Nơi Dương và My bước qua là một vùng không gian nhỏ có phần u ám ma mị, một khu vườn tràn ngập hoa hồng nhưng tất cả hoa đều héo úa tàn phai...
Giữa vườn hoa, một căn nhà cũ kỹ hoang vắng, chỉ nhìn cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo như không người. Nhưng lại cực kỳ quen thuộc...
"Đó là..." Dương ngạc nhiên không nói nên lời, căn nhà giữa vườn hoa kia có lối kiến trúc hoàn toàn giống căn nhà họ Võ ở Đồng Nai, nơi hắn và Diễm từng sinh sống.
Chợt một giọng nữ ma mị cất tiếng gọi mời: "Đến đây... đến với ta..."
Nghe tiếng gọi, My tò mò nói: "Đó! Chính là tiếng gọi đó..."
"Đến đây... đến với ta... Diễm Kiều... "
Khi cái tên Diễm Kiều được gọi lên, My và Dương kinh ngạc nhìn nhau, đó là tên bà nội của hai người...
"Diễm Kiều... Nhanh đến đây... Ta khát..."
Tiếng gọi ma mị như tiếng u hồn, nhưng không hề đáng sợ mà ngược lại cực kỳ hấp dẫn, tựa như một lời mời gọi bạn tình...
Người kia là ai, có quan hệ gì với Diễm Kiều?
Dương không biết, nhưng hắn có cách để biết: "Google! Trong đó là ai vậy?"
"Không có trong dữ liệu."
Phải chăng có kẻ cố ý ngăn Google cung cấp dữ liệu về Nữ Thần, và phải chăng kẻ này không dự tính được rằng sự ngăn chặn này hóa ra lại là một cách khẳng định? Dương không thể hiểu được, nhưng hắn đoán rằng người trong căn nhà kia gần như chắc chắn chính là một Nữ Thần!
Sau khi đắn đo, Dương cất tiếng gọi: "Cho hỏi... Ai ở trong nhà vậy ạ?"
ừ trong nhà vọng ra lời đáp: "Kẻ mang huyết thống của Diễm Kiều... Ngươi tên gì?"
"Hỏi ta hả? Ta tên Võ Phi Dương, là... cháu nội của Diễm Kiều."
"Cháu nội?" Giọng nữ ngạc nhiên, chợt cửa nhà mở ra, một cô gái bước ra.
Mồm Dương như rớt xuống, kia là một cô gái đẹp đến phi thường, không hề thua kém Hồng Ảnh hay Tử Linh, Bích Diệp, thậm chí còn vượt trội về phần quyến rũ với gương mặt đẹp đến mê hồn, thân hình hoàn mỹ gần như phô bày sau một lớp áo mỏng như vô hình. Mỗi bước nàng đi lã lướt đến mức gợi tình, hai quả đồi tròn lẳng đánh đưa như mời gọi khiến Dương thèm khát đến mức dương vật ngóc đầu lên lúc nào chẳng hề hay...
Tiến đến sát Dương, cô gái đưa bàn tay lã lướt xoa lên gương mặt Dương, cảm giác mềm mại cùng hương thơm gợi tình khiến Dương tưởng chừng như chỉ cần bàn tay này chạm nhẹ vào dương vật cũng đủ làm hắn xuất cạn tinh trong người...
Rồi nàng đột ngột áp môi hôn vào môi Dương...
Cảm giác tưởng chừng như linh hồn mình bị hút đi, Dương chưa kịp vẫy vùng thì cô gái đã rời môi hắn.
Đưa ngón tay khẽ lau đi làn môi, nàng nói: "Thật là hỗn tạp... Đây là lý do ta không hề thích bọn đàn ông..."
Rồi nàng nhìn Diễm đang được Dương bế trên tay và nhìn sang My.
"Cô là ai? Tại sao lại gọi cháu đến đây?" My cất tiếng hỏi.
Cô gái hừ nhẹ: "Ta ư... ta được sinh ra cho Tình Yêu... nhưng ta lại thuộc về Sắc Dục... Tên của ta là..." Cô gái vẫy tay, một nụ hồng héo úa được gọi lên tay, nàng đặt môi hôn vào làm nụ hồng héo úa liền thắm tươi trở lại...
"...Hồng Hương."
