Sông Đà, dòng sông được mệnh danh là hung hãn hàng đầu nước Việt. Một con thuyền đơn giản kết từ ống tre trôi theo dòng nước xiết, trên thuyền, bóng dáng một người trẻ tuổi mình đầy thương tích đăng nằm phơi thân dưới nắng.
Trôi đi không biết bao xa, mi mắt hắn từ từ hé mở.
"Dậy rồi sao..." Một câu nói kèm theo một tiếng thở dài từ sâu trong linh hồn khiến Hoài Bão giật mình ngồi dậy nhìn quanh.
Nhìn cảnh vật hoang sơ hai bên bờ sông, Hoài Bão cất tiếng hỏi: "Đây là... sông Đà? Chúng ta thoát rồi ạ?"
Lão sư phụ đáp: "Ừ, cũng may là chúng kiêng kỵ nên không dám tiến xa khỏi địa bàn..."
Lão già tức giận nói tiếp: "Chó má! Tình báo của Hoàng thành các ngươi quả nhiên lợi hại! Thế quéo nào mà tên tộc trưởng Giao Long tộc kia đột phá lại báo cáo thành đột tử, báo hại ta suýt chút nữa phải chôn thây, à không, phải chôn hồn ở đấy cùng ngươi rồi!"
Hoài Bão gãi đầu: "Thôi thì tìm mục tiêu khác vậy..."
Lục lọi trí nhớ, Hoài Bão nói: "Ngoài tin tức về Giao Long tộc thì còn có tin tức về một cơn bão lớn đang tiến vào duyên hải Nam Trung bộ, cơn bão này rất có khả năng mang theo một loại dị phong mạnh mẽ."
Hoài Bão nói tiếp: "Đáy biển phía đông Nghệ An thì lộ ra một bí cảnh, nhưng hiện tại có lẽ chỉ có Linh Sĩ, Linh Úy có thể tiến vào, nhưng dường như Long thành rất chú ý đến nơi này nên phái toàn quân tinh nhuệ đến thám thính. Còn có tin tức về công chúa của Sài thành và Hà thành cùng mất tích ở hồ Tây, đã qua mấy ngày nên không rõ tình hình thế nào..."
"Hồ Tây? Rất là hoài niệm nha... Hà hà..."
"Hoài niệm gì thưa sư phụ?"
"Để ta kể ngươi nghe... Chuyện phải kể từ lúc Sùng Lãm vẫn chỉ là một tên nhóc tuổi mới lớn, không phải một Lạc Long Quân uy chấn thế giới, mà là một Bạch Long Bá Vương - Sùng Lãm, kẻ đang trong cuộc hành trình truy cầu sức mạnh như bọn nhóc các ngươi bây giờ. Một lần đi ngang hồ Tây, hắn gặp gỡ một cô bé Hồ tộc, người mà sau này cùng với Âu Cơ xảy ra cuộc đánh ghen chấn động thế giới, Hồ Mị Như."
"Hài dà... Tuổi trẻ, Sùng Lãm và Hồ Mị Như kết bạn và cùng nhau trải qua một vài chuyến phiêu lưu vào sinh ra tử. Dần dần trong lòng Mị Như nảy sinh tình yêu sâu đậm, còn Sùng Lãm khờ khạo lại chỉ xem nàng như một người em gái."
Hoài Bão thắc mắc: "Nhưng chỉ như vậy thì đâu đến mức phải gây ra đại chiến giữa các tộc?"
"Đương nhiên đó chỉ là yếu tố khởi nguồn cho thù hận giữa Mị Như và Âu Cơ, ngươi phải biết đó là một thời kỳ hỗn loạn không chỉ của riêng đất nước này mà là cả một thế giới bất ổn, nội chiến, xâm lược diễn ra hàng ngày ở khắp nơi với đủ loại nguyên do chứ không có chuyện yên bình dù chỉ là tạm bợ như hiện tại."
"Diễn biến thì dài dòng, nhưng kết quả như ngươi đã biết, cuối cùng Âu Cơ đánh bại và phong ấn Mị Như dưới đáy hồ Tây. Kết quả nảy sinh ra một chuyện rất buồn cười..."
"Buồn cười thế nào ạ?"
"Sùng Lãm biết rằng Âu Cơ phong ấn Mị Như ở hồ Tây, nhưng lại phải giả vờ như không biết, một thời gian sau đó mới lén lút tìm đến thay đổi phong ấn của Âu Cơ đặt lên Mị Như, giúp thời gian giam cầm Mị Như được rút ngắn..."
