Disneyland 1972 Love the old s

Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 338
Bình Thường tìm đến cây đa cổ thụ trong khu rừng dưới chân núi, đây là một cây đa khổng lồ với rễ nhánh chi chít tạo thành những bức tường dày đặc vây quanh gốc cây như mê cung.

"Đến rồi sao? Vào đây... Nhưng trước khi vào hãy nghe cho kĩ: Con bé Mai Linh đã bị tao niệm chú kiểm soát, chỉ cần một ý nghĩ của tao cũng có thể khiến nó tự sát trước khi mày có ý định ra tay!" Nhận thấy Bình Thường đã đến, Ngộ Pháp từ bên trong gọi ra. Miệng thì nói giọng hung tợn nhưng trong lòng lão không khỏi lo lắng, chuyện Bình Thường thích Mai Linh chỉ là tin đồn lão nghe được, hơn nữa lão cũng không chắc rằng Bình Thường có chấp nhận chịu nguy hiểm vì Mai Linh hay không, nhưng đây là âm mưu duy nhất mà đầu óc nửa điên nửa tỉnh của lão có thể nghĩ ra, mục đích cuối cùng vẫn là báo thù Bình Thường, cho hắn nếm trải cảm giác khi người mình yêu thích quan hệ với người khác ngay trước mắt mình như hắn từng làm với lão...

Bình Thường tiến vào trong, nơi gốc cây đã bị khoét rỗng thành hình một gian phòng nhỏ với nhiều lỗ hổng tạo thành cửa sổ tự nhiên, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống tạo cho gian phòng độ sáng nhàn nhạt mờ ảo.

Phương Trang đang nằm mê man trên một tấm thảm lông thú giữa phòng. Mai Linh ngồi bên cạnh mẹ, mắt mở nhưng vô hồn, tay nàng cầm một con dao nhọn, mũi dao chỉ thẳng vào ngực trái như thể nàng sẵn sàng đâm vào tim mình ngay lập tức.

Lão Ngộ Pháp ngồi trong góc phòng, đang đâm nát một bó lá khô cùng vài quả khô trông như nho khô. Đâm xong, lão đốt cháy thứ hỗn hợp cho tỏa khói rồi hít một hơi với vẻ mặt phê pha và lầm bầm: "Cuối cùng cũng xong... Hà hà... Với Băng Hoại dâm hương này thì dù Nữ Thần cũng sẽ thành con điếm dưới chân ta..."

Khói tỏa ra khắp phòng, lan vào mũi Phương Trang và Mai Linh...

Lúc này thì Bình Thường tiến đến.
Ngộ Pháp chỉ vào Mai Linh và cười vang khoái trá: "Mày thấy gì không? Chỉ cần tao ra lệnh thì con bé lập tức chết, mày ngăn kịp sao?"

Bình Thường nhìn Mai Linh và Phương Trang, nhanh chóng xác định vấn đề rồi hỏi Ngộ Pháp: "Ông muốn gì?"

Ngộ Pháp cười điên loạn: "Ha ha... Tao muốn báo thù! Nếu mày muốn con bé sống thì đặt thanh kiếm màu đen lên nỏ rối bắn đi ngay!" Vừa nói, Ngộ Pháp vừa chỉ tay vào một chiếc nỏ lớn đã giương sẵn gần Bình Thường. Lão biết sự lợi hại của thanh kiếm nên nghĩ ra cách bắt Bình Thường bắn thanh kiếm đi thật xa để phòng ngừa.

Nhìn vẻ mặt điên điên loạn loạn của Ngộ Pháp, Bình Thường biết lão có thể giết Mai Linh chứ không chỉ đe dọa, đành cắn răng đặt Nghịch Thiên kiếm lên nỏ rồi bắn đi theo đường bay mà Ngộ Pháp đã dọn sẵn.

Nhìn thanh kiếm bay mất hút, Ngộ Pháp gật gù, tay lấy ra một viên thuốc ném cho Bình Thường và nói: "Tốt, nhưng chưa đủ! Uống viên thuốc này ngay!"

Viên thuốc là Loạn Tâm đan, một loại bảo đan có thể khiến tâm trí người uống hỗn loạn đến mức không thể dùng niệm.

Biết viên thuốc không phải kẹo ngọt, Bình Thường nói: "Thả Mai Linh và Phương Trang trước..."