"Cô bé đáng yêu có gương mặt của Diễm Kiều... Tại sao ta gọi ngươi ư? Mới hôm qua thôi, kẻ nào đó đả động cánh cửa làm ta thức giấc sau nhiều năm ngủ say..."
"Và người ta gọi không phải là cô bé, mà là Diễm Kiều. Ngươi kế thừa huyết thống của Diễm Kiều, và cô gái đang hôn mê này mang một lượng linh lực của Diễm Kiều, vì vậy mà các ngươi cũng bị tiếng gọi làm ảnh hưởng..."
"Đáng tiếc, Diễm Kiều không đến, Vy Ái cũng không thấy trở về..."
"Ta cũng mang huyết thống của Diễm Kiều, tại sao không nghe tiếng gọi nhỉ?" Dương thắc mắc.
"Thứ đàn ông hôi hám!" Hồng Hương liếc mắt nói với vẻ ghê tởm.
My hỏi tiếp: "Cô gọi bà nội đến để làm gì?"
"Vì thuộc tính Sắc Dục thuần khiết của nàng ta... Ngươi cũng kế thừa một phần..." Hồng Hương nói và nắm lấy tay Diễm My, kéo My về phía nàng.
Dương hoảng hồn vội giữ My lại.
Hồng Hương hỏi: "Nhóc con, ngươi làm gì vậy?"
Dương đáp: "My là em gái ta, cũng là vợ ta! Cô muốn làm gì nàng phải hỏi ý ta đã!"
Được Dương gọi là vợ ngay trước mặt người khác, My tuy lo sợ nhưng vẫn rạng rỡ vì hạnh phúc.
Còn Hồng Hương cười lã lướt: "Phục vụ ta là trách nhiệm của Diễm Kiều! Đương nhiên người thừa kế Diễm Kiều phải thừa kế cả trách nhiệm của nàng!"
Dương cãi: "Luật rừng à? Ta hỏi cô bà nội ta đã chết chưa?"
Hồng Hương đáp: "Điều này... chắc chỉ có mình Vy Ái biết..."
"Vy Ái là ai?" Dương tò mò.
"Không phải chuyện của ngươi!"
Dương đáp: "Cô không biết bà nội ta chết hay chưa, vậy xem như chưa chết, bà chưa chết thì chúng ta vẫn chưa thừa kế bất cứ gì!"
"Lắm chuyện! Ngươi gọi được Diễm Kiều đến đây thì ta không cần con bé nữa!"
Dương tức giận: "Cô gọi còn không đến, ta biết ở đâu mà gọi! Nói cho cô biết, Diễm My còn chưa đủ 18 tuổi đâu! Cô mà làm bậy là ta báo công an còng đầu cô vì tội hiếp dâm trẻ em!"
Hồng Hương trợn mắt: "Bây giờ có cả luật đó nữa hả? Nhưng mà cái đầu óc bẩn thỉu của ngươi chỉ nghĩ được những thứ đó thôi sao?"
"Chứ cô tính làm gì?"
Hồng Hương bật cười: "Ha! Đương nhiên là không làm cái chuyện bẩn thỉu như nhà ngươi nghĩ! Ta chỉ muốn xin một ít linh lực mang thuộc tính Sắc Dục của cô bé, đương nhiên ta sẽ đền bù bằng linh lực của chính ta!"
"Chi vậy? Cô có linh lực sao không tự dùng?"
Hồng Hương mất kiên nhẫn với Dương: "Ta hỏi ngươi, ngươi có làm chuyện đó bao giờ chưa?"
Dương gật đầu: "Có! Thì sao?"
"Vậy ngươi làm một mình sướng hơn hay làm với người khác sướng hơn?"
Dương im miệng, Hồng Hương quay sang hỏi Diễm My: "Cô bé, có muốn trao đổi không? Linh lực Sắc Dục của ngươi đổi lấy linh lực của ta, yên tâm là chỉ có lợi không có hại!"
Thấy My lo lắng nhìn Dương, Hồng Hương trấn an: "Nếu ta có ý xấu thì còn cần lịch sự với các ngươi sao? Như thằng nhóc hôi hám kia ta vả một cái là chết!"
Điều này thì Dương không thể phủ nhận, bằng vào suy đoán của hắn thì cô gái tên Hồng Hương xinh đẹp phi thường này chẳng thể là ai khác ngoài Nữ Thần Sắc Dục.
Sau một hồi phân vân, My nói: "Cháu sẽ làm, nhưng cô phải thề để cho hai người họ trở ra an toàn!"
