Trong một kết giới bí mật, chiếc kén đen khổng lồ xoay chuyển mạnh mẽ trông như một cơn lốc xoáy hình thành từ các sợi tơ đen quái dị. Càng xoáy mạnh, chiếc kén khổng lồ càng thu nhỏ dần và cuối cùng chỉ còn kích cỡ bằng một con người.
Rồi những sợi tơ dần rơi ra, để lộ bên trong là hình dạng một mỹ nữ xinh đẹp phi thường, đẹp đến mức ngay cả một ả đàn bà tà ác như Thủy cũng phải nhìn nàng bằng con mắt si mê: "Đẹp quá... Ta chưa từng thấy ai xinh đẹp đến vậy... Tam tiểu thư, đây là nhân dạng mà người chọn hóa thành sao?"
Người vừa ra khỏi kén chính là tam tiểu thư, nàng mở mắt, những sợi tơi rơi ra tự đan xen vào nhau tạo thành một chiếc đầm đen phủ lên cơ thể đẹp tuyệt thế của nàng. Tam tiểu thư đáp lời Thủy: "Là nhân dạng của Minh Châu!"
"Minh Châu? Là ai cơ?" Thủy hỏi.
Tam tiểu thư cười điềm đạm: "Cái tên có Dạ Hành mà ngươi bắt ấy, trong khi nhốt hắn vào kén thì ta có tò mò dò xét nội tâm hắn..."
"Một kẻ đa tình, trong lòng hắn có rất nhiều mỹ nữ, và khi ta tiến đến tận cùng trong lòng hắn thì ta thấy Minh Châu này. Dường như hắn chưa từng gặp gỡ Minh Châu, không biết chút thông tin nào về nàng, chỉ có cái tên Minh Châu này có vẻ là do hắn mơ hồ suy đoán mà ra. Kỳ lạ không? Để đặt một người vào tận cùng sâu thẩm của tâm hồn thì hắn phải yêu quý người đó vô cùng sâu đậm, nhưng làm sao có thể yêu được khi chẳng có chút thông tin nào?"
"Chẳng lẽ là hắn có kiếp trước?" Thủy kinh ngạc hỏi.
Tam tiểu thư lắc đầu: "Làm gì có cái gọi là kiếp trước! Ta rất tò mò, nên muốn có hình dạng Minh Châu này để tiếp xúc với hắn và tìm hiểu xem giữa hắn và Minh Châu xảy ra chuyện gì..."
"Tam tiểu thư... người vẫn chưa hoàn thiện, ra ngoài có hơi nguy hiểm..." Thủy khuyên can.
Tam tiểu thư mỉm cười, nụ cười đơn giản nhưng đủ đẹp để khiến trời đất quay cuồng: "Cùng lắm thì chết thôi! Ngươi sợ thì cứ bỏ ta đi theo chị cả, nhưng ta nghĩ Mộc Lan không thích điều này đâu ha!"
Nói xong, không cho Thủy đáp lời thì tam tiểu thư đã phất nhẹ tay, một sợi tơ đen rời khỏi chiếc đầm của nàng và lướt đến quấn lấy Thủy, Thủy bị sợi tơ phủ kín và sau đó hóa thành hình dạng một phụ nữ khá xinh đẹp, không còn dạng nữa người cùng những hình xăm quái dị.
Tam tiểu thư gật đầu hài lòng: "Xinh quá nha! Để xem, từ giờ ta sẽ gọi ngươi là... Thủy Tiên ha. Còn ta tên là..."
Tam tiểu thư nhớ lại cái tên Dương đặt cho nàng và phì cười: "Vô Thiên Vô Danh? Tên ngốc, người ta là con gái đó! Trong lòng ngươi có Thiên Minh Châu, vậy ta cũng tên là Minh Châu, Vô Thiên Dạ Minh Châu..."
"Minh Châu là Thiên Nữ của Thiên, còn ta là Ma Nữ của Vô Thiên, để xem giữa người đó và ta, ai có thể tiến sâu vào lòng ngươi hơn..."
***
Vô Lực bang
Siêu Phàm đi khỏi, Đỗ Đạt vỗ vai Bình Thường và thở dài: "Xin lỗi sư đệ, vì ta mà làm ngươi liên lụy. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ báo cáo sự tình lên trên để hủy bỏ trận so tài..."
"Cứ để hắn đánh một trận!" Vô Thanh cắt ngang lời Đỗ Đạt.
