Trận chiến trên lối vào hầm mỏ diễn ra càng lúc càng quyết liệt, Long Hán hiện tại hóa thành một luồng lửa vàng nâu nóng rực, còn Hải Hạ hóa thành khói tím, hai người lượn khắp vùng trời, mỗi lần va chạm là một vụ nổ kinh thiên động địa, bầu trời trở nên u ám, dưới đất thì rực lửa...
"Hai ngươi cũng to gan lắm..."
Chợt một giọng nói đầy quyền uy phát ra từ trời cao làm Long Hán và Hải Hạ đang lao vào nhau cùng dừng lại trên không, ánh sáng chói lóa phủ xuống xua tan màu tím u ám trong không khí và dập tắt lửa nâu trên cây cỏ.
Nhìn bóng người oai nghiêm từ trên cao hạ xuống, vẻ mặt Long Hán và Hải Hạ trở nên nghiêm trọng: "Hồ Đại Nhật..."
Sợ hãi sức mạnh của Đại Nhật, nhưng Long Hán lại ra vẻ như tức giận vì có người chen ngang trận chiến của mình, liền hừ lạnh thu vũ khí rồi trừng mắt nhìn Hải Hạ: "Lần này tạm tha cho ngươi, lần sau gặp lại thì đừng trách!"
Nghe câu nói của Long Hán, Chúa Tể Hồ Đại Nhật lấy thanh kiếm khổng lồ ra vung vài đường rồi gác lên vai và hỏi: "Đại trưởng lão Long tộc dường như chẳng xem ta ra gì nhỉ?"
Long Hán đáp: "Ta đến đây là vì tìm công chúa của tộc ta, không liên quan đến ngươi..."
Vừa dứt câu, Long Hán hoảng hồn nhảy sang bên để tránh một đường kiếm thần tốc từ Hồ Đại Nhật, may mắn tránh được nhưng áo choàng bị chém đứt một phần bay phất phơ trong gió.
Đường kiếm biến mất trong không trung, Hồ Đại Nhật cảm thán: "Đánh đấm ở nơi rộng lớn hoang vu thế này thật là thoải mái..."
Hải Hạ ngay khi thấy Long Hán bị chém đã quay đầu định bỏ chạy, nhưng bị một cái liếc mắt của Hồ Đại Nhật làm run bắn: "Hải Hạ, định đi đâu?"
Hải Hạ biết mình không phải đối thủ của Hồ Đại Nhật, càng không có con bài nào để uy hiếp như đã từng làm cách đây mấy năm, vốn chỉ định âm thầm đến đây, nào có ngờ lại đụng độ Long Hán làm trì hoãn công việc và đánh động Hồ Đại Nhật? Giận không nói nên lời, Hải Hạ nghiến răng liếc Long Hán rồi xuống giọng nói với Hồ Đại Nhật: "Là ta sai, ta xin lỗi! Được chưa?"
Hồ Đại Nhật bật cười: "Ha ha! Đơn giản vậy thôi sao?"
Hải Hạ nói: "Chứ ngươi muốn sao? Đừng quên chủ nhân ta là..."
Hải Hạ chưa dứt câu, Hồ Đại Nhật đã vung kiếm chém một đường thần tốc làm tên này vội nhảy mình tránh né, tuy may mắn né kịp nhưng cũng sợ xanh cả mặt.
Hồ Đại Nhật hừ nhẹ: "Tất nhiên ta không tùy tiện giết các ngươi, nhưng đánh cho các ngươi một trận thì ai dám làm gì ta?"
Hồ Đại Nhật giơ kiếm lên cao, Bình Minh đại kiếm, một trong ba mươi hai siêu cấp Thánh Bảo, bắt đầu hấp thụ ánh sáng mặt trời và tỏa ra sức mạnh khủng khiếp. Long Hán và Hải Hạ, hai vị Chúa Tể mới vài phút trước còn hùng hùng hổ hổ, giờ như hai con cún đứng run rẫy chờ người ta xẻ thịt...
***
Ở một nơi khá xa trên trời cao, Tử Linh vẫn đang cố đẩy Vy Ái đi xa khỏi hầm mỏ, Vy Ái dường như chẳng mấy bận tâm, cho đến khi nàng nhắm mặt lại, tựa hồ như cảm nhận được gì đó...
"Dừng lại! Có chuyện rồi!" Vy Ái giơ tay ra hiệu cho Tử Linh dừng tay.
