Chương 224: Giương Đông Kích Tây


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 220
Chứng kiến một Linh Đế hùng mạnh tan xác chỉ sau một lần va chạm với Bình Thường, Xuất Trần mất vài giây mới trấn tỉnh lại và giật mình khi thấy Bình Thường không chút thương tích quay lại nhìn nàng.

Thấy Xuất Trần lo lắng lùi lại, Bình Thường gãi đầu hỏi: "Sư tỷ, người không sao chứ?"

Xuất Trần hơi gật đầu, thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt kì quái, Bình Thường cũng không biết giải thích làm sao, vốn hắn chỉ định ngăn cản Truy Hương, nào ngờ trong lúc giật mình lỡ tay kích hoạt Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, chỉ bằng một ý nghĩ đã hoàn toàn xóa bỏ sự tồn tại của Truy Hương, một nhân vật ảo của Phật Cảnh.

Xuất Trần thấy Bình Thường không có địch ý với nàng nên bớt lo sợ và bắt đầu đánh giá sức mạnh của Bình Thường. Dễ dàng khiến một Linh Đế biết hư hóa tan xác mà không gây ra động tĩnh lớn nào, theo Xuất Trần biết thì chỉ có thể là Chúa Tể trở lên, hoặc Bình Thường này cũng có sức mạnh đặc biệt như Thế hệ phi thường...

Nghĩ đến đây, tim Xuất Trần đập dữ dội, nàng chờ một người như vậy đã từ rất lâu rồi, để giúp nàng báo thù.

Bình Thường thấy Xuất Trần đăm chiêu, còn tưởng nàng chưa hết hoảng sự chứ làm sao có thể ngờ rằng Xuất Trần đang bày mưu dùng mỹ nhân kế để lợi dụng hắn trả thù cho nàng.

Nhưng Bình Thường biết Xuất Trần đang lầm tưởng về sức mạnh thật sự của hắn, nên hắn định bụng khi thoát khỏi Phật Cảnh sẽ giải thích rõ để tránh rắc rối, còn hiện tại thì mượn sự hiểu lầm này để tạo cho Xuất Trần cảm giác an tâm.

Nghĩ vậy, Bình Thường nhìn Xuất Trần bằng ánh mắt nghiêm túc và nói: "Sư tỷ, chuyện này ta sẽ giải thích sau, nhưng từ lúc này xin sư tỷ đừng rời xa ta..."

"...cho đến khi rời khỏi nơi này." Nhưng nữa câu sau Bình thường chưa kịp nói, vì hắn sực nhớ ra lúc nãy vì gấp gáp nên hắn đã không thể dẫn Mai Linh theo...

Bình Thường không biết rằng Mai Linh cũng đuổi theo hắn, nhưng lúc này nàng đi nhầm vào một con hẻm vắng khác.

Cẩn thận đi dần về ngã rẽ cuối hẻm, Mai Linh lắng tai nghe ngóng xem có âm thanh rượt đuổi hoặc ẩu đả hay không, nhưng càng tiến gần, tai nàng càng nghe rõ một hỗn hợp âm thanh kích tình, nghe như có tiếng rên của thiếu nữ đan xen tiếng môi lưỡi quấn lấy nhau...

Tim đập chân run, Mai Linh nghĩ là đi nhầm vào nơi hành lạc của đôi tình nhân nào đó nên định quay đầu đi ra, nhưng chợt có một tiếng than khẽ thốt lên: "Đừng mà..."

Đáng nói ở chỗ, tiếng nói này giống hệt giọng của sư tỷ Xuất Trần.

Và sau đó, Mai Linh như ngừng thở khi nghe một giọng nam giống hệt giọng của Bình Thường đáp lại: "Sư tỷ, giơ chân lên nào..."

"Xấu hổ lắm... Ư..."

Không thể tin vào tai mình, Mai Linh âm thầm tiến đến và lén nghiêng đầu nhìn qua ngã rẽ...

Suýt nữa thì Mai Linh đã bật ra tiếng thốt nếu nàng không kịp tự dùng tay ngăn miệng mình, phía cuối ngã rẽ, Mai Linh chứng kiến cảnh sư tỷ Xuất Trần xinh đẹp đứng dựa lưng vào vách tường, vai áo nàng trễ xuống lộ ra hai gò ngực trần bầu bĩnh. Đầu Xuất Trần hơi ngước lên, mắt nhắm hờ đê mê và môi hồng he hé cất lên từng tiếng rên khe khẽ...