Đỗ Đạt ngạc nhiên: "Đánh? Nhưng thưa hộ pháp, Bình Thường sư đệ chỉ luyện niệm nữa năm, làm sao có thể so với một Đại Đức như Siêu Phàm?"
Vô Thanh đáp: "So về niệm thì không lại, nhưng ta sẽ đề nghị nó chấp Bình Thường dùng cả linh lực, khi đó cứ tha hồ mà dùng linh lực đập nó!"
Đỗ Đạt cười khổ: "Nhưng thưa hộ pháp, Bình Thường sư đệ bị té núi mất trí, cả linh lực cũng không có chút nào, lấy gì mà đánh?"
"Vậy à... Thôi đến giờ rồi, các ngươi chuẩn bị rồi ra sân tập đi!" Vô Thanh nói rồi bỏ đi, gã vốn đã nắm mọi thông tin về Bình Thường từ khi gia nhập Vô Lực bang, câu vừa rồi chỉ là để thử phản ứng của Bình Thường xem hắn mất trí thật hay giả vờ. Và những gì Bình Thường thể hiện vẫn đúng như một thằng mất trí.
Sáng nay là một buổi luyện tĩnh tâm, Bình Thường đang thay quần áo thì nghe tiếng Đỗ Đạt ngạc nhiên: "Ngươi đang bị thương, cứ nằm nghỉ đi chứ?"
"Bị thương?" Bình Thường ngạc nhiên, đưa mắt nhìn xuống thì thấy cơ thể có hai chỗ dán băng, Bình Thường nhớ ra là vết dao đâm trong tai nạn đêm qua, nhưng điều đáng ngạc nhiên là hắn không cảm thấy đau chút nào.
Tất nhiên, vì hai vết thương kia đã lành, không phải nhờ người khác chữa trị, mà sức sống của cơ thể Bình Thường không hề bình thường, dù không dùng được linh lực nhưng Sinh Mệnh lực của Bích Diệp vẫn bí mật tồn tại và âm thầm bảo vệ cơ thể hắn.
Giấu sự khó hiểu trong lòng, Bình Thường lắc đầu đáp: "Đệ không sao, mà dù có đau cũng phải cố luyện thì mới có hy vọng đánh bại Siêu Phàm chứ!"
Đỗ Đạt gật đầu: "Có chí lớn là tốt! Hộ pháp đã trở về, ta tin là ngài ấy sẽ dạy ngươi phát triển vượt bậc!"
Đệ tử tục gia không có sư phụ riêng mà chỉ có các sư huynh hướng dẫn cho sư đệ, cho nên viễn cảnh được một hộ pháp đích thân truyền dạy khiến cho Bình Thường có chút phấn khởi.
Sáng nay là một buổi ngồi thiền, các đệ tử tục gia ngồi xếp bằng giữa khoảng sân quen thuộc và cùng nhắm mắt tập cho tâm hồn. Thiền là luyện tâm, giúp cho tâm an ổn, bình tĩnh hơn và kháng cự tốt hơn với những đòn tấn công vào tinh thần.
Thiền cần một tâm hồn yên tĩnh, không vướng tạp niệm, và đương nhiên cái đầu mất trí nhớ của Bình Thường lại giúp hắn có tiềm năng trở thành một Thiền sư xuất sắc, vấn đề chỉ là thời gian.
Trong lúc chúng đệ tử đang ngồi tĩnh tâm, không ai hay biết một người bước đi mà không chút tiếng động về phía Bình Thường.
Vô Thanh đứng sau lưng Bình Thường và bắt đầu nhắm mắt để cảm nhận niệm của Bình Thường, và tỏ ra ngạc nhiên: "Đây là một tên nhóc chuyển từ luyện hồn sang luyện niệm chỉ nữa năm sao?"
Hơn ai hết, Vô Thanh biết rõ sự khó khăn của người chuyển từ luyện hồn sang luyện niệm, giống như bắt một người thích dòng nhạc trẻ trung sôi động chuyển sang nghe dòng nhạc dân gian trữ tình, dù nghe được nhưng khó mà tiếp nhận.