"Có chuyện gì?" Tử Linh ngạc nhiên hỏi.
Vy Ái nhắm mắt tự nói với bản thân: "Tiếng gọi của Hồng Hương đã ngưng rồi..."
Sau đó nàng nhìn Tử Linh và hỏi: "Chìa khóa kia ngươi giao cho ai?"
Tử Linh nhíu mày khó hiểu: "Ta đã nói là mất rồi!"
Vy Ái nói: "Mất? Vậy thì tại sao cánh cửa lại được mở ra?"
Tử Linh đáp: "Làm sao ta biết? Hay là ngươi đưa chìa khóa của ngươi cho ai?"
Vy Ái cười tự giễu: "Ngay chính ta cũng không thể lấy ra được, có thể đưa cho ai chứ?"
"Thì sao?" Tử Linh hỏi, không che giấu được sự hoang mang trong lòng nàng.
Vy Ái đáp: "Hồng Hương đã thức giấc từ đêm qua! Từ lúc đấy đến giờ cô ta không ngừng kêu gọi Diễm kiều, nhưng tiếng gọi đã không còn nữa!"
"Ý ngươi là... người mở cổng là người mang huyết thống của Diễm Kiều?"
Vy Ái gật đầu: "Rất có thể là vậy... Ta phải về xem..."
"Không được!" Tử Linh ngăn cản.
Vy Ái dường như tức giận: "Ngươi sai lầm còn chưa đủ hay sao?"
Tử Linh bướng bĩnh: "Lần này ta không sai! Nếu ta để ngươi đi, ngươi sẽ giết... hắn. Hơn nữa, nếu lần này có chuyện gì thì đấy là lỗi của Hồng Hương, của Diễm Kiều, và cả ngươi nữa!"
Vy Ái lắc đầu: "Nếu không phải vì ngươi thì Diễm Kiều có chọn cách tự vẫn không? Nếu Diễm Kiều không tự vẫn thì Hồng Hương có phải chịu cảnh sống trong giam cầm không?"
Tử Linh đứng chết lặng giữa không trung, nước mắt đau đớn rơi dài trên gương mặt đẹp, Vy Ái lướt qua nàng và tiến về hầm mỏ...
***
Dương nằm trên mặt đất đón nhận những cú đấm vô lực của Diễm, hắn không giải thích, bởi hắn hiểu trong lúc này thì bất cứ lời giải thích chính đáng nào cũng trở thành lời ngụy biện của một tên xảo trá đê tiện...
"Ồn ào!"
Giọng như đường mật của Hồng Hương khẽ quát lên, một dây hoa hồng vươn dài vỗ vào trán Diễm làm nàng ngã ra bất tỉnh.
Dương vội gượng dậy đỡ lấy Diễm, xem xét nàng rồi tức giận nhìn về cái lồng đang bao bọc Hồng Hương và My: "Cô làm gì vậy!"
Từ trong lồng, tiếng Hồng Hương vọng ra: "Ta thề không làm tổn thương các ngươi chứ không thề sẽ để các ngươi tùy ý gây ồn ào nơi này!"
Một câu nói mang ý nghĩa rõ ràng, nhưng lại khiến Dương suy tưởng đến một vấn đề khác, liền nghi ngờ hỏi: "Diễm My sao rồi?"
Hồng Hương nghi hoặc: "Ý ngươi là sao? Ta có thể làm gì con bé chứ?"
"Làm sao chắc chắn được? Thả My ra cho ta xem!"
Hồng Hương nhướng mày đầy nguy hiểm: "Nhóc con, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"
Dương dường như hạ hỏa, dịu giọng đáp: "Ta chỉ muốn chắc chắn là My vẫn an toàn..."
Hồng Hương nhìn Dương chăm chú, sau đó cái lồng cầu được kết từ dây hoa hồng thu lại vào đất, để lộ My và Hồng Hương đang đứng đối diện nhau.
Đặt Diễm nằm tạm trên mặt đất, Dương từ từ tiến đến, ra vẻ như đang muốn xem tình hình cơ thể My, nhưng thật ra trong đầu hắn đang trỗi lên một cảm giác mãnh liệt, rằng phải mang My và Diễm chạy ra khỏi đây dù là liều mạng...
Khi Dương đang tiến đến, Hồng Hương tựa như hờn dỗi: "Hừ! Làm mất cả hứng thú, hai ngươi cút khỏi đây ngay!"
