"Đó là tình yêu!" Dương ngắt lời và ôm chặt nàng vào lòng...
Uất ức dồn nén đã vỡ, Dạ Vũ khóc òa trong mưa lạnh...
Nàng thổn thức: "Ta biết! Ta đương nhiên biết! Ta yêu ngươi, ngay khi bị ngươi lấy mất trong trắng thì ta đã yêu ngươi! Nhưng tại sao ngươi luôn nhìn ta bằng đôi mắt vô tình và chán ghét..."
"Ta xin lỗi, là tại ta ngu ngốc, là tại ta hiểu sai về nàng..."
"Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết ngươi!" Dạ vũ không ngừng mắng chửi, hai bàn tay xinh đẹp nắm lại và không ngừng đấm vào ngực Dương...
Sóng lớn làm thuyền nghiêng ngã...
Dạ Vũ như sóng, Dương như thuyền, môi dán vào môi...
Áo trượt khỏi bờ vai thon...
Mưa phủ lên làn da ngọc...
Mưa càng rát, mưa càng lạnh...
Môi càng ấm, môi càng mềm...
Hôn, trao nhau hương thơm vị ngọt, trao nhau tình ý dạt dào...
Không còn oán ghét, chỉ còn yêu thương...
Không còn tủi nhục, chỉ còn hạnh phúc...
Hóa ra môi nàng ngọt ngào đến vậy, nào có cay nghiệt...
Hóa ra môi hắn dịu dàng đến thế, nào có vô tình...
Rồi trong khoảnh khắc si mê, chiếc lưỡi xinh nhút nhát bị ai kia bắt gặp...
Rụt rè...
Rồi chủ động hiến dâng...
Hai chiếc lưỡi ướt át cuộn vào nhau, hai cơ thể ướt át nép vào nhau...
Có thứ gì đó cứng và nóng đang ra sức chen vào giữa hai chân nàng, nhưng bị lớp vải quần của hắn can ngăn...
Vậy nên hắn đưa tay xé tung lớp vải quần, làm cái thứ vũ khí kia bật lên gõ vào khe cửa tình hồng hào ẩm ướt của nàng...
Nhưng nàng ngại ngùng khép cửa...
Nàng e thẹn, hắn cũng chẳng vội vàng, món vũ khí kia cứ thế mơn trớn dưới cửa tình đợi chờ thời cơ xâm nhập...
Rồi có gì đó chạm vào ngực làm nàng giật mình rời môi, là bàn tay của hắn...
Xấu hổ, nàng dùng tay che ngực, mặt quay đi tránh ánh mắt người tình...
Sau vài giây kiên trì bảo vệ đôi bầu ngực, nàng liếc sang và thấy hắn đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương...
Đắn đo...
Rồi nàng bĩu môi mắng khẽ: "Xấu xa!"
Đồng thời, tay nàng nhè nhẹ buông rơi để lộ ra đôi gò ngực căng tròn đang lấp lánh vài dòng nước mưa trong lành...
Dương mỉm cười, đỡ Dạ Vũ ngã ra nằm nghiêng trên tay, rồi hắn cúi mặt hôn vào nụ đào xinh tươi đang nhấp nhô trên gò ngực trắng hồng thơm ngon mềm mịn...
Dường như đã quên mất cơn mưa, Dạ Vũ thẹn thùng liếc nhìn cảnh gương mặt Dương đang say sưa hôn, liếm, cắn, mút hai quả đào của nàng. Nhìn hắn làm những điều cấm kỵ nhưng lòng nàng không còn cảm giác nhụt nhã hận thù mà chỉ có cảm giác dịu dàng, bình yên và tràn ngập yêu thương cùng khoái cảm...
"A..." Vừa sướng vừa nhột, nàng bắt đầu không kềm nổi và bật ra tiếng rên khe khẽ...
Tiếng rên đáng yêu của Dạ Vũ như tiếng cổ vũ khiến Dương càng hăng hái dùng môi, lưỡi và răng nghịch phá đôi ngực tuyệt trần của nàng...
Chiếc bè vẫn nhấp nhô trong sóng nước, Dương đặt Dạ Vũ nằm ngửa xuống trong khi môi hắn rời ngực nàng để tiến xuống làn eo cong mềm mại. Hắn hôn, hắn liếm, hắn mơn trớn vùng bụng nàng và hôn vào chiếc rốn nhỏ xinh xắn của nàng một vài giây trước khi xâm lấn xuống vùng cỏ thơm mượt mà quyến rũ...
"A..."