Nhưng Bình Thường thì khác, hắn đã quên sạch khái niệm về luyện hồn, vậy nên chuyển sang luyện niệm giống như lặp lại lần đầu tiên nghe nhạc. Tất nhiên rằng, nếu Bình Thường sau này không thể lấy lại ký ức thì hắn cũng khó có thể luyện hồn tốt như trước kia, còn nếu hai ký ức hòa lại thành một thì Bình Thường, cũng là Dương, có thể trở thành kẻ có thể tiếp thu cả hai con đường.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Rồi những sợi tơ dần rơi ra, để lộ bên trong là hình dạng một mỹ nữ xinh đẹp phi thường, đẹp đến mức ngay cả một ả đàn bà tà ác như Thủy cũng phải nhìn nàng bằng con mắt si mê: "Đẹp quá... Ta chưa từng thấy ai xinh đẹp đến vậy... Tam tiểu thư, đây là nhân dạng mà người chọn hóa thành sao?"
Người vừa ra khỏi kén chính là tam tiểu thư, nàng mở mắt, những sợi tơi rơi ra tự đan xen vào nhau tạo thành một chiếc đầm đen phủ lên cơ thể đẹp tuyệt thế của nàng. Tam tiểu thư đáp lời Thủy: "Là nhân dạng của Minh Châu!"
"Minh Châu? Là ai cơ?" Thủy hỏi.
Tam tiểu thư cười điềm đạm: "Cái tên có Dạ Hành mà ngươi bắt ấy, trong khi nhốt hắn vào kén thì ta có tò mò dò xét nội tâm hắn..."
"Một kẻ đa tình, trong lòng hắn có rất nhiều mỹ nữ, và khi ta tiến đến tận cùng trong lòng hắn thì ta thấy Minh Châu này. Dường như hắn chưa từng gặp gỡ Minh Châu, không biết chút thông tin nào về nàng, chỉ có cái tên Minh Châu này có vẻ là do hắn mơ hồ suy đoán mà ra. Kỳ lạ không? Để đặt một người vào tận cùng sâu thẩm của tâm hồn thì hắn phải yêu quý người đó vô cùng sâu đậm, nhưng làm sao có thể yêu được khi chẳng có chút thông tin nào?"
"Chẳng lẽ là hắn có kiếp trước?" Thủy kinh ngạc hỏi.
Tam tiểu thư lắc đầu: "Làm gì có cái gọi là kiếp trước! Ta rất tò mò, nên muốn có hình dạng Minh Châu này để tiếp xúc với hắn và tìm hiểu xem giữa hắn và Minh Châu xảy ra chuyện gì..."
"Tam tiểu thư... người vẫn chưa hoàn thiện, ra ngoài có hơi nguy hiểm..." Thủy khuyên can.
Tam tiểu thư mỉm cười, nụ cười đơn giản nhưng đủ đẹp để khiến trời đất quay cuồng: "Cùng lắm thì chết thôi! Ngươi sợ thì cứ bỏ ta đi theo chị cả, nhưng ta nghĩ Mộc Lan không thích điều này đâu ha!"
Nói xong, không cho Thủy đáp lời thì tam tiểu thư đã phất nhẹ tay, một sợi tơ đen rời khỏi chiếc đầm của nàng và lướt đến quấn lấy Thủy, Thủy bị sợi tơ phủ kín và sau đó hóa thành hình dạng một phụ nữ khá xinh đẹp, không còn dạng nữa người cùng những hình xăm quái dị.
Tam tiểu thư gật đầu hài lòng: "Xinh quá nha! Để xem, từ giờ ta sẽ gọi ngươi là... Thủy Tiên ha. Còn ta tên là..."
Tam tiểu thư nhớ lại cái tên Dương đặt cho nàng và phì cười: "Vô Thiên Vô Danh? Tên ngốc, người ta là con gái đó! Trong lòng ngươi có Thiên Minh Châu, vậy ta cũng tên là Minh Châu, Vô Thiên Dạ Minh Châu..."
"Minh Châu là Thiên Nữ của Thiên, còn ta là Ma Nữ của Vô Thiên, để xem giữa người đó và ta, ai có thể tiến sâu vào lòng ngươi hơn..."
***
Vô Lực bang
Siêu Phàm đi khỏi, Đỗ Đạt vỗ vai Bình Thường và thở dài: "Xin lỗi sư đệ, vì ta mà làm ngươi liên lụy. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ báo cáo sự tình lên trên để hủy bỏ trận so tài..."
"Cứ để hắn đánh một trận!" Vô Thanh cắt ngang lời Đỗ Đạt.
Đỗ Đạt ngạc nhiên: "Đánh? Nhưng thưa hộ pháp, Bình Thường sư đệ chỉ luyện niệm nữa năm, làm sao có thể so với một Đại Đức như Siêu Phàm?"
