Thiên Ý lâu, trong phòng của Kiều Vô Song.
Kiều Vô Song ngồi trên giường, cổ áo rơi khỏi vai thon để lộ ra tấm lưng trần hoàn mỹ.
Một vầng sáng xanh lung linh mềm mại lan tỏa khắp gian phòng, từ lưng Kiều Vô Song hiện ra một đôi cánh bướm màu thiên thanh rực rỡ, nhưng đôi cánh này trông như bị cháy mất một nữa, trên viền cánh vẫn còn những tia lửa đang âm ỉ cháy...
Ngọc Lan đứng đó, nhìn Kiều Vô Song cực kỳ đau đớn nhưng cắn răng cam chịu mà không thể giúp được gì, rồi Ngọc Lan hỏi: "Nhị tiểu thư lại thức tỉnh?"
Kiều Vô Song gật đầu.
"Vì sao? Đáng lý ra cô ta không thể thức tỉnh sớm như vậy?" Ngọc Lan hỏi.
Chợt từ cửa sổ có một giọng nữ khác khiến Ngọc Lan giật mình nhìn lại: "Vì Nghịch Thiên Kiếm."
Người vừa đến nhìn Kiều Vô Song, thở dài và nói tiếp: "Không chỉ một hay hai kẻ thức tỉnh..."
Lúc này Kiều Vô Song như giật mình, quay đầu lại nhìn người vừa đến bên cửa sổ, mắt nàng rơi lệ, môi mấp máy ba từ nhưng không thành tiếng: "Thiên Như Ý..."
***
Trước sự bành trướng khủng khiếp của Tà Linh, Dương ôm lấy Mai Linh và Xuất Trần cắm đầu bỏ chạy, ngỡ rằng với sức mạnh từ hắc niệm thì sẽ có chút cơ hội chạy trốn, nhưng chỉ vừa chạy đi thì Dương giật mình phát hiện mọi vật xung quanh hắn dường như chuyển động nhanh lạ thường, và khi hắn quay đầu nhìn lại, thì Tà Linh đã tiến sát hắn, tốc độ bành trướng của Tà Linh cũng nhanh hơn hẳn so với ban đầu, giờ đã hóa thành một khối chất lỏng to bằng tòa nhà.
"Thời gian?" Dương lập tức nghĩ đến khả năng thời gian bị thao túng, vốn là điều hắn nghi ngờ từ khi thấy tốc độ khác thường của Hữu Công.
Đúng như Dương suy đoán, Hữu Công di chuyển nhanh khác thường vì dùng gia tốc thời gian lên bản thân, còn Dương thấy mọi thứ nhanh hơn là vì hắn bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, gia tốc và giảm tốc là hai năng lực cơ bản của thuộc tính Thời Gian. Tà Linh nuốt chửng Hữu Công và cũng hấp thu luôn năng lực thao túng thời gian của Hữu Công.
Dễ dàng đuổi đến Dương như đuổi theo một con rùa, Tà Linh đắc ý cười vang rồi đâm một chùm gai nhọn tạo thành từ chất lỏng đen vào ngực Dương...
Binh!
Tiếng va chạm vang dội, nhưng Dương không bị đâm mà kịp chém một đường kiếm rồi tạo ra một chữ hắc vạn làm bàn đạp để tiếp tục bỏ chạy với tốc độ nhanh như ban đầu.
Thấy thế, Tà Linh ngạc nhiên: "Hóa ra ngươi cũng dùng được khả năng hấp thụ của Nghịch Thiên kiếm... Nhưng chạy đâu cho thoát!"
Đúng như Tà Linh nói, Dương đã dùng Nghịch Thiên kiếm hấp thu sự giảm tốc thời gian mà Tà Linh ểm trên người hắn.
Nhưng Dương còn chưa chạy thoát...
Tà Linh vẫn tiếp tục bành trướng, cả cơ thể hắn như sôi sục và không ngừng bắn ra những tia chất lỏng đen, những tia chất lỏng này văng tung tóe khắp nơi, dân cư xung quanh đang hoảng sợ bỏ chạy, trúng phải những tia chất lỏng từ Tà Linh liền khựng lại, sau đó quay sang điên cuồng chém giết nhau bằng những cách vô cùng tàn nhẫn.
Một cuộc thảm sát điên cuồng! Dù biết rõ những người này là ảo nhưng Dương cũng không khỏi run sợ...