Còn Bình Thường thì đang quỳ dưới chân Xuất Trần, hắn dùng tay nâng một chân nàng lên cao, mặt hắn thì áp sát vào cái khe hồng tươi ở giữa đôi chân trắng ngần của nàng và môi lưỡi hắn hăng say hôn liếm.

Mai Linh đứng lặng, răng cắn chặt môi ngăn cơn thổn thức, Bình Thường, kẻ vừa mới đó thắp lên cho nàng hy vọng, giờ đang vui vẻ hưởng thụ cùng người khác...

"Không! Nhất định là có điều gì không đúng! Chẳng lẽ họ bị đánh thuốc kích dục?"

Mai Linh tự trấn an bản thân, cũng là để níu kéo chút hy vọng, nhưng tia hy vọng này nhanh chóng lụi tàn khi Bình Thường lên tiếng tán thưởng: "Xuất Trần, chỗ đó của nàng thật là thơm ngon nha!"

Xuất Trần thích chí cười dâm nhưng lại nói câu hờn dỗi: "Hứ! Có thơm bằng Mai Linh của ngươi không?"

Bình Thường đáp: "Mai Linh? Ta còn chưa nếm qua, nhưng chắc chắn là không bằng nàng rồi!"

Xuất Trần có vẻ hài lòng nhưng vẫn chưa tha Bình thường: "Nếu biết vậy sao còn cố theo đuổi cô ta làm gì?"

Bình Thường đã đứng dậy, cởi quần ra và cười khổ: "Lại ghen rồi! Ta đã nói rồi, ta không theo đuổi cô ta, chỉ là muốn dạy cô ta một bài học!"

Xuất Trần quay mặt chống tay lên tường, mông ưỡn ra chờ đợi Bình Thường, bĩu môi nói: "Ngươi không nói rõ nguyên do làm sao ta biết ngươi nói thật hay không?"

Bình Thường xuýt xoa cặp mông nõn nà của Xuất Trần, tay cầm cây gậy hướng thẳng vào giữa hai chân Xuất Trần cọ nhẹ và nói: "Được rồi, ta nói..."

Tiếp đó, Bình Thường đẩy mạnh một cái làm Xuất Trần rên lên rồi bắt đầu giải thích: "Trước đây ta và Mai Linh từng gặp nhau, nhưng khi đó nàng ta là một ả tiểu thư kênh kiệu, tỏ ra xem thường ta, nhưng sau đó ta ra tay cứu nàng ta khỏi tay một bọn cướp và từ đó ánh mắt nàng ta nhìn ta khác hẳn..."

Xuất Trần vừa đưa mông hứng chịu từng đòn đẩy của Bình Thường vừa lắng nghe hắn giải thích, sau đó nói: "A... Ra vậy... Thế nên ngươi... muốn... A... Dạy ả... một bài học... A... Ư..."

Bình Thường càng lúc càng đẩy mạnh khiến cả người Xuất Trần áp sát vào tường, hắn áp mặt mình vào mặt Xuất Trần và nói: "Đúng vậy... Đưa cho cô ta lên đỉnh cao khoái lạc rồi dìm cô ta xuống vực sâu nhục nhã, để cô ta biết bản thân không phải thiên nga và cũng không bằng cóc ghẻ, ha ha..."

"A... Ư... Ư... Đến lúc nhận ra chắc cô ta thà rằng khi xưa bị bọn cướp kia hiếp chết còn hơn được ngươi cứu nha... Ư... A... Ngươi thật độc ác nha... Nhưng... ta thích... Hi hi..."

Âm thanh nhục dục tăng nhanh dần, nhưng trong đầu Mai Linh chỉ còn sự lặng thinh trống rỗng, nàng suy sụp, thở như không thở, lặng lẽ quay lưng đi...

Khi Mai Linh đi khuất, Bình Thường và Xuất Trần vốn đang trên đỉnh khoái lạc đột nhiên cùng tan chảy, cơ thể hóa thành một vũng chất lỏng đen, vũng chất lỏng đen này lại dần hóa thành hình dạng giống hệt Bạch Long Bá Vương.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 225: Tri Kỷ
Quay lại: Chương 223: Bá Chủ Thế Giới

Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trước 1 ... 3 4 5
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000553s. Total load: 0.005567

XtGem Forum catalog