"Mày không có quyền ra điều kiện! Cùng lắm thì mày giết tao nhưng con bé sẽ chết! Nếu mày không quan tâm nó sống hay chết thì cứ ra tay!" Ngộ Pháp trợn mắt gầm lên.

"Nhanh! Tao đếm đến ba không uống thì nó chết!"

Với kẻ điên thì khó mà dùng kế, Bình Thường đành nuốt viên thuốc vào.
Nhìn Bình Thường nuốt viên thuốc xuống cổ, Ngộ Pháp cười điên dại: "Ngoan, ngoan lắm! Khà khà... Cho mày biết, dù gì đó cũng là bảo đan cấp Thánh, không nhờ tao thì cả đời mày cũng chưa chắc được ăn một viên cùng cấp."

Cười xong, lão chắp tay niệm chú khiến Bình Thường đau đớn ôm đầu ngã xuống rồi bị lão xông đến dùng xích trói chặt tay chân.

"Khà khà... Nghe đồn mày thích Mai Linh lắm hả? Ngồi đây mà xem hai mẹ con nó dâm tới mức nào khi bị tao chơi! Khà khà khà..."

Trói chặt Bình Thường vào một góc, Ngộ Pháp tiến lại ngắm Phương Trang đang hôn mê và nói: "Con điếm, chờ xem ta trừng phạt nàng thế nào!"

Nói đoạn, lão nhìn sang Mai Linh và liếm môi nói: "Nhưng của quý của ta lâu ngày chưa dùng nên hơi bẩn, ta phải rửa sạch của quý bằng dâm thủy của con gái nàng trước đã... Khà khà..."

Cười dâm dê, Ngộ Pháp kề mũi hít làn hương thơm ngát trên da Mai Linh, sau đó ngửi dần lên cổ rồi tìm đến môi nàng...

Làn môi khô khốc thâm đen của Ngộ Pháp tìm đến làn môi hồng tuyệt mỹ của Mai Linh, nhưng khi chưa kịp chạm vào thì phập một tiếng...
Môi Ngộ Pháp mím chặt, đầu lão ngửa ra sau, mắt trợn trừng. Lão đưa tay sờ xuống giữa hai chân, nơi phát ra âm thanh...

Lạnh buốt và ẩm ướt, Ngộ Pháp hoang mang nhìn xuống. Con dao mà trước đó Mai Linh dùng để kề ngực nàng giờ đang cắm sâu vào giữa hai chân Ngộ Pháp, không chỉ cắm sâu, mà còn chẻ đôi khúc thịt đang giương của lão, hai quả trứng theo đường ống quần rơi xuống... (Phải tả vầy mới có cảm giác thốn)

Rồi Ngộ Pháp quỳ xuống, răng cắn chặt môi không thể kêu la dù cơn đau dang điên cuồng xâm chiếm hệ thần kinh.

Mắt trợn trừng khó tin nhìn Mai Linh, Ngộ Pháp giờ mới biết hóa ra Mai Linh đã thoát khỏi khống chế ý niệm của lão.

Tại sao ư? Ngộ Pháp không theo dõi truyện 12 Nữ Thần trên thiên địa chấm cơm nên đâu biết rằng Bình Thường đã lợi hại hơn so với lần đụng độ trước với lão, và dù ném Nghịch Thiên kiếm đi thì hắn vẫn còn một bảo vật cấp Thần khác, Cửu Phẩm Liên Hoa.

Trước khi uống Loạn Tâm đan, hắn đã lén dùng Thanh Tẩy để trừ bỏ tà chú trên Mai Linh và giúp nàng hồi tỉnh. Mai Linh lanh trí liền giả vờ còn bị khống chế để Ngộ Pháp không cảnh giác và ra tay.

Để Ngộ Pháp quỳ gục một chỗ, Mai Linh chạy sang tháo xích cho Bình Thường.

Nhưng Bình Thường giật mình quát lên: "Mai Linh! ĐỪNG!"

Mai Linh quá nhân từ và ngây thơ khi nghĩ một vết đâm có thể khiến gã điên Ngộ Pháp gục ngã, và khi nàng đi, Ngộ Pháp điên cuồng gượng dậy dùng con dao rướm máu muốn đâm vào lưng nàng...

Nhưng lão chợt khựng lại, vì có một bàn tay đầy vuốt nhọn chụp thẳng vào đầu, móng vuốt cắm sâu vào não khiến lão trợn mắt đau đớn tột cùng, và chết.

1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 242: Khai Nhãn
Quay lại: Chương 240: Linh Nhãn

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.001140