Không được như Dương, Mai Linh và Xuất Trần không biết những người kia là giả, Mai Linh vừa sợ vừa thương, nước mắt ràng rụa, miệng không ngừng cầu xin: "Dừng lại... làm ơn dừng họ lại..."
Xuất Trần cũng không hơn gì, nàng đang nhìn cảnh một người phụ nữ, dù phát điên nhưng vẫn không quên che chở cho đứa con sơ sinh đang nằm khóc dưới đất, rồi người phụ nữ ngã xuống...
"Ta giết ngươi... Ta sẽ giết ngươi..." Nhìn cảnh tượng đáng thương cùng cực, Xuất Trần như phát điên, miệng nàng rít lên từng câu, mắt nhìn về Tà Linh như thể muốn phanh thây hắn ra thành ngàn mảnh ngay lập tức...
"Xuất Trần! Đừng!" Dương cố giữ chặt Xuất Trần để ngăn nàng lao vào Tà Linh, trong tình trạng này thì hắn đánh không lại nhưng chạy cũng không thành.
Chợt trước mặt Dương có một cái khe quái dị xuất hiện giữa không trung, rồi một người ăn mặc tương tự Hữu Công chui qua cái khe, đưa lưng về phía Tà Linh, kẻ này nhìn Dương và hỏi: "Ta là Bửu Công, đồng... đạo... ch... o... hỏi..."
Những từ sau Bửu Công nói chậm dần, Dương lập tức nhận ra rằng Bửu Công đã bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, và ngay sau đó, Tà Linh lúc này trông như một khối bùn đen khổng lồ, há cái miệng to như cửa động xuống định nuốt chửng Bửu Công...
"Đừng hòng!" Dương nghiến răng quát, một nữa viên thần đan đã khiến Tà Linh khủng khiếp như vậy, nếu để hắn nuốt nữa viên còn lại và hấp thu năng lực không gian thì Dương biết bản thân chết chắc, không còn đường thoát, hắn liều mạng lao về phía Bửu Công rồi bị Tà Linh nuốt chửng...
Chứng kiến Bình Thường bị khối vật chất đen khổng lồ nuốt chửng, tim Mai Linh và Xuất Trần như ngừng đập, cả hai chết lặng, nín thở nhìn vào vị trí mà Bình Thường vừa bị nuốt...
Sau khoảng lặng ngắn nhưng tạo cảm giác dài như vô tận, Mai Linh hóa thành dạng linh miêu, hét lên rồi đau đớn lao thẳng về phía Tà Linh, nàng muốn liều mạng đòi lại Bình Thường từ miệng tên hung thần đáng sợ, môi nàng liên tục nói: "Ngươi không được chết! Ngươi không được chết Ngươi ghét ta cũng được, lừa ta cũng được, miễn là ngươi đừng chết..."
Tà Linh đang nhấm nháp hai con mồi vừa nuốt được, thấy Mai Linh chạy đến liền cười lạnh: "Mỹ nhân, chờ ta tái tạo cơ thể sẽ cùng các nàng hưởng thụ. Khà khà..."
Dứt câu, từ cơ thể Tà Linh vươn ra hai xúc tua hướng về phía Mai Linh và Xuất Trần.
Đột nhiên...
ẦM!
Một phần cơ thể Tà Linh nổ tung khiến hai xúc tua của Tà Linh cũng tan rã theo, từ vị trí bị nổ tung mọc ra một cánh tay đen khổng lồ, cánh tay này được ghép thành từ hàng nghìn chữ hắc vạn nhỏ.
Từ cái lỗ hổng tạo ra sau vụ nổ, Dương kéo theo Bửu Công phóng thẳng ra ngoài.
Nhìn Dương thoát ra với khí thế tà mị khác hẳn lúc trước , thanh kiếm Nghịch Thiên cũng không còn trên tay nhưng uy lực lại hơn hẳn lúc trước, Tà Linh nghi hoặc: "Kiếm Tâm?"
Kiếm Tâm, kiếm nằm trong tim, tim chính là kiếm, trong lúc nguy cấp, Dương nhớ lại trạng thái mạnh mẽ đến mất kiểm soát mà hắn vô tình đạt được khi bị bạch hậu đâm Nghịch Thiên kiếm vào tim, liền liều mạng tự đâm kiếm vào tim.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Kiều Vô Song ngồi trên giường, cổ áo rơi khỏi vai thon để lộ ra tấm lưng trần hoàn mỹ.