"Không phải hai mà là ba người!" Dương cãi.
Hồng Hương hỏi: "Ta có hứa sẽ để tất cả các ngươi rời khỏi đây ư?"
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
"Hai ngươi cũng to gan lắm..."
Chợt một giọng nói đầy quyền uy phát ra từ trời cao làm Long Hán và Hải Hạ đang lao vào nhau cùng dừng lại trên không, ánh sáng chói lóa phủ xuống xua tan màu tím u ám trong không khí và dập tắt lửa nâu trên cây cỏ.
Nhìn bóng người oai nghiêm từ trên cao hạ xuống, vẻ mặt Long Hán và Hải Hạ trở nên nghiêm trọng: "Hồ Đại Nhật..."
Sợ hãi sức mạnh của Đại Nhật, nhưng Long Hán lại ra vẻ như tức giận vì có người chen ngang trận chiến của mình, liền hừ lạnh thu vũ khí rồi trừng mắt nhìn Hải Hạ: "Lần này tạm tha cho ngươi, lần sau gặp lại thì đừng trách!"
Nghe câu nói của Long Hán, Chúa Tể Hồ Đại Nhật lấy thanh kiếm khổng lồ ra vung vài đường rồi gác lên vai và hỏi: "Đại trưởng lão Long tộc dường như chẳng xem ta ra gì nhỉ?"
Long Hán đáp: "Ta đến đây là vì tìm công chúa của tộc ta, không liên quan đến ngươi..."
Vừa dứt câu, Long Hán hoảng hồn nhảy sang bên để tránh một đường kiếm thần tốc từ Hồ Đại Nhật, may mắn tránh được nhưng áo choàng bị chém đứt một phần bay phất phơ trong gió.
Đường kiếm biến mất trong không trung, Hồ Đại Nhật cảm thán: "Đánh đấm ở nơi rộng lớn hoang vu thế này thật là thoải mái..."
Hải Hạ ngay khi thấy Long Hán bị chém đã quay đầu định bỏ chạy, nhưng bị một cái liếc mắt của Hồ Đại Nhật làm run bắn: "Hải Hạ, định đi đâu?"
Hải Hạ biết mình không phải đối thủ của Hồ Đại Nhật, càng không có con bài nào để uy hiếp như đã từng làm cách đây mấy năm, vốn chỉ định âm thầm đến đây, nào có ngờ lại đụng độ Long Hán làm trì hoãn công việc và đánh động Hồ Đại Nhật? Giận không nói nên lời, Hải Hạ nghiến răng liếc Long Hán rồi xuống giọng nói với Hồ Đại Nhật: "Là ta sai, ta xin lỗi! Được chưa?"
Hồ Đại Nhật bật cười: "Ha ha! Đơn giản vậy thôi sao?"
Hải Hạ nói: "Chứ ngươi muốn sao? Đừng quên chủ nhân ta là..."
Hải Hạ chưa dứt câu, Hồ Đại Nhật đã vung kiếm chém một đường thần tốc làm tên này vội nhảy mình tránh né, tuy may mắn né kịp nhưng cũng sợ xanh cả mặt.
Hồ Đại Nhật hừ nhẹ: "Tất nhiên ta không tùy tiện giết các ngươi, nhưng đánh cho các ngươi một trận thì ai dám làm gì ta?"
Hồ Đại Nhật giơ kiếm lên cao, Bình Minh đại kiếm, một trong ba mươi hai siêu cấp Thánh Bảo, bắt đầu hấp thụ ánh sáng mặt trời và tỏa ra sức mạnh khủng khiếp. Long Hán và Hải Hạ, hai vị Chúa Tể mới vài phút trước còn hùng hùng hổ hổ, giờ như hai con cún đứng run rẫy chờ người ta xẻ thịt...
***
Ở một nơi khá xa trên trời cao, Tử Linh vẫn đang cố đẩy Vy Ái đi xa khỏi hầm mỏ, Vy Ái dường như chẳng mấy bận tâm, cho đến khi nàng nhắm mặt lại, tựa hồ như cảm nhận được gì đó...
"Dừng lại! Có chuyện rồi!" Vy Ái giơ tay ra hiệu cho Tử Linh dừng tay.
"Có chuyện gì?" Tử Linh ngạc nhiên hỏi.
Vy Ái nhắm mắt tự nói với bản thân: "Tiếng gọi của Hồng Hương đã ngưng rồi..."
Sau đó nàng nhìn Tử Linh và hỏi: "Chìa khóa kia ngươi giao cho ai?"
Tử Linh nhíu mày khó hiểu: "Ta đã nói là mất rồi!"
Vy Ái nói: "Mất? Vậy thì tại sao cánh cửa lại được mở ra?"
Tử Linh đáp: "Làm sao ta biết? Hay là ngươi đưa chìa khóa của ngươi cho ai?"
Vy Ái cười tự giễu: "Ngay chính ta cũng không thể lấy ra được, có thể đưa cho ai chứ?"
"Thì sao?" Tử Linh hỏi, không che giấu được sự hoang mang trong lòng nàng.
Vy Ái đáp: "Hồng Hương đã thức giấc từ đêm qua! Từ lúc đấy đến giờ cô ta không ngừng kêu gọi Diễm kiều, nhưng tiếng gọi đã không còn nữa!"
"Ý ngươi là... người mở cổng là người mang huyết thống của Diễm Kiều?"
Vy Ái gật đầu: "Rất có thể là vậy... Ta phải về xem..."
"Không được!" Tử Linh ngăn cản.
Vy Ái dường như tức giận: "Ngươi sai lầm còn chưa đủ hay sao?"
Tử Linh bướng bĩnh: "Lần này ta không sai! Nếu ta để ngươi đi, ngươi sẽ giết... hắn. Hơn nữa, nếu lần này có chuyện gì thì đấy là lỗi của Hồng Hương, của Diễm Kiều, và cả ngươi nữa!"
Vy Ái lắc đầu: "Nếu không phải vì ngươi thì Diễm Kiều có chọn cách tự vẫn không? Nếu Diễm Kiều không tự vẫn thì Hồng Hương có phải chịu cảnh sống trong giam cầm không?"
Tử Linh đứng chết lặng giữa không trung, nước mắt đau đớn rơi dài trên gương mặt đẹp, Vy Ái lướt qua nàng và tiến về hầm mỏ...
***
Dương nằm trên mặt đất đón nhận những cú đấm vô lực của Diễm, hắn không giải thích, bởi hắn hiểu trong lúc này thì bất cứ lời giải thích chính đáng nào cũng trở thành lời ngụy biện của một tên xảo trá đê tiện...
"Ồn ào!"
Giọng như đường mật của Hồng Hương khẽ quát lên, một dây hoa hồng vươn dài vỗ vào trán Diễm làm nàng ngã ra bất tỉnh.
Dương vội gượng dậy đỡ lấy Diễm, xem xét nàng rồi tức giận nhìn về cái lồng đang bao bọc Hồng Hương và My: "Cô làm gì vậy!"
Từ trong lồng, tiếng Hồng Hương vọng ra: "Ta thề không làm tổn thương các ngươi chứ không thề sẽ để các ngươi tùy ý gây ồn ào nơi này!"
Một câu nói mang ý nghĩa rõ ràng, nhưng lại khiến Dương suy tưởng đến một vấn đề khác, liền nghi ngờ hỏi: "Diễm My sao rồi?"
Hồng Hương nghi hoặc: "Ý ngươi là sao? Ta có thể làm gì con bé chứ?"
"Làm sao chắc chắn được? Thả My ra cho ta xem!"
Hồng Hương nhướng mày đầy nguy hiểm: "Nhóc con, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"
Dương dường như hạ hỏa, dịu giọng đáp: "Ta chỉ muốn chắc chắn là My vẫn an toàn..."
Hồng Hương nhìn Dương chăm chú, sau đó cái lồng cầu được kết từ dây hoa hồng thu lại vào đất, để lộ My và Hồng Hương đang đứng đối diện nhau.
Đặt Diễm nằm tạm trên mặt đất, Dương từ từ tiến đến, ra vẻ như đang muốn xem tình hình cơ thể My, nhưng thật ra trong đầu hắn đang trỗi lên một cảm giác mãnh liệt, rằng phải mang My và Diễm chạy ra khỏi đây dù là liều mạng...
Khi Dương đang tiến đến, Hồng Hương tựa như hờn dỗi: "Hừ! Làm mất cả hứng thú, hai ngươi cút khỏi đây ngay!"
"Không phải hai mà là ba người!" Dương cãi.
Hồng Hương hỏi: "Ta có hứa sẽ để tất cả các ngươi rời khỏi đây ư?"
Đọc tiếp: Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Quay lại: Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
