Xem xét một hồi, lão gọi ba thanh niên trở ra, trả lại yên bình cho con hổ.
"Tộc trưởng..."
"Vết thương trên người con hổ không phải do thánh nữ gây ra, giống như bị loài có vuốt khác tấn công, mà con hổ đang có thai nữa, không thể nào nó và thánh nữ lại tự nhiên đi kiếm chuyện đánh nhau..."
"Vậy theo tộc trưởng là con hổ này không liên quan đến thánh nữ ạ?"
Lão già lắc đầu: "Chưa chắc, chúng ta trở lại chỗ có dấu vết chiến đấu xem!"
Bốn người tìm lại nơi có dấu vết chiến đấu, cả một mảng rừng chịu đủ dấu vết, từ giẫm đạp, chặt chém đến cào cấu, cây cối tàn tạ ngã đỗ xáo trộn.
Mưa tằm tã làm các dấu vết trở nên mơ hồ, nhưng không qua được ánh mắt sành sõi già đời của tộc trưởng tộc Đan Lai, sau một hồi xem xét xung quanh, lão nói: "Thánh nữ không đánh với xích ảnh hổ, mà là bảo vệ xích ảnh hổ khỏi một đàn khoảng ba đến năm con thú khác..." Lão xem xét vết cào có 6 đường không đều nhau trên thân một cây to và nói thêm: "Là Lục Chỉ Lôi Hầu, ta nhớ năm ngoái có người báo rằng khu vực gần đây có một đàn khỉ này, có vài con đã đạt đến Linh Tướng cấp 5, con đầu đàn đã cấp 8, nếu đánh với những con này thì chắc thánh nữ đã dùng năng lực kia và cạn kiệt linh lực rồi... Đi tìm thôi, chắc thánh nữ đang ẩn mình quanh đây."
***
Trong hang động...
Trút bỏ lớp áo thổ cẩm thô sơ, thân hình Phong Linh Nhi lộ ra cơ thể thon thả cùng làn da mịn màng, tấm lưng trần của nàng trở nên quyến rũ lạ thường dưới ánh lửa hồng ấm áp.
Đại Du liếm mép thèm thuồng: "Hà hà... ngoan lắm, cởi tiếp đi nào bé cưng... Hay lại đây để anh cởi cho..."
"Đừng..." Hoài Bão cắn răng gượng dậy, nhưng lại khụy xuống. Trong lúc hắn chuẩn bị quyết định nhường quyền khống chế cơ thể cho ngư tinh, Phong Linh Nhi chợt lên tiếng.
"Cởi tiếp cũng được... Nhưng ngươi có còn mắt để mà nhìn không?"
Phong Linh Nhi vừa nói xong, toàn thân nàng chợt như tỏa sáng, rồi từ ngực trái nàng hiện ra một quả cầu ánh sáng gần như trong suốt.
Đại Du ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng không bằng Hoài Bão, bởi vì đây giống hệt biểu hiện Tiên hóa của hắn, Vô Sắc Tiên Vũ.
Trong tích tắc, quả cầu bành trướng rồi tan biến, từ tấm lưng trần trụi của Phong Linh Nhi hiện ra thứ cánh tiên trong suốt gần tương tự cánh của Hoài Bão, nhưng không phải một, mà là hai đôi!
"Thánh Vũ!" Đại Du và Hoài Bão cùng thốt lên một lúc, nhưng Đại Du nói thêm: "Ngươi chính là Phong Linh Thánh Nữ! Khổ cực đi tìm, thì ra ngay trước mắt, ha ha..."
Xoẹt!
Ngay khi Đại Du vừa mở miệng cười, Phong Linh Nhi trong hình dạng Tiên hóa 4 cánh phất tay một cái, tạo ra một luồng gió sắc bén chém thẳng vào mặt Đại Du nhưng bị hắn nghiêng đầu né được.
Nhưng Đại Du vừa né xong thì Phong Linh Nhi liền như một luồng gió, không một tiến động áp sát tung cước vào bụng Đại Du, tên này không kịp né, liền vận Băng linh lực tạo thành một lớp khiên bảo vệ bụng, nhưng vẫn bị đạp văng thẳng ra gần cửa hang.
Phong Linh Nhi liền thu cánh lại để đuổi theo.
Hoài Bão đang hoảng loạn: "S... sư phụ... vậy là sao?"
"Là con bé đó có Vô Sắc Thánh Vũ chứ sao, mi đui à?" Lão sư phụ đáp.
"Nhưng... tuổi nàng ta như vậy, linh lực còn thua con... sao lại có Thánh Vũ?"
Lão già nói: "Tại vì nó không phải Tiên Tử nữa người nữa tiên như ngươi! Mà nó là Thánh Nữ! Cấp tiến hóa của Tiên Nữ chân chính! Và cũng đừng đoán tuổi người ta bằng cách nhìn vẻ bề ngoài! Còn không mau ra xem hàng coi có học hỏi được gì không!"
"Ai... ui da..."
Đọc tiếp: Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Quay lại: Chương 62: Chiến Tướng
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