Hoài Bão hỏi: "Làm vậy không sợ Mị Như kia thoát ra gây họa sao ạ?"
"Tất nhiên là sợ, nhưng Sùng Lãm biết rõ tính cách của Mị Như, chỉ vì ghen tuông và thù hận che mắt nên mới dẫn đến sai lầm. Sùng Lãm tin tưởng rằng trong thời gian dài dưới đáy hồ, Mị Như sẽ tĩnh tâm hơn và nhận ra sai lầm, cũng đủ thời gian để nàng quên đi Sùng Lãm và tìm cho mình một lẽ sống ý nghĩa..."
"Thôi không nói chuyện đó nữa, theo bản đồ thời đại này thì trôi theo sông Đà này là đến sông Hồng đúng không? Nhân tiện ghé thăm hồ Hoàn Kiếm, ta muốn thăm hỏi một lão bạn già."
***
Dương mở mắt khi một làn hương êm dịu phả vào mũi hắn, một cảm giác mềm mại phía dưới đầu và một đôi ngực tròn phập phồng ngay trên mắt, Dương dễ dàng nhận ra hắn đang nằm trên đùi cô gái, nàng vẫn mang mặt nạ che giấu dung nhan.
Thấy Dương tỉnh giấc, cô gái ân cần hỏi: "Ngươi cảm thấy sao rồi?"
Dương nhớ lại quá trình chạy thoát khỏi bọn cướp đường, hắn tiến vào một khu vườn vắng rồi ngất đi vì thương tích khá nặng, nhưng hiện tại đã thấy toàn thân thoải mái hơn nhiều, đoán chắc là do cô gái kia đã cho hắn uống một loại thuốc trị thương cao cấp nào đó.
Dương đáp: "Ta không sao..."
Cô gái nhìn về hướng cũ, hậm hực nói: "Không ngờ gần Hà thành như vậy mà lại có những tên cướp trắng trợn thế kia!"
Dương ngồi dậy, cười nhẹ và lắc đầu: "Chúng không phải cướp..."
"Bọn hắn không phải cướp? Chẳng lẽ ý ngươi là... những kẻ đó do thành chủ phái đến?"
Dương gật đầu và cười nhạt: "Dường như mẹ của người xem thường đầu óc ngu muội của ta quá rồi, thưa Lung Linh công chúa..."
Đáp lại Dương, cô gái im lặng vài giây rồi cũng cười nhạt: "Còn ngươi thì xem trọng ta quá rồi. Chắc ngươi đã nghe qua rằng Lung Linh là một giai nhân tuyệt sắc?"
Nói xong, cô gái thái kéo chiếc mặt nạ sang bên, để lộ một phần gương mặt, không đẹp như cơ thể nàng, mà là gương mặt chằng chịt sẹo trải dài từ gò má lên trán nàng, và một con mắt mờ đục - mù.
Một tay cầm mặt nạ, tay còn lại cô gái lấy ra một con dao giơ lên mặt mình: "Ngươi có cần ta chứng minh đây là gương mặt thật không?"
Dù biết những vết sẹo kia là thật và khó có thể chữa lành, và con mắt mù kia cũng không phải tai nạn bình thường, Dương vẫn mang nét ngạc nhiên trên gương mặt, sau đó lắc đầu: "Không cần... Xin lỗi vì đã nghi ngờ cô..."
Lắp mặt nạ trở lại trên khuôn mặt mình, cô gái che giấu dòng nước mắt và nói: "Ta là một đứa bé mồ côi được một người dân chày nhặt về nuôi và đặt cho cái tên Triệu Nhị, không bao lâu thì cha nuôi cũng mất, nhờ cơ duyên mà ta được đưa vào cung làm nô tỳ hầu hạ công chúa..."
"Triệu Nhị? Một cái tên rất ấn tượng, cho ta xin lỗi thêm một lần nữa vì đã khơi lại kí ức buồn của cô... Nhưng mạo hiểm đi báo tin cho ta, cô không sợ bị thành chủ phát hiện và trừng phạt sao?"
Triệu Nhị lắc đầu: "Công chúa có ân với ta, người muốn ta chết thì ta sẽ chết!"
