Disneyland 1972 Love the old s

Chương 139: Hồ Tây


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 277
Dương đáp: "Chắc cô bận tìm đường nên chưa biết, rằng lúc cô đi thì Lung Linh cũng mất tích, rất có khả năng là đã lạc trong vùng phong ấn của hồ Tây."

Triệu Nhị kinh ngạc: "Thật sao? Đó là nơi cả Chúa Tể cũng không vào được..."

"Tại họ không biết cách thôi!"

"Ngươi biết cách vào ư? Xin ngươi nói cho ta biết... công chúa có thể gặp nguy hiểm..."

"Ài... Nói cho cô biết thì không được, ta không muốn vào đó cùng với một đống cao thủ Hà thành đâu... Nhưng ta nhất định phải đến đấy tìm Như Nguyệt..."

Triệu Nhị nài nỉ: "Vậy xin ngươi mang ta theo... ta sẽ tự tìm công chúa, không làm cản trở ngươi nữa... Hơn nữa... ta có thể dẫn ngươi đến một mật đạo tiến đến hồ Tây mà không chịu sự theo dõi và cản trở của Hà thành, ta chính là đi từ con đường này mà thoát được đến sông Hồng..."

"Mật đạo sao? Có thể bớt được một chút phiền phức... Cô chỉ ta, ta sẽ cứu công chúa Lung Linh ra!"

Triệu Nhị sửa lời Dương: "Ta chỉ ngươi, ngươi phải mang ta vào trong!"

"Ài... Cô vào cũng đâu giúp được gì..."

"Vậy thì cho ta báo lại với Hà thành để thành chủ phái người hỗ trợ ngươi!"

"Thôi khỏi cần đường tắt, ta tự đi."

"Ngươi... nếu không dẫn ta theo, ta... ta... ta chết cho ngươi xem!"

"Cứ tự nhiên!" Dương đáp.

Triệu Nhị ngang bướng: "Ngươi... ta... ta sẽ... sẽ tự nộp mình cho bọn cướp, để chúng... ấy chết ta, sau đó ta thành ma sẽ ám ngươi cả đời!"

"Ạch! Lại có kiểu uy hiếp như vậy sao?"

"Ta... ta làm thật đó! Rồi ngươi sẽ hối hận vì sự vô cảm của mình!" Triệu Nhị mếu máu gọi theo khi Dương đã trèo lên Truy Ảnh và khởi động xe.

"Thôi... Ta thua cô rồi, lên xe!"

Nghe Dương gọi, Triệu Nhị hì hì cười rồi lém lĩnh trèo lên xe, dang tay ôm eo Dương một cái thật chật và nói: "Ta biết ngươi rất tốt bụng mà! Hì hì!"

Dương lắc đầu chào thua...

***

Vào địa phận Hà thành, Dương không dùng Truy Ảnh nữa vì thứ này quá thu hút sự chú ý, hắn và Triệu Nhị men the sông Hồng tìm đến cầu Long Biên, Triệu Nhị dẫn Dương đến quá nữa cầu thì dừng lại.

Chỉ tay xuống bãi đất nổi giữa sông Hồng, ngay phía dưới cầu Long Biên, Triệu Nhị nói: "Lối vào dưới này!"

Dương trợn mắt ngạc nhiên: "Muốn vào phải nhảy cầu à?"

Triệu Nhị còn ngạc nhiên hơn: "Ngươi mắc bệnh sợ độ cao ư?"

Dương lắc đầu: "À không, chỉ là ngạc nhiên chút thôi!"

Cũng không hẳn là ngạc nhiên, ở thế giới của Dương, "nhảy cầu" là một khái niệm dành riêng cho những cá thể đã đột phá những cảnh giới cao siêu như thua độ, thất tình... Vì quan niệm này nên Dương thoáng quên rằng chuyển nhảy từ độ cao vài chục mét ở thế giới này chỉ là chuyện vặt nhờ sự hỗ trợ của linh lực...

Thế là hai người nhảy xuống rồi tiến đến bãi cỏ hoang và khuất bóng, người đi đường có thấy nhưng chỉ thầm cười vì tưởng kia là đôi tình nhân thích "ngoài trời" như thỉnh thoảng họ vẫn gặp. Nhưng thật ra Triệu Nhị đã tiến vào khu vực đặt một kết giới đặc biệt, khởi động và đưa hai người xuống sâu dưới đáy sông.

Dẫn Dương đi qua đường hầm cỗ kỹ, Triệu Nhị vừa soi đường vừa giới thiệu: "Đây là một đường hầm tồn tại hơn 600 năm."

Dương vờ ra vẻ ngạc nhiên: "Cổ thế sao? Người ta xây nó làm gì?"