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
Giữa vườn hoa, một căn nhà cũ kỹ hoang vắng, chỉ nhìn cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo như không người. Nhưng lại cực kỳ quen thuộc...
"Đó là..." Dương ngạc nhiên không nói nên lời, căn nhà giữa vườn hoa kia có lối kiến trúc hoàn toàn giống căn nhà họ Võ ở Đồng Nai, nơi hắn và Diễm từng sinh sống.
Chợt một giọng nữ ma mị cất tiếng gọi mời: "Đến đây... đến với ta..."
Nghe tiếng gọi, My tò mò nói: "Đó! Chính là tiếng gọi đó..."
"Đến đây... đến với ta... Diễm Kiều... "
Khi cái tên Diễm Kiều được gọi lên, My và Dương kinh ngạc nhìn nhau, đó là tên bà nội của hai người...
"Diễm Kiều... Nhanh đến đây... Ta khát..."
Tiếng gọi ma mị như tiếng u hồn, nhưng không hề đáng sợ mà ngược lại cực kỳ hấp dẫn, tựa như một lời mời gọi bạn tình...
Người kia là ai, có quan hệ gì với Diễm Kiều?
Dương không biết, nhưng hắn có cách để biết: "Google! Trong đó là ai vậy?"
"Không có trong dữ liệu."
Phải chăng có kẻ cố ý ngăn Google cung cấp dữ liệu về Nữ Thần, và phải chăng kẻ này không dự tính được rằng sự ngăn chặn này hóa ra lại là một cách khẳng định? Dương không thể hiểu được, nhưng hắn đoán rằng người trong căn nhà kia gần như chắc chắn chính là một Nữ Thần!
Sau khi đắn đo, Dương cất tiếng gọi: "Cho hỏi... Ai ở trong nhà vậy ạ?"
ừ trong nhà vọng ra lời đáp: "Kẻ mang huyết thống của Diễm Kiều... Ngươi tên gì?"
"Hỏi ta hả? Ta tên Võ Phi Dương, là... cháu nội của Diễm Kiều."
"Cháu nội?" Giọng nữ ngạc nhiên, chợt cửa nhà mở ra, một cô gái bước ra.
Mồm Dương như rớt xuống, kia là một cô gái đẹp đến phi thường, không hề thua kém Hồng Ảnh hay Tử Linh, Bích Diệp, thậm chí còn vượt trội về phần quyến rũ với gương mặt đẹp đến mê hồn, thân hình hoàn mỹ gần như phô bày sau một lớp áo mỏng như vô hình. Mỗi bước nàng đi lã lướt đến mức gợi tình, hai quả đồi tròn lẳng đánh đưa như mời gọi khiến Dương thèm khát đến mức dương vật ngóc đầu lên lúc nào chẳng hề hay...
Tiến đến sát Dương, cô gái đưa bàn tay lã lướt xoa lên gương mặt Dương, cảm giác mềm mại cùng hương thơm gợi tình khiến Dương tưởng chừng như chỉ cần bàn tay này chạm nhẹ vào dương vật cũng đủ làm hắn xuất cạn tinh trong người...
Rồi nàng đột ngột áp môi hôn vào môi Dương...
Cảm giác tưởng chừng như linh hồn mình bị hút đi, Dương chưa kịp vẫy vùng thì cô gái đã rời môi hắn.
Đưa ngón tay khẽ lau đi làn môi, nàng nói: "Thật là hỗn tạp... Đây là lý do ta không hề thích bọn đàn ông..."
Rồi nàng nhìn Diễm đang được Dương bế trên tay và nhìn sang My.
"Cô là ai? Tại sao lại gọi cháu đến đây?" My cất tiếng hỏi.
Cô gái hừ nhẹ: "Ta ư... ta được sinh ra cho Tình Yêu... nhưng ta lại thuộc về Sắc Dục... Tên của ta là..." Cô gái vẫy tay, một nụ hồng héo úa được gọi lên tay, nàng đặt môi hôn vào làm nụ hồng héo úa liền thắm tươi trở lại...
"...Hồng Hương."
"Cô bé đáng yêu có gương mặt của Diễm Kiều... Tại sao ta gọi ngươi ư? Mới hôm qua thôi, kẻ nào đó đả động cánh cửa làm ta thức giấc sau nhiều năm ngủ say..."
"Và người ta gọi không phải là cô bé, mà là Diễm Kiều. Ngươi kế thừa huyết thống của Diễm Kiều, và cô gái đang hôn mê này mang một lượng linh lực của Diễm Kiều, vì vậy mà các ngươi cũng bị tiếng gọi làm ảnh hưởng..."
"Đáng tiếc, Diễm Kiều không đến, Vy Ái cũng không thấy trở về..."
"Ta cũng mang huyết thống của Diễm Kiều, tại sao không nghe tiếng gọi nhỉ?" Dương thắc mắc.
"Thứ đàn ông hôi hám!" Hồng Hương liếc mắt nói với vẻ ghê tởm.
My hỏi tiếp: "Cô gọi bà nội đến để làm gì?"
"Vì thuộc tính Sắc Dục thuần khiết của nàng ta... Ngươi cũng kế thừa một phần..." Hồng Hương nói và nắm lấy tay Diễm My, kéo My về phía nàng.
Dương hoảng hồn vội giữ My lại.
Hồng Hương hỏi: "Nhóc con, ngươi làm gì vậy?"
Dương đáp: "My là em gái ta, cũng là vợ ta! Cô muốn làm gì nàng phải hỏi ý ta đã!"
Được Dương gọi là vợ ngay trước mặt người khác, My tuy lo sợ nhưng vẫn rạng rỡ vì hạnh phúc.
Còn Hồng Hương cười lã lướt: "Phục vụ ta là trách nhiệm của Diễm Kiều! Đương nhiên người thừa kế Diễm Kiều phải thừa kế cả trách nhiệm của nàng!"
Dương cãi: "Luật rừng à? Ta hỏi cô bà nội ta đã chết chưa?"
Hồng Hương đáp: "Điều này... chắc chỉ có mình Vy Ái biết..."
"Vy Ái là ai?" Dương tò mò.
"Không phải chuyện của ngươi!"
Dương đáp: "Cô không biết bà nội ta chết hay chưa, vậy xem như chưa chết, bà chưa chết thì chúng ta vẫn chưa thừa kế bất cứ gì!"
"Lắm chuyện! Ngươi gọi được Diễm Kiều đến đây thì ta không cần con bé nữa!"
Dương tức giận: "Cô gọi còn không đến, ta biết ở đâu mà gọi! Nói cho cô biết, Diễm My còn chưa đủ 18 tuổi đâu! Cô mà làm bậy là ta báo công an còng đầu cô vì tội hiếp dâm trẻ em!"
Hồng Hương trợn mắt: "Bây giờ có cả luật đó nữa hả? Nhưng mà cái đầu óc bẩn thỉu của ngươi chỉ nghĩ được những thứ đó thôi sao?"
"Chứ cô tính làm gì?"
Hồng Hương bật cười: "Ha! Đương nhiên là không làm cái chuyện bẩn thỉu như nhà ngươi nghĩ! Ta chỉ muốn xin một ít linh lực mang thuộc tính Sắc Dục của cô bé, đương nhiên ta sẽ đền bù bằng linh lực của chính ta!"
"Chi vậy? Cô có linh lực sao không tự dùng?"
Hồng Hương mất kiên nhẫn với Dương: "Ta hỏi ngươi, ngươi có làm chuyện đó bao giờ chưa?"
Dương gật đầu: "Có! Thì sao?"
"Vậy ngươi làm một mình sướng hơn hay làm với người khác sướng hơn?"
Dương im miệng, Hồng Hương quay sang hỏi Diễm My: "Cô bé, có muốn trao đổi không? Linh lực Sắc Dục của ngươi đổi lấy linh lực của ta, yên tâm là chỉ có lợi không có hại!"
Thấy My lo lắng nhìn Dương, Hồng Hương trấn an: "Nếu ta có ý xấu thì còn cần lịch sự với các ngươi sao? Như thằng nhóc hôi hám kia ta vả một cái là chết!"
Điều này thì Dương không thể phủ nhận, bằng vào suy đoán của hắn thì cô gái tên Hồng Hương xinh đẹp phi thường này chẳng thể là ai khác ngoài Nữ Thần Sắc Dục.
Sau một hồi phân vân, My nói: "Cháu sẽ làm, nhưng cô phải thề để cho hai người họ trở ra an toàn!"
Đọc tiếp: Chương 136: Hắn
Quay lại: Chương 134: Chìa Khóa
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
