Vác Bình Thường và Phương Trang trên vai, Ngộ Pháp chạy về phòng riêng đóng cửa và đi xuống mật thất cho chính lão xây dựng. Đây là một gian mật thất lão tạo ra để bí mật dẫn phụ nữ về hành lạc nên trông rất sáng sủa khang trang, giữa phòng có hẳn một chiếc giường đôi sang trọng.
Ném Bình Thường vào một góc phòng rồi Ngộ Pháp đặt Phương Trang lên giường, nhìn nàng bằng ánh mắt dâm dê thèm thuồng và nói: "Khà khà... Mỹ nhân của lòng ta, cuối cùng cũng đến lúc ta chinh phục nàng..."
Phương Trang mặt đẹp đỏ bừng, hơi thở có phần gấp gáp: "Tên đê tiện! Ngươi cho thuốc gì vào trà?"
Ngộ Pháp cười khoái trá: "Khà khà... Chỉ là một chút thuốc bổ có công dụng giúp nàng bộc lộ tình cảm thật dành cho ta..."
"Ta không có tình cảm nào dành cho ngươi ngoài sự ghê tởm!"
"Đừng dối lòng nữa, rồi không lâu sau, tình cảm thật sẽ bộc lộ, nàng sẽ tự mình hiến dâng cho ta như trong thâm tâm nàng khao khát bấy lâu... Nào, cho ta chiêm ngưỡng thân hình mà ta khao khát bấy lâu..."
Ngộ Pháp dâm dê định cởi trang phục của Phương Trang, nhưng đúng lúc này thì có âm thanh hú lên, đây là hệ thống báo động cảm ứng khi có người tiến đến cửa phòng.
"Chết tiệt! Tên nào lại đến vào giờ này chứ?" Bị cắt ngang cuộc vui, Ngộ Pháp tức giận nhưng không còn cách nào khác, tạm để Phương Trang ở lại, còn lão thì trở lên để tìm cách đuổi khách.
Hầm hừ mở cửa thì gặp ngay Vô Thanh hộ pháp, Ngộ Pháp thầm mắng: "Sao lại là thằng bợm nhậu lầy lội này chứ!"
Nhưng ngoài mặt lão vẫn cố mỉm cười chào đón: "Vô Thanh, lâu rồi không gặp!"
Vô Thanh lễ phép chào Ngộ Pháp và đáp: "Trưởng lão, nhậu không?"
Khi không lại rủ một kẻ không rượu bia như mình đi nhậu, Ngộ Pháp biết Vô Thanh này có vấn đề, liền hỏi dò: "Vô Thanh, có chuyện gì cứ nói..."
Vô Thanh nghiêm mặt đáp: "Ở đây không ổn, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện..."
"Chuyện gì chứ? Ta đang bận..." Ngộ Pháp không muốn đi vì có một đại mỹ nhân đang chờ đợi lão...
Vô Thanh biết điều đó, nên gã hiểu rằng muốn câu giờ giúp đứa cháu cưng thì gã phải có cái cớ khiến Ngộ Pháp quan tâm hơn cả nhan sắc của Phương Trang. Vừa hay là gã có.
Vô Thanh kề tai Ngộ Pháp thì thầm: "Trưởng lão, chuyện có liên quan đến những kẻ đã ám toán ngài! Chúng đã cài người vào bang và chờ thời cơ lật đổ ngài!"
Mũi tên của Vô Thanh đã trúng đích, thứ mà Ngộ Pháp xem trọng hơn cả nhan sắc tuyệt đẹp của Phương Trang chính là sinh mạng và danh vọng của lão. Câu nói của Vô Thanh khiến Ngộ Pháp giật mình: "Thật sao? Ngươi đã có thông tin? Có phải mọi chuyện là do..."
"Đúng vậy! Chính là do kẻ đó! Nên chúng ta cần phải cẩn thận..." Vô Thanh gật đầu đáp, dù thật ra gã cũng chẳng biết "kẻ đó" là kẻ nào trên đời...
Vô Thanh là thiên tài, lại có tài trí hơn người cùng dị phong Vô Thanh Phong rất thích hợp để ẩn mình nghe ngóng thông tin, nên những gì Vô Thanh nói đều khiến Ngộ Pháp tin sái cả cổ. Đành tạm để Phương Trang dưới mật thất, Ngộ Pháp theo Vô Thanh tìm nơi an toàn để tìm hiểu thông tin...