Tiếng rên của nàng lúc này như mật ngọt rót tai, Dương sau một hồi thống hận không thể hôn lên từng ngọn cỏ thơm giữa chân Dạ Vũ thì chuyển sang dùng cánh tay duy nhất bắt lấy hai cổ chân và gập đùi nàng lên bụng để có thể chiêm ngưỡng khe cửa tình đang tỏa hương thơm ngào ngạt...
Bị Dương ngắm nhìn vùng kín, Dạ Vũ xấu hổ lấy tay che mặt nhưng rồi lại hé ngón tay ra nhìn vì tò mò muốn biết Dương đang định làm gì với cửa mình nàng...
Ấn tượng lần đầu tiên vẫn còn sâu đậm, Dạ Vũ cắn răng chờ đợi cơn đau đớn cực cùng, nhưng cảm giác nàng nhận được lại là khoái cảm dạt dào khi Dương dịu dàng đặt môi hôn vào cửa mình xinh đẹp...
"A..." Dạ Vũ rên khẽ trong khi môi nàng mỉm nụ cười hạnh phúc, hắn đã thay đổi, không lạnh lùng tàn bạo như lần đầu mà khiến nàng cảm nhận được sự nâng niu, sự tôn trọng, nước mắt nàng rơi trong hạnh phúc...
Còn Dương, say sưa trong cuộc xâm lăng vào cửa mình mỹ nhân bằng môi và lưỡi, trong lòng hắn lại thêm một lần đau nhói, một nơi xinh đẹp như vầy, một nơi thơm ngọt, mại mềm và ấm áp như vầy mà trước đó hắn nỡ lòng nào tấn công không chút thương tiếc... Vậy nên hắn hôn thật nhiều, thật nhiều, ngoài mục đích tạo ra khoái cảm còn vì mong muốn xoa dịu vết thương da thịt và xoa dịu vết thương lòng mà hắn đã gây cho Dạ Vũ...
Dâm thủy ngát hương chảy thành dòng xuống khe mông Dạ Vũ, Dương đưa lưỡi liếm lấy rồi ngẩng mặt lên, ngay lúc này thì Dạ Vũ cũng bật dậy và nhào đến ôm cổ làm hắn ngã ngửa ra rồi hôn vào đôi môi phủ đầy dâm thủy nàng của hắn...
Sau sưa và cuồng nhiệt...
Cửa tình và chìa khóa va chạm vào nhau...
"Có... có đau như những lần trước không..." Nàng e dè hỏi...
Hắn lắc đầu: "Ta sẽ nhẹ nhàng..."
Nàng liếc mắt sang hướng khác, xấu hổ thì thầm: "Đau hơn nữa cũng được... Chỉ cần... chỉ cần chàng đừng lạnh lùng với ta..."
Dương mỉm cười, vén tóc ướt ra khỏi gương mặt xinh đẹp của Dạ Vũ: "Làm sao có thể lạnh lùng trước một người quá xinh đẹp và quá đáng yêu như nàng..."
"Thật sao?"
"Thật! Đây, nàng xem..." Dương nói và nắm tay Dạ Vũ đặt lên ngực hắn.
"Nàng nghe tiếng gì không?"
Dạ Vũ nhắm mắt cảm nhận rồi đáp: "Tiếng tim chàng đập..."
Dương gật đầu: "Ừ! Tim ta dằn vặt vì đã làm nàng tổn thương nên nó tự đập bản thân để trừng phạt..."
Dứt câu, không để Dạ Vũ kịp phản bác, Dương đã nhích người đẩy dương vật hắn từ từ tiến vào âm đạo nàng...
"Aa..."
Dâm thủy ứa ra theo sự xâm lăng chảy dọc theo thân dương vật của Dương, Dạ Vũ rên rĩ và ưỡn cong eo đón nhận cơn thốn sướng đang mỗi lúc một lấn sâu vào âm đạo nàng, còn Dương nằm dưới vừa từ từ nâng hông vừa đưa tay bấu vào gò ngực căng tròn của Dạ Vũ...
Mất một khoảng thời gian để âm đạo của Dạ Vũ nuốt trọn chiều dài dương vật to tướng của Dương. Cảm nhận âm đạo mình hoàn toàn bị xâm chiếm, Dạ Vũ liếc Dương bằng ánh mắt vừa e thẹn vừa tình tứ rồi nàng chủ động nâng mông để từ từ nhả dương vật của Dương ra khỏi âm đạo mình.
"A..."
Đầu khấc to tướng rời khỏi đôi môi thắm nồng cùng với một đợt dâm thủy trào ra như dòng suối nhỏ...
Rồi lần nữa nàng hạ mông xuống...