Một vầng sáng xanh lung linh mềm mại lan tỏa khắp gian phòng, từ lưng Kiều Vô Song hiện ra một đôi cánh bướm màu thiên thanh rực rỡ, nhưng đôi cánh này trông như bị cháy mất một nữa, trên viền cánh vẫn còn những tia lửa đang âm ỉ cháy...
Ngọc Lan đứng đó, nhìn Kiều Vô Song cực kỳ đau đớn nhưng cắn răng cam chịu mà không thể giúp được gì, rồi Ngọc Lan hỏi: "Nhị tiểu thư lại thức tỉnh?"
Kiều Vô Song gật đầu.
"Vì sao? Đáng lý ra cô ta không thể thức tỉnh sớm như vậy?" Ngọc Lan hỏi.
Chợt từ cửa sổ có một giọng nữ khác khiến Ngọc Lan giật mình nhìn lại: "Vì Nghịch Thiên Kiếm."
Người vừa đến nhìn Kiều Vô Song, thở dài và nói tiếp: "Không chỉ một hay hai kẻ thức tỉnh..."
Lúc này Kiều Vô Song như giật mình, quay đầu lại nhìn người vừa đến bên cửa sổ, mắt nàng rơi lệ, môi mấp máy ba từ nhưng không thành tiếng: "Thiên Như Ý..."
***
Trước sự bành trướng khủng khiếp của Tà Linh, Dương ôm lấy Mai Linh và Xuất Trần cắm đầu bỏ chạy, ngỡ rằng với sức mạnh từ hắc niệm thì sẽ có chút cơ hội chạy trốn, nhưng chỉ vừa chạy đi thì Dương giật mình phát hiện mọi vật xung quanh hắn dường như chuyển động nhanh lạ thường, và khi hắn quay đầu nhìn lại, thì Tà Linh đã tiến sát hắn, tốc độ bành trướng của Tà Linh cũng nhanh hơn hẳn so với ban đầu, giờ đã hóa thành một khối chất lỏng to bằng tòa nhà.
"Thời gian?" Dương lập tức nghĩ đến khả năng thời gian bị thao túng, vốn là điều hắn nghi ngờ từ khi thấy tốc độ khác thường của Hữu Công.
Đúng như Dương suy đoán, Hữu Công di chuyển nhanh khác thường vì dùng gia tốc thời gian lên bản thân, còn Dương thấy mọi thứ nhanh hơn là vì hắn bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, gia tốc và giảm tốc là hai năng lực cơ bản của thuộc tính Thời Gian. Tà Linh nuốt chửng Hữu Công và cũng hấp thu luôn năng lực thao túng thời gian của Hữu Công.
Dễ dàng đuổi đến Dương như đuổi theo một con rùa, Tà Linh đắc ý cười vang rồi đâm một chùm gai nhọn tạo thành từ chất lỏng đen vào ngực Dương...
Binh!
Tiếng va chạm vang dội, nhưng Dương không bị đâm mà kịp chém một đường kiếm rồi tạo ra một chữ hắc vạn làm bàn đạp để tiếp tục bỏ chạy với tốc độ nhanh như ban đầu.
Thấy thế, Tà Linh ngạc nhiên: "Hóa ra ngươi cũng dùng được khả năng hấp thụ của Nghịch Thiên kiếm... Nhưng chạy đâu cho thoát!"
Đúng như Tà Linh nói, Dương đã dùng Nghịch Thiên kiếm hấp thu sự giảm tốc thời gian mà Tà Linh ểm trên người hắn.
Nhưng Dương còn chưa chạy thoát...
Tà Linh vẫn tiếp tục bành trướng, cả cơ thể hắn như sôi sục và không ngừng bắn ra những tia chất lỏng đen, những tia chất lỏng này văng tung tóe khắp nơi, dân cư xung quanh đang hoảng sợ bỏ chạy, trúng phải những tia chất lỏng từ Tà Linh liền khựng lại, sau đó quay sang điên cuồng chém giết nhau bằng những cách vô cùng tàn nhẫn.
Một cuộc thảm sát điên cuồng! Dù biết rõ những người này là ảo nhưng Dương cũng không khỏi run sợ...