Trong mật thất, Bình Thường đang ngất thì chợt cảm thấy có tiếng gọi: "Cậu bé, mau tỉnh dậy..."
Bình Thường dần mở mắt nhưng còn chút mê man, nhìn lầm Phương Trang là Mai Linh, vội nói: "Sư tỷ... mau gọi người... cứu mẹ... Phương Trang phu nhân... bị bắt..."
"Cháu quen con gái ta?" Phương Trang hỏi.
Lúc này Bình Thường tỉnh táo hơn và đã phát hiện bản thân nhầm lẫn, liền nói: "Dạ xin lỗi phu nhân, cháu nhìn nhầm... Cháu có quen Mai Linh sư tỉ... Cháu tên Bình Thường..."
Tự tin vào chênh lệch đẳng cấp, Ngộ Pháp đã cho rằng Bình Thường sẽ cần thời gian rất lâu mới hồi tỉnh, và trong thời gian này thì hắn chẳng khác nào xác chết nên lão không lo hắn phỏng tay trên, nhưng lão đã lầm, Bình Thường vẫn luôn giắt Nghịch Thiên kiếm sau lưng (tất nhiên là có chút bất tiện và lưỡi kiếm được quấn vải nếu có ai thắc mắc tại sao nó không bị chém lác đít).
"Bình Thường? Thì ra là cháu... Mai Linh có kể ta nghe về cháu..."
Bình Thường nhìn quanh phòng và hỏi: "Phu nhân..."
"Cháu cứ gọi ta là cô."
"Dạ thưa cô, trưởng lão Ngộ Pháp đâu rồi ạ?"
Phương Trang đáp: "Lão già đê tiện đó đã lên trên, không rõ khi nào sẽ trở lại..."
Nghe Phương Trang nói thế, Bình Thường đứng dậy thử đấm vào tường và lập tức bị bật ngược ra, tay không đau nhưng cũng không gây cho bức tường chút hư hại nào...
Phương Trang nói: "Vô ích thôi, cả căn phòng đã được bao bọc bằng một kết giới phòng ngự cấp cao, có lẽ chỉ Linh Vương trở lên mới phá nổi..."
Phương Trang đã nói vậy nên Bình Thường cũng không cố gắng thử nữa, hắn nhìn nàng, lúc này đang ngồi trên giường. Dù đã có một đứa con gái trưởng thành nhưng Phương Trang trông vẫn rất trẻ trung xinh đẹp, mông và ngực lại nảy nở còn eo và đùi thì thon thả vô cùng. Bình Thường cảm thấy không có gì lạ khi nàng có thể khiến một trưởng lão đức cao vọng trọng như Ngộ Pháp nổi lên tà tâm, nếu có năng lực như Ngộ Pháp thì Bình Thường e rằng hắn cũng muốn làm vậy...
Trong lúc Bình Thường mãi mê nhìn ngắm, Phương Trang giơ bàn tay thon lên trước mặt, những ngón tay trắng ngần chợt mọc ra móng vuốt sắc nhọn khiến Bình Thường giật mình.
"Đừng lo, cô không làm hại cháu đâu! Đây là chút năng lực của loài Linh Miêu chúng ta." Phương Trang trấn an Bình Thường.
"Nhưng mà... Có lẽ Ngộ Pháp sẽ trở lại sớm, nên ta... thà chết trước còn hơn... Khi đó, nhờ cháu nhắn lại với Mai Linh rằng..."
Bình Thường đã hiểu ra ý định của Phương Trang, vội khuyên ngăn: "Đừng! Cô đừng nghĩ quẫn! Chúng ta vẫn còn hy vọng, cháu được lệnh của hộ pháp Vô Thanh đi mang bia về cho ngài, nếu không thấy cháu, nhất định ngài ấy sẽ đi tìm và cứu chúng ta..."
"Thật sao?" Phương Trang mỉm cười, mắt nàng ánh lên chút hi vọng, nàng vẫy tay gọi Bình Thường: "Bình Thường, đến đây ngồi với cô..."