Dương lắc đầu: "Cô thì chưa chết đâu, nhưng công chúa của cô thì có chút vấn đề à..."
"Ý ngươi là sao?"
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trôi đi không biết bao xa, mi mắt hắn từ từ hé mở.
"Dậy rồi sao..." Một câu nói kèm theo một tiếng thở dài từ sâu trong linh hồn khiến Hoài Bão giật mình ngồi dậy nhìn quanh.
Nhìn cảnh vật hoang sơ hai bên bờ sông, Hoài Bão cất tiếng hỏi: "Đây là... sông Đà? Chúng ta thoát rồi ạ?"
Lão sư phụ đáp: "Ừ, cũng may là chúng kiêng kỵ nên không dám tiến xa khỏi địa bàn..."
Lão già tức giận nói tiếp: "Chó má! Tình báo của Hoàng thành các ngươi quả nhiên lợi hại! Thế quéo nào mà tên tộc trưởng Giao Long tộc kia đột phá lại báo cáo thành đột tử, báo hại ta suýt chút nữa phải chôn thây, à không, phải chôn hồn ở đấy cùng ngươi rồi!"
Hoài Bão gãi đầu: "Thôi thì tìm mục tiêu khác vậy..."
Lục lọi trí nhớ, Hoài Bão nói: "Ngoài tin tức về Giao Long tộc thì còn có tin tức về một cơn bão lớn đang tiến vào duyên hải Nam Trung bộ, cơn bão này rất có khả năng mang theo một loại dị phong mạnh mẽ."
Hoài Bão nói tiếp: "Đáy biển phía đông Nghệ An thì lộ ra một bí cảnh, nhưng hiện tại có lẽ chỉ có Linh Sĩ, Linh Úy có thể tiến vào, nhưng dường như Long thành rất chú ý đến nơi này nên phái toàn quân tinh nhuệ đến thám thính. Còn có tin tức về công chúa của Sài thành và Hà thành cùng mất tích ở hồ Tây, đã qua mấy ngày nên không rõ tình hình thế nào..."
"Hồ Tây? Rất là hoài niệm nha... Hà hà..."
"Hoài niệm gì thưa sư phụ?"
"Để ta kể ngươi nghe... Chuyện phải kể từ lúc Sùng Lãm vẫn chỉ là một tên nhóc tuổi mới lớn, không phải một Lạc Long Quân uy chấn thế giới, mà là một Bạch Long Bá Vương - Sùng Lãm, kẻ đang trong cuộc hành trình truy cầu sức mạnh như bọn nhóc các ngươi bây giờ. Một lần đi ngang hồ Tây, hắn gặp gỡ một cô bé Hồ tộc, người mà sau này cùng với Âu Cơ xảy ra cuộc đánh ghen chấn động thế giới, Hồ Mị Như."
"Hài dà... Tuổi trẻ, Sùng Lãm và Hồ Mị Như kết bạn và cùng nhau trải qua một vài chuyến phiêu lưu vào sinh ra tử. Dần dần trong lòng Mị Như nảy sinh tình yêu sâu đậm, còn Sùng Lãm khờ khạo lại chỉ xem nàng như một người em gái."
Hoài Bão thắc mắc: "Nhưng chỉ như vậy thì đâu đến mức phải gây ra đại chiến giữa các tộc?"
"Đương nhiên đó chỉ là yếu tố khởi nguồn cho thù hận giữa Mị Như và Âu Cơ, ngươi phải biết đó là một thời kỳ hỗn loạn không chỉ của riêng đất nước này mà là cả một thế giới bất ổn, nội chiến, xâm lược diễn ra hàng ngày ở khắp nơi với đủ loại nguyên do chứ không có chuyện yên bình dù chỉ là tạm bợ như hiện tại."
"Diễn biến thì dài dòng, nhưng kết quả như ngươi đã biết, cuối cùng Âu Cơ đánh bại và phong ấn Mị Như dưới đáy hồ Tây. Kết quả nảy sinh ra một chuyện rất buồn cười..."
"Buồn cười thế nào ạ?"
"Sùng Lãm biết rằng Âu Cơ phong ấn Mị Như ở hồ Tây, nhưng lại phải giả vờ như không biết, một thời gian sau đó mới lén lút tìm đến thay đổi phong ấn của Âu Cơ đặt lên Mị Như, giúp thời gian giam cầm Mị Như được rút ngắn..."
Hoài Bão hỏi: "Làm vậy không sợ Mị Như kia thoát ra gây họa sao ạ?"
"Tất nhiên là sợ, nhưng Sùng Lãm biết rõ tính cách của Mị Như, chỉ vì ghen tuông và thù hận che mắt nên mới dẫn đến sai lầm. Sùng Lãm tin tưởng rằng trong thời gian dài dưới đáy hồ, Mị Như sẽ tĩnh tâm hơn và nhận ra sai lầm, cũng đủ thời gian để nàng quên đi Sùng Lãm và tìm cho mình một lẽ sống ý nghĩa..."
"Thôi không nói chuyện đó nữa, theo bản đồ thời đại này thì trôi theo sông Đà này là đến sông Hồng đúng không? Nhân tiện ghé thăm hồ Hoàn Kiếm, ta muốn thăm hỏi một lão bạn già."
***
Dương mở mắt khi một làn hương êm dịu phả vào mũi hắn, một cảm giác mềm mại phía dưới đầu và một đôi ngực tròn phập phồng ngay trên mắt, Dương dễ dàng nhận ra hắn đang nằm trên đùi cô gái, nàng vẫn mang mặt nạ che giấu dung nhan.
Thấy Dương tỉnh giấc, cô gái ân cần hỏi: "Ngươi cảm thấy sao rồi?"
Dương nhớ lại quá trình chạy thoát khỏi bọn cướp đường, hắn tiến vào một khu vườn vắng rồi ngất đi vì thương tích khá nặng, nhưng hiện tại đã thấy toàn thân thoải mái hơn nhiều, đoán chắc là do cô gái kia đã cho hắn uống một loại thuốc trị thương cao cấp nào đó.
Dương đáp: "Ta không sao..."
Cô gái nhìn về hướng cũ, hậm hực nói: "Không ngờ gần Hà thành như vậy mà lại có những tên cướp trắng trợn thế kia!"
Dương ngồi dậy, cười nhẹ và lắc đầu: "Chúng không phải cướp..."
"Bọn hắn không phải cướp? Chẳng lẽ ý ngươi là... những kẻ đó do thành chủ phái đến?"
Dương gật đầu và cười nhạt: "Dường như mẹ của người xem thường đầu óc ngu muội của ta quá rồi, thưa Lung Linh công chúa..."
Đáp lại Dương, cô gái im lặng vài giây rồi cũng cười nhạt: "Còn ngươi thì xem trọng ta quá rồi. Chắc ngươi đã nghe qua rằng Lung Linh là một giai nhân tuyệt sắc?"
Nói xong, cô gái thái kéo chiếc mặt nạ sang bên, để lộ một phần gương mặt, không đẹp như cơ thể nàng, mà là gương mặt chằng chịt sẹo trải dài từ gò má lên trán nàng, và một con mắt mờ đục - mù.
Một tay cầm mặt nạ, tay còn lại cô gái lấy ra một con dao giơ lên mặt mình: "Ngươi có cần ta chứng minh đây là gương mặt thật không?"
Dù biết những vết sẹo kia là thật và khó có thể chữa lành, và con mắt mù kia cũng không phải tai nạn bình thường, Dương vẫn mang nét ngạc nhiên trên gương mặt, sau đó lắc đầu: "Không cần... Xin lỗi vì đã nghi ngờ cô..."
Lắp mặt nạ trở lại trên khuôn mặt mình, cô gái che giấu dòng nước mắt và nói: "Ta là một đứa bé mồ côi được một người dân chày nhặt về nuôi và đặt cho cái tên Triệu Nhị, không bao lâu thì cha nuôi cũng mất, nhờ cơ duyên mà ta được đưa vào cung làm nô tỳ hầu hạ công chúa..."
"Triệu Nhị? Một cái tên rất ấn tượng, cho ta xin lỗi thêm một lần nữa vì đã khơi lại kí ức buồn của cô... Nhưng mạo hiểm đi báo tin cho ta, cô không sợ bị thành chủ phát hiện và trừng phạt sao?"
Triệu Nhị lắc đầu: "Công chúa có ân với ta, người muốn ta chết thì ta sẽ chết!"
Dương lắc đầu: "Cô thì chưa chết đâu, nhưng công chúa của cô thì có chút vấn đề à..."
"Ý ngươi là sao?"
Đọc tiếp: Chương 140: Se Duyên
Quay lại: Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo