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Uất ức dồn nén đã vỡ, Dạ Vũ khóc òa trong mưa lạnh...
Nàng thổn thức: "Ta biết! Ta đương nhiên biết! Ta yêu ngươi, ngay khi bị ngươi lấy mất trong trắng thì ta đã yêu ngươi! Nhưng tại sao ngươi luôn nhìn ta bằng đôi mắt vô tình và chán ghét..."
"Ta xin lỗi, là tại ta ngu ngốc, là tại ta hiểu sai về nàng..."
"Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết ngươi!" Dạ vũ không ngừng mắng chửi, hai bàn tay xinh đẹp nắm lại và không ngừng đấm vào ngực Dương...
Sóng lớn làm thuyền nghiêng ngã...
Dạ Vũ như sóng, Dương như thuyền, môi dán vào môi...
Áo trượt khỏi bờ vai thon...
Mưa phủ lên làn da ngọc...
Mưa càng rát, mưa càng lạnh...
Môi càng ấm, môi càng mềm...
Hôn, trao nhau hương thơm vị ngọt, trao nhau tình ý dạt dào...
Không còn oán ghét, chỉ còn yêu thương...
Không còn tủi nhục, chỉ còn hạnh phúc...
Hóa ra môi nàng ngọt ngào đến vậy, nào có cay nghiệt...
Hóa ra môi hắn dịu dàng đến thế, nào có vô tình...
Rồi trong khoảnh khắc si mê, chiếc lưỡi xinh nhút nhát bị ai kia bắt gặp...
Rụt rè...
Rồi chủ động hiến dâng...
Hai chiếc lưỡi ướt át cuộn vào nhau, hai cơ thể ướt át nép vào nhau...
Có thứ gì đó cứng và nóng đang ra sức chen vào giữa hai chân nàng, nhưng bị lớp vải quần của hắn can ngăn...
Vậy nên hắn đưa tay xé tung lớp vải quần, làm cái thứ vũ khí kia bật lên gõ vào khe cửa tình hồng hào ẩm ướt của nàng...
Nhưng nàng ngại ngùng khép cửa...
Nàng e thẹn, hắn cũng chẳng vội vàng, món vũ khí kia cứ thế mơn trớn dưới cửa tình đợi chờ thời cơ xâm nhập...
Rồi có gì đó chạm vào ngực làm nàng giật mình rời môi, là bàn tay của hắn...
Xấu hổ, nàng dùng tay che ngực, mặt quay đi tránh ánh mắt người tình...
Sau vài giây kiên trì bảo vệ đôi bầu ngực, nàng liếc sang và thấy hắn đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương...
Đắn đo...
Rồi nàng bĩu môi mắng khẽ: "Xấu xa!"
Đồng thời, tay nàng nhè nhẹ buông rơi để lộ ra đôi gò ngực căng tròn đang lấp lánh vài dòng nước mưa trong lành...
Dương mỉm cười, đỡ Dạ Vũ ngã ra nằm nghiêng trên tay, rồi hắn cúi mặt hôn vào nụ đào xinh tươi đang nhấp nhô trên gò ngực trắng hồng thơm ngon mềm mịn...
Dường như đã quên mất cơn mưa, Dạ Vũ thẹn thùng liếc nhìn cảnh gương mặt Dương đang say sưa hôn, liếm, cắn, mút hai quả đào của nàng. Nhìn hắn làm những điều cấm kỵ nhưng lòng nàng không còn cảm giác nhụt nhã hận thù mà chỉ có cảm giác dịu dàng, bình yên và tràn ngập yêu thương cùng khoái cảm...
"A..." Vừa sướng vừa nhột, nàng bắt đầu không kềm nổi và bật ra tiếng rên khe khẽ...
Tiếng rên đáng yêu của Dạ Vũ như tiếng cổ vũ khiến Dương càng hăng hái dùng môi, lưỡi và răng nghịch phá đôi ngực tuyệt trần của nàng...
Chiếc bè vẫn nhấp nhô trong sóng nước, Dương đặt Dạ Vũ nằm ngửa xuống trong khi môi hắn rời ngực nàng để tiến xuống làn eo cong mềm mại. Hắn hôn, hắn liếm, hắn mơn trớn vùng bụng nàng và hôn vào chiếc rốn nhỏ xinh xắn của nàng một vài giây trước khi xâm lấn xuống vùng cỏ thơm mượt mà quyến rũ...
"A..."