Không được như Dương, Mai Linh và Xuất Trần không biết những người kia là giả, Mai Linh vừa sợ vừa thương, nước mắt ràng rụa, miệng không ngừng cầu xin: "Dừng lại... làm ơn dừng họ lại..."
Xuất Trần cũng không hơn gì, nàng đang nhìn cảnh một người phụ nữ, dù phát điên nhưng vẫn không quên che chở cho đứa con sơ sinh đang nằm khóc dưới đất, rồi người phụ nữ ngã xuống...
"Ta giết ngươi... Ta sẽ giết ngươi..." Nhìn cảnh tượng đáng thương cùng cực, Xuất Trần như phát điên, miệng nàng rít lên từng câu, mắt nhìn về Tà Linh như thể muốn phanh thây hắn ra thành ngàn mảnh ngay lập tức...
"Xuất Trần! Đừng!" Dương cố giữ chặt Xuất Trần để ngăn nàng lao vào Tà Linh, trong tình trạng này thì hắn đánh không lại nhưng chạy cũng không thành.
Chợt trước mặt Dương có một cái khe quái dị xuất hiện giữa không trung, rồi một người ăn mặc tương tự Hữu Công chui qua cái khe, đưa lưng về phía Tà Linh, kẻ này nhìn Dương và hỏi: "Ta là Bửu Công, đồng... đạo... ch... o... hỏi..."
Những từ sau Bửu Công nói chậm dần, Dương lập tức nhận ra rằng Bửu Công đã bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, và ngay sau đó, Tà Linh lúc này trông như một khối bùn đen khổng lồ, há cái miệng to như cửa động xuống định nuốt chửng Bửu Công...
"Đừng hòng!" Dương nghiến răng quát, một nữa viên thần đan đã khiến Tà Linh khủng khiếp như vậy, nếu để hắn nuốt nữa viên còn lại và hấp thu năng lực không gian thì Dương biết bản thân chết chắc, không còn đường thoát, hắn liều mạng lao về phía Bửu Công rồi bị Tà Linh nuốt chửng...
Chứng kiến Bình Thường bị khối vật chất đen khổng lồ nuốt chửng, tim Mai Linh và Xuất Trần như ngừng đập, cả hai chết lặng, nín thở nhìn vào vị trí mà Bình Thường vừa bị nuốt...
Sau khoảng lặng ngắn nhưng tạo cảm giác dài như vô tận, Mai Linh hóa thành dạng linh miêu, hét lên rồi đau đớn lao thẳng về phía Tà Linh, nàng muốn liều mạng đòi lại Bình Thường từ miệng tên hung thần đáng sợ, môi nàng liên tục nói: "Ngươi không được chết! Ngươi không được chết Ngươi ghét ta cũng được, lừa ta cũng được, miễn là ngươi đừng chết..."
Tà Linh đang nhấm nháp hai con mồi vừa nuốt được, thấy Mai Linh chạy đến liền cười lạnh: "Mỹ nhân, chờ ta tái tạo cơ thể sẽ cùng các nàng hưởng thụ. Khà khà..."
Dứt câu, từ cơ thể Tà Linh vươn ra hai xúc tua hướng về phía Mai Linh và Xuất Trần.
Đột nhiên...
ẦM!
Một phần cơ thể Tà Linh nổ tung khiến hai xúc tua của Tà Linh cũng tan rã theo, từ vị trí bị nổ tung mọc ra một cánh tay đen khổng lồ, cánh tay này được ghép thành từ hàng nghìn chữ hắc vạn nhỏ.
Từ cái lỗ hổng tạo ra sau vụ nổ, Dương kéo theo Bửu Công phóng thẳng ra ngoài.
Nhìn Dương thoát ra với khí thế tà mị khác hẳn lúc trước , thanh kiếm Nghịch Thiên cũng không còn trên tay nhưng uy lực lại hơn hẳn lúc trước, Tà Linh nghi hoặc: "Kiếm Tâm?"
Kiếm Tâm, kiếm nằm trong tim, tim chính là kiếm, trong lúc nguy cấp, Dương nhớ lại trạng thái mạnh mẽ đến mất kiểm soát mà hắn vô tình đạt được khi bị bạch hậu đâm Nghịch Thiên kiếm vào tim, liền liều mạng tự đâm kiếm vào tim.
Đọc tiếp: Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Quay lại: Chương 227: Một Nữa
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