Vô Thanh đáp: "So về niệm thì không lại, nhưng ta sẽ đề nghị nó chấp Bình Thường dùng cả linh lực, khi đó cứ tha hồ mà dùng linh lực đập nó!"
Đỗ Đạt cười khổ: "Nhưng thưa hộ pháp, Bình Thường sư đệ bị té núi mất trí, cả linh lực cũng không có chút nào, lấy gì mà đánh?"
"Vậy à... Thôi đến giờ rồi, các ngươi chuẩn bị rồi ra sân tập đi!" Vô Thanh nói rồi bỏ đi, gã vốn đã nắm mọi thông tin về Bình Thường từ khi gia nhập Vô Lực bang, câu vừa rồi chỉ là để thử phản ứng của Bình Thường xem hắn mất trí thật hay giả vờ. Và những gì Bình Thường thể hiện vẫn đúng như một thằng mất trí.
Sáng nay là một buổi luyện tĩnh tâm, Bình Thường đang thay quần áo thì nghe tiếng Đỗ Đạt ngạc nhiên: "Ngươi đang bị thương, cứ nằm nghỉ đi chứ?"
"Bị thương?" Bình Thường ngạc nhiên, đưa mắt nhìn xuống thì thấy cơ thể có hai chỗ dán băng, Bình Thường nhớ ra là vết dao đâm trong tai nạn đêm qua, nhưng điều đáng ngạc nhiên là hắn không cảm thấy đau chút nào.
Tất nhiên, vì hai vết thương kia đã lành, không phải nhờ người khác chữa trị, mà sức sống của cơ thể Bình Thường không hề bình thường, dù không dùng được linh lực nhưng Sinh Mệnh lực của Bích Diệp vẫn bí mật tồn tại và âm thầm bảo vệ cơ thể hắn.
Giấu sự khó hiểu trong lòng, Bình Thường lắc đầu đáp: "Đệ không sao, mà dù có đau cũng phải cố luyện thì mới có hy vọng đánh bại Siêu Phàm chứ!"
Đỗ Đạt gật đầu: "Có chí lớn là tốt! Hộ pháp đã trở về, ta tin là ngài ấy sẽ dạy ngươi phát triển vượt bậc!"
Đệ tử tục gia không có sư phụ riêng mà chỉ có các sư huynh hướng dẫn cho sư đệ, cho nên viễn cảnh được một hộ pháp đích thân truyền dạy khiến cho Bình Thường có chút phấn khởi.
Sáng nay là một buổi ngồi thiền, các đệ tử tục gia ngồi xếp bằng giữa khoảng sân quen thuộc và cùng nhắm mắt tập cho tâm hồn. Thiền là luyện tâm, giúp cho tâm an ổn, bình tĩnh hơn và kháng cự tốt hơn với những đòn tấn công vào tinh thần.
Thiền cần một tâm hồn yên tĩnh, không vướng tạp niệm, và đương nhiên cái đầu mất trí nhớ của Bình Thường lại giúp hắn có tiềm năng trở thành một Thiền sư xuất sắc, vấn đề chỉ là thời gian.
Trong lúc chúng đệ tử đang ngồi tĩnh tâm, không ai hay biết một người bước đi mà không chút tiếng động về phía Bình Thường.
Vô Thanh đứng sau lưng Bình Thường và bắt đầu nhắm mắt để cảm nhận niệm của Bình Thường, và tỏ ra ngạc nhiên: "Đây là một tên nhóc chuyển từ luyện hồn sang luyện niệm chỉ nữa năm sao?"
Hơn ai hết, Vô Thanh biết rõ sự khó khăn của người chuyển từ luyện hồn sang luyện niệm, giống như bắt một người thích dòng nhạc trẻ trung sôi động chuyển sang nghe dòng nhạc dân gian trữ tình, dù nghe được nhưng khó mà tiếp nhận.
Nhưng Bình Thường thì khác, hắn đã quên sạch khái niệm về luyện hồn, vậy nên chuyển sang luyện niệm giống như lặp lại lần đầu tiên nghe nhạc. Tất nhiên rằng, nếu Bình Thường sau này không thể lấy lại ký ức thì hắn cũng khó có thể luyện hồn tốt như trước kia, còn nếu hai ký ức hòa lại thành một thì Bình Thường, cũng là Dương, có thể trở thành kẻ có thể tiếp thu cả hai con đường.
Đọc tiếp: Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Quay lại: Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