Thuốc bổ của Ngộ Pháp thực chất là thuốc kích dục liều cao, quá trình ngấm thuốc khiến cho nét mặt của Phương Trang trở nên cực kỳ gợi tình, cả cái vẫy tay cũng trở nên lã lướt như một lời mời gọi quyến rũ.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Ném Bình Thường vào một góc phòng rồi Ngộ Pháp đặt Phương Trang lên giường, nhìn nàng bằng ánh mắt dâm dê thèm thuồng và nói: "Khà khà... Mỹ nhân của lòng ta, cuối cùng cũng đến lúc ta chinh phục nàng..."
Phương Trang mặt đẹp đỏ bừng, hơi thở có phần gấp gáp: "Tên đê tiện! Ngươi cho thuốc gì vào trà?"
Ngộ Pháp cười khoái trá: "Khà khà... Chỉ là một chút thuốc bổ có công dụng giúp nàng bộc lộ tình cảm thật dành cho ta..."
"Ta không có tình cảm nào dành cho ngươi ngoài sự ghê tởm!"
"Đừng dối lòng nữa, rồi không lâu sau, tình cảm thật sẽ bộc lộ, nàng sẽ tự mình hiến dâng cho ta như trong thâm tâm nàng khao khát bấy lâu... Nào, cho ta chiêm ngưỡng thân hình mà ta khao khát bấy lâu..."
Ngộ Pháp dâm dê định cởi trang phục của Phương Trang, nhưng đúng lúc này thì có âm thanh hú lên, đây là hệ thống báo động cảm ứng khi có người tiến đến cửa phòng.
"Chết tiệt! Tên nào lại đến vào giờ này chứ?" Bị cắt ngang cuộc vui, Ngộ Pháp tức giận nhưng không còn cách nào khác, tạm để Phương Trang ở lại, còn lão thì trở lên để tìm cách đuổi khách.
Hầm hừ mở cửa thì gặp ngay Vô Thanh hộ pháp, Ngộ Pháp thầm mắng: "Sao lại là thằng bợm nhậu lầy lội này chứ!"
Nhưng ngoài mặt lão vẫn cố mỉm cười chào đón: "Vô Thanh, lâu rồi không gặp!"
Vô Thanh lễ phép chào Ngộ Pháp và đáp: "Trưởng lão, nhậu không?"
Khi không lại rủ một kẻ không rượu bia như mình đi nhậu, Ngộ Pháp biết Vô Thanh này có vấn đề, liền hỏi dò: "Vô Thanh, có chuyện gì cứ nói..."
Vô Thanh nghiêm mặt đáp: "Ở đây không ổn, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện..."
"Chuyện gì chứ? Ta đang bận..." Ngộ Pháp không muốn đi vì có một đại mỹ nhân đang chờ đợi lão...
Vô Thanh biết điều đó, nên gã hiểu rằng muốn câu giờ giúp đứa cháu cưng thì gã phải có cái cớ khiến Ngộ Pháp quan tâm hơn cả nhan sắc của Phương Trang. Vừa hay là gã có.
Vô Thanh kề tai Ngộ Pháp thì thầm: "Trưởng lão, chuyện có liên quan đến những kẻ đã ám toán ngài! Chúng đã cài người vào bang và chờ thời cơ lật đổ ngài!"
Mũi tên của Vô Thanh đã trúng đích, thứ mà Ngộ Pháp xem trọng hơn cả nhan sắc tuyệt đẹp của Phương Trang chính là sinh mạng và danh vọng của lão. Câu nói của Vô Thanh khiến Ngộ Pháp giật mình: "Thật sao? Ngươi đã có thông tin? Có phải mọi chuyện là do..."
"Đúng vậy! Chính là do kẻ đó! Nên chúng ta cần phải cẩn thận..." Vô Thanh gật đầu đáp, dù thật ra gã cũng chẳng biết "kẻ đó" là kẻ nào trên đời...
Vô Thanh là thiên tài, lại có tài trí hơn người cùng dị phong Vô Thanh Phong rất thích hợp để ẩn mình nghe ngóng thông tin, nên những gì Vô Thanh nói đều khiến Ngộ Pháp tin sái cả cổ. Đành tạm để Phương Trang dưới mật thất, Ngộ Pháp theo Vô Thanh tìm nơi an toàn để tìm hiểu thông tin...
Trong mật thất, Bình Thường đang ngất thì chợt cảm thấy có tiếng gọi: "Cậu bé, mau tỉnh dậy..."