Tiếng rên của nàng lúc này như mật ngọt rót tai, Dương sau một hồi thống hận không thể hôn lên từng ngọn cỏ thơm giữa chân Dạ Vũ thì chuyển sang dùng cánh tay duy nhất bắt lấy hai cổ chân và gập đùi nàng lên bụng để có thể chiêm ngưỡng khe cửa tình đang tỏa hương thơm ngào ngạt...
Bị Dương ngắm nhìn vùng kín, Dạ Vũ xấu hổ lấy tay che mặt nhưng rồi lại hé ngón tay ra nhìn vì tò mò muốn biết Dương đang định làm gì với cửa mình nàng...
Ấn tượng lần đầu tiên vẫn còn sâu đậm, Dạ Vũ cắn răng chờ đợi cơn đau đớn cực cùng, nhưng cảm giác nàng nhận được lại là khoái cảm dạt dào khi Dương dịu dàng đặt môi hôn vào cửa mình xinh đẹp...
"A..." Dạ Vũ rên khẽ trong khi môi nàng mỉm nụ cười hạnh phúc, hắn đã thay đổi, không lạnh lùng tàn bạo như lần đầu mà khiến nàng cảm nhận được sự nâng niu, sự tôn trọng, nước mắt nàng rơi trong hạnh phúc...
Còn Dương, say sưa trong cuộc xâm lăng vào cửa mình mỹ nhân bằng môi và lưỡi, trong lòng hắn lại thêm một lần đau nhói, một nơi xinh đẹp như vầy, một nơi thơm ngọt, mại mềm và ấm áp như vầy mà trước đó hắn nỡ lòng nào tấn công không chút thương tiếc... Vậy nên hắn hôn thật nhiều, thật nhiều, ngoài mục đích tạo ra khoái cảm còn vì mong muốn xoa dịu vết thương da thịt và xoa dịu vết thương lòng mà hắn đã gây cho Dạ Vũ...
Dâm thủy ngát hương chảy thành dòng xuống khe mông Dạ Vũ, Dương đưa lưỡi liếm lấy rồi ngẩng mặt lên, ngay lúc này thì Dạ Vũ cũng bật dậy và nhào đến ôm cổ làm hắn ngã ngửa ra rồi hôn vào đôi môi phủ đầy dâm thủy nàng của hắn...
Sau sưa và cuồng nhiệt...
Cửa tình và chìa khóa va chạm vào nhau...
"Có... có đau như những lần trước không..." Nàng e dè hỏi...
Hắn lắc đầu: "Ta sẽ nhẹ nhàng..."
Nàng liếc mắt sang hướng khác, xấu hổ thì thầm: "Đau hơn nữa cũng được... Chỉ cần... chỉ cần chàng đừng lạnh lùng với ta..."
Dương mỉm cười, vén tóc ướt ra khỏi gương mặt xinh đẹp của Dạ Vũ: "Làm sao có thể lạnh lùng trước một người quá xinh đẹp và quá đáng yêu như nàng..."
"Thật sao?"
"Thật! Đây, nàng xem..." Dương nói và nắm tay Dạ Vũ đặt lên ngực hắn.
"Nàng nghe tiếng gì không?"
Dạ Vũ nhắm mắt cảm nhận rồi đáp: "Tiếng tim chàng đập..."
Dương gật đầu: "Ừ! Tim ta dằn vặt vì đã làm nàng tổn thương nên nó tự đập bản thân để trừng phạt..."
Dứt câu, không để Dạ Vũ kịp phản bác, Dương đã nhích người đẩy dương vật hắn từ từ tiến vào âm đạo nàng...
"Aa..."
Dâm thủy ứa ra theo sự xâm lăng chảy dọc theo thân dương vật của Dương, Dạ Vũ rên rĩ và ưỡn cong eo đón nhận cơn thốn sướng đang mỗi lúc một lấn sâu vào âm đạo nàng, còn Dương nằm dưới vừa từ từ nâng hông vừa đưa tay bấu vào gò ngực căng tròn của Dạ Vũ...
Mất một khoảng thời gian để âm đạo của Dạ Vũ nuốt trọn chiều dài dương vật to tướng của Dương. Cảm nhận âm đạo mình hoàn toàn bị xâm chiếm, Dạ Vũ liếc Dương bằng ánh mắt vừa e thẹn vừa tình tứ rồi nàng chủ động nâng mông để từ từ nhả dương vật của Dương ra khỏi âm đạo mình.
"A..."
Đầu khấc to tướng rời khỏi đôi môi thắm nồng cùng với một đợt dâm thủy trào ra như dòng suối nhỏ...
Rồi lần nữa nàng hạ mông xuống...
Đọc tiếp: Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Quay lại: Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