Triệu Nhị không ngần ngại chia sẻ kiến thức: "Ngày xưa tư tưởng con người chưa cởi mở như bây giờ, có một số chủng tộc rất bị kỳ thị, trong đó có Hồ tộc, bắt nguồn từ chuyện tổ tiên của Hồ tộc cấu kết Giao Long tộc và Ngư Tinh tộc làm loạn..."

"Nhưng có một vị Hoàng đế lại có xuất thân từ Hồ tộc, Hồ Quý Ly, chính vì muốn che giấu thân phận, tránh sự phản đối của nhân dân nên ông đã tạo ra một cái họ khác là Lê Quý Ly và tuyên bố đây mới là họ thật của mình. Cũng như bao đời tộc nhân khác của Hồ tộc, Hồ Quý Ly cũng muốn tìm kiếm tung tích của vị tổ tiên đã bị Âu Cơ giam cầm, và một đường hầm bí mật đã được xây dựng thông đến hồ Tây để Hồ Quý Ly có thể đích thân đến tìm hiểu..."

***

Phủ Tây Hồ cổ kính như ngủ yên giữa hồ Tây êm đềm, phía bên bờ đối diện, Hoài Bão đang đứng khoanh tay trông sang.

Lão sư phụ lầm bầm: "Thằng rùa già chết tiệt, khó có cơ hội gặp lại, thế mà lại đi vắng mất!"

Hoài Bão nói: "Thôi thì để dịp khác, sự phụ nói ở quanh hồ này có một kết giới ạ?"

"Đúng vậy, ngoài phong ấn giam cầm Hồ Mị Như thì còn có một kết giới, kết giới này sẽ tự bật khi có kẻ ngu ngốc muốn xâm phạm phong ấn, hoặc khi Hồ Mị Như có dấu hiệu đào thoát..."

Hoài Bão hỏi: "Vậy có bao nhiêu phần trăm khả năng là Hồ Mị Như đã thoát ra?"

Lão sư phụ đáp: "Không thể, nếu ả thoát ra thì chỗ kết giới này hẳn cũng phải tiêu tán... Nhưng chuyện kẻ nào đó tìm được cách xâm nhập vào phong ấn thì càng khó xảy ra hơn, bởi ngoài Âu Cơ và Sùng Lãm ra, có lẽ không còn ai biết cách xâm nhập vào vùng phong ấn kia..."

"Thôi, chuyện này cũng không phải chuyện ngươi cần lo, nếu Mị Như phá hoại gì thì bọn Thần không để yên đâu!"

Hoài Bão hỏi tiếp: "Con còn một thắc mắc, chuyện lớn như vậy sao quanh hồ Tây vẫn thấy mọi người sinh hoạt khá bình thường, tựa như không có gì xảy ra?"

Lão sư phụ đáp: "Có lẽ Hà thành đã bưng bít thông tin và ngụy tạo sự bình thường khiến người dân xung quanh không hề biết biến cố ở Tây hồ này. Ngươi xem, tuy người dạo quanh hồ khá đông nhưng bên phủ Tây Hồ lại không một bóng người, chứng tỏ Hà thành đã phong tỏa khu vực bên đấy! Ủa? Có người kìa! Thằng khứa kia sao quen quen?"

Hoài Bão chăm chú nhìn, quả thật xuất hiện hai người áo đen đang nấp nấp ló ló bên phủ Tây Hồ, một trong hai chính là Dương: "Lại là hắn!"

Lão sư phụ cũng nhận ra, cười khà khà nói: "Chắc nó định xâm nhập để tìm tung tích con bé Như Nguyệt. Hà hà, vô ích thôi, ngay cả Sùng Lãm hiểu thấu Âu Cơ cũng chật vật lắm mới tìm ra mã khóa, thằng nhóc sinh sau đẻ muộn như nó làm sao mà... Ủa?"

Lúc lão sư phụ đang luyên thuyên, Dương dùng linh lực vẽ vào không trung một hình thù 3 chiều cực kỳ phức tạp, những người canh gác quanh phủ lập tức phát hiện ra và đuổi tới, nhưng Dương đã nhanh chân nắm tay kéo Triệu Nhị nhảy xuống rồi chìm dưới hồ nước, hình vẽ mã khóa tan biến và nhóm canh gác bị một kết giới vô hình đánh bật ra.

Bên bờ bên kia, Hoài Bão thắc mắc: "Sao hắn xuống được hồ rồi kìa sư phụ?"

Lão sư phụ lắp bắp: "Hắn... hắn có mã khóa! Ngươi có nhớ hình vẽ vừa rồi không?"

Đọc tiếp: Chương 140: Se Duyên
Quay lại: Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001488