Bình Thường dần mở mắt nhưng còn chút mê man, nhìn lầm Phương Trang là Mai Linh, vội nói: "Sư tỷ... mau gọi người... cứu mẹ... Phương Trang phu nhân... bị bắt..."
"Cháu quen con gái ta?" Phương Trang hỏi.
Lúc này Bình Thường tỉnh táo hơn và đã phát hiện bản thân nhầm lẫn, liền nói: "Dạ xin lỗi phu nhân, cháu nhìn nhầm... Cháu có quen Mai Linh sư tỉ... Cháu tên Bình Thường..."
Tự tin vào chênh lệch đẳng cấp, Ngộ Pháp đã cho rằng Bình Thường sẽ cần thời gian rất lâu mới hồi tỉnh, và trong thời gian này thì hắn chẳng khác nào xác chết nên lão không lo hắn phỏng tay trên, nhưng lão đã lầm, Bình Thường vẫn luôn giắt Nghịch Thiên kiếm sau lưng (tất nhiên là có chút bất tiện và lưỡi kiếm được quấn vải nếu có ai thắc mắc tại sao nó không bị chém lác đít).
"Bình Thường? Thì ra là cháu... Mai Linh có kể ta nghe về cháu..."
Bình Thường nhìn quanh phòng và hỏi: "Phu nhân..."
"Cháu cứ gọi ta là cô."
"Dạ thưa cô, trưởng lão Ngộ Pháp đâu rồi ạ?"
Phương Trang đáp: "Lão già đê tiện đó đã lên trên, không rõ khi nào sẽ trở lại..."
Nghe Phương Trang nói thế, Bình Thường đứng dậy thử đấm vào tường và lập tức bị bật ngược ra, tay không đau nhưng cũng không gây cho bức tường chút hư hại nào...
Phương Trang nói: "Vô ích thôi, cả căn phòng đã được bao bọc bằng một kết giới phòng ngự cấp cao, có lẽ chỉ Linh Vương trở lên mới phá nổi..."
Phương Trang đã nói vậy nên Bình Thường cũng không cố gắng thử nữa, hắn nhìn nàng, lúc này đang ngồi trên giường. Dù đã có một đứa con gái trưởng thành nhưng Phương Trang trông vẫn rất trẻ trung xinh đẹp, mông và ngực lại nảy nở còn eo và đùi thì thon thả vô cùng. Bình Thường cảm thấy không có gì lạ khi nàng có thể khiến một trưởng lão đức cao vọng trọng như Ngộ Pháp nổi lên tà tâm, nếu có năng lực như Ngộ Pháp thì Bình Thường e rằng hắn cũng muốn làm vậy...
Trong lúc Bình Thường mãi mê nhìn ngắm, Phương Trang giơ bàn tay thon lên trước mặt, những ngón tay trắng ngần chợt mọc ra móng vuốt sắc nhọn khiến Bình Thường giật mình.
"Đừng lo, cô không làm hại cháu đâu! Đây là chút năng lực của loài Linh Miêu chúng ta." Phương Trang trấn an Bình Thường.
"Nhưng mà... Có lẽ Ngộ Pháp sẽ trở lại sớm, nên ta... thà chết trước còn hơn... Khi đó, nhờ cháu nhắn lại với Mai Linh rằng..."
Bình Thường đã hiểu ra ý định của Phương Trang, vội khuyên ngăn: "Đừng! Cô đừng nghĩ quẫn! Chúng ta vẫn còn hy vọng, cháu được lệnh của hộ pháp Vô Thanh đi mang bia về cho ngài, nếu không thấy cháu, nhất định ngài ấy sẽ đi tìm và cứu chúng ta..."
"Thật sao?" Phương Trang mỉm cười, mắt nàng ánh lên chút hi vọng, nàng vẫy tay gọi Bình Thường: "Bình Thường, đến đây ngồi với cô..."
Thuốc bổ của Ngộ Pháp thực chất là thuốc kích dục liều cao, quá trình ngấm thuốc khiến cho nét mặt của Phương Trang trở nên cực kỳ gợi tình, cả cái vẫy tay cũng trở nên lã lướt như một lời mời gọi quyến rũ.
Đọc tiếp: Chương 208: Mất Màu.
Quay lại: Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi

